User Name Remember Me?
Password
Home Forums Register Members List Calendar Search Today's Posts Mark Forums Read

Liên hệ Donate

[Seishun 2015] Bông Hậu Contest

[Vietsub] News no Onna 2/11

Glass no Ie (Vietsub 9/9)

Topic nổi bật


Danh Sách Nghệ Sỹ

Phim Nhật Bản

Tin Tức

Go Back   Takky Fan Community Toshoshitsu Điện ảnh tổng hợp Tiếu thuyết

Closed Thread
 
Thread Tools Display Modes
Old 12-22-2015, 08:05 PM   #1 Offline
akachan
Takazuki Kyon
Winner of Bông Hậu Contest '09
Bông Vương Contest 2010
akachan's Avatar

Join Date: Oct 2006
Location: Kame House
Posts: 8,190
Jai Đẹp: 4,486
Thanks: 6,372
Thanked 8,623 Times in 3,435 Posts
Send a message via Yahoo to akachan
[Đánh máy] Hyoten - Băng điểm


Tác giả: Miura Ayako
Bản dịch từ tiếng Hoa của Liêu Quốc Nhĩ

Các bạn thân mến, đây là lần đầu tiên và chắc chắn là rất hiếm hoi mà Ho!Takky thực hiện đánh máy một tác phẩm văn học. V́ tác phẩm Băng điểm bản Việt ngữ hiện không c̣n lưu hành, nên bọn ḿnh đă chọn tác phẩm này gửi đến các bạn. Hy vọng mọi người sẽ ủng hộ project này cũng chia sẻ đường link của bọn ḿnh thay v́ copy sang trang khác nhé.

T́nh trạng: đang tiến hành
Đánh máy: Aka!chan và Paul
QC: Doll

Mục lục

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

Xem thêm bản chuyển thể Hyoten 2006 Vietsub [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...].

::::::::::::::::::::::::::::

Để download Vietsub của Ho! các bạn vui ḷng truy cập [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

Bán poster tặng kèm trên báo JE trong năm 2012 và 2013, liên hệ ym shoptonten
 
Last edited by akachan; 10-25-2016 at 10:26 PM..
The Following User Says Thank You to akachan For This Useful Post:
ajisai (12-22-2015)
Old 12-24-2015, 11:24 PM   #2 Offline
akachan
Takazuki Kyon
Winner of Bông Hậu Contest '09
Bông Vương Contest 2010
akachan's Avatar

Join Date: Oct 2006
Location: Kame House
Posts: 8,190
Jai Đẹp: 4,486
Thanks: 6,372
Thanked 8,623 Times in 3,435 Posts
Send a message via Yahoo to akachan
1. Kẻ thù

Những đám mây ở bầu trời phương đông nằm bất động, những tia nắng chứa chan ngủ yên trên tàn lá của rừng ṭng, tạo khoảng tối rộng bên dưới. Không một cơn gió thổi, cảnh vật đứng yên nhưng vẫn sống động một cách khó chịu.

Thuộc vùng ngoại ô thành Khởi Xuyên của ḥn Bắc Hải Đảo, cảnh khu rừng ṭng đất Thần Lạc là ngôi nhà của ông họ Lại, giám đốc bệnh viện, cất theo kiểu Âu Nhật phối hợp, trông có vẻ khác biệt với những ngôi nhà chung quanh.

Hôm nay là ngày 21 tháng 7 năm Chiêu Ḥa 21(1946). Cuộc lễ tế thần mùa hạ đă xong, nhưng tiếng trống vẫn c̣n bập bùng đâu đây.

Trong gian pḥng khách nhà họ Lại, bà giám đốc Lại Khởi Tạo nhũ danh Hạ Chi đang ngồi đối diện bác sĩ nhăn khoa Lâm Tịnh Phu. Cả hai đều im lặng, không khí nóng bức làm ướt cả áo.

Lâm Tịnh Phu chợt đứng dậy, bước nhanh về phía cửa xoay mạnh quả đấm. Tiếng cọt kẹt phát ra quá lớn làm Hạ Chi ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt to đen với những cọng mi dài, chiếc mũi cao đài các trên khuôn mặt bầu bĩnh trắng nơn của xứ đầy băng giá, thân h́nh nở nang trong bộ đồ kimono màu xanh lá mạ.

- Sao không nói ǵ cả thế?

Hạ Chi tự hỏi, nụ cười thật khêu gợi nở trên đôi môi đáng yêu, nàng là một thiếu nữ mới 26 tuổi. Hướng về phía Tịnh Phu đôi môi anh chàng mấp máy định nói một cái ǵ rồi lại thôi. Hạ Chi chờ đợi, chợt nghĩ về thái độ của ḿnh về h́nh bóng người chồng với đôi mắt ngây dại trên đường, một chút thẹn thùng thoáng ngang qua đầu.

Tháng 2 vừa qua trong khi quét dọn bụi tro bám trên ḷ sưởi, sự bất cẩn đă khiến một hạt bụi bay vào mắt Hạ Chi phải nhờ Tịnh Phu chữa trị. Từ đó h́nh ảnh Hạ Chi chiếm hẳn t́nh cảm Tịnh Phu, dù trước đây bà đă biết chàng giám đốc, nhưng vẻ cao quư của Hạ Chi đă khiến cho Phu chẳng nghĩ đến chuyện xằng bậy.

Bây giờ Hạ Chi lại là thân chủ của chàng. Khi Tịnh Phu đưa kẹp gắp lấy tàn tro trong mắt Hạ Chi ra và giúp nàng băng kín lại xong, chàng chợt có cảm giác sung sướng lạ lùng. Đưa cao chiếc kẹp lên cho Hạ Chi xem, chàng bảo:

- Này, thủ phạm chính hắn.

Hạ Chi đưa tay vào bàn, nàng lắc đầu:

- Nhỏ quá không thấy.

Lâm Tịnh Phu đặt hạt tro lên nền giấy trắng, chàng bước đến, gần đến độ cảm giác hai gương mặt sắp chạm vào nhau.

- Như thế này có trông thấy không?

Hạ Chi một bên mắt bị băng kín, chỉ c̣n lại một bên, nàng không thể tập trung được hết tia nh́n của ḿnh vào hạt bụi, sự chú tâm nh́n khiến thời gian kề cận của hai khuôn mặt như kéo dài ra.
Khoảng nửa tháng nay dù mắt đă lành, Hạ Chi mỗi ngày đều đến bệnh viện để Lâm Tịnh Phu rửa mắt giùm nàng như trước. Một hôm Hạ Chi hỏi:

- Mắt tôi lành chưa anh?

Lâm Tịnh Phu lộ vẻ khó chịu ra mặt, anh chàng ậm ừ:

- Để vào trong pḥng xem lại một tí mới rơ được.

Gian pḥng tối và hẹp, ngồi đâu mặt là hai đầu gối có thể chạm vào nhau. Thật ra việc kiểm soát không cần thiết lắm, nhưng Lâm Tịnh Phu cố t́nh kéo dài thời gian gần gũi. Rồi công việc cũng xong, Phu đưa mắt nóng bỏng nh́n Hạ Chi khiến nàng cảm thấy bất ổn. Tim đập mạnh nhưng vẫn không che giấu được cảm giác sung sướng. Với dáng điệu không thay đổi, Hạ Chi nói:

- Cảm ơn anh.

Lâm Tịnh Phu chợt đứng dậy, nắm lấy tay Hạ Chi:

- Xin cô đừng.

Những lời nói có vẻ trẻ con của chàng khiến Chi thật dễ thương nàng nh́n xuống, lẳng lặng rút tay lại, bước ra khỏi pḥng tối.

Từ đó, Lâm Tịnh Phu thường đến viếng nhà họ Lại, nhưng rất ít khi chàng nói chuyện với hai đứa con của Hạ Chi là thằng Xá và bé Lệ. Cói một lần, nhưng lúc chồng Hạ Chi là Khởi Tạo vừa có việc rời nhà, Hạ Chi đă hỏi Lâm Tịnh Phu:

- Ông Lâm, h́nh như ông không ưa trẻ nít lắm th́ phải?

Lâm Tịnh Phu trề môi, thái độ lạnh lùng:

- Tôi không ghét trẻ nít nhưng tôi chỉ ghét con của cô, nói đúng hơn là sự hiện diện của chúng đáng ghét!
- Đáng ghét? Sao ông nói thế?
- Tôi không muốn thấy cô có con.

Thái độ quá khích của Lâm Tịnh Phu làm Hạ Chi xúc động. Bây giờ nh́n dáng của anh chàng đứng nơi cửa Hạ Chi liên tưởng những h́nh ảnh trên. Xa xa tiếng trống tế lễ vẫn đọng lại. Lâm Tịnh Phu vẫn đặt tay trên nắm cửa, chàng quay đầu lại, trên cổ vẫn c̣n đọng lại những hạt mồ hôi, miệng ngập ngừng như muốn nói một điều ǵ nhưng lại thôi. Hạ Chi chờ đợi, nàng không nghĩ đến thái độ của ḿnh thái độ của một người đàn bà đă có chồng như thế có đúng không.

- Tại sao cô lại muốn mai mối cho tôi chứ?

Câu nói có vẻ giận dữ và xúc động của Lâm Tịnh Phu phá vỡ không khí yên lành, Hạ Chi thấy nhức đầu, ngồi tựa người vào chiếc đàn piano. Tịnh Phu bước nhanh đến:

- Bà Lại!

Hạ Chi đứng bật dậy, lui về sau. Nhưng Tịnh Phu vẫn bước tới kề:

- Bà Lại! Bà tàn nhẫn lắm!
- Tàn nhẫn!
- Phải, tàn nhẫn thật. Tại sao lúc năy bà muốn mai mối cho tôi? Bà không hiểu ḷng tôi nghĩ về bà ra sao ư? Đă lâu rồi, đúng ra bà phải biết, thế mà bà lại nỡ nói lời như thế.

Tịnh Phu quay sang nh́n tấm h́nh người con gái đặt trên bàn mà lúc năy Hạ Chi muốn mai mối cho chàng. Người con gái có nụ cười ngây thơ và ngọt rồi quay sang nh́n Hạ Chi với đôi mắt đen thường ít thấy ở người con trai khác. Không biết tại sao, đôi mắt đó h́nh như lúc nào cũng mang đầy vẻ trống trải hư vô, khiến Hạ Chi cảm thấy như bị thu hút. Nàng xúc động muốn ngả ngay vào ḷng chàng, vội cúi đầu nh́n xuống, Hạ Chi đoán biết rằng sẽ có một ngày chàng sẽ thành thật tỏ bày t́nh yêu với ḿnh, hôm nay. Nói chuyện mai mối với Tịnh Phu, không phải nàng muốn Tịnh Phu kết hôn mà chỉ đo lường ḷng chàng nghĩ về ḿnh như thế nào.

Đôi cánh tay đẹp và mềm mại của Hạ Chi khoanh trước ngực, dáng điệu thật yếu ớt. Lâm Tịnh Phu đứng tựa vào vách đối diện với Hạ Chi, chàng đặt tay lên vai nàng những hơi nóng như lan truyền vào tận cơ thể.

- Cô Hạ Chi!

Gương mặt Lâm Tịnh Phu kề sát mặt nàng.

- Đừng làm thế, tôi sắp giận rồi đấy.

Gương mặt của Hạ Chi trắng bệch.

- Ông Lâm! Xin ông đừng quên rằng tôi là vợ của Lại Khởi Tạo.

Lâm Tịnh Phu lắc mạnh đôi vai của Hạ Chi.

- Hạ Chi, nếu tôi… Tôi muốn quên tất cả, nhưng mà vẫn quên không được… Tôi nhức đầu quá.

Bỗng có tiếng chân vọng lại. Cửa mở, bé Tiểu Lệ mặc chiếc áo đầm đỏ, đầu quấn khăn trắng nhún nhảy bước vào, Lâm Tịnh Phu vội vàng buông ngay Hạ Chi ra. Đứa bé ba tuổi này h́nh như nh́n được vẻ khác thường ở hai người lớn. Nó mở to mắt ra nh́n Lâm Tịnh Phu và hỏi mẹ:

- Chuyện ǵ đấy mẹ?

Rồi mở rộng hai tay về phía Hạ Chi

- Nếu ai ăn hiếp mẹ con sẽ mách bố cho xem.

Lâm Tịnh Phu và Hạ Chi không hẹn cùng nh́n nhau.

- Không có chuyện chi cả, Tiểu Lệ. Mẹ và ông Lâm đây có chuyện quan trọng để nói, con hăy ra ngoài chơi đi nhé, cưng nào.

- Không, Tiểu Lệ thấy ghét ông Lâm quá hà.

Tiểu Lệ chăm chú nh́n Lâm Tịnh Phu với cái nh́n thù hằn trẻ con khiến chàng phải đỏ mặt, khẽ liếc nh́n Hạ Chi.

- Tiểu Lệ, đừng nói thế chứ con, mẹ đă bảo bác Lâm đây có chuyện cần nói với mẹ, con đi qua nhà thằng Thúc chơi đi nhé, ngoan nào.

Hạ Chi đỏ hồng đôi má, nàng nghĩ rằng nếu bây giờ muốn thoát khỏi sự giằng co với Lâm Tịnh Phu, ta chỉ cần thừa cơ hội có mặt nơi đây của Tiểu Lệ là được. Tuy nghĩ thế nhưng nàng vẫn ngồi bất động. Tiểu Lệ xoay lưng lại, chạy vụt ra khỏi pḥng khách, tấm thắt lưng của chiếc áo phất phơ, nó vừa chạy vừa nói:

- Con ghét bác Lâm, con cũng ghét mẹ lắm, không ai chịu chơi với con cả.
Hạ Chi muốn lên tiếng ngăn con nhưng ḷng nàng lại mâu thuẫn, nàng mong được ngồi riêng rẽ với Lâm Tịnh Phu tại pḥng khách mà thôi. Tiếng chân trẻ chạy xa, nhưng h́nh như vẫn c̣n vang vọng trong tim nàng.

- Xin lỗi ông nhé, Tiểu Lệ thật vô lễ.

H́nh như sự chen vào của cô bé Tiểu Lệ đă làm cho hai người gần gũi nhau hơn. Lâm Tịnh Phu đốt một điếu thuốc.

- Không có chi cả, lời trẻ con thường thành thật và nhạy cảm.
- Thế ông có ghét trẻ con không?
- Nói ghét th́ cũng không đúng lắm, nhưng tôi thấy h́nh như thằng Xá lẫn Tiểu Lệ đều có vẻ hơi điên điên làm sao đấy. Giống lăo giám đốc, cha chúng, chả khác tí nào. Tôi đau khổ, thật khó chịu cả ông giám đốc lẫn việc cô có những đứa con như vậy.

Lâm Tịnh Phu liệng tàn thuốc c̣n lại vào b́nh đựng tro. Chàng cho tay vào túi quần, đôi mắt nóng bỏng vẫn không rời Hạ Chi, hai người nh́n nhau không nói ǵ cả. Một lúc Hạ Chi bước đến ngồi lên chiếc ghế cạnh đàn dương cầm, giở nắp đàn ra nhưng vẫn không muốn đàn, hai bàn tay đặt trên thành gỗ.
Hạ Chi chợt linh cảm một điều ǵ sắp xảy ra, chồng nàng, đứa tớ gái tên Châu, thằng Xá, con Tiểu Lệ đều không có mặt ở nhà cả. Hạ Chi sợ hăi, nàng ngại ngùng chờ đợi, giọng run:

- Mời ông về đi ạ.

Nghe câu nói của Hạ Chi, Lâm Tịnh Phu bỗng mỉm cười, chàng bước đến sau lưng Hạ Chi, đưa tay nắm lấy những ngón nơn nà trên thành đàn làm phát ra những âm thanh nho nhỏ.

- Này Hạ Chi.

Hạ Chi giật ḿnh quay đầu lại. Không ngờ má nàng vừa chạm đứng đôi môi của Lâm Tịnh Phu.

- Đừng! Đừng làm như thế ạ.

Đă ba lần, Hạ Chi cự tuyệt bàn tay muốn nâng cằm nàng lên. Lâm Tịnh Phu chợt cúi xuống định hôn, thân h́nh to lớn đè nặng trên vai nàng. Hạ Chi vội vàng né tránh. Thái độ của Hạ Chi khiến Lâm Tịnh Phu hổ thẹn, chàng quay ḿnh về phía cửa.

- Bây giờ th́ tôi mới biết, th́ ra cô không ưa tôi.

Hạ Chi ngồi chết lặng. Tôi đâu có ghét anh đâu, đó chẳng qua chỉ là một sự đùa cợt. Nàng vẫn ngồi đó chờ đợi nhưng Lâm Tịnh Phu nào hiểu được ư nàng.

Hạ Chi vẫn ngồi đấy, nàng không đưa ra cửa v́ sợ như thế có thể giữ chàng ở lại, chậm răi đưa tay lên sờ phần má mà Lâm Tịnh Phu ban năy đă lướt nhẹ môi qua, nơi đây bây giờ mát như viên ngọc thạch, bất chợt ḷng rộn ră niềm vui. Kết hôn đă sáu năm qua, đây là lần đầu tiên nàng để cho một gă đàn ông không phải là chồng ḿnh hôn vào mặt, một cảm giác lạ lùng xâm chiếm. Tiếp tục ngồi trên ghế, những ngón tay trắng nơn di dộng trên phím đàn. Bản nhạc ảo tưởng khúc của Schubert. Với ḷng vui rộn ră, Hạ Chi nhắm mắt lại, nàng như đắm ch́m trong điệu nhạc êm đềm.

Trong lúc đó, chuyện ǵ đă xảy đến với Tiểu Lệ, chắc chắn Hạ Chi không biết đến. Bỗng dưng, một âm thanh chói tai vọng lại một sợi dây đàn đă đứt. Chuyện xui xẻo đến ư?

- Ố! Đàn say mê quá vậy, đến đứt cả dây mà không hay!

Chồng nàng – Khởi Tạo, đă trở về nhà lúc nào, Hạ Chi vẫn không biết, vẫn nụ cười dịu dàng trên môi Khởi Tạo đang đứng sau lưng khiến Hạ chi cảm thấy ngượng:

- A! Anh về rồi đấy à!

Nàng không ngờ Khởi Tạo lại về sớm như thế v́ không đúng dự định mai chồng về cơ mà. Bất giác Hạ Chi đỏ mặt đứng dậy, thái độ thật dễ mến, có lẽ v́ sự trở về của Khởi Tạo đă làm nàng sung sướng ôm chầm lấy chồng, úp mặt vào lồng ngực để che dấu đi bao nhiêu sự xúc động v́ Tịnh Phu khi năy. Khởi Tạo có cảm giác lạ lùng về cử chỉ của vợ, v́ từ lâu chàng chưa hề được nàng ôm chặt thế này.

- Ghét quá à, sao về lại im ĺm đứng sau lưng người ta như vậy.

Khởi Tạo ṿng tay ôm lấy vợ chàng nói:

- Trời nóng quá!

Khởi Tạo là một người trí thức, tuy có vẻ hơi bất b́nh thường nhưng bản tánh không nóng nảy và là người chồng tốt, dễ tin. Mặt úp vào ḷng chồng một lúc Hạ Chi dần dần b́nh tĩnh trở lại. Nghĩ về trạng thái lúc năy, nàng cảm thấy thật lạ lùng, đến độ giả tạo. Khởi Tạo là người chồng tốt, Hạ Chi nghĩ, nàng yêu Khởi Tạo, bất luận chàng là thi sĩ hay là chồng nàng, nàng kính trọng chàng lại chưa hề bất măn chàng một điều nào cả. Thế tại sao nàng lại thích được kề cận đơn độc bên Lâm Tịnh Phu? Tại sao? Nàng cũng không biết và cảm thấy trong ḍng máu của ḿnh có chứa đựng yếu tố bội phản. Nghĩ đến lời nói của con khi năy. "Nếu ai hiếp đáp mẹ, con sẽ mách bố cho xem", Hạ Chi bỗng giật ḿnh. Ngẩng đầu lên nh́n chồng, nàng hỏi:

- Sao, anh có mệt không?

Và nàng thầm mong Tiểu Lệ sẽ trở về thật trễ.

- Hử?

Khởi Tạo đưa tay vuốt lấy mái tóc của vợ như đang vỗ về đứa bé, chàng ngửi thấy mùi thơm hong lên từ mái tóc đẹp. Tựa cằm lên mái tóc, đưa mắt nh́n về phía chiếc bàn gỗ, bất chợt nh́n thấy tách cà phê và chiếc gạt tàn thuốc trên ấy, đếm số tàn, được tám mẩu, chàng lạnh lùng đẩy vợ qua một bên khiến Hạ Chi hoảng hốt. Mắt vẫn không rời mặt bàn, Khởi Tạo hỏi:

- Sao Tiểu Lệ, thằng Xá và cô Châu đâu cả rồi?

Thái độ của Khởi Tạo khiến Hạ Chi không dám thố lộ việc Lâm Tịnh Phu lúc năy vừa đến viếng.

- Cô Châu đi xem chớp bóng, thế Tiểu Lệ nó không có chơi ngoài ngơ sao anh?

- Tôi không thấy.

Khởi Tạo đưa đôi mắt ḍ xét, ngay cả đứa con nhỏ nhất là Tiểu Lệ cũng không có trong nhà. Không một ai c̣n lại. Thế vợ chàng dă làm điều ǵ với gă hút thuốc vào đây? Khởi Tạo không nói ǵ cả, chàng mong rằng Hạ Chi sẽ tự nguyện thố lộ cho chàng biết người khách lạ ấy là ai? Chàng đưa tay lên sờ nhẹ phím đàn.

Do mi sol, do mi sol, do mi sol.

Bốp! Tiếng động thật lớn. Khởi Tạo đóng mạnh nắp đàn lại. Hạ Chi đang dẹp tách cà phê và gạt tàn thuốc trên bàn, vội quay người lại, bất chợt chạm phải tia mắt của Khởi Tạo đang nh́n ḿnh. Như một chấn động mạnh, nàng vội quay người đi, bước ra khỏi pḥng khách. Nh́n theo dáng vợ bước đến cửa, Khởi Tạo thấy khó chịu về việc vợ chàng không nói cho chàng biết ai đă đến, chàng buột miệng:

- Nhà có khách đấy à?

Ai đến đây? Lâm Tịnh Phu hay Cao Mộc. Tại sao không có chàng ở nhà, mà lại tiếp khách trong pḥng chẳng có một ai cả?

Cao Mộc là y sĩ sản khoa, làm việc tại y viện tổng hợp ở Chấp Quang, là bạn đồng học của Khởi Tạo thời đại học, lúc ấy hắn đă từng nói với cha Hạ Chi xin cưới nàng về làm vợ, mà cha của Hạ Chi lúc đương thời đă nổi danh là “ông thần của môn nội khoa” là thầy học của hai người và cha Hạ Chi đă nói với Cao Mộc:

- Tôi đă chọn được đối tượng cho Hạ Chi.

Cao Mộc lớn giọng:

- Ai vậy? Có phải Khởi Tạo không? Nếu là hắn th́ tôi xin chịu, chớ nếu là một ai khác, th́ đừng ḥng tôi thua.

Việc này cả Cao Mộc và Hạ Chi đều có kể lại cho Khởi Tạo nghe. Anh chàng Cao Mộc tướng tá đẹp trai, măn tính lại phóng khoáng thỉnh thoảng lại bất chợt từ Chấp Quang đến Khởi Xuyên thăm Khởi Tạo tại bệnh viện và bông đùa:

- Bây giờ tao muốn dụ dỗ người đẹp của mày đây nè, được không?

Cao Mộc vẫn độc thân, nhưng với Khởi Tạo chàng thấy cũng không đáng ngại lắm, v́ bản tánh của Cao Mộc lúc nào cũng x̣e xoạt phóng khoáng như thế và h́nh như hắn không có ư định quyến rũ Hạ Chi nữa. Cũng không hiểu v́ sao, bỗng dưng Cao Mộc nghe lời khuyên của Viện cô nhi, nhận lănh một vài đứa con nuôi.

- Tôi tuy chưa cưới vợ, nhưng con th́ nhiều lắm đấy nhé.

Sáng hôm nay vừa thấy Cao Mộc ở Chấp Quang đây mà, vậy người khách này chắc là Lâm Tịnh Phu đây? Khởi Tạo thấy không an tâm. Có chuyện ǵ xảy ra rồi hay sao mà vợ chàng chẳng dám thú thiệt người khách kia chính là Lâm Tịnh Phu? Khởi Tạo có vẻ buồn. Chàng ngước mắt nh́n ra đám cây ṭng ở ngoài cửa sổ.

Ồ, đúng rồi, cũng có thể là cô Thang Tử Thăng lắm, v́ cô ta cũng hút thuốc vậy.

Thang Tử Thăng con gái nhà Tư Quản, bạn học xưa của Hạ Chi bây giờ đang làm giáo sư dạy vũ.

Nhưng mà cô ta ít khi vào ngồi trong pḥng khách lắm mà? Khởi Tạo lại băng khoăn.

Bên ngoài cửa, tiếng đùa giỡn của thằng Xá và cô tớ gái tên Châu vọng vào, “Xem hết rồi đấy à”? Khởi Tạo ngẫm nghĩ, xong bước vào phía pḥng ngủ. Có lẽ Hạ Chi và cô Châu đang ở trong nhà bếp, c̣n thằng Xá đang nằm sấp trên ghế xa lông trong pḥng ngủ.

- Cha về đấy à? Con làm lính Mỹ nghe cha.

- Tại sao?

Vừa hỏi, Khởi Tạo vừa bước tới ngồi xuống cạnh con.

- V́ lính Mỹ gồ lắm, có súng liên thanh bắn tạch tạch tạch… nè, bắn một hơi giết sạch quân địch.
Khởi Tạo có vẻ không vui:
- Ồ, có phải con vừa mới xem xong một phim chiến tranh ư?
- Vâng, địch quân chết cả, nhưng mà cha ơi, chết là ǵ hả cha? Thế chết đi rồi có động đậy lại được không?
- Không, chích thuốc nhiều cũng thế, ăn cũng không được, nói không được nữa.
- Ồ, thế th́ chết thật là chán, nhưng kẻ địch của ḿnh th́ có thể chết hết được hả cha. Nhưng mà kẻ địch là ǵ?
- Kẻ địch là… phiền thật.

Trong cuộc đại chiến thứ hai Khởi Tạo đă từng đến Thiên Tân tại Trung Quốc giữ vai tṛ y sĩ trong ba tháng, nhưng sau đó v́ bị chứng sưng màng phổi nên chàng được gửi trả về Nhật. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi sống đời quân ngũ, chàng cũng không nhận thức rơ được thực trạng của chiến tranh, chỉ biết được nét đẹp t́nh tự của các địa phương. Trong khoảng trời xanh đẹp ở các nơi đó, đôi lúc chàng đă thắc mắc không hiểu có thật chiến tranh đang tiếp diễn đó chăng?

Chàng trở về Khởi Xuyên, bị máy bay Mỹ đến oanh tạc một hai lần ǵ đó rồi chiến tranh lại kết thúc. Do đó bản chất khi c̣n là học sinh trung học, Khởi Tạo đă là kẻ phản chiến, chàng không hề có một ư thù nghịch với bất kỳ quốc gia nào cả. Hôm nay, thằng Xá lại đưa một câu hỏi về kẻ thù, chàng chỉ c̣n biết mở miệng mà không biết đáp sao cho suôn sẻ.

- Ồ. Kẻ địch là người không có ư tốt với ḿnh đấy.

Khởi Tạo cố gắng giải thích cho con hiểu. Thằng Xá liên tưởng đến bé Lệ dù hai đứa rất ḥa thuận nhau.

- Thế bé Lệ có phải là kẻ thù không cha?
- Không phải, bé Lệ là em của Xá, c̣n kẻ địch là người tiếp, đó là những người xấu.
- À! Đúng rồi, Tứ Lang là kẻ địch.

Thằng Xá đưa tên đứa bé láng giềng ra. Khởi Tạo cười nói:

- Nói bậy. Thật khó quá. Tứ Lang là bạn con chứ, không phải kẻ địch. Tóm lại kẻ địch là người không có t́nh cảm chi cả, là người xấu.

Thằng Xá chau đôi mày nhỏ, suy nghĩ một lúc hỏi:

- Người xấu? Thế tại sao ta phải tốt?
- Con có biết không. Thuở xưa có một người tên là Jesus, người ấy dạy ta phải đối đăi tử tế với kẻ địch.

Khởi Tạo bỗng nhớ đến câu “Hăy yêu kẻ thù của người”. Đó là câu mà vị giáo sư khả kính của chàng, cha của Hạ Chi từng nhắc nhở đến nó:

“Anh bảo là tiếng Đức khó học, định mệnh cũng khó, nhưng theo tôi nghĩ trên đời không ǵ khó hơn học câu nói của Jesus: “Hăy yêu kẻ thù của người”. V́ tất cả những việc trên, chỉ cần ta cố gắng một chút là học ngay, nhưng bảo ta yêu kẻ thù của ta, th́ tôi thấy rằng đó là một việc khó có thể làm được”.

Cha của Hạ Chi, người từng được tặng danh hiệu “ông thần về nội khoa” là một người có nhân cách đáng kính. V́ thế câu nói đầy vẻ trịnh trọng này của ông không bao giờ phai mờ trong tim của Khởi Tạo.

Thằng Xá có vẻ ngơ ngác:

- Con không hiểu ǵ cả!

Bước về phía nhà bếp, nó nũng nịu:

- Mẹ ơi, con muốn ăn.

Khởi Tạo nghĩ ngợi về danh từ kẻ địch, bỗng chàng liên tưởng ngay tới đôi mắt đẹp một cách đáng ghét của Lâm Tịnh Phu, trong ḷng bỗng hằn lên ư giết chóc. Ban năy, tại sao lại nói với thằng Xá: “Kẻ địch là người không tốt với ta”. Bây giờ nghĩ lại chàng thật lạ lùng, không làm sao có thể ḥa hợp một con người nghiêm nghị như chàng với một gă có vẻ ăn chơi như Lâm Tịnh Phu được, hắn thật đáng ngại.

Nếu hôm nay ta không có ở nhà, hắn và Hạ Chi đă xảy ra chuyện ǵ? Tại sao Hạ Chi bỗng đứng ôm chặt lấy ta? Lúc xưa nàng chưa hề làm thế mà? Một con người suốt ngày trầm lặng bên chiếc đàn piano. Tại sao hôm nay lại đàn hay quá thế? Đàn đến đứt cả dây? Tại sao không cho ta biết khách nào đă đến viếng? Nhất định phải có chuyện ǵ xảy ra? Giả sử nếu thật là Lâm Tịnh Phu th́… Khởi Tạo nghĩ: nhất định ta sẽ không tha thứ cho hắn, tha thứ cho một người có thể đe dọa đời sống của ta.

Khởi Tạo vừa đi vừa nghĩ, lên lầu, bước vào pḥng sách. Đúng ra lúc năy khi nói với thằng Xá ta phải bảo là: kẻ thù không phải là đối tượng cho ta thương yêu, mà là đối tượng cho một trận ẩu đả mới đúng.

::::::::::::::::::::::::::::

Để download Vietsub của Ho! các bạn vui ḷng truy cập [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

Bán poster tặng kèm trên báo JE trong năm 2012 và 2013, liên hệ ym shoptonten
 
Last edited by akachan; 12-24-2015 at 11:29 PM..
The Following User Says Thank You to akachan For This Useful Post:
shu_ta (12-25-2015)
Old 02-14-2016, 10:34 PM   #3 Offline
akachan
Takazuki Kyon
Winner of Bông Hậu Contest '09
Bông Vương Contest 2010
akachan's Avatar

Join Date: Oct 2006
Location: Kame House
Posts: 8,190
Jai Đẹp: 4,486
Thanks: 6,372
Thanked 8,623 Times in 3,435 Posts
Send a message via Yahoo to akachan
2. Bắt cóc

Đứa tớ gái ngưng gọt khoai, ngẩng đầu lên.

- Hôm nay bé Lệ có vẻ về muộn hả bà?
- Vâng, hơi muộn so với những hôm trước. Có lẽ nó chơi ở nhà thằng Thúc đấy.

Châu gọt xong khoai nhớ rước nó về nhé.
Hạ Chi không quên Tiểu Lệ, nhưng nàng nhớ đến lời nó đ̣i mách bố và vẻ thù hằn đối với Lâm Tịnh Phu.

Nh́n đồng hồ. Gần 5 giờ rưỡi rồi, thế mà tại sao Châu vẫn chưa mang bé Lệ về? Trời tháng 7 ngày dài, đă 5 giờ nhưng vẫn chưa sụp tối. Chuyện ǵ xảy ra rồi đây? Hạ Chi băn khoăn, choàng áo vào ghế xa lông xong th́ Châu cũng vừa về tới.

- Bà ơi, cháu Lệ về chưa ạ?
- Chưa thấy về, bộ không có ở nhà thằng Thúc chơi à?
- Vâng. Khoảng 2 giờ chiều tới giờ không thấy đến.
- Khoảng 2 giờ?

Gương mặt Hạ Chi trắng ra. Khoảng 2 giờ không phải là lúc Tiểu Lệ bước vào pḥng khách đó ư? Lúc ấy đến bây giờ, đứa bé mới lên 3 tên Tiểu Lệ đă đi đâu? – “Con ghét ông Lâm, con cũng ghét mẹ, không ai chịu chơi với Tiểu Lệ cả.” - Câu nói khi năy của Tiểu Lệ khiến Hạ Chi không an ḷng.

Có tiếng chân bước nhẹ trên đá sỏi, Hạ Chi thở phào nhẹ nhơm. Nhưng đứa bé bước vào không phải Tiểu Lệ mà là thằng Xá. Gương mặt đỏ gay.

- Mẹ ơi, Tiểu Lệ bỏ quên cái này nè.

Đó là con búp bê vải cao khoảng 5 tấc mà Hạ Chi đă làm cho Tiểu Lệ. Hạ Chi cầm lấy con búp bê, ḷng rối loạn bước nhanh ra ngoài. Thằng Xá lúc năy vừa cùng cô Châu đi t́m Tiểu Lệ vẫn c̣n ngơ ngác đứng bên hàng giậu thủy ṭng.

- Con đói quá mà vẫn chưa t́m được bé Lệ.
- Bảo chị Châu xúc cơm cho con ăn đi.

Nói xong, Hạ Chi chạy nhanh về phía nhà thằng Thúc.

Mẹ của Thúc là một giáo viên tiểu học, đang chùi tay vào áo, hỏi:

- T́m được bé Lệ không? Có đến t́m trong vườn cây chưa?
- Chưa đến, nhưng con bé ít khi vào đấy lắm.
- Nhưng vườn cây là nơi trẻ con vẫn thích vào chơi mà!

Xỏ chân vào đôi guốc cây, mẹ của Thúc bước về phía khu rừng.

Không nói cho Khởi Tạo biết… nhưng cũng không trễ lắm, tốt nhất là làm sao t́m được bé Lệ trước khi Khởi Tạo trở về. Hạ Chi men theo những hàng cây ṭng bước vào khu rừng, bên trong thật vắng, không có tiếng của trẻ con, cũng không có bóng dáng của trẻ nít nào.

Khu rừng này là thuộc quyền quản hạt của sở Thủy Lâm Khởi Xuyên, chuyên trồng các loại ṭng lá kim của ngoại quốc và các loại ṭng nhân tạo bao gồm 15 - 16 loại kết thành một khu rừng lớn, rộng khoảng 18,42 mẫu. Ngôi nhà của lăo giữ vườn và chiếc nhà kho ngói đỏ đều nằm khuất trong ấy.

Nhà của gia đ́nh họ Lại nằm sát khu rừng với một hàng giậu thủy ṭng bao quanh.
Đi vào khu rừng khoảng 300 thước, là đến ngay khe nước chảy róc rách có thể là Mỹ Anh, ḍng suối trong vắt chảy tận ra sườn núi Y Trạch, một nơi được dùng làm sân trượt tuyết của mùa đông và ngọn đồi đất với những cụm tuyết to mang một vẻ đẹp tinh khiết của phương Đông. Trẻ nhỏ thường chơi tṛ cút bắt trong rừng ṭng, hay bơi lội bắt cá ở suối. Hôm nay, ngày cúng thần mùa hạ, khu rừng cây rậm rạp không một tiếng động không có lấy một bóng người.

- Tiểu Lệ ơi!
- Tiểu Lệ ơi!

Không một tiếng trả lời, Hạ Chi phập phồng lo sợ. Lăo coi sóc vườn tḥ đầu ra cửa sổ:

- Bà Lại đấy à! Chuyện ǵ thế? Hôm nay tôi không thấy trẻ nít nào vào đây.
Lăo gác vườn là một người đàn ông yêu trẻ con, ông ta thường đưa tay xoa đầu Tiểu Lệ.

Hạ Chi chạm mặt với mẹ thằng Thúc, vội rẽ sang một ngă khác t́m kiếm, đứng dưới bóng cây. Có tiếng chim cu rừng hát nho nhỏ:

- Con ghét ông Lâm, ghét cả mẹ, không ai chơi với Tiểu Lệ cả.

Hạ Chi bước đi run rẩy, những tia nắng chiếu qua tàng cây, rọi trên đường ṃn ẩm ướt trơn trợt, nàng phải bấm mạnh chân xuống đất, bước đi một cách khó nhọc, bỗng chân nàng như vừa va phải một vật ǵ, cúi xuống nh́n, ra là bộ xương quạ cánh c̣n rải rác chung quanh. Hạ Chi linh cảm một điều không hay xảy đến.

Những giọt nắng xuyên qua rừng cây, trắng đục như sa mù, nghiêng nghiêng xuyên xuống.

- Vẫn chưa t́m được Tiểu Lệ à?

Có tiếng nói nặng nề, nhưng không kém phần nghiêm nghị của Khởi Tạo vọng lại từ phía sau, Hạ Chi giật ḿnh.

- Không thấy nó từ lúc nào?

Giọng nói của Khởi Tạo đột nhiên bén nhọn. Hạ Chi sợ hăi lén nh́n chồng. Đó là một gương mặt xa lạ mà nàng chưa hề nh́n thấy bao giờ, nếu là lúc trước, th́ có lẽ nàng sẽ nói:

- Làm ǵ mà mặt mày khó chịu đến dễ ghét thế kia?

Nhưng hôm nay th́ Khởi Tạo có vẻ làm nàng áy náy làm sao ấy, bây giờ Tiểu Lệ vẫn t́m không ra, nàng chỉ c̣n biết lắp bắp:

- H́nh như khoảng 2 giờ trưa nay…
- Thế tại sao không bảo tôi biết?

Thái độ của Khởi Tạo làm Hạ Chi không biết ǵ hơn là cúi đầu xuống không đáp.

- Có ngờ bị người ta đưa đi xem đám rước cúng thần rồi không?

Hạ Chi ngẩng mặt lên, có thể Lâm Tịnh Phu đă dẫn Tiểu Lệ đi xem cúng thần rồi đấy. T́m khắp nơi mà vẫn không gặp, th́ chỉ c̣n nơi đông đúc kia thôi. Tiểu Lệ tuy nói là ghét Lâm Tịnh Phu nhưng dù sao nó vẫn là đứa con nít, nhất định dễ quên lắm. Tiểu Lệ lại dễ thương, với ai nó cũng thân thiện được, chỉ cần Lâm Tịnh Phu nắm tay là nó sẽ theo ngay. Nhưng tại sao Lâm Tịnh Phu dẫn Tiểu Lệ đi mà không nói cho nàng biết một lời nào cả vậy?

Hạ Chi buột miệng:

- Đúng ra Lâm Tịnh Phu không nên làm như thế!

Khởi Tạo nói:
- Lâm Tịnh Phu à? Hắn làm ǵ đấy?
- Buổi sáng này Lâm Tịnh Phu có đến.
- Hắn đến, tại sao cô không nói tôi nghe?
- Tại v́…

Hạ Chi nh́n Khởi Tạo ḍ xét, bỗng nàng nói:

- Tại em quên.
- Hừ.

Khởi Tạo” hừ “ một tiếng. Hạ Chi hiểu câu nói dối vừa rồi của ḿnh đă làm chàng giận. Nhưng Khởi Tạo đă cố nén xuống v́ đây là bản tính của chàng, lấy giọng b́nh tĩnh, Khởi Tạo hỏi:

- Được rồi, nhưng mấy giờ hắn mới về chứ?
- Trước khi anh về khoảng mười, mười lăm phút, v́ vậy em nghi là Lâm Tịnh Phu đă dẫn Tiểu Lệ đi.

Hạ Chi nghĩ đến việc Lâm Tịnh Phu dẫn Tiểu Lệ đi xem lễ nàng cảm thấy yên tâm.
Lâm Tịnh Phu biết Khởi Tạo ngày mai mới về, nên có lẽ chàng lợi dụng cơ hội dẫn Tiểu Lệ đi xem lễ, để được dịp trở lại thăm ḿnh chiều nay chớ ǵ?

Có lẽ chàng muốn làm ḿnh ngạc nhiên. Á! Có lẽ chàng muốn làm lành với Tiểu Lệ, nhưng mà nếu chàng cho ḿnh hay trước một chút th́ ḿnh đă không khổ tâm như bây giờ.

Hạ Chi theo Khởi Tạo bước ra khỏi khu rừng. Đến b́a rừng, Khởi Tạo bỗng có vẻ nghi ngờ, chàng quay lại hỏi:

- Có thật là Lâm Tịnh Phu đă dẫn bé Lệ đi không?
Mẹ của thằng Thúc từ b́a rừng bước ra, bà có vẻ không hiểu ǵ cả, hỏi:

- Chuyện ǵ thế?
- Thật có lỗi với bà. Khiến bà nhọc công t́m cả buổi. Tiểu Lệ có lẽ đă được ông khách nhà tôi dẫn đi xem lễ rồi đấy.
- Vậy à? Vậy th́ tốt. T́m cả buổi mà vẫn không gặp th́ chỉ có thể đến nơi đông người kia thôi. Lúc năy tôi nghĩ, có thể đă bị dụ dỗ bắt đi. Khiến tôi lo hết sức.
- Dụ dỗ ư? Sao lại có thể được. - Khởi Tạo mỉm cười.

Mẹ thằng Thúc vẫn nói:

- Chuyện dụ dỗ này thường xảy ra lắm chớ phải không có đâu? Chuyện của thằng B́nh An xảy ra c̣n chưa đến một năm mà. Nhưng dù sao cũng phải mừng v́ Tiểu Lệ chưa hề ǵ.

Mẹ thằng Thúc bỏ đi, Hạ Chi lại thấy hồi hộp. Về đến nhà, thằng Xá đă dùng xong cơm tối, nằm bên bàn cơm ngủ kḥ. Nàng vội đánh điện thoại cho Lâm Tịnh Phu, nhưng chàng không có ở nhà.

- Anh ấy chưa trở về.

Có lẽ đă dẫn Tiểu Lệ đi đâu đấy? Hạ Chi lo lắng nh́n ra ngoài. Ngày mùa hạ thật dài, đă hơn bảy giờ tối rồi mà vẫn c̣n sáng. Ngọn gió thổi qua hàng cây tạo nên âm thanh xào xạc. Bước trở về pḥng, nàng nh́n thấy Khởi Tạo có vẻ mặt bồn chồn lo lắng ngồi bên bàn ăn.

- Anh ăn cơm không?
- Không, tôi muốn gọi điện thoại cho cảnh sát trước.

Khởi Tạo cố đè nén những tiếng rủa thầm Hạ Chi, chàng đứng dậy, đang muốn cầm ống nghe mà chuông reo.

- Có lẽ điện thoại của Lâm Tịnh Phu đấy.

Nghe câu nói của vợ, Khởi Tạo quay mặt lại liếc nh́n Hạ Chi, xong đặt ống nghe vào tai.

- Alô? Alô? Cô Hạ Chi đây ư?

Tiếng nói của Lâm Tịnh Phu. Nhưng tại sao lại cô mà không là bà? Lúc nào cũng biến từ bà sang cô đấy? Khởi Tạo cắn chặt môi.

- Alô? Tôi nghe họ gọi đến? Cô giận rồi đấy à?... Hôm nay tôi thật có lỗi…
Có lẽ Lâm Tịnh Phu tưởng Hạ Chi đang cầm ống nghe mà không cần lên tiếng.

- Alô! Cô Hạ Chi! Cô có nghe tôi nói ǵ không? Vẫn giận tôi đấy à?
Khởi Tạo buồn bă không đáp, chàng đưa ống nghe cho Hạ Chi đang đứng phía sau.

- Vẫn giận tôi đấy à?

Hạ Chi thổi nhẹ, th́ ra Khởi Tạo đă nghe được câu này.

- Vâng thưa ông Lâm, thật lúc năy tôi có lỗi. Mà ông... có thấy Tiểu Lệ đâu không?

Hạ Chi cố ư dùng những danh từ thật khách sáo, thật xa lạ, nàng muốn cho Khởi Tạo nghe thấy những lời nói ấy.

- Hả? Sao? Tiểu Lệ ra sao?

Gương mặt Hạ Chi biến sắc, th́ ra Lâm Tịnh Phu không có dẫn Tiểu Lệ đi!

- Tiểu Lệ đi đâu mất rồi.
- Lúc nào thế?

Ngay trong lúc Lệ Chi cùng Lâm Tịnh Phu c̣n ngồi trong pḥng khách th́ Tiểu Lệ đă chạy ra măi đến giờ.

- Vâng. Lúc…

Hạ Chi lắp bắp, nàng quay lại nh́n chồng, xong nói:

- Nếu anh không biết th́ thôi, phiền anh quá.

Lâm Tịnh Phu h́nh như c̣n muốn nói điều ǵ nữa, nhưng Hạ Chi đă gác máy.

- Ông Lâm cũng không biết nữa à?

Khởi Tạo lo lắng. Lâm Tịnh Phu cũng không biết, vậy Tiểu Lệ đi đâu?
Khởi Tạo vội lách ḿnh qua khỏi Hạ Chi đang đứng chết lặng, chàng gọi điện thoại cho Ty cảnh sát. Khi chàng báo cáo việc mất con, th́ viên cảnh sát có vẻ không chú tâm lắm.

- Hôm nay là ngày lễ tế thần, trẻ nít thất lạc nhiều lắm hơn gấp đôi năm rồi, chúng tôi muốn điên lên đây.

Khởi Tạo có vẻ tức giận, chàng nói:

- Không thể có chuyện Tiểu Lệ thất lạc được.

Đoạn kể lại tất cả sự kiện cho viên cảnh sát nghe.

- Hay là nó đi ra phố một ḿnh rồi?
- Nó thường chơi quanh quẩn đây thôi, ít dám đi xa lắm.
- Nhưng hôm nay là ngày lễ tế thần mà, có lẽ nó thấy những đứa bé khác ra phố đi theo rồi đấy.

Hôm nay ngày lễ tế thần, cảnh sát có lẽ bị làm rộn lắm nên nói chuyện cũng có vẻ vô vị làm sao đấy.

- Chúng tôi ngại rằng nó bị bắt cóc.

Hai chữ bắt cóc vừa thoát ra khỏi miệng Khởi Tạo bỗng bàng hoàng, cảnh sát cũng có vẻ ngạc nhiên.

- Bắt cóc à? Thế có ai nh́n thấy con ông bị dẫn đi hay không?
- Không, không ai thấy cả.
- Thế th́, có nhận được điện thoại đe dọa ư?
- Cũng không.
- Như vậy theo tôi đoán chỉ có thể đi lạc mà thôi.

Viên cảnh sát cũng cho biết sẽ thông báo cho các đơn vị liên hệ t́m kiếm giùm. Hạ Chi có vẻ không tin.

- Bấy giờ là ban ngày, nếu có chuyện bắt cóc xảy ra th́ nhất định phải có người trông thấy chứ?

Giọng nói của Khởi Tạo có vẻ nặng nề.

- Nhưng nếu họ bắt rồi họ dẫn qua khu rừng đi về phía bờ đê th́ làm sao có người thấy được?

Tuy đă báo cảnh sát, sự lo lắng vẫn không nguôi trong ḷng Hạ Chi và Khởi Tạo, họ không tin tưởng lắm. Khởi Tạo vội gọi điện thoại đến bệnh viện báo tin, viên bác sĩ trực hoảng hốt:

- Vâng, tôi sẽ liên lạc thêm vài người bạn nữa đến ngay lập tức.

Khởi Tạo, Hạ Chi lẫn đứa tớ gái tên Châu đều rơi vào trạng thái im lặng nặng nề. Khởi Tạo lại đứng lên, chàng thở dài đau khổ. Chàng yêu vợ nhưng không thể tha thứ được việc nàng tiếp Lâm Tịnh Phu trong lúc vắng mặt chàng. Đó là chưa nói trong nhà thằng Xá, bé Lệ lẫn cô Châu đều vắng cả, thế mà dám dẫn sói vô nhà th́… Chàng cố gắng đè nén những h́nh dung từ dâm đăng xuống. Nhưng mà Tiểu Lệ đă mất tích, Khởi Tạo biết rằng nếu bây giờ ḿnh mở miệng th́ sẽ không ngăn chặn được những câu nói oán trách độc ác, v́ thế chàng cố câm nín.

Lúc nào cũng thế. Khởi Tạo nghĩ rằng việc chửi mắng kẻ khác là một sự xấu hổ đáng khinh bỉ.

Một phút sau, hai người lao công lớn tuổi từ bệnh viện đến, đi cùng với bác sĩ Điền, một vị bác sĩ chuyên về ngoại khoa và Lâm Tịnh Phu. Bên ngoài trời đă bắt đầu tối. Khởi Tạo có vẻ xúc động, chàng gật đầu chào từng người một.

- Xin lỗi, đă làm phiền quư vị nhiều quá!

Nhưng chàng cũng không nén được cái nh́n sắc như dao về phía Lâm Tịnh Phu.
Đám người đàn ông này, mỗi người trên tay đều thủ một cây đèn bấm, bước vào khu rừng. Ban đêm, vườn cây có vẻ quái đản, những thân cây như di động được, nhưng lúc ngọn đèn lóe lên, nó vội đứng yên lại ngay.

Trời tối như thế này, Tiểu Lệ làm sao có thể ở trong rừng được? Nếu nghĩ thế sẽ thấy rằng việc sục sạo trong rừng là một việc làm hoài công. Hay là Lâm Tịnh Phu biết chắc rằng Tiểu Lệ đang ở trong ấy? Sự tưởng tượng trên thoáng qua óc Khởi Tạo. Chàng có vẻ chùn chân lại.

Một lúc, bước đến cạnh ḍng suối, chàng mở to mắt ra nh́n, bên trên bầu trời những dăy sao trời long lanh, chiếu rọi chiếc bóng trên ḍng suối. Nhưng mà Tiểu Lệ ít khi vào rừng, th́ việc tự nó đến bờ suối cũng khó có thể xảy ra được, Khởi Tạo vội hướng về phía khác. Chàng lại bước về rừng cây, chiếc đèn bấm trên tay tạo một vệt sáng, chàng quét thấy chiếc bóng cao gầy mà chàng suưt gọi to lên, đó là Lâm Tịnh Phu với gương mặt trắng xanh, gă có vẻ hoảng hốt.

- Làm tôi hú hồn.

Khởi Tạo cố đè nén cơn sợ hăi, chàng nói với một giọng thật b́nh thản:

- Xin lỗi anh.

Rồi giả vờ hỏi:

- Ờ, đúng rồi nghe nói lúc sáng nay khi tôi không có ở nhà, anh đă đến viếng, có chuyện ǵ thế?

Lâm Tịnh Phu không đáp, đưa đèn quét ngang qua chân.

T́m khắp khu rừng, luôn cả những vùng lân cận và những con đường đưa đến chợ vẫn không thấy bóng Tiểu Lệ đâu, mệt mỏi trở về nhà họ Lại, bấy giờ đă 3 giờ khuya rồi. Đêm mùa hạ bắt đầu lờ mờ sáng.

Hạ Chi nghĩ lại những câu chuyện xảy ra ở ngày qua, nàng tự trách móc. Phải chi lúc ấy ta ôm Tiểu Lệ vào ḷng là được rồi. Tiểu Lệ đưa tay muốn ôm lấy ḿnh, thật tội cho nó quá. Nếu không có chuyện ǵ xảy ra th́ Tiểu Lệ giờ này đă nằm yên trên giường với giấc mơ thật đẹp. Thế mà bây giờ chiếc gối đỏ nhỏ nhắn vẫn phải chờ đợi cô chủ của nó. Khi nói câu “Con ghét mẹ quá”, Tiểu Lệ trông có vẻ cô độc làm sao đấy. Nghĩ lại trong đêm tối đen như thế này, Tiểu Lệ làm ǵ, ở đâu, đôi mắt đầy lệ của Hạ Chi bỗng mở to ra, trừng trừng nh́n về phía chân trời trắng nhạt của buổi b́nh minh.

Gió thổi qua hàng cây, tạo nên những âm thanh dễ chịu, tiếng xào xạc kia như gợi lại cho Hạ Chi ngày nàng bước về nhà chồng. Đă sáu năm qua rồi ngày đầu tiên ngủ trong ngôi nhà lạ, mẹ của Khởi Tạo đă khuất núi từ lâu, gia đ́nh này lúc ấy chỉ có cha Khởi Tạo, chàng vẫn bận thực tập tại pḥng thí nghiệm của Viện Đại Học, do đó lúc đầu nàng phải đến Chấp Quang sống cùng chồng.

Sau tuần trăng mật tại eo bể Tầng Văn họ trở về và ghé qua ngôi nhà này. Hôm ấy, gió thổi thật to, những hàng cây già trong khu rừng như trở thành những sinh vật sống động đang thè lưỡi ra réo gọi với những tiếng xào xạc. Đêm càng khuya gió càng lớn, tiếng rít càng to, lúc ấy không hiểu tại sao, Hạ Chi lại trực giác rằng ngọn gió này sẽ tiêu biểu cho cuộc sống gia đ́nh nàng sau này, nàng sợ hăi nép sát vào ngực của chồng.

Bây giờ những điều mà Hạ Chi cảm thấy đă xuất hiện. Đàn đứt dây! Có phải chăng là một điềm ứng trước? Từ ngày c̣n bé học đàn cho đến nay, nàng chưa hề làm đứt dây đàn qua một lần nào cả, phải chi thời gian có thể đảo ngược lại, trở về cái lúc Tiểu Lệ bước vào pḥng khách th́ Hạ Chi nghĩ nàng sẽ không ngại đánh đổi tất cả sắc đẹp, tài sản và cả sinh mạng chính ḿnh nữa. Chuyện chỉ mới xảy ra có mười tiếng đồng hồ mà thôi, nếu có thể lôi kéo thời gian trở lại lúc Tiểu Lệ bước vào pḥng khách và ngay lúc Tiểu Lệ hỏi.

- Mẹ ơi! Ai làm ǵ mẹ đấy? Th́ ta nhất định ôm chặt nó vào ḷng, không buông ra nữa. Nhưng mà, lúc đó sao ta không ôm lấy nó… Những giọt nước mắt rơi xuống má Hạ Chi – Thế mà, tại sao tôi nỡ nhẫn tâm bảo con – “Đi ra ngoài chơi đi!”… Lúc đó sao ta chỉ mong được đơn độc ở cạnh Lâm Tịnh Phu? Ta là một con đàn bà thế nào đây?

Hạ Chi bỗng cảm thấy như ḿnh đang bị trời phạt. V́ ngay lúc sa ngă với một người đàn ông khác ngoài người chồng của ḿnh ra, th́ h́nh phạt đến ngay lập tức. Như thế không phải bị trời phạt là ǵ?

Không lẽ không có cách nào mang thời gian trở về chăng? Hạ Chi nghĩ, nàng bỗng sực nhớ đến một câu trong quyển sách nào đó. Thời gian đă trôi qua, thần thánh cũng không kéo về được.

Hạ Chi quay sang, nh́n về phía Lâm Tịnh Phu, hắn đang ngả người trên chiếc ghế dựa, thản nhiên nhả khói. Nàng bỗng thấy gương mặt đó có vẻ đĩ thơa và bệnh hoạn làm sao. Ta có thể v́ một người đàn ông như thế này mà đuổi Tiểu Lệ ra được sao? Hạ Chi bỗng cảm thấy hối hận một cách đau khổ về hành động ấu trĩ, ngu xuẩn của ḿnh.

Khởi Tạo, Lâm Tịnh Phu và Hạ Chi, không một ai chợp mắt, trời bắt đầu sáng, đồng hồ gơ năm tiếng, mặt trời nhô lên khỏi đỉnh núi và cô tớ tên Châu bắt đầu nhúm lửa trong bếp.

Bỗng nhiên, có tiếng gơ cửa thật to, thật gấp. Khởi Tạo, Lâm Tịnh Phu và Hạ Chi đều đứng bật dậy. Khởi Tạo chạy nhanh về phía cửa, mở vội. Một gă đàn ông mặc áo dạ đứng trước cửa, đó là ông Trưởng Ty bưu điện cận nhà, gương mặt ông trắng bệch, miệng lắp bắp.

- Bé Tiểu Lệ nhà ông đă chết.
- Sao? Chết rồi à? Ở đâu?
- Ở bờ suối. Tôi vừa đi câu cá ở đó th́ bắt gặp.

Khởi Tạo quơ vội chiếc xách tay xem mạch ngày qua, bước ra khỏi nhà, trong khi Hạ Chi chạy tung đi, c̣n lại Lâm Tịnh Phu gă quay đầu lại đánh thức bác sĩ Điền và hai người lao công dậy.

Khởi Tạo chạy băng qua rừng, khoảng cách đến bờ suối chỉ khoảng vài trăm thước mà dài như mười cây số, trừ trường hợp tận mắt trông thấy, chớ bằng không th́ không thể tin là Tiểu Lệ đă chết. Không, nó không chết đâu, chẳng qua chỉ là một sự bất tỉnh. Khởi Tạo vừa chạy vừa tưởng tượng cảnh ḿnh ôm Tiểu Lệ trong ḷng, chàng sợ rằng nếu ḿnh tin rằng chuyện đó có thật, th́ tia lửa hy vọng le lói cuối cùng trong ḷng ḿnh sẽ tắt. Cứ nghĩ thế không biết từ lúc nào Khởi Tạo đă chạy qua mặt Hạ Chi băng qua rừng, chạy men theo con đường chỗ cạnh bờ suối, nhảy qua những vũng nước, đôi lần chàng muốn ngă sấp v́ vấp phải những ḥn đá trên bờ khe nước. Xa xa, trên ḍng nước một vật màu trắng nổi bềnh bồng.

- Ồ, đằng kia rồi!

Khởi Tạo hướng về phía có những tia nắng đầu tiên hắt lên kia, đôi chân chàng thật nặng, như những lần chạy đuổi trong cơn ác mộng.

Chạy đến gần, nh́n vật màu trắng sáng kia, th́ ra đó là chiếc thắt lưng của Tiểu Lệ.

::::::::::::::::::::::::::::

Để download Vietsub của Ho! các bạn vui ḷng truy cập [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

Bán poster tặng kèm trên báo JE trong năm 2012 và 2013, liên hệ ym shoptonten
 
Old 02-23-2016, 07:07 PM   #4 Offline
akachan
Takazuki Kyon
Winner of Bông Hậu Contest '09
Bông Vương Contest 2010
akachan's Avatar

Join Date: Oct 2006
Location: Kame House
Posts: 8,190
Jai Đẹp: 4,486
Thanks: 6,372
Thanked 8,623 Times in 3,435 Posts
Send a message via Yahoo to akachan
3. Cái chết của bé Lệ

Bé Lệ nằm úp, chiếc thắt lưng trắng với nơ bướm vẫn phất phơ theo gió sớm. Khởi Tạo cúi xuống nâng con dậy. Gương mặt xanh mét chưa phải là biểu hiện của sự chết, chàng đặt những ngón tay run rẩy lên bắt mạch cho con. H́nh như mạch vẫn c̣n nhảy. Tạo nghĩ, nhưng niềm hi vọng vừa lóe được trong tim đă tắt nhanh, mạch đă chết chỉ có những ngón tay run rẩy của chàng.

Lâm Tịnh Phu đă đến, hắn đưa tay lật nhẹ mí mắt bé Lệ. Đôi mắt trắng dă. Cái chết như một định mệnh an bày, chỉ có đôi môi nhỏ xám ngắt hé mở như định nói. Khởi Tạo lắc đầu. Ta nằm mơ đây chăng?

Hạ Chi cũng đă đến, nàng hối hả ôm con vào ḷng:

- Lệ con! Lệ con!

Những cái lắc mạnh không làm bé Lệ tỉnh giấc. Bác sĩ ngoại khoa họ Điền cúi xuống quan sát. Ông chợt hét lên:

- Cái ǵ đây? Bé Lệ bị siết cổ chết đây mà!

Trên cổ bé Lệ, vết tay của thủ phạm vẫn c̣n hằn rơ.

- Con Lệ bị người ta giết à?

Khởi Tạo bàng hoàng. Lệ bị giết? Nằm mơ cũng chẳng ngờ được, chàng đứng bất động như bức tượng gỗ. Tay chân thừa thăi.

- Con tôi bị giết? Trời!

Hạ Chi hét to, nàng ngă xuống bất tỉnh. Lâm Tịnh Phu vội vàng đưa tay đỡ nhanh. “Con ghét ông Lâm, con ghét cả mẹ, chẳng ai chịu chơi với con cả”. Câu nói của Lệ như vẫn c̣n văng vẳng bên tai Hạ Chi.

Nh́n Hạ Chi nằm gối đầu lên chân Lâm Tịnh Phu, Khởi Tạo vẫn đứng bất động. Đầu chàng đang tê cứng, cả một khối trống rỗng trong óc. Nhưng trái tim chàng, phải, trái tim chàng đang giằng co với những cơn sóng ngầm dữ dội đang lan dần, lan dần. Tạo ngước mắt lên nh́n trời, những đám mây trắng lững lờ theo gió. Ta đang nằm mơ, chắc chắn ta đang nằm mơ đây thôi.

- Trời hôm nay sẽ nóng!

Khởi Tạo lải nhải. Bất giác nh́n xuống đồng hồ. Thói quen đây chăng? Thói quen của một y sĩ trước cái chết của con bệnh? Ta đă từng nh́n mười mấy bệnh nhân qua bên kia cuộc đời, nhưng chẳng có cái chết nào lại đường đột như cái chết bé Lệ. Có lẽ ta đang nằm mơ.

Nhưng cô tớ Châu đă chạy tới với một khối hàng xóm, nó bắt đầu khóc, tiếng khóc như một chứng nhận và thằng Xá, có lẽ v́ khung cảnh của những người xung quanh, cũng bắt đầu khóc lớn theo.

Thằng Xá cũng khóc. Khởi Tạo bối rối trở về. Đột nhiên chàng ư thức được, Lệ đă chết thật rồi! Ta phải làm ǵ? Nhưng sẽ làm ǵ được chứ? Sáu giờ năm phút. Tiếng khóc của thằng Xá càng lúc càng to. Khởi Tạo yên lặng ngồi bên bờ suối trong khi bác sĩ Điền cẩn thận đặt xác bé Lệ nằm ngay ngắn trên phần đất phẳng, Hạ Chi đă được Lâm Tịnh Phu và người khác d́u đi. Khởi Tạo vẫn bất động.

- Thưa ông giám đốc!

Bác sĩ Điền ngập ngừng một chút rồi lên tiếng, Khởi Tạo không buồn quay lại.

- Hử?
- Tôi đă liên lạc được với Cục cảnh sát, có lẽ một tí nữa họ sẽ đến ngay.
- Thưa ông giám đốc!
- …
- Ông giám đốc, cảnh sát họ đă…
- Vâng… vâng…

Khởi Tạo thơ thẩn như kẻ lạc vào chốn xa lạ, chàng tiếp tục nắm lấy cánh tay lạnh ngắt của bé Lệ. Chết rồi! Khởi Tạo lẩm bẩm. Chỉ cách có một làn da, mà tay ta ấm, c̣n tay Lệ băng giá. Chết là ǵ? Đột nhiên Tạo thắc mắc.

Con tôi bị người ta giết! Không, làm ǵ có chuyện đó được, nhưng sự thật đang sờ sờ trước mắt, ta phải làm ǵ? Lúc lấy vợ, Tạo không bao giờ ngờ đến một ngày dễ sợ thế này lại có thể xảy ra trong đời ḿnh. Dễ sợ thật.

Tiếng khóc của thằng Xá nhỏ dần. Khởi Tạo quay lại, cô Châu đă d́u nó đi trở lại nhà.

- Ai giết bé Lệ chứ?

Sau cùng rồi Khởi Tạo cũng quay lại với chính ḿnh. Tại sao họ lại giết? Bé Lệ dễ thương và hồn nhiên. Càng nghĩ Khởi Tạo càng thấy máu nóng trào lên óc, nó muốn tuôn ra từng lỗ chân lông. Tạo ngẩng đầu lên nh́n mặt trời xế trưa nắng như thiêu đốt. Dưới ánh nắng sáng rực này lại chứa chấp một tên giết người. Hắn bây giờ ở đâu? Bất chợt Khởi Tạo đứng phắt dậy. Những chiếc phi cơ Mỹ sắp theo đội h́nh vút qua đầu chàng. Tiếng động cơ thật chói tai, thật tàn nhẫn.

***

Bé Lệ ngủ yên được mười hôm. Khởi Tạo rời bệnh viện trở về, chàng vẫn không làm sao quên được bé Lệ. Ngồi trong pḥng sách, câu hỏi lúc nào cũng lẩn quẩn trong đầu. Ai giết bé Lệ chứ? Tại sao lại giết nó?

Nhớ lại buổi an táng khi ông thầy lễ đọc đến tên Lâm Tịnh Phu niệm hương, Khởi Tạo thấy hắn đứng khúm núm như kẻ phạm tội, hay là…

Nghĩ đến chuyện cũ, rồi đưa mắt nh́n ra khu rừng ṭng, bóng mát như một đồng lơa. Khởi Tạo h́nh dung ra cảnh thủ phạm dẫn đứa con gái vô tư của ḿnh bước trên đường ṃn. Thủ phạm có khuôn mặt giống hệt Lâm Tịnh Phu. Hắn… Chắc chắn phải là hắn, v́ ngoài hắn ra th́ c̣n ai đủ lư do để dẫn và giết bé Lệ chứ? Đột nhiên, Khởi Tạo lại thấy bàn tay gầy và trắng xanh của Tịnh Phu giống như một bàn tay vấy máu.

Giữa lúc vớ vẩn với bao nhiêu suy đoán, một quả bóng màu cam chợt xuất hiện bên ngoài cửa sổ. Quả bóng có thắt nơ trắng phất phơ theo gió. Khởi Tạo ứa nước mắt khi nghĩ đến chiếc nơ trên thắt lưng con, chàng úp mặt xuống bàn. Quả bóng màu cam phải chăng là linh hồn đáng thương của Lệ? Nỗi phiền muộn đến giờ phút này mới thấm mới ngập đầy từng lỗ chân lông. Nếu Hạ Chi, thằng Xá và tất cả những cái ǵ tư hữu có đánh mất cũng chưa chắc làm Tạo buồn hơn nỗi buồn hôm nay. Một đứa bé chỉ hơn ba tuổi, ngây thơ và đáng yêu như bé Lệ lại có thể bị người ta tàn nhẫn giết chết. Không có ǵ khốn nạn hơn, Khởi Tạo cắn lấy môi để khỏi bật lên tiếng khóc.

Trước hôm vụ án xảy ra Lệ vẫn c̣n nắm tay Khởi Tạo, nó đo bàn tay nhỏ nhắn của ḿnh với cha bảo:

- Tay cha to quá.

Và Khởi Tạo cúi xuống, đột nhiên một linh cảm bất ổn thoáng qua óc.

Đôi tay nhỏ và trắng xinh của con như có điều bất hạnh. Không ngờ cái nắm tay hôm nọ lại là cái nắm tay cuối cùng.

Tay cha to quá! Tạo nghĩ đến câu nói cuối cùng của con, chàng đưa khăn lên lau vội mắt rồi ngắm lại bàn tay ḿnh, Khởi Tạo đờ người ra. Trời ơi bàn tay như thế này mà chẳng cứu được con, thật vô dụng! Lúc Lệ bảo “Tay cha to quá”có phải nó cũng đă linh cảm được sự bất lực của chàng không? Hay chỉ là một sự ngạc nhiên v́ sự quá khổ của bàn tay chàng? Khởi Tạo nh́n vào tay và nhớ lại. Phải chi… Tại sao ta có thể thờ ơ như vậy được chứ? Năm Chiêu Ḥa thứ 18 (1942) khi bé Lệ ra đời cũng là lúc t́nh trạng nguy ngập nhất, cha Tạo v́ t́nh trạng thiếu hụt nhân viên phải đảm nhận nhiều vai tṛ một lúc, sự làm việc cực nhọc đó khiến ông ngă bệnh. Khởi Tạo lúc bấy giờ chỉ mới hai mươi tám tuổi đă phải gánh lấy trách nhiệm của cha, cai quản cả một bệnh viện to giữa lúc thực phẩm, thuốc men vô cùng khan hiếm. Có một thời Tạo đă nghĩ đến chuyện đóng cửa bệnh viện nhưng rồi lại thôi. Khi cuộc chiến kết thúc, tất cả những hiện kim trong ngân hàng bị niêm phong để chuẩn bị cho việc đổi bạc mới th́ việc điều hành bệnh viện thoát khỏi cơn phá sản. Vườn hoa xinh đẹp được biến đổi vườn trồng khoai, việc nấu nướng trong bệnh viện được giao phó cho bệnh nhân tự túc và vấn đề vệ sinh không c̣n được coi trọng.

Mỗi ngày Tạo phải đến bệnh viện thật sớm và tối ṃ mới trở về được nhà. Những tháng ngày lao lực kia khiến chàng không rỗi rảnh âu yếm con thơ. Một đời sống vỏn vẹn có ba năm, không một hạnh phúc. Chiến tranh, chiến tranh! Càng nghĩ Tạo càng thấy ḿnh đă mấy lần giữ được con trong ṿng tay? Duyên số thật bạc, hạnh phúc nhỏ nhoi. Lệ đáng thương quá! Tạo nghĩ đến ṿng cổ non nớt của con. Tàn nhẫn thật, tại sao hắn lại có thể giết được con ta chứ? Tạo muốn hét to.
Bàn tay bóp cổ bé Lệ? Bàn tay đó như thế nào? Khởi Tạo lại nghĩ đến Lâm Tịnh Phu. Nhưng nếu Phu là thủ phạm, tại sao ta chẳng nh́n thấy một sự đổi khác nào ở hắn? Khởi Tạo hổ thẹn đứng dậy, chàng chợt nhớ đến Hạ Chi. Sau cái chết của Lệ, Hạ Chi đă nằm liệt trên giường. Tạo định bước xuống lầu thăm vợ, nhưng rồi lại ngập ngừng. H́nh ảnh Lâm Tịnh Phu với Hạ Chi riêng rẽ trong nhà, bỏ mặc Lệ ngoài sân nóng như thiêu như đốt vẫn không phai mờ trong chàng. Từ khi tai nạn xảy ra đến nay, Tạo đă nhiều lần định lên tiếng trách móc vợ, nhưng rồi chàng cố nén xuống, v́ Hạ Chi vẫn chưa rời khỏi giường bệnh.

Càng nghĩ đến con trẻ, Tạo càng buồn. Chàng đâm ra oán vợ. Trước mắt chàng nơi bờ suối, Hạ Chi c̣n dám ngă chết giấc trong ḷng Phu, th́ c̣n ǵ không nghi ngờ nữa?

Từ lúc cưới được cô vợ trẻ đẹp như Hạ chi, Tạo thấy lúc nào ḿnh cũng bận tâm v́ ghen. Mỗi lần Hạ Chi đi phố về với vẻ hớn hở là Khởi Tạo lo lắng: Ra phố gặp ǵ mà vui thế? Nhưng chàng vẫn giả vờ hôn nhẹ lên trán vợ hỏi:

- Sao, đi phố vui không?

Nói xong, Tạo lại tức ḿnh, tại sao lại không mở miệng hỏi thẳng lư do với nàng? Hạ Chi người ít nói, chỉ bao giờ được hỏi mới mở miệng, điều này càng khiến Tạo khổ sở.

Bây giờ Tạo vẫn chưa quên được câu chuyện ngày nào. Hôm bé Lệ lâm nạn, Hạ Chi lại vui vẻ với Lâm Tịnh Phu trong pḥng. Tuy không phải đích thân là thủ phạm, nhưng dù sao Hạ Chi và Lâm Tịnh Phu vẫn có trách nhiệm với cái chết. Khởi Tạo vừa đi vừa lẩm bẩm.

Xuống lầu qua khỏi hành lang, Khởi Tạo bước vào pḥng vợ.

Hạ Chi ngồi trên giường xoay mặt ra cửa, nàng không thấy chồng. Khởi Tạo lớn tiếng:

- Hạ Chi!

Nhưng Hạ Chi vẫn ngồi bất động trên giường. Một con bướm trắng từ bên người nàng vụt bay vào, dạo quanh pḥng, như muốn dừng chân, xong vụt bay ra khỏi cửa. Con bướm trắng! Khởi Tạo bàng hoàng, đột nhiên chàng cảm thấy vợ đáng thương vô cùng.

- Hạ Chi!

Tạo hạ thấp giọng. Chi có vẻ ốm thật nhiều, nàng buồn v́ mất con hay hối hận với những bứt rứt cũ? Mỗi lần nghĩ đến bé Lệ là Tạo lại giận, nhưng bây giờ… Bây giờ th́…

- Chi này!

Tạo bước tới, nhưng tiếng chuông điện thoại trong pḥng khách đột nhiên reo vang.

- Tôi là ông Hà ở cảnh sát cục đây, trân trọng báo cho ông biết…
- Sao? Thủ phạm đă bắt được rồi à? Ai thế?

Trong đầu Tạo lóe lên h́nh ảnh của Lâm Tịnh Phu, tim chàng muốn ngừng đập, nín thở nghe giọng nói bên kia đầu dây, nhưng những giọng ồn ào khiến chàng không nghe thấy ǵ hết.

- Ông Hà, ông làm ơn cho tôi biết, thủ phạm là ai vậy?
- Điện thoại hư rồi à? Nghe rơ không?
- Thủ phạm là ai thế?
- Thạch Thổ Thủy, ông biết hắn không?

Thủ phạm không phải Lâm Tịnh Phu, thất vọng lớn. Tạo chỉ muốn nghe bên kia bảo là Lâm Tịnh Phu thôi.

Thạch Thổ Thủy? Hắn là ai? Cái tên này h́nh như nghe qua, nhưng bệnh nhân quá nhiều, làm sao nhớ cho được?

Bên kia đầu dây có lẽ v́ đợi quá lâu chẳng thấy Khởi Tạo lên tiếng, nên lặp lại:

- Thạch Thổ Thủy, ông biết hắn chứ?
- Dạ… Dạ không, bệnh nhân tôi nhiều quá nên tôi không nhớ là ḿnh có biết hắn không.
- Không biết thật à?
- Để… Để tôi xem hồ sơ bệnh lư xong trả lời cho ông sau nhé? Nhưng mà bây giờ hắn ở đâu?

Khởi Tạo nghĩ đến cái chết của bé Lệ, cơn giận như lửa lan nhanh khắp người. Ta phải giết hắn để trả thù cho con. Nhưng bên kia đầu dây đă cắt đi hy vọng của chàng.

- Hắn… Hắn đă chết rồi.
- Chết rồi à? - Tạo không tin điều vừa nghe – tại sao lại chết? Tại sao mấy ông để hắn chết dễ dàng như vậy, bắt hắn đền tội nữa chứ?
- Dạ xin lỗi, nhưng đó là việc ngoài ư muốn. Thạch Thổ Thủy đă tự treo cổ chết trong nhà giam.
Khởi Tạo cắn môi.
- Sao lại có chuyện lạ vậy? Lệ có thù hằn ǵ với gă, mà gă lại giết con tôi chứ?
- Dạ điện từ Chấp Quang cho chúng tôi biết như vậy đó ông ạ. Họ chỉ biết tổng quát như thế thôi, c̣n chi tiết đợi báo cáo đầy đủ sẽ cho ông biết sau nhé?
Khởi Tao để yên ống nghe trên tay, đứng bất động, bên kia đầu dây máy đă cúp tự bao giờ.

Bé Lệ bị một gă đàn ông xa lạ giết chết? Làm ǵ có chuyện đó? Khởi Tạo ngơ ngác. Lệ chẳng lẽ chịu đi chơi với một người xa lạ ư? Tất cả h́nh ảnh hôm xảy ra án mạng vẫn không phai trong đầu chàng. Thằng Xá với cô Châu đi vắng, nhà chỉ có Hạ Chi và Lâm Tịnh Phu. Hạ Chi làm mẹ, lẽ ra phải gần gũi với bé Lệ mới phải chứ? Tại sao nhà vắng lại tiếp đàn ông trong nhà?

Có lần Hạ Chi bảo:

- Lệ nó ngoan lắm, chỉ cần có nó là em có thể ở nhà suốt ngày được.

Vậy th́ việc giữ bé Lệ lại trong nhà đâu có khó khăn ǵ? Tại sao lại để nó rơi vào tay tên sát nhân kia? Lỗi tại ai? Lâm Tịnh Phu và Hạ Chi? C̣n tên khốn nạn Thạch Thổ Thủy nào nữa, sao nó ác thế? Giữa lúc ta chưa trả được thù th́ lại tự sát chết tiêu? Tạo chỉ c̣n biết trút cơn giận lên đầu vợ.

Trở về pḥng ngủ, Hạ Chi vẫn c̣n ngồi bất động trên giường. Nàng có nghe thấy ǵ không chứ? Không lẽ Hạ Chi cũng không muốn biết thủ phạm là ai nữa sao? Tạo quét mắt sắc nh́n vợ, nhưng thái độ của vợ khiến chàng lo lắng.

- Hạ Chi!

Hạ Chi với đôi mắt thất thần của kẻ chết yên lặng.

- Thủ phạm đă t́m ra rồi em ạ.

Đầu Hạ Chi lắc nhẹ.

- Nhưng hắn đă chết rồi!

Hạ Chi chậm răi quay lại rồi hướng mắt trở về sân, đôi mắt ngơ ngác của người mất trí, rồi đột nhiên nàng chỉ thẳng ra ngoài.

- Xem ḱa, Lệ nó đứng kia ḱa!

Tạo bước tới ôm lấy vợ.

- Đừng nói xàm em ạ.
- Đó, nó đứng dưới cành hoa giấy đấy!
Khởi Tạo nh́n thẳng vào mắt vợ.
- Chi, em điên rồi à? Lệ nó chết rồi làm ǵ có chuyện đứng ngoài sân được.

::::::::::::::::::::::::::::

Để download Vietsub của Ho! các bạn vui ḷng truy cập [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

Bán poster tặng kèm trên báo JE trong năm 2012 và 2013, liên hệ ym shoptonten
 
Old 10-25-2016, 10:25 PM   #5 Offline
akachan
Takazuki Kyon
Winner of Bông Hậu Contest '09
Bông Vương Contest 2010
akachan's Avatar

Join Date: Oct 2006
Location: Kame House
Posts: 8,190
Jai Đẹp: 4,486
Thanks: 6,372
Thanked 8,623 Times in 3,435 Posts
Send a message via Yahoo to akachan
4. Bóng đen

Sau ngày thủ phạm tự sát chết được một tuần, Khởi Tạo ngồi trong pḥng sách đọc đi đọc lại măi những tờ báo mà chàng xem qua chẳng biết bao nhiêu lần. Bên ngoài những đám mây vàng trên trời đang đổi dần thành màu tím nhạt, những chú quạ trên ngọn cây cao đang gọi nhau về tổ.

“Thủ phạm giết chết bé Lệ đă tự tử trong nhà giam”. Đọc cái tít lớn đó, ḷng Tạo vẫn thấy đau nhói, mắt chàng rời không khỏi hàng chữ quái ác kia.

- Một người có ư định tự tử như gă, sao lại c̣n nhẫn tâm giết bé Lệ chứ?

“Tin từ chi cảnh sát tại Chấp Quang, nơi đang mở cuộc điều tra về thủ phạm vụ bóp cổ đến chết con ông giám đốc bệnh viện họ Lại là bé Tiểu Lệ (ba tuổi) cho biết th́: Vào buổi chiều ngày 2 tháng 8, người ta đă bắt được một gă t́nh nghi, đó là một công nhân tên Thạch Thổ Thủy ở vùng Thần Lạc chợ Khởi Xuyên. Sau khi thú nhận tội phạm, hung thủ đă thừa lúc bị giam trong nhà ngục, dùng chiếc áo sơ mi tự thắt cổ chết”.
Bên dưới là bản tin khác với đầy đủ chi tiết hơn.

“Buổi sáng hôm 2 tây, cảnh sát vào cuộc do sự tố giác của ông chủ khách sạn cho biết. Có một gă đàn ông dáng dấp đáng nghi vừa đến ngụ tại đây.

Đến khoảng 3 giờ chiều, thừa lúc Thạch Thổ Thủy bước ra khỏi pḥng, ông ta đă chận lại hạch hỏi, gă vội bỏ chạy, nhưng nhờ người chung quanh giúp nên đă bắt giữ lại được. Lúc đầu, Thạch Thổ Thủy chối “Tôi không có làm lỗi ǵ cả, chẳng qua tôi muốn ra phố một tí thôi”. Nhưng đến lúc cảnh sát hạch hỏi “Có phải anh đêm nào cũng nằm mơ, la hét om ṣm chăng” th́ gă vội thú nhận gă chính là hung thủ của vụ cố sát bé Lệ bên bờ suối Mỹ Anh ngày 21 tháng 7 vừa qua”.

Từ dưới lầu bỗng có tiếng thằng Xá vọng lên.

“Come come everybody. How do you do and how are you?”

Đây là một bài hát đồng dao bằng tiếng Mỹ rất được phổ biến từ sau cuộc chiến bại. Khởi Tạo nhớ đến tiếng hát ngượng nghịu của bé Lệ thường hát theo lời của Xá, chàng bỗng mong ước: Phải chi bây giờ nghe được tiếng ca trẻ thơ kia của Lệ.

Tia mắt Khởi Tạo lại đập vào trang báo, h́nh ảnh của Thạch Thổ Thủy đăng trên báo có vẻ già dặn hơn tuổi 28 của gă nhiều, gần như 35 – 36 tuổi. Ảnh của Thạch Thổ Thủy hướng thẳng về phía trước. Không có vẻ ǵ là ngơ ngơ ngẩn ngẩn, nhưng nếu so sánh với thân h́nh rắn chắc của gă th́ Khởi Tạo thấy gương mặt của Thạch Thổ Thủy có vẻ không tương xứng tí nào. Gương mặt đó có vẻ ǵ cô đơn, yếu ớt, nghiêm nghị với hai hàng mi đậm trung hậu, với đôi môi đầy nhưng đôi mắt… Đôi mắt của cô đơn.

Có thật đây là người đă giết bé Lệ chăng? Khởi Tạo nhíu mày chăm chú nh́n vào bức ảnh. Dù ḷng ngập đầy căm thù, nhưng Tạo vẫn không thể nào t́m được nét hung dữ trên gương mặt của Thạch Thổ Thủy. Thế này trách chi, bé Lệ không đi theo gă sao được.

Bên dưới tấm h́nh là một hàng chữ lớn:

“Lư lịch của hung thủ”.

Theo lời của Thạch Thổ Thủy, th́ hắn ra đời ở Đông Kinh, lúc nhỏ cha mẹ không may đều qua đời trong một cuộc động đất lớn tại Quan Đông. Hắn được người bác ruột ở vùng quê quán Thanh Sanh mang về nuôi dưỡng. Đến năm 16 tuổi, nạn đói lan tràn, nên gă bị bắt bán cho một hăng thầu ở vùng Bắc Hải Đảo làm lao công. Năm Chiêu Ḥa thứ 16 (1941) bị nhập ngũ, sau cuộc chiến hắn trở về Bắc Hải đảo, và cũng năm ấy gă lấy vợ, đứa con gái đầu ḷng vừa sinh th́ vợ gă chết.

Đoạn tin trên Khởi Tạo xem qua không biết bao nhiêu lần, chàng có thể không cần nh́n mà vẫn đọc làu ra được. Nhưng mỗi khi đọc tiếp câu “Cha của nạn nhân là ông Lại Khởi Tạo với gương mặt buồn bă nói với chúng tôi khi được hỏi đến.

- Cảnh sát đă cho ông biết tất cả, tôi không có điều ǵ để nói thêm”.

Th́ nỗi đau xót lại dâng lên trong ḷng Khởi Tạo.

Những đám ráng chiều đă đổi ra màu xám, Khởi Tạo nh́n lên bầu trời hoàng hôn nhớ lại những lời mà vị cảnh sát h́nh sự đă nói với chàng.

Sau khi con gái hắn chào đời, vợ hắn chết. Vấn đề nuôi dưỡng con bé trở nên khó khăn, làm thế nào cho con bú? Tiếng khóc oa oa của con khiến hắn lúng túng. Nhưng nếu chỉ lo cho con mà không đi làm th́ cũng không có tiền. Giữa cơn bối rối đó, may nhờ bà chủ nhà hiền từ giúp đỡ gă trong việc chăm sóc cho con nhỏ. Hôm đó là ngày lễ tế thần, công việc làm đường sá được ngưng lại, trời quá nóng, con nhỏ lại khóc quá to khiến hắn bực bội bỏ đi ra ngoài, hắn định đi bơi một lúc, nhưng khi qua ngang nhà ông, t́nh cờ thấy bé Lệ vừa bước ra khỏi cửa. Lúc đó Thạch Thổ Thủy nghĩ phải chi con ḿnh cũng bây lớn th́ đỡ biết chừng nào. Hắn mới đứng lại nh́n, bé Lệ cũng nh́n hắn. Đứa bé trông thật dễ thương, gă men đến hỏi bé Lệ đi ra bờ suối chơi không? Bé Lệ gật đầu. Nhưng khi ra đến đấy, có lẽ v́ tất cả mọi người đều bận đi xem lễ, nên bờ suối chơi thật vắng. Bé Lệ có lẽ buồn nên khóc, trong lúc hắn đă cởi xong áo quần định nhảy xuống tắm, hắn vội vỗ về bé đừng khóc nhưng Tiểu Lệ càng lúc càng khóc to gọi má ơi má ơi măi.

Theo lời của cảnh sát, th́ có lẽ tiếng khóc của bé Lệ đă làm chấn động thần kinh yếu ớt của Thạch Thổ Thủy. Tiếng khóc của con không, chịu c̣n chưa nổi, bây giờ lại nghe của con kẻ khác. V́ thế, trong cơn giận dữ, hắn đă nắm chặt cổ của bé Lệ, mục đích là để dọa, không ngờ bé Lệ chết đi. Hắn hoảng hốt bỏ chạy.

Thạch Thổ Thủy sau khi tự thú xong, hắn mệt mỏi nói, trên hai mươi ngày qua hắn chẳng có một chút nào chợp mắt. V́ muốn để hắn ngủ yên, tôi đă đem giam hắn trong pḥng, không ngờ hắn lại tự tử đột ngột thế.

Những điều vị cảnh sát h́nh sự đă nói với chàng kia, báo chí cũng đă khai thác thật kỹ.

- Thật là xui xẻo!

Khởi Tạo lẩm bẩm. Phải chi bé Lệ bước ra khỏi nhà chậm một phút th́ đâu có gặp tên sát nhân? Chẳng qua là số mạng của bé Lệ. Nhưng mà cũng có thể là xui cho tên Thạch Thổ Thủy, v́ nếu không gặp Tiểu Lệ, có lẽ hắn đă không phải mang tội giết người. Cứ nghĩ như thế, Khởi Tạo lại nghĩ đến hai chữ “t́nh cờ” ghê tởm, chàng rùng ḿnh.

Trở về thực tại, gian pḥng đă tràn ngập bóng tối, tiếng quạ kêu ban năy trên cành cây giờ đă im tiếng. Khởi Tạo ṃ mẫm t́m bật đèn, nghĩ đến câu nói “Tiểu Lệ đă khóc to gọi mẹ ơi mẹ” của viên cảnh sát chàng chợt đau nhói.

Nhiều lúc chàng muốn vào bệnh viện hỏi thăm người vợ đang nằm dưỡng bệnh rằng:

- Hạ Chi! Lúc bé Lệ khóc gọi mẹ ơi mẹ, th́ em và Lâm Tịnh Thu đang làm ǵ đấy?

Và trong lúc Hạ Chi chỉ ra ngoài song cửa sổ nói

- Tiểu Lệ đang đứng dưới tàn cây hoa giấy ḱa…

Th́ Khởi Tạo nghĩ Hạ Chi có thật mất trí rồi chăng? Chàng hoảng hốt. Không, chẳng qua chỉ là một sự rối loạn thần kinh. Tính Hạ Chi hồi nào tới giờ không b́nh thường lắm, v́ thế tinh thần rất dễ bị bấn loạn. Theo sự định bệnh của bác sĩ Trầm, một vị bác sĩ chuyên về thần kinh th́:

- Đây là chứng tinh thần suy nhược của thần kinh dễ tạo nên những ảo giác, nhưng nếu được điều trị bằng phương pháp điện trị của bệnh viện, tôi nghĩ là chỉ khoảng nửa tháng là có thể ra khỏi bệnh viện được rồi.

Lời nói của bác sĩ Trần khiến Khởi Tạo an tâm.

Nh́n thấy cả ảo ảnh của bé Lệ, bấy nhiêu đấy đủ chứng tỏ sự đau khổ đến mực nào. Khởi Tạo bất giác thấy tội cho vợ. Đối với nỗi đau khổ lúc này của nàng ta lại trách móc
– tuy em không có chính tay nhúng vào cố sát hại bé Lệ nhưng thủ phạm vẫn không ai khác hơn là em và Lâm Tịnh Thu. Th́ có lẽ tàn nhẫn quá!

Bây giờ, Khởi Tạo muốn tha thứ tất cả, để mọi người trở về cuộc sống an vui như xưa
Sức khỏe của Hạ Chi được b́nh phục nhanh chóng, ngày qua ngày b́nh thường hơn. Đến vị bác sĩ điều trị phải kinh ngạc. Lượng thực phẩm cần dùng mỗi ngày càng lúc càng gia tăng, bây giờ Hạ Chi đă mập hơn cả lúc chưa xảy ra chuyện ǵ nữa. Mỗi lần nh́n thân h́nh phát ph́ của vợ, Khởi Tạo thắc mắc không biết tại sao trước sự b́nh phục của vợ thế này, chàng không cảm thấy vui mừng chút nào.

Rồi Tạo nghĩ. Tại sao một người có thần kinh suy nhược như thế mà vẫn không phát điên lên được; chàng bỗng thấy rằng ḿnh khó ḷng tha thứ cho người vợ đă gặp nhiều xúc động, ḷng chàng rối rắm, trừng mắt nh́n chú nhộng hóa bướm đang đập cánh trên thành đèn.

Một lúc sau, Khởi Tạo quay lại nh́n vào tờ báo. Thạch Thổ Thủy tuy đáng ghét, nhưng hắn cũng đáng thương làm sao…

Có tiếng thằng Xá từ dưới lầu vọng lên, cắt ngang những suy tưởng của chàng.

- Cha ơi, cho con đi với chị Châu qua nhà hàng xóm chơi nhé?
- Được rồi, nhưng đừng đi khuya quá nha con.

Lúc gần đây, Khởi Tạo không c̣n đùa với Xá nữa, sau bữa cơm tối qua loa, chàng lại giam ḿnh trong thư pḥng. Khởi Tạo nghĩ, có lẽ thằng Xá nó cô đơn lắm, nhưng chàng vẫn không có tâm trí đâu mà đùa với nó nữa. Rồi Khởi Tạo lại rơi vào suy tư.

Mới 16 tuổi đầu mà đă bị bán cho nhà thầu làm cu li th́ quả Thạch Thổ Thủy đáng tội. Thuở c̣n đi học, trong một lần đi chơi xa, Khởi Tạo đă nh́n thấy những gă làm đường, ḿnh trần chỉ mặc độc có một chiếc quần đùi. Chàng đă từng ngạc nhiên tại sao trên đời này lại có những kẻ khốn khổ thế kia? Khi nghe nói v́ không chịu nổi cuộc đời cực nhọc nô lệ mà bỏ trốn, th́ những người này bị những tên cai thầu, tay cầm súng, tay dắt chó đi săn như đi săn thú, nếu chẳng may mà bị bắt lại, họ sẽ bị trấn nước hay sẽ bị những thanh sắt nung đỏ ấn vào lưng một cách tàn nhẫn để dằn mặt những kẻ khác muốn bỏ trốn đi. V́ vậy, dù Thạch Thổ Thủy làm một tên sát nhân ghê tởm nhưng với cái t́nh cảnh chỉ 16 tuổi đầu đă bị cha nuôi bán cho một hăng thầu làm lao công kia, cũng gợi được ở ḷng Khởi Tạo một chút thương cảm.

Từ cuộc đời lao công khốn khổ đến sự chiến đấu ở mặt trận, có lẽ Thạch Thổ Thủy là con người chưa hế biết thế nào là tự do của một xă hội.

Khởi Tạo từ trước tới giờ vẫn oán hận Thạch Thổ Thủy. Trước đây chàng chưa hề nghĩ đến những khắc khoải của hắn, bây giờ đặt t́nh cảnh của ḿnh vào gă lao công kia, chàng thấy rằng một người vừa cưới vợ xong chưa đến một năm th́ vợ bỏ con lại ĺa đời, sự đau khổ kia không ai có thể chịu được. Chàng nghĩ, có lẽ Thạch Thổ Thủy không cố t́nh muốn giết bé Lệ. Nhưng có lẽ sau bao năm làm công, cộng với cuộc sống nơi quân ngũ tạo cho đôi tay gă một sự rắn chắc, chỉ cần bóp nhẹ là cũng có thể giết được người.

Khởi Tạo không muốn nghĩ đến hai chữ “giết người”. Chàng cố t́nh coi hành động của Thạch Thổ Thủy chẳng qua chỉ là một lầm lẫn, và tránh nghĩ đến những h́nh ảnh đầy thù hận, cố t́nh giết chết bé Lệ, v́ nếu nghĩ đến th́ thật quá ghê tởm.

Đang lúc Khởi Tạo rơi vào trạng thái suy tư, bỗng từ dưới lầu có tiếng con gái vọng lên:

- Không có ai ở nhà cả sao? Tôi lấy trộm đồ bây giờ.

Khởi Tạo kéo rộng cổ áo.

- Ai đó?
- Ai đó à? Khéo hỏi dữ không, chẳng lẽ đến tiếng của tiểu thơ họ Thang này mà anh cũng nhận không ra ư?

Giọng nói thanh thoát vọng lên trong một ngôi nhà vừa trải qua việc tang gia thế này, có vẻ không tế nhị chút nào cả.

Khởi Tạo nghĩ. H́nh như Thang Tử Thăng bạn học của Hạ Chi th́ phải. Khởi Tạo an tâm bước xuống lầu.

- Ồ xin lỗi nhé, không ngờ lại là cô Thăng.

Thang Tử Thăng nghiêm mặt đứng giữa pḥng khách nói:

- Làm ǵ cửa lớn cửa nhỏ đều mở rộng cả thế này? Cô Châu và thằng Xá đi đâu rồi? Nếu biết thế này, hôm nào tôi sẽ lẻn vào lấy trộm quần áo của Hạ Chi hết cho xem.

Khởi Tạo cúi đầu:

- Tôi hết sức cảm ơn sự giúp đỡ của cô trong việc vừa rồi.

Tử Thăng đốt một điều thuốc, nhả một ngụm khói dài.

- Đừng nói những lời khách sáo như vậy, tôi không thích tội nghiệp cho bé Lệ.

Khởi Tạo gật gù không nói, Thang Tử Thăng tiếp tục.

- Thật tội nghiệp, có chữ nào xứng đáng hơn hai chữ này không? Bé Lệ chết, Hạ Chi lại bệnh, lúc năy tôi có đến thăm Hạ Chi, nghe chị ấy nói, đă hai ngày rồi anh không có đến thăm, chút nữa anh hăy đến với chị ấy đi nhé.

Rồi Tử Thăng đưa tay búng búng tàn thuốc, quay lại hỏi:

- C̣n thằng Xá đâu rồi?
- Cùng cô Châu đi qua bên cạnh chơi rồi.
- Thật tội, thằng bé chắc cũng buồn lắm.

Giọng nói của Tử Thăng thật dễ thương. Gương mặt tṛn và đôi mắt sáng của nàng dễ gợi cho người một cảm giác thân thiện.

- Cô Thăng, hôm nay cô có thể ngồi chơi ở đây lâu một tí không?
Khởi Tạo thành khẩn nói v́ chàng nhận thấy rằng, đứng trước mặt Tử Thăng, tâm hồn chàng có vẻ yên tĩnh đôi chút.

- Tiết trung thu chưa đến mà thời tiết có vẻ ướt lạnh rồi, anh phụ với tôi đóng cửa ngoài hành lang lại nhé.

Khởi Tạo vẫn đứng đấy, chàng đưa mắt nh́n theo bóng dáng của Tử Thăng.

Cửa kính ở song cửa đă đóng lại. Nh́n khung trời bên ngoài qua khung cửa kính, màn trời đă tối đen. Tử Thăng mang trà đến, nàng ngồi xuống.

- Ồ, quên nữa, ba bốn hôm nữa tôi có đến Chấp Quang, trong quán cà phê ở thôn Tây tôi có gặp ông Cao, ông ấy có hỏi thăm anh và nói tội nghiệp, cử chỉ của ông ấy làm tôi xúc động vô cùng.
- Ông Cao vẫn mạnh chứ?
- Vẫn mạnh, nhưng nói sao hơi nhiều.
- Hắn nói sao?

Tử Thăng nghiêm giọng, nàng hỏi:

- Anh có can đảm nghe không chứ?
- Điều đó…
- Nhưng tôi nghĩ dầu sao anh và ông ta cũng là bạn thân của nhau, dù có nói ra cũng không có ǵ đáng ngại. Ông Cao hiện giờ đang lập cô nhi viện. Ông ấy bảo con gái của kẻ sát nhân hiện đang được giữ ở đấy.

Khởi Tạo cầm mảnh giấy vệ sinh lên bắt lấy con nhộng đang đậu trên gối của chàng.

- Thật à? Tôi cũng có nghe qua lời của cảnh sát th́ con gái của hung thủ đă được đưa vào kí nhi viện, không ngờ là kí nhi viện của anh Cao Mộc.
- Anh chàng họ Cao nói, đây cũng là một ḱ duyên, v́ khi c̣n học ở trường bao giờ cũng nghe Khởi Tạo nói là “Hăy yêu lấy kẻ thù của người”. Th́ bây giờ anh ta không nhận con kẻ thù của bạn ư?

Đôi mắt Khởi Tạo t́nh cờ hướng về phía h́nh của bé Lệ trên bàn thờ. Ảnh bé Lệ với chiếc áo đầm màu trắng đang cúi xuống hái hoa, miệng cười, và như sắp sửa đứng dậy chạy vồ về phía chàng.

- Nói bậy, ai lại có thể nhận con kẻ thù của bạn ḿnh bao giờ.

Chàng muốn thốt ra một lời như thế, nhưng cố gắng ngăn lại v́ Khởi Tạo đă nhớ lại lúc thằng Xá hỏi chàng kẻ thù là ǵ cha, th́ chàng đă đáp “Kẻ thù của ta là những người cư xử với ta không tốt”.

Nh́n thấy Khởi Tạo vẫn yên lặng, Tử Thăng an ủi:

- Tôi mới bảo với ông Cao là khi anh nói câu “Hăy yêu kẻ thù của người” là lúc anh chưa hề có kẻ thù. Nhưng hắn lại bảo anh quả thật là một con người vĩ đại.

Khởi Tạo vẫn yên lặng, Tử Thăng lặng lẽ hớp những hớp trà. Gian pḥng rơi vào yên lặng. Khởi Tạo sực tỉnh, khi nhận ra bây giờ gian pḥng chỉ c̣n độc một ḿnh ḿnh và Tử Thăng mà thôi, chàng không dám giữ măi vẻ yên lặng nữa, vội nói:

- Anh Mộc, anh ấy đưa tôi lên cao quá, sự thật ra tôi không phải là người can đảm khi nhận con kẻ thù của ḿnh bao giờ.
- Vâng, tôi cũng nghĩ như thế. Tuy rằng bề ngoài có thể là chính danh quân tử đi nữa, nhưng quân tử cũng đâu có phải là quái vật đâu?
- Quái vật? Nói như thế cũng hơi quá đáng, nhưng tôi cũng không phải là quân tử.

Khởi Tạo mỉm cười đau khổ, một tư tưởng thoáng qua óc, ḷng chàng nổi da gà. Nuôi dưỡng con kẻ thù của ḿnh ư? Ngu cấp mấy đi nữa cũng chưa có ai dám nuôi con của Thạch Thổ Thủy.

Giọng nói của Tử Thăng Thật dịu, nàng hỏi:

- Anh làm sao đấy?
Khởi Tạo đánh trống lảng
- Theo lời của ông cảnh sát h́nh sự th́ tội nhất là con bé con của hung thủ, nó không biết là mẹ nó đă chết. Cha nó đă treo cổ tự tử, tối ngày chỉ khóc đ̣i bú măi.
- Vâng tội thật!
- Cô Thăng! Cô cũng thấy tội nghiệp cho nó nữa sao? Hôm nghe ông cảnh sát nói thế tôi đă giận dữ lên. Con bé Tiểu Lệ của tôi bị hắn giết c̣n đáng thương gấp bội nữa kia mà.
- Vâng, bé Lệ không những chỉ đáng tội thôi mà c̣n đáng thương nữa, nhưng mà dù sao con bé con thủ phạm cũng đáng tội.

Gương mặt Khởi Tạo có vẻ bất b́nh.

- Thật ư?
- Anh thử nghĩ giả sử như bé Lệ vẫn sống nhưng cha mẹ đều chết cả th́ sẽ ra sao.
Một đứa trẻ nhỏ sống mồ côi và một đứa bé chết cô đơn đều đáng tội cả. Nếu bé Lệ sống đơn độc một ḿnh th́ nó quá đáng tội nghiệp.
- Nếu nó là con của ḿnh….th́ vấn đề sẽ trở nên khác đi. Nghĩ kỹ lại cái chuẩn của mỗi người đều ở một cái mức khác nhau cả.

Có lẽ đúng. Công b́nh mà nói, con gái của Thạch Thổ Thủy không phải là không đáng thương.

Tuy nói thế, nhưng Khởi Tạo vẫn không nghĩ như điều viên cảnh sát và Tử Thăng vừa nghĩ, chàng nhận rằng đứa con gái của Thạch Thổ Thủy tuy đáng tội thật, nhưng chàng cũng không thể nào tha thứ cho hành động thu nhận con của kẻ thù. Đây chỉ là một cảm nghĩ thoáng qua đầu nhưng Khởi Tạo không ngờ rằng đó chính là những bận tâm mai sau của chính ḿnh và Hạ Chi nữa.

::::::::::::::::::::::::::::

Để download Vietsub của Ho! các bạn vui ḷng truy cập [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

Bán poster tặng kèm trên báo JE trong năm 2012 và 2013, liên hệ ym shoptonten
 
Closed Thread


Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump



   
All times are GMT +7. The time now is 10:52 AM.
Copyright ©2000 - 2018, Hotakky Community
vBulletin Skin developed by: Ho!Takky
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios