User Name Remember Me?
Password
Home Forums Members List Calendar Search Today's Posts Mark Forums Read

Liên hệ Donate

[Seishun 2015] Bông Hậu Contest

[Vietsub] News no Onna 2/11

Glass no Ie (Vietsub 9/9)

Topic nổi bật


Danh Sách Nghệ Sỹ

Phim Nhật Bản

Tin Tức

Go Back   Takky Fan Community Toshoshitsu Pḥng lưu trữ Kat-tun

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Old 11-07-2006, 10:35 PM   #1 Offline
kite
Moderator
kite's Avatar

Join Date: Oct 2007
Location: Drowned in my own SHADOW
Posts: 580
Jai Đẹp: 377
Thanks: 548
Thanked 645 Times in 239 Posts
♥ FanFics ♥

Fic lists

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

A drop of love Chapter [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]/ [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

ẢO GIÁC Phần [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]/ [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

nhật kí của KAT-TUN [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]/ [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

[Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

::::::::::::::::::::::::::::


You think I'm pretty Without any make-up on

You think I'm funny When I tell the punch line wrong

Let's runaway And don't ever look back
 
Last edited by kite; 06-12-2008 at 12:27 PM..
Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to kite For This Useful Post:
chup" p"yue (05-20-2008), saya (03-10-2008), Tiểu Ngư (04-23-2014)
Old 11-07-2006, 10:35 PM   #2 Offline
akachan
Takazuki Kyon
Winner of Bông Hậu Contest '09
Bông Vương Contest 2010
akachan's Avatar

Join Date: Oct 2006
Location: Kame House
Posts: 8,189
Jai Đẹp: 4,486
Thanks: 6,373
Thanked 8,623 Times in 3,435 Posts
Send a message via Yahoo to akachan
KAT-TUN ♥ FanFics ♥

Đây chỉ là fanfic, là sản phẩm của trí tưởng tượng. Níu có ǵ không đúng với ư mún của các bạn, mong các bạn vui ḷng lượng thứ.

Akanishi Jin là ai? Đây quả là 1 câu hỏi … baka. Akanishi Jin mà không bít à? Th́ là … Akanishi Jin chứ ai. Bít chưa? Hả? À, níu bít rùi th́ đọc tiếp, vẫn không biết th́ … thôi kệ, đọc đi rồi tính.

Akanishi Jin, hay gọi tắt là Jin là 1 người cực kỳ đẹp trai. Hiển nhiên. Akachan này không có thói quen nói về người không đẹp ^^*. Ngay từ nhỏ, Jin đă bộc lộ ḿnh là … trai đẹp, anh bít làm điệu khi anh c̣n đang tập đi. Thế nhưng, sự nghiệp học hành của anh th́ không có ǵ đáng đề cập. Cũng dễ hiểu thôi, con người không ai ḥan hảo.Ư thức được việc ấy, công thêm hâm mộ Tsubasa Imai, anh quyết tâm đầu quân vào Johnny’s Junior. Và … bị rớt ngay từ ṿng gửi xe đạp. Thế nhưng, lăo Johnny đă nhận ra tố chất của Jin, và quyết tâm khai phá nó. Lăo giữ Jin lại để đào tạo.
Các bạn đang thắc mắc Johnny là ai à? Lăo là người đứng đầu Johnny Entertaiment, công ty chuyên đào tạo ca sĩ kiêm diễn viên. Lăo là người Nhật, tên thật không rơ, nhưng lăo lấy nick là Johnny, không rơ tŕnh độ tiếng Anh đến đâu … Thật chất, JE chỉ là 1 công ty biểu diễn nghệ thuật trá h́nh, đằng sau sự hào nhóang của ánh đèn sân khấu là 1 thế lực ngầm đen tối và đầy nứơc mắt. Johnny đích thị là 1 Tú Bà, nhưng Tú Bà này không kinh doanh call boy, lăo tuyển trai đẹp về để … cưng ch́u hay hành hạ th́ chỉ có người trong cuộc mới biết được. Khốn khổ thay, Jin cũng nằm trong tầm ngấm của lăo. Lúc bấy giờ, Jin đang là ngôi sao sáng hoạt động trong nhóm nhạc Kattun lẫn đóng phim. Bao khán giả nữ mê mẫn vai diễn trong Anego của anh. Anh c̣n được ghép đôi với Kamenashi Kazuya, tạo thành nhóm Akame lừng danh.

Jin hơi baka 1 tí, nhưng điều ấy càng làm mọi người yêu mến anh hơn. Anh cũng là 1 người đáng yêu, thế nhưng, do chịu sự dày ṿ của Tú Bà Johnny, anh đâm ra lầm ĺ, khó gần, ngay cả với các thành viên của Kattun. Nhưng bên cạnh những người anh tin tưởng, anh lại hiền lành, đáng mến cứ như 1 cô bé mới lớn. Bạn thân trong ngành giải trí của anh là Kame, YamaP, và sempai Hideaki Takizawa. Trong mắt bọn họ, anh là 1 người bộc trực nhưng thân thiện và vui vẻ, ở bên cạnh họ, anh quên đi những mệt nhọc, những sợ hăi, ở bên họ, anh cười thật hạnh phúc.

Trong công việc, Kame là công sự ăn ư của Jin. Trong cuộc sống, Pi là người bạn thân thiết của Jin. C̣n trong mặt t́nh cảm th́ sao? Anh không có người yêu. Nhưng không biết từ bao giờ, con tim anh bỗng đập lọan nhịp mỗi khi đối diện với Takky. Anh mơ hồ trước t́nh cảm của ḿnh. Và 1 ngày nọ, anh chợt nhận ra cuộc sống của ḿnh không thể thiếu sempai được. Thế nhưng, anh chỉ dám yêu Takky trong thầm lặng. Nhưng ánh mắt triều mến anh dành cho Takky đă không qua mắt được Tú Bà Johnny. Lăo gọi Jin lên văn pḥng, đưa cho anh 1 tập kịch bản. Đó là bộ phim Nobuta wo produce, hứa hẹn sẽ gây sốt trong mùa hè năm 2005. Chưa kịp mừng rỡ, anh điếng hồn khi Johnny ra điều kiện, muốn đống phim th́ phải tránh xa Takky ra. Jin đau khổ quỳ xuống năn nỉ Johnny, anh khóc thật nhiều, nhưng không lay động được lăo ta. Thậm chí lăo c̣n mắng anh xối xả, dùng những ngôn từ khó nghe, và sỉ nhục anh. Đêm đó anh đă khóc suốt đêm v́ không biết phải làm sao. Anh lo sợ ngày mai khi đến công ty mọi người biết chuyện sẽ nh́n anh bằng ánh mắt nhạo báng, Takky sẽ khó xử thế nào khi đối diện với anh, và không biết lăo Johnny già lại bày ra tṛ ǵ nữa. Cuối cùng, anh cũng đến công ty, với đôi mắt thâm quầng, giọng nói khàn đục, nhưng rơ ràng, rằng anh và Takky không có ǵ, đúng là anh yêu Takky, nhưng đó là t́nh yêu thầm lặng, và anh xin Johnny đừng tách anh và takky ra. Thiếu Takky anh không biết phải sống thế nào. Lăo Johnny đạp mạnh vào người anh, ngắt nhéo anh, và th́ thầm vào tai anh, rằng anh là của lăo, lăo cấm tiệt anh không được tơ tưởng đến bất cứ ai, và lăo phạt anh bằng cách đóng băng anh, không cho anh đóng phim suốt 1 năm dài.

Thế là cả năm 2006, anh ngồi chơi xơi nước, chỉ thỉnh thoảng tham gia các chương tŕnh của Kattun. Điều này làm thu nhập và danh tiếng của anh giảm sút đáng kể. Đáng nói hơn là bên ngoài có tin đồn anh cặp kè với 1 cô gái vị thành niên. Trong những ngày ấy, anh phải hứng chịu búa rùa dư luận, lại thêm các fans chỉ trích Kame, làm anh ở giữa trở thành người khó xử. Thật may là dù rất bận rộn, nhưng Takky vẫn quan tâm đến anh, và an ủi anh thật nhiều. Khi anh cần sự giúp đỡ, Takky luôn có mặt kịp thời. Jin nhờ vậy mà phấn đấu nhiều hơn, vơi đi nổi muộn phiền. Tiếp nhận ư kiến của mọi người, anh t́m Johnny để xin lỗi. và Johnny đă chấp nhận. Nhưng lăo quái vật ấy vẫn không để anh yên. Thỉnh thoảng lăo làm những tṛ thô bỉ với anh. T́m cách hạ nhục anh. Và 1 hôm, lăo hẹn anh đến khách sạn để trao đổi kịch bản. anh khấp khởi đến, nhưng lăo đón anh trong bộ đồ ngủ, và yêu cầu anh phục vụ lăo. Anh vùn vằn rồi vớ lấy cái gạt tàn thuốc đạp vào đầu lăo. Xong anh bỏ chạy thục mạng. anh vừa chạy vừa khóc, vừa sợ hăi, không biết rồi sao này anh sẽ phải sống thế nào.

Sau 1 đêm thức trắng, sáng sớm anh đến t́m lăo, năn nỉ lăo buông tha anh. Lăo đanh thép nh́n anh, và cười 1 nụ cười gian xảo. Anh sẽ phải đi du học không hạn định, nếu không muốn Takky có chuyện ǵ.

Sự việc diễn tiến tiếp theo như thế nào, có lẽ các bạn cũng đă biết. Jin thật tội nghiệp các bạn nhỉ Y_Y

::::::::::::::::::::::::::::

Để download Vietsub của Ho! các bạn vui ḷng truy cập [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

Bán poster tặng kèm trên báo JE trong năm 2012 và 2013, liên hệ ym shoptonten
 
Reply With Quote
The Following 5 Users Say Thank You to akachan For This Useful Post:
-[H]inachan- (11-26-2008), -[M]ều [K]on- (11-26-2008), Aoi Sora (06-28-2009), fuyu_no_hana (08-24-2008), kawaii panda (11-07-2009)
Old 04-30-2007, 05:05 PM   #3 Offline
akachan
Takazuki Kyon
Winner of Bông Hậu Contest '09
Bông Vương Contest 2010
akachan's Avatar

Join Date: Oct 2006
Location: Kame House
Posts: 8,189
Jai Đẹp: 4,486
Thanks: 6,373
Thanked 8,623 Times in 3,435 Posts
Send a message via Yahoo to akachan
[FanFics] Ueda-Kaguya Hime

~Ueda-Kaguya Hime ~


<Version I>

* Dựa trên truyện cổ tích Nhật Bản mang tên : “nàng Tiên ống tre”(Kaguya Hime)


* Writer: Daito


* Editor: Daito


*released by ‘dk no gang’



* Character:

Ueda Tatsuya – kaguya hime


Johnny Kitagawa-san – lăo tiều phu =))

Kamenashi Kazuya – vua rùa biển

Akanishi Jin – tướng quân bạch tuộc

Junichi Okada – vai phụ ko đáng kể :D

Takizawa Hideaki– vai phụ ko đáng kể :D

Kimura Takuya– vai phụ ko đáng kể :D

Yamashita Tomohisa- nhật hoàng lúc bấy giờ


*Story:

Đây là câu chuyện từ lâu lắm, lắm rồi ư XD, từ thời xửa thời xưa, thời mà con người ta chưa biết đến clubbox, đến bit torrents , đến blog hay forum, hay là order disk từ trên cdjapan hoặc yesasia , hmv.. *blah blah*

Thôi, tạm gác những tiện ích ấy lại, câu chuyện bắt đầu vào mùa đông năm ấy, một mùa đông đầy tuyết tại Nhật , trong một cái làng nhỏ, dưới chân núi phú sĩ, có một ngôi nhà nhỏ….. trong ngôi nhà nhỏ ấy gồm 2 người đang sống -1 nam ,1 nữ, đó là hai ông bà lăo già nhưng ko có con , tuy vậy họ vẫn sống với nhau rất hạnh phúc (ko chắc lắm v́ cái này nghe nhà hàng xóm kể lại) .

Một ngày trời quá lạnh , nhà hết củi, ông lăo đành phải lên núi chặt củi về đốt, nhưng v́ già rồi, sống ở Nhật nhưng lúc nào cũng như… nhật kiều mới về nước, ông lăo kitagawa-san đă đi nhầm vào một rừng tre thay v́ vào rừng gỗ. ( hay tại ổng lười nhỉ?) .

Và rồi đột nhiên, ngài nh́n thấy một gốc cây tre rực sáng , máu thèm của lạ nổi lên, ông lăo lên tiếng đến gần.. và đột nhiên , ống tre đó vỡ đôi ra *splash* , và ở trong là một bé gái cực kỳ xinh xắn đang say giấc. Quá vui mừng v́ vốn hiếm con, hai ông bà nhà Kitagawa quyết định giữ đứa bé lại nuôi, đặt tên cô là Kaguya . nhưng đột nhiên đứa trẻ khóc lớn và chỉ thốt ra đc một từ “Ueda”. Vậy là 2 ông bà lại phải đặt lại tên cho cô là ueda-kaguya.

Thật kỳ lạ làm sao, chỉ sau 3 ngày ngắn ngủi mà cô bé lớn nhanh như thổi

(do ăn 3 hũ cà như thánh gióng chăng? =)) )

Và ko mấy chốc trở nên nổi tiếng v́ sắc đẹp trời phú của ḿnh.

Bao nhiêu công tử, hào kiệt nổi tiếng khắp từ gầm cầu cho đến nóc nhà đều đến cầu hôn, xin đính ước với cô nhưng ko thành. Và đặc biệt là trong đám hào hoa công tử ấy có 3 vị mà người ta (ư là thiên hạ đồn) rằng đó là“tam đại công tử ” , đứng đầu top 30 JE boys , chưa nhường vị trí cho ai bao h, kiêu hănh, tự tin cũng đến thử sức làm test đo độ “handsome” của bản thân.

3 nam đại mỹ nhân đó lần lượt là “ Takuya kimura – takizawa hideaki và junichi okada” . Nhưng rồi cuối cùng đều thất bại v́ ko ai lấy về nổi những thứ mà ueda-kaguya hime muốn. Thực ra là ko có ǵ to tát cả. Chỉ là Hime-chan muốn Ayumi hamasaki, Koda Kumi và Otsuka Ai thôi, nhưng do màng lưới bảo vệ của Avex trax quá dày đặc, 3 chàng ko lọt nổi nên đành.. give up~! Thế thui!

Và thế là tiếng lành đồn xa, tiếng tăm của nàng đă đc truyền đến tới tận kinh thành. Nhật hoàng mới tại chức lúc đó là ngài “ Yamashita tomohisa” cũng muốn cưới nàng làm vợ nhưng sợ chuyện ko thành, mang tiếng xấu khó phai nên mới chỉ dám tới đàm đạo với nàng, chưa dám ngỏ lời [baka >””< to đầu mà nhát!].

Tới một ngày nọ, ko hiểu v́ lư do ǵ, Ueda ngồi một ḿnh và lệ tuôn rơi và mỗi khi trăng tṛn, người cha nuối thấy lạ nên đành đến hỏi, nàng thưa:

_ con vốn là người của hải quốc, nay sắp phải về nhà, kết hôn với vua rùa, nên con rất buốn v́ phải xa mọi người!

Ai ngờ ở đăng sau, đức vua yama-P (tức yamashita tomohisa, gọi tắt cho quen miệng :p) đă nghe đc toàn bộ câu chuyện nên đành triệu tập lính vây quanh nhà nàng, ko cho bất cứ ai ra vào, nhằm làm thế gọng ḱm kẹp nàng ở giữa. Và trong suốt một tháng bị thụ án treo ấy, ueda ngày càng xinh đẹp và xinh đẹp hơn … khiến Mr.Kitagawa càng lo sợ, ông bỗng trở nên kỳ lạ, suốt ngày lẩm bẩm một ḿnh.

Và rồi, ngày trung thu năm ấy cũng đă đến. Từ phía biển Đông hải, tương quân bạch tuộc Toku-baka-jin (tên ḍng dơi quư tộc nên rất dài, thông cảm!) <nếu ai có thắc mặc từ ‘bạch tuộc”, làm ơn xem lại một số Shounen Club nào đó- như bao số nào, có cảnh jin đóng con bạch tuộc kawaii lắm ~XD) đă gọi quân đến dẫn hime-chan về.

Vượt qua hàng rào pḥng thủ của P bằng những cú Ero rất điêu luyện , tướng quân toku-baka-jin đă tiếp cận được mục tiêu là nàng ueda. Nhưng chưa kịp chạm ngón tay vào người nàng, một bóng người cao lớn đă xuất hiện trước mặt Mr.Baka. Đó chính là ngài kitagawa. Trong ṿng 1 tháng ngắn ngủi ấy, ông đă kịp luyện xong 3 chương của showbiz phép , vơ công và phép thuật đầy ḿnh. Chỉ cần nhẹ nhàng thi triển đ̣n băng cách quận tṛn tờ An-An magazine lại, đập ba phát vào đầu tướng quân đă làm từ một toku-baka-jin thành một buta-baka-jin (tự hiểu , thật là ai oán TToTT, phép thuật thật quả thâm hậu) .

Và rồi thêm vài thế nữa, ngài kitagawa đă đánh đuổi đc nốt số Jr. ít ỏi c̣n lại, cũng chỉ tại do sự vô hiệu hóa cuả toku-baka-jin đă làm đội quân Jr. như lươn điện mất đầu .

Vây là cuối cũng, Ngài kitagawa-san đă chiến thắng. Và ngài bắt Ueda phải làm geisha đén cuối đời, kiếm tiền cho lăo để trả đống thiệt hạ về nhà và cửa mà toku-baka-jin cùng đồng bọn đă gây ra.

Do quá phẫn nộ v́ vợ ḿnh bị cướp đi (chỉ là vợ chưa cưới thôi!>o<), Hải vương , tức ngài kamenashi liền đọc thần chú phong yểm, một phần cũng do ueda-hime phá vỡ lời thề nguyền. Và câu thần chú ấy đă biến Ueda-kaguya hime từ ueda-chan thành một Ueda-kun

*giải thích thêm: ở loài rùa, nếu nhiệt độ trên 30 độ c, trứng nở ra sẽ là con cái , và dưới 28 độ c sẽ là con đực, cuối cùng, khoảng từ giữa 28-30 th́ sẽ là ………… ~~> tự hỉu nha :D

Cũng v́ quá phần nỗ nên phép thuật đă ko thành, ngài kame ko thể nào làm nhiệt dộ xuống dưới 28 độ c nên kết cục của ueda hime là… tuy vẫn xinh nhưng lại là shounen =^__^=. Và cuối cũng, Kame cũng ko quên nói 1 câu :” My Angel, You Are Angel ….Love or like? No matta matta… kienai kono kizuna~! “ , rồi đi lập ra cái “heartbreak club cho toàn vùng biển nhật bản , họp định kỳ vào peacfuldays.

Để tránh lái chuyện thành một chiều hướng shounen-ai hay yaoi cực đoan, dừng ở đây để tránh lạm phát! Mong fan ueda ko ghét nó ~.~

It’s just a funny story, that’s all~~!

::::::::::::::::::::::::::::

Để download Vietsub của Ho! các bạn vui ḷng truy cập [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]

Bán poster tặng kèm trên báo JE trong năm 2012 và 2013, liên hệ ym shoptonten
 
Reply With Quote
The Following 8 Users Say Thank You to akachan For This Useful Post:
A&A (10-29-2008), Airi-chan (10-10-2008), Aoi Sora (06-28-2009), creeddiskenth (02-16-2008), fuyu_no_hana (08-24-2008), jul_0902 (11-20-2007), saya (02-24-2008)
Old 02-24-2008, 08:27 PM   #4 Offline
kite
Moderator
kite's Avatar

Join Date: Oct 2007
Location: Drowned in my own SHADOW
Posts: 580
Jai Đẹp: 377
Thanks: 548
Thanked 645 Times in 239 Posts
[Fanfics] Akamepi

Ầy lúc này t́nh iu mới chớm nở th́ đúng hơn.
Thật ra phải nói là lúc này pi và jin đang cặp nhau th́ jin và kame do điều kiện làm việc mà gặp nhau suốt (lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà).
Thấy người iu có vẻ hơi siêu ḷng v́ thằng nhóc Kame, Pi tức quá kiu Kame ra công viên "sao mi dám seduce bồ tao???" >o< thế là hai anh nhào zô quưnh lộn.

Jin biết đc giận Pi ba tháng v́ tội ghen bừa (thật ra là Jin cũng hơi nhột nhột v́ pi đă nh́n ra t́nh ư của ḿnh với Kame, zậy nên để che dấu tội lỗi của ḿnh th́ tốt nhất là trút giận lên đầu Pi và đi an ủi Kame).

Tuy giận nhau 3 tháng nhưng t́nh iu sâu đậm giữa pi và jin đâu thể trong phút chốc mà bị phá vỡ đc (với lại bản thân bakanishi vẫn chưa nhận thức rơ lắm về t́nh cảm của ḿnh dành cho kame ~.~ chỉ mới thấy có hứng thú với bạn kame nhỏ mà siêng năng chăm làm thôi). Riêng kame th́ bị pi "vu oan" (lúc này chỉ mới có cảm t́nh với Jin chứ chưa có iu sâu đậm ǵ mà bị kiu ra hỏi tội) nên rất tức giận, kết quả giận lây wa Jin, với lại lúc này kame vẫn c̣n bạn gái mà :D đâu thèm ḍm tới Jin. Jin bị kame giận cũng buồn nhưng với bản tính baka vốn có mau chóng quên. Sau 3 tháng đóng băng, dù ko ai mở miệng xin lỗi, cả pi và Jin đều tự động làm lành v́ ko thể chịu nỗi nữa (cả hai đă wen ngày ngày kề vai rồi, 3 tháng là quá sức chịu đựng). T́nh cảm Pijin ngày càng gắn bó như gia đ́nh >o< ai cũng biết gọi wa nhà pi mà ko có pi ở nhà, ko đi làm, th́ chỉ việc gọi wa nhà Jin th́ sẽ gặp.

Công việc vẫn cho Jin và Kame nh́u cơ hội đi chung với nhau, nhưng sau sự kiện 3 tháng kame mỗi lần nói chuyện với Jin đều phải ḍm trước ngó sau coi Where is the PI? , Jin cũng ko muốn Pi ghen nên cũng ko dám làm ǵ quá đà.

Đùng một cái vào một ngày đẹp trời nọ, Kame tới trường gặp bạn gái và bạn ấy nói rằng chúng ta chia tay nhé, xin lỗi... Vài ngày sau Kame iu dấu thấy bạn ấy tay trong tay với anh chàng nào đó trong đội tuyển bóng đá. T-T ḷng đầy niềm đau, Kame quyết định dốc sức vào công việc để quên đi nỗi buồn, nhưng mỗi khi tới h giải lao là Kame lại... và Baka tuy baka nhưng mà ko có mù để ko thấy chuyện ǵ xảy ra, nhẹ nhàng chạy lại hỏi chuyện ǵ zậy??? Kame với bản tính hơi khép kín chỉ nói ko có ǵ rồi cười cười ~.~ chỉ zậy thôi nhưng cái sóng nỗi buồn của Kame đă bị cái ăn ten của JinJin cảm nhận được.

Ko cần biết Kame buồn chiện ǵ, Jin vẫn quyết định kéo bạn ấy đi chơi, Kame dù cố gắng từ chối vẫn bị Jin lôi đi (jin khỏe mạnh chỉ kéo một cái là kame bị lôi đi). Jin kéo Kame hết chỗ này tới chỗ khác, Kame lúc đầu nghĩ cái thằng baka này người ta đang buồn mà cứ phá rối bực ḿnh quá!! >__< nhưng bị lôi đi một hồi tự nhiên phát hiện ḿnh hết buồn rồi :D Bỗng nhiên Kame chợt nhận ra nụ cười của Baka sao mà... baka quá :D trong vài giây làm tim Kame lỡ mất mấy nhịp, máu ko kịp bơm lên năo, Kame thấy xung quanh trắng xóa chỉ có nụ cười của Jin.

Sau sự kiện hôm đó Jin và Kame đă thân thiết hơn một chút, nhưng Pi vẫn c̣n lù lù ra đó làm sao mà tiến lên được chỉ có thể làm bạn thôi ~.~ Kame sau vài giây thất thần đă định thần lại nghĩ rằng chắc tại trời nắng quá làm ḿnh lóa mắt thôi :P

T́nh iu của Jin và Pi tuy ngày càng gắn bó, gia đ́nh hai bên đều ủng hộ cho hai bạn trẻ, nhưng mà v́ ngày càng gắn bó dẫn đến kết cục nhàm chán ~.~ (hỏi những ai iu nhau 5 năm mà chưa lấy nhau th́ biết). Pi tuy biết người iu hay đi chơi với thằng nhóc kame, nhưng mà pi cũng hay đi chơi với Toma ~.~ nên cũng im lặng ko nói ǵ (tin tưởng vào ḷng chung thủy của baka, ngu mất bồ ráng chịu). Kame và Jin ngày nào gặp nhau cũng đá lông nheo, cười đùa, cả hai đều thấy dễ chịu khi ở cạnh nhau nhưng ~.~ ko biết đc tại sao ở cạnh nhau lại zui thế nhỉ??

Rồi hai anh Kinki thíu người backdance, quyết định đi tuyển chọn, lựa tới lựa lui ra được một nhóm tên KAT-TUN. Pi th́ bận bịu với 4top, Jin và Kame từ ngày có KAT-TUN đường đường chính gặp mặt :D ko sợ ai dị nghị, mỗi khi hai người ở cạnh nhau là ai cũng cảm nhận được Love is in the air >O< Tuy cả hai bắt đầu cảm nhận đc t́nh cảm của ḿnh nhưng Jin ko thể dứt khoát với Pi đc, c̣n Kame sau khi tổn thương t́nh cảm đă bị ngu ra ~.~ (ư là trái tim đă bị tổn thương chưa kịp hồi phục để đón nhận t́nh iu mới).

Ko hỉu baka ăn ǵ mà ngày càng trắng trẻo đẹp ra ~.~ (con gái ḍm c̣n há hốc mồm ghen tị), đă thế c̣n hay mặc đồ con gái, làm bao nhiu người trong Je ḍm mà tim đập bưng bưng, Koki cũng ko ngoại lệ ~.~ . Baka bỗng nhiên phát hiện ra "sức hấp dẫn" của ḿnh, níu ngày nào ra đường cũng có người khen ḿnh you r so hot! th́ phải làm ǵ đây >o<

Lại nói tới Pi và Jin cả hai đă phát hiện ra vấn đề trong t́nh iu của ḿnh ~.~ ko c̣n cảm xúc nữa cả hai quyết định chia tay, v́ cả hai đều cảm nhận chúng ta là bạn thân th́ thik hợp hơn ^^

Rào cản số 1 pi đă bị tháo bỏ, nhưng...

Tác giả viết tới đây đă mất cảm hứng sáng tác, nên chừng nào có cảm hứng sẽ viết tip...

Ôi trí tưởng tượng của ḿnh thật phong phú ~.~
Tất cả những sự việc viết ở trên chỉ là giả tưởng dựa trên một số sự kiện có thật.

::::::::::::::::::::::::::::


You think I'm pretty Without any make-up on

You think I'm funny When I tell the punch line wrong

Let's runaway And don't ever look back
 
Last edited by kite; 02-24-2008 at 08:37 PM..
Reply With Quote
The Following 6 Users Say Thank You to kite For This Useful Post:
A&A (10-30-2008), Aoi Sora (06-28-2009), fuyu_no_hana (08-24-2008), Pinky (05-24-2008), tama (02-28-2008)
Old 03-10-2008, 05:20 AM   #5 Offline
tama
Kamenashi Yak-sok
tama's Avatar
Join Date: Jan 2008
Location: カメ の楽園
Posts: 273
Jai Đẹp: 0
Thanks: 54
Thanked 480 Times in 218 Posts
Send a message via Yahoo to tama
Topic này vắng vẻ quá ^^ nhân dịp tháng 3 là tháng quậy mừng kỉ niệm,thôi quậy cho đủ bộ. Cái fic này,tama viết cho F3 contest, xin bỏ qua đây để chia sẻ với fan Kattun luôn . Không có nhiều kinh nghiệm viết, có ǵ mọi người bỏ qua


Không biết là có ai c̣n nhớ cái contest F3 này không nữa. Nhưng mà v́ bây giờ, sắp đến cuối hạn thi rồi, nên tama với jul , đă đăng kí th́ sẽ nộp bài.

Hoa Tuyết


Kịch bản : tama
Graphic : Jul chan


“Ánh mắt lấp lánh như sao đêm huyền ảo …
Trái tim ấm áp như làn gió thu thổi qua thảo nguyên bát ngát ...
Hỡi trăng rằm người dệt nên mái tóc ...
Cánh hoa đào nhuộm thắm đôi bờ môi ...




Tiếng hát trong trẻo của một cô gái cất lên sau tấm màn trúc khiến bá quan văn vơ trong chánh điện ngẩn ngơ lắng nghe .Những chùm đèn hoa sen mờ ảo đung đưa dọc theo hai hàng cột cùng hàng vạn ánh nến lung linh lại càng tôn thêm sự huyền ảo làm mê đắm ḷng người của giọng hát ấy.

Bỗng một thân người từ trên cao phóng xuống, tung một đường kiếm uyển chuyển xẻ đôi tấm màn trúc trước sự kinh hoàng của văn vơ bá quan trong triều.

- Thái tử điện hạ! - Vị quan tư tế hét lên kinh hăi

Thân người đó nhẹ nhàng đáp xuống trước bục sân khấu, nở một nụ cười nửa miệng, chẳng mảy may để ư tới những kẻ xung quanh. Tấm màn trúc rớt xuống, những tú nữ hoảng loạn ngưng bặt khúc nhạc cổ đang dương dở .

- Hoàng nhi, con làm ǵ vậy? – Hoàng hậu trên cao đứng bật dậy , sự tức giận trên khuôn mặt không giấu nổi những nét kiều diễm của một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành một thời .

Ngay cả sự tức giận của hoàng hậu cũng chẳng làm chàng bận tâm suy nghĩ , chàng đang chú ư vào một người khác .

Cô gái ngồi trên bục cao nhất ở giữa sân khấu vẫn tiếp tục đàn hát khúc nhạc c̣n dương dở :



“ Hoàng tộc Bạch huyệt ngủ trong tuyết trắng
Tuyết thiêng tẩy sạch máu quân thù ... “


Vị thái tử bước từng bước chầm chậm đến trước mặt người con gái đó , chàng rút thanh kiếm sáng lóng lánh ra một cách nhẹ nhàng .Các vị quan trong sảnh lớn bắt đầu vă mồ hôi , ai cũng biết thái tử là người như thế nào . Hoàng thượng ngồi trên cao giờ cũng phải quát lớn :

- Jin !! Con định làm ǵ vậy ?

Cô gái vẫn tiếp tục hát , làn môi mỏng phát ra những âm thanh diệu kỳ .
Jin luồn thanh kiếm xuống nâng cằm cô gái lên , chàng ngắm nh́n gương mặt thanh tú rồi cất tiếng hỏi :

- Nàng tên ǵ ?

- Dạ thưa thái tử điện hạ , đó là con gái hạ thần , tên là Maki ạ - vị tể tướng già vội thưa

- Vậy ra là ái nữa của quan tể tướng ! – Jin cười thích thú , ánh mắt không rời làn môi mọng đỏ .

- Dạ thưa điện hạ - lúc này , Maki mới cất tiếng nói - thần thiếp vẫn chưa hát xong khúc ca về hoàng tộc Bạch huyệt để chúc mững sinh nhật nhị hoàng tử .

- Không sao – Jin cười nhẹ - nàng có thể hát nó cho ta nghe ở cung thái tử mà !
Nói rồi Jin cười vang , quay lưng bỏ ra ngoài , để lại những cặp mắt sững sờ . Nhưng không ai để ư thấy có một người ngồi bên tay phải hoàng hậu đang bóp chặt nắm tay đến mức khiến nó rỉ máu .




**********



Cả cung điện tối đen không một ngọn đèn , phải chăng bóng tối đang che giấu cho những âm mưu hiểm độc .

… Không ai biết ...


Chiếc bóng trắng lướt trên các mái hoàng cung thoắt ẩn thoắt hiện , tuyệt nhiên không ai nghe thấy bất kỳ một âm thanh nào . Cái bóng đó càng tiến gần đến Huyết long cung th́ lại càng lướt nhanh hơn .

Bỗng đâu bốn chiếc bóng đen xuất hiện .


Chiếc bóng trắng phóng vút lên cao , bốn cái bóng kia lao theo .
Mẹ bóng đêm che chở cho những cái bóng đen , c̣n nữ thần tuyết lại là đồng ḿnh của cái bóng trắng bí ận



.. nhưng...



kẻ mạnh th́ chỉ có một ...



Tiếng quạ kêu trong đêm như ai oán ...




Nhẹ nhàng đáp xuống ngự hoa viên nơi trồng toàn hoa hồng đỏ của Huyết long cung , cái bóng trắng tuốt lưỡi gươm sáng loàng ra khỏi vỏ , lấp lánh dưới ánh trăng là ngọc ấn của hoàng tộc Bạch Huyệt . Bốn cái bóng đen vừa nh́n thấy nó vội qú xuống :

- Xin điện hạ thứ tội , bọn tiểu nhân không biết , đă mạo phạm đến thánh giá .

- Được , vậy hăy đưa ta đến gặp hoàng huynh .

- Xin điện hạ về cho , thái tử đă có lệnh , không cho bất cứ ai nhập cung . Xin điện hạ thứ tội , bọn tiểu nhân không dám căi lệnh trên , nếu điện hạ không nể t́nh th́ bọn tiểu nhân cũng xin đắc tội .

- Được lắm , vậy ta sẽ san bằng Huyết long cung này cho các ngươi xem – nói đoạn nhị hoàng tử hất tung chiếc khăn bịt mặt , khẽ khép hàng mi dài , thanh kiếm uốn lượn như một khúc nhạc cung đ́nh , nhẹ nhàng uyển chuyển , tà áo trắng tinh khiết khẽ ve vuốt những đoá hồng nhung mới năy c̣n kiêu sa mà giờ đă úa tàn v́ âm khí

Kiếm pháp bí truyền của hoàng tộc Bạch huyệt như một bức tranh tuyệt diệu với cả hương , âm , sắc . Hương thơm ngào ngạt của những đoá hồng nhung kiêu sa ngạo nghễ , những âm thanh khiếp hăi của kẻ địch khi chạm vào cái chết , sắc trắng tinh khiết của tà áo được điểm thêm sắc đỏ cùng vị tanh tưởi của máu .Tất cả cùng tạo nên một bức tranh đẹp đến mức để được chiêm ngưỡng vẻ đẹp mỹ miều đó , những kẻ không hiểu là may mắn hay bất hạnh kia đă phải trả một cái giá quá đắt .

Ánh trăng soi rọi con đường dẫn đến cơi âm như mời gọi …


Bỗng đâu , một ánh sáng loé lên , kiếm chạm kiếm , hai chiếc bóng một trắng một đen cùng bật về hai phía . Bốn chiếc bóng đen kia vội lao về qú mọp dưới chân chủ nhân .

Thềm đă hoa cương loang lổ vết máu giỏ xuống từ bốn tấm áo chùng đen .

Phía đối diện , nhị hoàng tử nhẹ nhàng đáp xuống . Khoảng sân trống được chiếu sáng bởi ánh trăng , làn gió đêm ve vuốt tấm áo chùng trắng tinh khiết , ánh trăng soi rọi khuôn mặt như được tạc nên từ một bức tượng thần tiên .


**********

“ Ánh mắt lấp lánh như sao đêm huyền ảo
Trái tim ấm áp như làn gió thu thổi qua thảo nguyên bát ngát
Hỡi trăng rằm người dệt nên mái tóc
Cánh hoa đào nhuộm thắm đôi bờ môi ... “



- Kame à , xin đệ thứ lỗi cho đám thuộc hạ vô phép của ta . Đệ đến không báo trước làm lũ thuộc hạ này không biết dám đắc tội – trên thềm , Jin cất tiếng

- Là do đệ vô phép đă tự ư xông vào cung thái tử - Kame khẽ cúi đầu

- Thôi nào , thôi nào – Jin cười xoà - chẳng mấy khi đệ hạ cố đến tẩm cung của ta , hăy vào trong nói chuyện đă - vừa nói , Jin vừa bước tới trước Kame với nụ cười nở rộng trên môi . Trong cái chốn thâm cung hiểm độc này , ai ai cũng mang một chiếc mặt nạ nạm kim cương , đẹp đẽ và vững chắc .. Dù là máu mủ ruột thịt , người ta cũng chẳng nhận ra nhau .


- Chắc hẳn đệ không hạ cố đến Huyết Long cung này chỉ để uống rượu với ta đó chứ ? – Jin cất giọng , môi nhấp chung rượu ngọc .

- Vâng , đệ đến là v́ việc của tiểu thư Maki – Kame đặt chiếc chung ngọc rỗng không xuống , nh́n thẳng vào đôi mắt đang khẽ nheo lại của vị thái tử .


... khoảng lặng dài tựa cả thế kỷ ...





*****************



- Ta muốn có được người con gái đó

- Thưa, bệ hạ nói ǵ cơ ạ ? - vị tuỳ tùng bên cạnh đứng sững lại .

- Và ta sẽ có được – tà áo chùng tung bay , người đó quay lại , đôi mắt của loài rồng ánh lên tia nh́n đầy mưu mô .

- Nhưng h́nh như không chỉ có bệ hạ muốn có được người con gái đó? - vị tuỳ tùng khẽ nghiêng đầu

- Phải , không chỉ có một kẻ cản đường . Nhưng Koki Tanaka này chưa từng thua bất kỳ một trận đánh nào, ngươi biết phải làm như thế nào mà , phải không ? – Koki khẽ mỉm cười - đệ nhất quân sư của Nam Châu quốc , Nakamaru ?


****************


- Sao ? Đệ cũng say mê tiếng hát của tiểu thư Maki ư ? – Jin cười nhẹ , tay mân mê chiếc chung ngọc – không sao , ta cũng chỉ muốn được thưởng thức khúc ca tuyệt diệu đó một lần thôi . Sáng mai ta sẽ cho người đưa tiểu thư về phủ tể tướng .

Ánh mắt Kame chợt sáng lên , như trút được gánh nặng trong ḷng , chàng hồ hởi :
- Vậy th́ tốt quá … Thế mà đệ cứ tưởng ...Vậy không làm phiền hoàng huynh nữa , đệ xin cáo lui .

- Hiền đệ về !

Jin nở một nụ cười nửa miệng :

- Giả dối , là ai đă hại chết mẫu hậu.Nếu như không có hai mẹ con ngươi , mẫu hậu đă không bị dồn đến chỗ chết


**********************



Huyết Long là một trong những cung điện xa hoa và tráng lệ nhất của cả triều đại . Từ những mái ṿm được trạm trổ công phu đến những hoạ tiết tinh tế được khắc trên mười ba chiếc cột chống mà phải bốn người đàn ông cao lớn mới ôm kín . Nội thất bên trong của nó càng khiến cho người ta kính phục vị chủ nhân đầy quyền lực . Huyết Long cung là niềm tự hào của cả quốc gia , là biểu tượng sức mạnh của hoàng tộc Bạch Huyệt .

Nàng ngồi đó , trong căn pḥng thứ bảy mươi mốt , căn pḥng cuối cùng của Huyết Long cung , căn pḥng của Huyết Vũ thái tử . Song thưa cửa sổ để mặc cho ánh trăng non trải dài trên tấm thảm đỏ xa hoa , soi rọi những chiếc chung ngọc tinh xảo , và cả dung mạo mỹ miều của người con gái có đôi mắt buồn như mặt hồ mùa thu ấy .

Nàng nghe rơ dần tiếng tấm màn thứ mười , rồi thứ chín , thứ tám được kéo lên .Nàng biết , nàng sắp phải đối mặt với ai khi tấm màn cuối cùng được kéo lên . Jin , thái tử của Hoàng tộc Bạch Huyệt đầy quyền uy bước vào . Ai cũng biết , đó là người c̣n đáng sợ hơn cả hoàng thượng , nhị vị hoàng tử là biểu tượng sức mạnh , là cột chống của quốc gia , là quân bài chiến lược không thể thiếu .

Jin tiến lại gần ve vuốt mái tóc đen mềm .

Mái tóc đen huyền này …





.. làn da lụa này ...

...



...cả đôi môi anh đào này nữa...




...quả là một trang tuyệt sắc ...

Jin vén mái tóc huyền qua tai nàng , ghé sát đủ để Maki cảm nhận rơ hơi thở lạnh toát phả ra từ từng lời vị thái tử nói ra :

-Thế mới xứng là quân cờ của ta ...



******************


- Sao hoàng huynh nói mà không giữ lời – đôi mắt đen huyền ánh lên tia nh́n oán hận

- Ta chưa bao giờ hưa với đệ rằng ta sẽ không lập Maki làm thái tử phi – Jin vẫn giữ nụ cười b́nh thản trên môi

- Hoàng huynh đă có cả vương vị thái tử , điều đó c̣n chưa đủ thoả măn huynh sao ?
Jin cười lớn :

- Ta chưa từng cầu xin kế mẫu đừng truất phế vương vị thái tử của ta . Hiền đệ có ḷng nhường th́ ta xin nhận , ta không nhớ là chúng ta đă làm bất kỳ một cuộc trao đổi nào . Thái tử luôn luôn là ta , chưa bao giờ thay đổi !! Và đương nhiên – Jin mỉm cười – Maki là thái tử phi của ta

Từng lời từng chữ được nhấn mạnh như những mũi dao vô h́nh đâm vào tim Kame đau nhói .


Một cái nhún chân , chàng búng người lên cao .


“ Song long tranh đấu

Huyết lệ thành sông ...

Huyết vũ đă rơi

Bạch phong cũng thổi ...

Quyền lực ...

... hay t́nh yêu ? ... “



Là kiếm khí làm cho hồng nhung héo tàn , hay chính những đoá hoa tượng trương cho hoàng tộc kia đang khóc than , khóc cho t́nh yêu , hay khóc cho t́nh thân máu mủ bị dẫm đạp .


Kiếm đan lấy kiếm , chỉ một chút sơ hở thôi cũng đủ mất mạng , cả hai người đểu hiểu rơ điều nay hơn ai hết . Nhưng Kame là con rồng bị chọc giận , là người phải đau khổ rút kiếm chém xuống sợi dây máu mủ , chí không vững th́ sao đường kiếm có thể minh . Kiếm pháp của chàng không c̣n uyển chuyển linh hoạt mà như ngọn lửa đen hung dữ , sẵn sàng thiêu đốt mọi thứ nó gặp .C̣n Jin , hắn là kẻ nham hiểm , chờ đợi con mồi sa bẫy , hắn đă chờ giây phút này từ lâu ,lâu đến độ chẳng ai c̣n nhận ra , cả Kame cũng vậy .


Kame bất ngờ phóng người lên mái nhà , Jin lập tức theo sát .

- Chưa ai dạy đệ là khi giao đấu không được quay lưng về phía đối thủ sao ?


Jin cười khẩy , vẩy mạnh thanh kiếm , lưỡi kiếm mềm mại uốn lượn như một con rắn bạc , nó nhằm thằng vào gáy Kame , nhưng khi chỉ c̣n cách mục tiêu chừng một đốt ngón tay , Kame lại ngả người tránh được trong gang tấc . Kiếm khí để lại trên cổ chàng một vết rạch , rỉ máu.

Jin liếm thanh kiếm mỏng như dải lụa của ḿnh một cách tiếc rẻ .

Mây tan , trăng sáng , dưới thứ ánh sáng huyền ảo ấy , Kame đứng lặng im , một giọt nước long lanh run rẩy đọng trên hàng mi buồn .


Chàng từ từ chĩa mũi kiếm xuống những viên ngói , lia dần nó sang phía ánh trăng , ánh mắt nửa căm hận , nửa lại như đang cầu khẩn , van xin ...


- Chẳng lẽ đây là ... – Jin sững người , mắt không rời khỏi mũi kiếm của Kame .


Bất chợt , thân người Kame xé gió lao đi với một tốc độ khủng khiếp , thanh kiếm xoay tṛn hất tung những viên ngói đỏ au , người ta chỉ c̣n nghe thấy tiếng gió vun vút và tiếng vỡ vụn của những viên ngói nơi mũi kiếm lướt qua .


Tuyệt chiêu bí truyền của kiếm pháp hoàng tộc Bạch Huyệt , một khi đă xuất chiêu th́ kẻ địch khó ḷng toàn mạng .

.. nhưng ..


.. đó chỉ là trong những trận quyết đâu một chọi một ..

Kame chẳng thể nào ngờ , khi chàng chỉ c̣n cách Jin nửa thân người , từ trong màn đêm , một mũi phi tiêu lao tới cắm phập vào lưng chàng .

.. một mũi phi tiêu có hoa văn h́nh tứ linh ..

Thân người chàng đổ rạp xuống , máu loang ra trên bộ bạch y vốn chỉ biết có máu quân thù


Từ trong màn đêm , bốn chiếc bóng đen xuất hiện , chúng quỳ mọp xuống dưới chân chủ nhân .

- Làm tốt lắm – Jin khen ngợi

- Chiêu này của hoàng đệ đẹp lắm - hẳn mỉm cười - đệ luôn có những thứ mà ta không có - hắn ngồi xuống , ghé sát vào thân người c̣n đang thoi thóp thở của Kame :


-Nhưng ngươi lại không biết cách bảo vệ chúng , hoàng đệ à . Bạch Phong thần kiếm ư ?? - hắn phá lên cười .



- XIN ĐỪNG GIẾT NHỊ HOÀNG TỬ - từ trong tẩm cung , Maki đang vừa chạy vừa gào lên cầu khẩn , khuôn mặt nàng trắng bệch sợ hăi . Nàng quỳ mọp xuống :

- Xin thái tử hăy khai ân , xin hăy tha cho huynh ấy , dù sao ...đó cũng là em trai người mà … - nước mắt giờ đă lăn dài trên khuôn mặt kiều diễm , ánh mắt như cầu khẩn , van xin ...

- Nàng yêu hắn ta đến thế sao ? – Jin từ từ đứng dậy , ánh mắt lạnh băng .




- dạ thưa chủ nhân , tên này phỉa xử lư ra sao ạ ? – Chu tước lên tiếng


Jin đứng thẳng dậy , nh́n xoáy sâu vào đôi mắt đẫm lệ của Maki ;

- GIẾT !




**********************


“ Hoàng tộc Bạch Huyệt khi ch́m vào giấc ngủ ..

Tuyết sẽ rơi .. phủ trắng cả nhân gian ..

Tuyết giá .. là nước mắt khóc thương ..

Hay…
.. là sợi tơ trói chặt linh hồn ? … “



Chưa bao giờ tuyết rơi nhiều đến thế .Tuyết trắng phủ khắp mọi nơi . Dù không muốn tin , nhưng nh́n những bông tuyết rơi ngày qua ngày , nàng vẫn phải chấp nhận một sự thật rằng ... Kame hoàng tử đă ra đi măi măi .


Những ngón tay thon gẩy nhẹ cây hồ cầm , khúc ca vang lên ai oán ...


“ Thuở nhỏ .. bên nhau nào có biết oán thù ..

Ta gặp chàng .. khi hồ cầm lấm tuyết ..

Măi tóc huyền dệt từ đêm sao lấp lánh …

Kỷ vật c̣n đây ..

mà ḷng người .. đă đổi thay .. “



Nàng khóc .Khóc cho một linh hồn phiêu dạt , khóc cho một tâm hồn đă đổi thay , hay khóc cho một t́nh yêu ..?? .. có lẽ nàng khóc cho chính số phận trớ trêu mà định mệnh đă sắp đặt cho ḿnh ..




***************



- Ta đi săn bên nước nam Châu , hoàng đế Koki có lời mới ! Không ngờ gă hoàng đế trẻ tuổi đó lại hào phóng đến vậy ! – Jin cười thích thú – ta đi có lẽ sẽ lâu đó , nàng có muốn thứ ǵ không ? – Jin quay lại nh́n nàng .

- Dạ .. thần thiếp không dám . Thái tử lên đường b́nh an – nàng đáp , những ngón tay vẫn lướt trên cây hồ cầm không dừng .

Nàng không thích ǵ thật ư ? nghe nói Nam Châu rất giàu có , ta sẽ đem về những viên ngọc quư nhất cho nàng – Jin hồ hởi – À , hay là ta sẽ săn môt con cáo thật to để làm khăn quàng cổ cho nàng nhé !

Maki chợt dừng khúc nhạc , nàngngước lên nh́n thẳng vào đôi mắt đang ánh nên niềm vui của Jin:


- Vậy nếu được , thái tử có thể mang về cho thần thiếp một bông tuyết có được không ạ ?

- Tuyết ư ? –Jin đững sững lại - Giờ đă qua mùa đông rồi , ở Nam Châu cũng làm ǵ có tuyết ? Thôi ,vậy ta sẽ đền cho nàng một cây hồ cầm thật là đẹp . Đến lúc trở về , ta sẽ lập nàng làm thái tử phi – nói rồi Jin quay người bước đi .




- Chỉ cần người chết đi th́ sẽ có tuyết ngay thôi ….




******************


Thưa hoàng hậu , có tướng quân Nakamaru của Nam Châu xin cầu kiến ! - tiếng người thái giám già báo tin

- Mời vào .


- Vi thần Nakamaru Yuichi , tướng quân của Nam Châu quốc xin được vấn an hoàng hậu . Hoàng hậu vạn tuế , vạn tuế , vạn vạn tuế .



- B́nh thân .


- Cơn gió nào đưa tướng quân tài giỏi nhất Nam Châu quốc đến đây vậy ? Ta nghe nói Koki hoàng thượng cùng thái tử của nước ta đă lên đường đi Nam Châu từ hai hôm trước rồi cơ mà . Ta tự hỏi là vị tiểu thư nào đă giữ chân tướng quân ở lại tệ quốc ? – hoàng hậu nheo đôi mắt đen láy của ḿnh lại , đôi mắt mà Kame được hưởng từ mẹ



Khuôn mặt tuy đă có những vết hằn của thời gian nhưng khi nh́n vào người ta vẫn thấy được trang giai nhân tuyệt sắc một thời .Đặc biệt là đôi mắt long lanh đen láy với tia nh́n sắc sảo như soi thấu tim gan của kẻ đối diện .


Nhưng , tướng quân Nakamaru cũng không phải người thường , chàng b́nh tĩnh đáp :
- Dạ , đúng là một cô gái , nhưng không phải là cô gái cho thần , mà là cho Koki bệ hạ .

- Ồ , ta thật nóng ḷng muốn biết đại mĩ nhân đó là ai ? – hoàng hậu không giấu nổi vẻ ṭ ṃ .

- Dạ bẩm hoàng hậu . là một người mà người biết rất rơ –Nakamaru lấp lửng .

- Thật ư ? ngươi làm ta ṭ ṃ quá .

- Dạ , thần cũng không muốn ṿng vo . Koki bệ hạ có thỉnh cầu muốn được lập Maki tiểu thư , ái nữ của tể tướng đại nhân làm mẫu nghi của Nam Châu quốc , cũng nhờ đó thắt chặt thêm quan hệ hữu hảo vốn có của hai quốc gia .Không biết ư hoàng hậu ra sao ạ ? –Nakamaru ngước mắt lên , nh́n thẳng vào khuôn mặt diễm lệ của hoàng hậu .

- Maki ư ?? - mắt bà ánh lên một tia nh́n căm ghét ...


.. là ai ..

Là ai đă khiến cho đứa con trai duy nhất của bà phải mất mạng .Nghĩ đến đây trái tim bà như bị ai bóp nghẹt , đôi môi mím lại , bà tay bà như run lên . Jin đang đi săn xa , đây quả là một dịp may hiếm có để nhổ đi cái gai trong mắt .Bà mỉm cười , đôi mắt sáng lên :


- Vậy , quư quốc định bao giờ rước dâu ?



*****************



Phận hồng nhan mấy ai có được hạnh phúc ?
.. cao quư , sang hèn chi..
.. rồi cũng chỉ là bèo dạt , là mây trôi .. , có biết đâu là bờ ..
Có trái tim làm chi ? .. để rồi phải khóc …
Có t́nh yêu làm chi ? … để rồi phải đau ..
.. thôi th́ cứ coi như một món hàng , trao vào tay kẻ này hay kẻ kia cũng vậy mà thôi …


- Có lẽ giờ này tên thái tử Jin đă về đến hoàng cung rồi cũng nên - một tên lính vừa nói vừa cười khoái trá .

- Chẳng biết cái bản mặt ngạo mạn đó sẽ ra sao khi thấy cái cung Huyết Long trống không nhỉ ?

- Huyết Long thần kiếm ǵ chứ ? Cũng chỉ là cái danh hăo mà thôi - một tên khác đáp rồi cả đám lính cùng phá lên cười …


Chiều hoàng hôn đẹp đến nao ḷng .Mặt trời chiếu những tia nắng yêu ớt cuối cùng của ḿnh xuyên qua những đám mây hờ hững .Ráng chiều trải dài trên mặt biển . Phía xa xa , đường chân trời đang dần nuốt lấy quả cầu đỏ , dù sắp bị nuốt chửng , mặt trời vẫn cháy sáng rực rỡ tạo nên một cảnh tượng thật hùng vĩ của đất , của biển , của trời .

Qua tấm mành trên khung cửa sổ nhỏ của chiếc xe ngựa , nàng ngắm nh́n ánh hoàng hôn tím , hoàng hôn ở nơi nào cũng mang một nét buồn man mác nhưng không hiểu sao , hoàng hôn hôm nay như nét tàn của một đế chế , hùng vĩ đấy nhưng cũng chẳng tránh được số mệnh .

Bỗng từ xa , một đám bụi mịt mù bốc lên , tiếng vó ngựa gơ dồn xuống mặt đất .Cả đoàn quân dừng bước , quay lại phía sau .


.. là ai ?? …



Thấp thoáng từ xa , một chiếc bóng áo đen trên con bạch mă đang phóng đến với tốc độ kinh hồn . Theo sau là bốn chiếc bóng áo đen trên bốn con ngựa ô đang phi nước đại . Sát khi cao ngút trời . Họ đi đến đâu , cây cỏ đổ rạp đến đó .

- Khốn kiếp thật ! Là tên thái tử Jin ! – Tanaka koki rủa thầm .

- Làm sao hắn ra có thể tới nhanh như vậy được ? – Nakamaru gườm ánh mắt về phía trước .

- Nhưng , hăy nh́n xem ! Tên thái tử này thật quá sức ngạo mạn . Năm tên mà đ̣i địch lại cả đại quân của ta sao ? – Koki nhếch mép thành một nụ cười nửa miệng – ta sẽ nhân cơ hội này tiêu diệt nốt tên thái tử cản đường , rồi .. - ánh mắt hắn ánh long lên như một con hổ ŕnh mồi - cả Đại Châu sẽ là của Tanaka koki này ! – hắn cười khoái trá .

- Nhưng xin bệ hạ đừng khinh địch , theo hạ thần th́ bốn tên c̣n lại chính là tứ linh thú , cận vệ trung thành của tên Jin , chúng ta phải hết sức cẩn thận .- Nakamaru lên tiếng .

- Toàn quân chú ư , DÀN TRẬN !


Sau tiếng hô vang rền của Nakamaru , đội quân dày dạn kinh nghiệm sa trường dàn trận thành ba lớp ṿng cung , sẵn sàng nghênh chiến .



- Jin à , dù người có là rồng th́ cũng phải bỏ mạng nơi đây – Koki cười thầm .


Để mặc cho những con tuấn mă lao thẳng vào lớp quân lính đầu tiên , năm cái bóng đen phóng vọt lên không trung .



- Chu tước , ngươi hăy lo tên tướng quân Nakamaru , ba người con lại hăy giải quyết đám binh sĩ , để tên Tanaka Koki cho ta . – nói rồi nhằm thẳng hướng tên hoàng đế , Jin lao tới .


- Thật mất hứng với đám quân lính này - Huyền Vũ thở dài nhưng rồi cũng theo ba người c̣n lại toả ra bốn phía .


Trận chiến đă bắt đầu , người được , kẻ mất .. máu hoà cùng nước mắt nhuộm đỏ cả đất trời


Đôi mắt như loài báo trên thảo nguyên , từ trên tay Bạch hổ Junno , hàng trăm mũi phi tiêu tẩm độc được phóng ra , tuyệt nhiên không có hai chiếc mũi phi tiêu nào cùng cắm vào một người . Chất độc lan toả , những người lính ngă xuống , thân h́nh họ lập tức thâm tím rồi chuyển dần sang màu đen , quắt queo như những khúc củi khô lăn lông lốc . Chẳng có máu , chỉ có những tiếng kêu la đau đớn thảm thiết .

Như để bù đắp phần sắc bị thiếu của Bạch Hổ , phía bên kia , Thanh Long Tatsuya đang bắt đầu vũ điệu hoa đăng của ḿnh . Những người lính chỉ nh́n thấy một cái bóng đen lướt qua họ , rồi từng người , từng người một ngă xuống , hoa máu đua nhau khoe sắc thắm , song kiếm của Thanh Long tạo nên một điệu múa đẹp rực rỡ .Một điệu múa lộng lẫy đến man dại .


- Thật không ngờ Thanh Long lừng danh lại là nữ - tên cận tướng thứ hai của Tanaka Koki nói trong kinh hăi .

- Để ta nói người hay – Thanh Long Tatsuya chạm nhẹ thanh kiếm vào yết hầu hắn – Trong tứ linh thú không có ai là nữ cả . Và ta rất ghét bị nhầm là nữ - nói rồi lướt lưỡi kiếm qua phía bên kia cổ tên tướng , Thanh Long duyên dáng múa điệu muá của tử thần .

...nhẹ nhàng ...


.. uyển chuyển như ở trên sân khấu . Có nhạc , có ca , chỉ khác là ở đây c̣n có thêm cả mùi hương kích thích khiến người ta say mê cứ muốn múa măi không ngừng ...


Phía trên cao là Huyền Vũ Tegoshi, hắn ngồi vắt vẻo trong không trung không một điểm tựa , tay phe phẩy cây quạt lụa , mỉm cười .


- Hắn ta không phải là người – đám quân lính kinh hăi thét lên .

- Nào nào , đừng ăn nói khó nghe thế chứ ! – nét cười lả lơi , buông một nụ hôn gió , hắn khẽ khép chiếc quạt lụa .



Tṛ chơi bắt đầu !


Bỗng nhiên , ba người lính bị kéo bật lên không trung , rồi ..

như những con rối bị đứt dây ..

.. họ rơi phịch xuống

trong những tiếng thét kinh hoàng

.. rồi im bặt ..

Huyền Vũ Tegoshi múa hai bàn tay như đang chơi dây , những sợi tơ mềm nhưng sắc như kiếm túa ra từ hay bàn tay quấn chặt lấy đám quân sĩ , từng người , từng người một bị đánh văng lên cao ,rồi rơi xuống , chỉ c̣n là những cái xác,dôi mắt mở to kinh hăi .



Phía xa, một chọi một, quả là kỳ phùng địch thủ, Chu Tước Yamashita và đại tướng quân Nakamaru.

Kiếm đan lấy kiếm , bốn mắt gườm nhau không rời .

Bỗng Chu Tước xoay thanh kiếm của ḿnh , kéo một đường miết vào sống kiếm của Nakamaru , bất chợt không hiểu từ đâu lửa đỏ rực bùng lên .Nakamaru ngay lập tức nhảy lùi lại :


- Lửa ư ?

- Lửa chu tước ? – anh nheo mày – Ta đă nghe danh từ lâu , nay mới có dịp tận mắt chứng kiến . Nhưng , loại tà đạo như ngươi đừng ḥng lừa được ta . Thứ ảo ảnh đó chỉ dùng cho những tên lính quèn hay những tên vương tôn công tử nhát gan được thôi , c̣n với một tướng quân dày dạn trận mạc như ta th́ đừng ḥng – Anh đáp chắc nịch .

- Vậy ư ? vậy là ngươi chưa được nghe đầy đủ rồi – Chu tước Yamashita cười rạng rỡ .

- Lửa Chu Tước sẽ thiêu rụi tất cả - Nói rồi hắn kéo lưỡi kiếm răng cưa của ḿnh trên đất , rồi ngay lập tức vuốt nó lên cao , ngọn lửa h́nh chu tước bùng lên , hung dữ lao về phía Nakamaru .

Nakamaru dũng cảm tiến tới giơ kiếm của ḿnh lên hứng lấy thanh kiếm của Chu tước . Và con chim lửa chỉ chờ có thế , nó sà xuống nuốt chửng cánh tay anh .

Tanaka Koki nh́n thấy từng lớp , từng lớp quân lính đổ rạp xuống , nhẹ nhàng không một tiếng kêu la . Khi năy quân lính trùng trùng điệp điệp là thế mà giờ chỉ c̣n lác đác vài chục người . Tên thái tử Jin và tứ linh thú .



.. là người hay là quỷ dữ …



Thanh kiếm của thái tử như một dải lụa bạch thôi miên những người lính đi vào giấc ngủ , không đau đớn cũng chẳng sợ hăi .

Jin khép đôi mắt , gió chiều như nâng hắn bay lượn giữa không gian tím ngắt . Một bức tranh khiến người ta say mê ngắm nh́n , bức tranh không một giọt máu tanh tưởi nhưng lại đầy chết chóc .

Hắn nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Tanaka Koki với từng lớp , từng lớp xác binh lính sau lưng , vẫn ánh mắt tự tin cùng nụ cười ngạo nghễ :

- Ngươi thua rồi !

- Quả là tuyệt diệu ! – Tanaka Koki vỗ tay khen ngợi , ánh mắt không chút nao núng . – Không trách chẳng ai từng chứng kiến kiếm pháp bí truyền của hoàng tộc Bạch Huyệt mà toàn mạng cả .

- Ta có thể tạo ra ngoại lệ , chỉ cần người trả lại người cho ta . – Jin hướng ánh mắt tự tin về phía Maki đang đứng bên tay phải Tanaka Koki .

Tanaka Koki phá lên cười :
- Ta chưa từng thua trong bất kỳ trận đánh nào , lẽ nào lại phải cầu xin người mạng sống ? - mắt hắn ánh lên tia nh́n hiểm độc
- Có chết th́ hăy cũng chết ! – Nói rồi , bất ngờ , từ tay phải của hắn , hàng trăm mũi phi tiêu tẩm độc bay ra , nhưng chúng không hướng về phía Jin mà lại nhằm thẳng vào Maki .Nàng đang đứng cách hắn chỉ chừng một thân người , không hơn ..


KHÔNGGGGG ……..



Những mũi tiêu xé gió lao đi , .. người cười , kẻ khóc ..

… Nước mắt đă rơi

…máu đă đổ


chỉ có trái tim là măi măi không thay đổi



Jin ngă xuống , hứng trọn những mũi phi tiêu

… mỉm cười măn nguyện ..


- Tại sao , tại sao lại như thế ? ?? – đôi môi nàng run lên ..


- Tuyết sẽ rơi , nàng không hạnh phúc sao ? – Jin mỉm cười


- 11 năm , ta chưa từng quên nàng .. kể từ lần đầu gặp mặt .. – hơi thở chàng đă trở nên khó khăn .



-Nhưng nàng không yêu ta .. , ta biết .. – máu ứa ra từ miệng chàng


.. nàng măi chỉ như một giấc mơ kết nên từ những bông tuyết..


.. ta sợ .. ta sợ khi chạm vào .. nó sẽ tan biến thành hư không ..


-Ta muốn nói nhiều lắm .. , nhưng ….. có lẽ , thời gian của ta không c̣n nhiều ..


trên trời , những bông tuyết đă lất phất bay



- ...nàng yêu Kame


phải không ? ...



- Chiếc khuyên tai ngọc lục bảo này nàng c̣n nhớ chứ , ..



hăy trao nó cho Kame ..



-Kame ở ngôi nhà gỗ sâu trong rừng Hoa anh đào..



- hai người hăy sống hạnh phúc nhé !




anh mỉm cười , nhắm mắt …


… mùa xuân mà lại có tuyết .. ánh trăng lên cao làm tuyết trở nên lấp lánh như tấm thảm kim cương huyền ảo … tuyết rơi ngày qua ngày , .. chôn vùi hai xác người


.. một nam

.. một nữ


cả hai đều đeo một chiếc bông tai xanh biếc

::::::::::::::::::::::::::::

Be broken...but never be down...
Big girl won't cry...
 
Reply With Quote
The Following 5 Users Say Thank You to tama For This Useful Post:
Aoi Sora (06-28-2009), fuyu_no_hana (08-24-2008), jin_chan (07-27-2009), jul_0902 (06-12-2008), Tata (08-20-2008)
Old 03-10-2008, 05:32 AM   #6 Offline
tama
Kamenashi Yak-sok
tama's Avatar
Join Date: Jan 2008
Location: カメ の楽園
Posts: 273
Jai Đẹp: 0
Thanks: 54
Thanked 480 Times in 218 Posts
Send a message via Yahoo to tama
C̣n đây là fic dịch, tama sáng nay đọc được fic này ở kattunlove, rất thích,v́ thấy nó dễ thương, mạch truyện lại là lạ nên dịch ra và post lên đây.

CON RÙA VÀ ANH GIAO HÀNG

Tựa đề : Con rùa và anh giao hàng
Thể lọai : Hài , lăng mạn
Cặp đôi : Akame
Tóm tắt : Jin là người giao hàng cho một nhà hàng gần băi biển. Một hôm, vào ngày lễ ẩm thực , jin nhận giao một con rùa bị nguyền.
Bản gốc tiếng Anh : viết bởi kj2u@kattunlove


**********

Jin thở dài khi anh dỡ thùng hải sản cuối cùng khỏi xe tải của ḿnh. Anh không hề thích công việc này, bởi Jin biết rằng những sinh vật này cuối cùng sẽ chịu chung 1 số phận bi đát. Điều đó khiến anh buồn. Anh nh́n quanh đống hải sản. Vài thúng cá. Mấy bể tôm càng và các lọai ngêu ṣ. Các bịch thức ăn đóng gói sẵn. Tuy nhiên, thứ gây chú ư với Jin nhất là một cái lồng bé xíu và có thể nói rằng anh thấy sợ khi con rùa nằm trong ấy không hề động đậy ǵ để ít nhất là tḥ ra khỏi mai .

“Anh bạn nhỏ ổn ko đấy ?” Jin hỏi con rùa. Dù biết rằng thật ngu ngốc khi đi tṛ chuyện với một con rùa nhưng anh nghĩ, làm thế có thể ít nhiều giúp nó bớt sợ.

“ Đừng lo, mọi việc sẽ qua nhanh thôi, trong thóang chốc ấy mà. Nhé!” Jin vừa nói vừa đưa chiếc lồng lên ngang tầm mắt.

Bỗng dưng Jin thấy buồn “ Ôi ước ǵ tôi có thể giúp cậu khỏi kiếp nạn này. Cậu không đáng bị đem nấu súp”

“ Ê AKANISHI! NHANH LÊN HAY LÀ ANH SẼ BỊ ĐUỔI”

Jin hối hả đặt chiếc lồng xuống và đem đống hải sản vào bên trong hy vọng có thể giữ chú rùa lâu hơn 1 chút. Tuy nhiên, cũng đă đến lúc anh phải mang nó vào.

“ Ừm, thôi hết giờ rồi, xin lỗi anh bạn tôi phải làm điều này…..” Mặt Jin biến sắc khi cậu nhấc chiếc lồng lên và…. Con rùa đă biến mất.

Jin hấp tấp nh́n quanh, anh thật sự rất có nguy cơ bị đuổi việc. Sau vài phút t́m kiếm, Jin cuối cùng nảy ra một ư định và anh lái xe đi.


**********

Đến đêm, Jin vừa ngáp vừa bước vào nhà. Hôm nay là một ngày dài và anh đang chuẩn bị để đánh một giấc thật say.

“shụyttttttt” Jin nghe ai đó gọi ḿnh. Nhưng khi anh quay lại th́ chẳng có ai.

“ Ở dưới này” Jin cúi xuống và thấy một con rùa đang dẫm lên chân ḿnh.

Jin sững cả người, chỉ đứng đấy trố mắt nh́n con rùa.
Con rùa ngước nh́n anh và…
“Chào”

Jin lọang chọang bước lui và ngă phịch xuống.

“ Chú mày biết nói ?” Jin hỏi con rùa.

“ Ê, chẳng phải tôi đang nói sao?!”

“Ừm, chú mày là…..ai?”

Con rùa nhích từng bước đến gần Jin.

“Anh không nhớ tôi sao ? Hôm nay ở nhà hàng đấy”

Jin nhấp nháy mắt, con rùa th́ thở dài.

“Anh đă cứu tôi khỏi thành món súp” Con rùa tiếp lời.

Jin lắc đầu ngùây nguậy “ Tôi giúp cậu lúc nào ? Cậu tự ḅ đi khi tôi quay lại mà”

“ Ừm, thế này,nếu không nhờ cậu đă nói chuyện rất lớn th́ tôi không thể nào thức giấc và bỏ trốn” Con rùa giải thích.

“ Ngủ ? Tôi nghĩ cậu sợ quá “ Jin bắt đầu nghĩ kiến thức sinh học của ḿnh thật sự tồi .

“Sợ ? Tôi ? Này,tôi là rùa chứ không phải là lũ gà! Không hề, tôi chỉ là đang ngủ khi họ bắt tôi và mải say sưa trên suốt đường đến nhà hàng , Rồi anh đến thức tôi dậy và tôi lẻn khỏi đó”

Jin thật sự lung túng. Anh đang NÓI CHUYỆN với một CON RÙA….có thể là một CON RÙA VỚI MA THUẬT

“ Tất cả cậu muốn nói với tôi là vậy thôi chứ ǵ ? Vậy giờ tôi phải đi”. Jin vội đứng dậy.

“ KHOAN…Anh vẫn c̣n việc phải làm đấy” Con rùa kêu lên.

“Cái ǵ? “ Jin hỏi lại.

Con rùa cười ranh mănh “ Anh phải HÔN tôi”

Jin té ngă ngửa “ HÔN cậu là ư ǵ hả?”

Con rùa thóang buồn “ Đó là điều luôn xảy ra trong truyện mà. Tôi là con rùa đội lốt. Anh cứu tôi. Giờ tôi sẽ phải thưởng anh bằng một nụ hôn”

Jin lắc đầu ngay tức khắc và chạy vào bên trong pḥng

Jin ngồi thu ḿnh , dựa vào cửa pḥng và cố…sắp xếp lại mọi việc vừa xảy ra. Bỗng nhiên một tiếng “BÙMMMM” vang lớn .

Jin tức tốc chạy vào pḥng ngủ và thấy con rùa đang nằm trên giường.

“ Woaaaaa…Anh có cái giường thật tuyệt. To vừa đủ cho cả anh và tôi !” Con rùa lại cười.

Jin bước lại sát giường và nhấc con rùa lên đằng mai.

“ Này, nghe cho rơ tao nói. Mày và tao sẽ không ngủ trên giường của tao, bởi v́ không có cái thứ ǵ gọi là CHÚNG TA ở đây, bởi v́ tao sẽ KHÔNG HÔN mày” Jin nói và ném con rùa ra ng̣ai cửa sổ.

Jin dỏng tai nghe ngóng xem có một tiếng động nào báo hiệu là con rùa đă va vào cái ǵ đó không. Tuy nhiên, xui xẻo là những ǵ anh nghe được chỉ là một tiếng kêu nhỏ và tiếng mèo gào. Khi Jin đă chắc chắn con rùa không thể quay lại, anh trở vào nhà tắm và xả nước vào bồn. Khi đợi cho nước đầy bồn, Jin quyết định nấu món ǵ đó và, khi anh chỉ vừa ngồi xuống để ăn th́ nghe một tiếng “BÙMM” quen thuộc vang ra từ hướng nhà tắm.


Jin lao vào pḥng tắm và thấy con rùa đang bơi ṿng ṿng trong bồn. Con rùa ngừng lại khi nhận ra sự xuất hiện của Jin.

“ Chào” một giọng nhỏ cất lên.

Jin cảm nhận được cơn giận của ḿnh đang sôi lên…Jin mạnh tay chộp lấy con rùa , đi ra phía cửa và bỏ nó ở ng̣ai.

“ Nghe ! Xéo đi tức khắc. Tao SẼ KHÔNG HÔN mày đâu. Mày cũng sẽ không ở đây. Vậy nên tao đề nghị là mày nên ḅ ngay ra đường lộ” Jin nói trong tức giận.

“ Nhưng….anh là…ḥang tử của tôi” Con rùa nói giọng đượm buồn.

“ Tao không phải là ḥang tử của mày. Giờ th́ BIẾN” Jin gằn giọng và trỏ ra đường.

“ahhhhhhh” Con rùa kêu lên và chậm chạp bước đi.

Jin đóng sầm cửa và trở vào xem TV.

**********

“Mưa lớn và trời có băo. Gió giật mạnh” Phát thanh viên thông báo.

Jin nhảy dựng lên khi một hồi sấm vang lớn và sau đó đèn tắt ngóm.

Mắc cảm tội lỗi dâng đầy khi anh đă thảy con rùa ra ng̣ai trong cơn băo lớn.

Jin vội vă bước ra ng̣ai và gọi con rùa. Rồi Jin cũng thấy nó, con rùa nhỏ ngay trước lộ. Nó chắc không di chuyển được nhiều do băo lớn, hoặc chẳng di chuyển chút nào. Jin bước về hướng con rùa và nhặt nó lên. Jin biết rùa rất nhạy cảm khi trời trở lạnh, nên cậu nhặt nó và tức tốc quay vào nhà.

Jin ủ con rùa vào chăn, khăn, bất ḱ thứ ǵ anh nghĩ có thể làm nó ấm lên.

“ Ê…thức dậy đi” Jin vừa lấy mền xoa xoa con rùa vừa nói, cố gắng giữ nhiệt càng nhiều càng tốt cho nó.

Và, mặc dù rất từ tốn nhưng Jin bỗng nhiên thấy ḿnh đang từ từ đặt chiếc mai con rùa lên gần mặt . Khi môi anh chạm vào chiếc mai, một tiếng vang lớn và khói bay ngập ngụa.

Jin nh́n khi làn khói tan bớt và…thảng thốt khi một chàng trai thật đáng yêu đang nằm ngủ ngay chỗ con rùa ở đấy vài phút trước. Anh thấy chàng trai chớp mắt và cười.

“Ḥang tử của tôi…anh lại cứu tôi lần nữa. Và lần này,anh đă phá lời nguyền”

Chàng trai bật dậy và ôm Jin thật chặt.

“ Vâng…tôi đóan thế” Jin nói trong lung túng...

“ Tôi nghĩ tôi nợ anh một nụ hôn nữa” Chàng trai nói và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn tràn đầy t́nh yêu lên môi Jin.

**********

Hồi kết : Chú rùa, mang tên Kame, đă hóa phép để đưa cậu cùng Jin đến vương quốc của ḿnh, nơi sau đó họ đă lên ngôi là Quốc vương và Ḥang hậu của xứ sở các ḷai rùa. Họ sống hạnh phúc trọn đời bên nhau.

Dịch bởi : tama@hotakky.com

::::::::::::::::::::::::::::

Be broken...but never be down...
Big girl won't cry...
 
Reply With Quote
The Following 9 Users Say Thank You to tama For This Useful Post:
Aoi Sora (06-28-2009), Cá Mè (05-13-2008), fuyu_no_hana (08-24-2008), jul_0902 (06-12-2008), kawaii panda (11-07-2009), Pinky (05-15-2008), saya (03-10-2008), Tata (08-20-2008)
Old 05-14-2008, 09:08 PM   #7 Offline
saya
Ueda Saya
KAT-TUN's Best Fan '08
saya's Avatar
Join Date: Feb 2008
Posts: 353
Jai Đẹp: 34
Thanks: 191
Thanked 169 Times in 75 Posts
A drop of love [fic dịch]

A drop of love


Author : reddorozette
Translator : Saya & Gin_chan
Pairing: Akame
Rating: NC-17
Genre: Romance, angst, smut, yaoi
Status: On going
Warning: Yaoi 17+, bạn đă được cảnh báo, hăy chắc chắn rằng bạn đă đủ tuổi và ko dị ứng với thể loại boyxboy. Lemon, sexual content, nhiều cảnh quan hệ được miêu tả kỹ lưỡng
Summary : Kamenashi đă đánh mất niềm tin vào một t́nh yêu đích thực và cố gắng vùng vẫy thoát ra khỏi hố sâu của sự cô độc bằng công việc. Nghề nghiệp của cậu, một tiếp viên, dần trở thành nỗi ám ảnh. Lối thoát cho vấn đề không phải là làm t́nh, và phụ nữ, thứ mà cậu có thể t́m đến bất cứ lúc nào. Kame quá nổi tiếng đối với các cô gái, là số một trong cái thế giới ấy, chỉ có điều đó chứng minh cho cậu thấy ḿnh c̣n có chút ít giá trị.

Rồi một ngày, gă đàn ông kỳ lạ xuất hiện trong cuộc đời cậu như một vị khách không mời. Giống như việc hắn đang quyết tâm làm bất cứ điều ǵ để có thể chiếm lấy trái tim Kame. Liệu ṿng quay của những rắc rối điên rồ đó có trở thành t́nh yêu? Nằm ngoài mọi suy nghĩ và dự định của Kame?


________

Chapter 1:


“Em thật tuyệt, cưng ạ” Kame th́ thầm, đầu ngón tay khẽ vuốt dọc làn da trần khiến cho cô nàng buột lên tiếng cười khúc khích. “Vậy, lúc nào đó, em sẽ lại tới?”

“Ồ, có lẽ thế”, cô nàng nháy mắt với cậu. “ Thật chẳng c̣n cách nào mặc dầu em đă rất cố gắng để từ bỏ thú vui này. Nhưng anh phải dành cho em những ưu đăi đặc biệt chứ? Anh biết đấy, nó chẳng rẻ chút nào…”

Cười mỉm, Kame hôn phớt lên đôi môi đỏ, cậu nhặt lại mớ quần áo vương văi và rời khỏi pḥng. “Đương nhiên, hẹn gặp lại cưng”

“Anh không định rời khỏi đây ngay lúc này?”

“Xin lỗi, anh thật sự cần đi gấp”, Kame trả lời, xoay tay cầm và mở cửa “Anh nên mua một chút đồ ăn hoặc sẽ chết v́ đói. Chẳng phải đó cũng là điều em muốn làm sao?”

Trước khi câu trả lời vang lên, cánh cửa đă khép lại.

……………….

Như những đêm sau giờ làm khác, Kame tới cửa hàng bách hóa để mua đồ ăn. Trong suốt khoảng thời gian đơn điệu đó, một gă đàn ông trẻ tuổi nghĩ rằng cậu không hề hay biết ǵ, giấu những cái nh́n chăm chú kỳ lạ sau các kệ hàng và lén lút quan sát cậu trong khi mua sắm.

Điều đó không làm cho Kame bận tâm nhiều. Lẽ đương nhiên, nó cũng gây một chút phiền toái. Nhưng, cho đến khi hắn không làm điều ǵ khác ngoài việc hướng cái nh́n dơi theo cậu th́ đó cũng chưa phải là vấn đề lớn. Vả chăng, cậu đă quá mệt mỏi khi phải lo lắng về một gă bám đuôi ngớ ngẩn, thành thật mà nói, cậu không thể kiểm soát tất cả những người có ư nghĩ không hay. Hy vọng hắn không phải đang lên kế hoạch giết ḿnh, Kame nghĩ trong lúc bước tới quầy.

Vẫn giữ thái độ b́nh tĩnh, Kame lấy những thứ đồ dùng cần thiết, âm thầm quan sát người con trai đứng đằng sau. Thật là hài hước với cái cách mà một người đàn ông trẻ tuổi dơi theo cậu khắp cửa hàng, giấu mặt sau kệ hay giả bộ chú ư vào thứ ǵ khác khi Kame vô t́nh liếc qua.

Cậu không thể giải thích được nguyên nhân của thái độ ứng xử kỳ quặc đó, và trên hết, cậu chẳng nổi tiếng cũng như giàu có, chưa từng gây thù chuốc oán với bất kỳ ai, đặc biệt là với người đàn ông này. Kame cố gắng nh́n kỹ hết mức, nhưng thực sự là cậu chưa bao giờ gặp anh ta trước đây. Không có lư nào cậu lại có thể quên một người đẹp trai như vậy. Khoan, chờ một phút, ḿnh bị điên à? Đàn ông? Đẹp trai?

“Kamenashi-san”

“Uhm, xin lỗi, vâng, đây là tiền cho các món đồ” Kame ngập ngừng nói với người bán hàng.

“Dạo này cậu thế nào?”, người phụ nữ già cười nhạo, “Ta quen cậu đủ lâu để có thể thấy sự khác lạ? Là do công việc của cậu?”

Kame lắc đầu “Không, chỉ là làm việc chăm chỉ đôi khi mang lại những phiền toái. Cháu hơi mệt.”

“Tốt thôi, về nhà và cố gắng ngủ một giấc, ta đă nói với cậu hàng trăm lần, ta nghĩ cậu nên…”

“Và lần này cũng thế, khi bác nhắc lại câu ấy, cháu sẽ không bỏ việc đâu.” Một chút khó chịu trong giọng nói, Kame khẳng định, “Cháu thích nó”.

Người bán hàng khịt mũi “Nhưng nó sẽ khiến cho cậu quên đi điều ǵ là quan trọng.”

Kame nhấc túi hàng của ḿnh, chào tạm biệt với một giọng nói lạnh nhạt, cậu liếc nhanh qua bóng người vẫn dơi theo cuộc nói chuyện của họ đằng sau giá đựng kẹo. Kháng cự lại mong muốn bước tới và nói vài điều khiếm nhă với hắn ta, cậu nhanh chóng rời khỏi cửa hàng, cảm giác nặng nề hơn cả trước khi bước vào.

Sau lưng cậu, cái bóng khẽ mỉm cười. Cuối cùng cũng đă t́m thấy rồi, Kamenashi Kazuya.

……………….

“Tớ nghĩ bà già đó có lư”, Yamapi thốt lên khi họ đang ngồi trong nhà hàng, chờ đợi vị khách đầu tiên để rời khỏi đây. “Nghiêm túc mà nói, cậu nên làm theo lời bà ấy.”

Kame ném cho Pi một cái nh́n chết chóc “Ư cậu là sao?”

“Well, ví dụ nhé, lần cuối cùng cậu có một mối quan hệ nghiêm túc là khi nào?” Ryo nói với giọng b́nh thản trong lúc đang tập trung vào cuốn tạp chí trên tay.

“Uhm, chắc là khoảng…chờ một chút…”

Yamapi cười ngất “Đấy, đó chính là điều mà tớ muốn nói. Cậu chẳng hề có tí nghiêm túc nào khi xây dựng quan hệ với các cô gái cả.”

“Ai bảo là không”, Kame biện hộ, hơi khó chịu trước khuôn mặt ṭ ṃ của bạn “và đó chẳng phải là vấn đề của tớ. Chỉ có điều tớ không muốn biến nó thành một thứ gần như t́nh yêu.”

Ryo thở hắt ra, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nh́n Kame. “Cậu đang đùa phải không? Vậy th́ cậu cần cái ǵ?”

“Phụ nữ đẹp, t́nh dục và thức ăn” Kame cười và thản nhiên nhận những cú đấm trêu đùa từ bạn ḿnh.

“Đồ tồi” Yamapi hét lớn. “Pervert, cậu lợi dụng những quư cô tội nghiệp đó”.

Cả Ryo và Kame đều cười phá lên đầy kích động. “Cậu quên rằng cậu cũng đang làm việc ở đây à, Pi?”, Ryo hỏi, vẫn không thể ngừng cười.

“Tớ làm việc này v́ tiền, không phải v́…cậu biết là ǵ mà! Và bên cạnh đó, tớ không ngủ với tất cả những người tớ gặp. Công việc của chúng ta là làm cho họ cảm thấy ḿnh được yêu thương mà không phải dính dáng đến sex”.

Một giọng nói tức giận vang lên phá vỡ cuộc tranh căi vô nghĩa của họ. “Được rồi – nếu các cậu c̣n muốn giữ việc th́ hăy chấm dứt chuyện tào lao đó ngay lập tức và đi chăm sóc khách hàng của ḿnh đi.”

“Vâng, Ueda-san” ba cái miệng đồng thanh trả lời khi họ đứng lên nghe thực đơn của buổi tối, Kame gọi đồ ăn.

“Ừm, chúng ta có một vị khách đặc biệt, Kamenashi”, Ueda nói và đọc qua cái danh sách dài trên tay anh. “Cô ta đă trả một khoản tiền lớn, vậy nên cậu hăy phục vụ cô ta cho thật tốt.”

“Rất hân hạnh”, Kame cười toe toét, và Yamapi thụi cho cậu một cú đấm khác, đau hơn lúc năy.

“Oh, này Kamenashi”, Ueda trừng mắt nh́n Kame và cái nh́n của anh có hiệu lực tức th́. “Đây không phải là một công ty phục vụ sex trực tuyến, okay? Cậu là một tiếp viên. Làm ơn đừng ngủ với bất cứ ai cậu gặp.”

“Nhưng em muốn”, Kame trả lời, trông cậu ta đang rất chán nản. “Em thích vậy. Và cũng không giống như khách hàng của em miễn cưỡng làm chuyện đó, có ǵ to tát đâu?”

Ueda thở dài. “Không quan hệ trừ khi đó là một khách hàng lớn.”

“Rơ, em hiểu rồi...”

Nụ cười của Yamapi gần như trở nên không thể chịu đựng được, và Kame ném cho cậu một cái nh́n tức tối trước khi đi về chỗ thường lệ của ḿnh sau góc tường. Ơn Chúa v́ chúng ta đă tách pḥng, Kame nghĩ khi ngồi xuồng ghế sofa và dựa đầu vào tường.

Tại sao mọi người đều nói rằng cậu quá nhiệt t́nh với công việc? Cậu yêu nó, thưởng thức mọi loại rượu đắt tiền, tán tỉnh nhiều phụ nữ đẹp và quan hệ t́nh dục mà không cần cam kết hay những lời hứa vô nghĩa. Đó là ước mơ của mọi chàng trai, phải không? Ừ, có lẽ đó là sự thật, cậu đă không có bất kỳ mối quan hệ nghiêm túc nào trong suốt thời gian dài, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu nhất thiết phải t́m một ai đó.

Kame thở dài trước những suy nghĩ trôi nổi vô định, tất cả quay trở lại khoảng thời gian khi cậu 17 tuổi; trẻ, ngốc nghếch và mù quáng bởi t́nh yêu, quá ngây thơ để có thể hiểu bất cứ chuyện ǵ. Cậu đă chối bỏ mọi thứ, thậm chí cả bạn bè và gia đ́nh ḿnh – không cần đến họ, chỉ miễn là được trải nghiệm cảm giác ngạc nhiên ấy, có người thực sự quan trọng luôn ở bên.

2 năm – đó là quăng thời gian cho sự khờ dại, cho t́nh yêu trẻ con cuối cùng. Rồi trong phút chốc, cậu chỉ c̣n một ḿnh, bị nhấn ch́m trong nỗi cô đơn khủng khiếp, cậu nguyền rủa bản thân v́ đă quá tin ai đó một cách mù quáng. Cậu đă ruồng bỏ tất cả v́ t́nh yêu, và tất nhiên sẽ không lặp lại lần nữa – không bao giờ, sau khi cậu đă t́m được công việc thích hợp cho một khởi đầu mới.

Kame lắc đầu, cố xua đi cảm giác đau nhói trong ngực. Cái ǵ xảy ra th́ cũng đă xảy ra rồi, không cần thiết phải nhớ lại, cậu nghĩ và thở sâu để giữ b́nh tĩnh.

“Kamenashi-san?”, câu hỏi ngập ngừng vang lên kéo Kame khỏi sự mơ mộng; một cô gái trẻ đẹp đứng ở cửa, lúng túng và không biết phải làm ǵ. Kame dịch sang bên cạnh sofa (cậu đang cố cư xử b́nh thường), và hắng giọng trước khi trả lời.

“Vâng, rất hân hạnh được gặp cô”, cậu nói, nhanh chóng trở lại cái kiểu tán tỉnh thường ngày. “Mời cô ngồi. Tên cô là ǵ?”

“Oh, xin…xin lỗi v́ sự khiếm nhă của tôi”, người phụ nữ lắp bắp, “Tôi là Akanishi J – ư tôi là Yuri, rất vui được gặp anh.”

Kame không để ư đến sai sót đó, cậu nở nụ cười ấm áp nhất để chứng tỏ rằng không việc ǵ phải quá căng thẳng như vậy. “Quả là một cái tên đẹp.”

“Cám ơn…”

Một khoảnh khắc im lặng khi Kame quan sát con mồi của ḿnh, kiểm tra mọi chi tiết có thể thấy. Người phụ nữ trông e thẹn, cắn chặt môi và nh́n cậu bằng đôi mắt nâu sâu thẳm, cô cuốn lọn tóc sẫm mầu quanh ngón tay ḿnh và mỉm cười nhẹ nhàng. Thân h́nh không gầy cũng không béo, thành thật mà nói th́ cơ thể cô ấy có chút cơ bắp, nhưng nh́n cũng không tệ chút nào – Chỉ là…, Kame cười thầm khi cậu nghĩ rằng đă sắp tới đêm, người này chắc chắn là một con mồi béo bở.

“Vậy…”, Kame đưa đẩy với một giọng quyến rũ, cậu trượt tới gần hơn chút nữa người phụ nữ trên sofa. “Có lẽ em muốn uống chút rượu?”

Yuri mỉm cười, trả lời bằng một giọng run rẩy. “Vâng, cảm ơn anh.”

Chai rượu lớn làm thay đổi không khí ngay lập tức, và họ đều cảm thấy thư giăn; Kame tận dụng tất cả sự quyến rũ của ḿnh, tán tỉnh và kể chuyện cười, bất cứ điều ǵ để làm quư cô này phải ḷng cậu. Cậu không chắc là rượu hay người phụ nữ đẹp đó khiến cậu cảm thấy hưng phấn– có một mối liên kết hóa học lớn giữa họ, và Kame th́ quá ngây ngất để suy nghĩ một cách rơ ràng.

Kame không biết họ đă nói chuyện bao lâu, thảo luận về những vấn đề tầm phào; cậu thậm chí c̣n không thật sự lắng nghe, chỉ gật đầu và mỉm cười, tập trung hơn vào việc nh́n chằm chằm người đối diện bằng đôi mắt thèm khát. Khi khoảng trống giữa cuộc tṛ chuyện của họ xuất hiện, cậu quyết định hành động, quá sốt ruột để có thể chờ đợi thêm nữa.

“Em có mùi thơm như những bông hoa vậy”, Kame nghiêng người th́ thầm vào tai cô, ṿng tay quấn quanh cơ thể mềm mại và luồng hơi ấm áp vây quanh làn da. Một tiếng rên nhẹ vô t́nh thoát khỏi đôi môi người phụ nữ khi tay Kame trượt lên xuống hai bên sườn, chậm răi và từ tốn, khám phá mọi điểm nhạy cảm của cơ thể cô.

Kame đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên khắp cần cổ nhỏ nhắn, từ tốn kéo lê lưỡi ḿnh trên làn da nhạy cảm đồng thời cắn lên đó. Người phụ nữ rên những tiếng gấp gáp, luồn tay vào tóc Kame và chuyển động một cách thiếu kiên nhẫn dưới sự đụng chạm của cậu. Có lẽ đă đủ để làm cô ta muốn thêm– Kame dừng lại và ngẩng đầu lên.

Đôi mắt Yuri ánh lên sự ham muốn, cô nghiêng người gần hơn, sát mặt Kame, khoảng cách giữa họ được rút ngắn chỉ c̣n 1 inches. “Thật là một sự khiêu khích phải không, Kazuya?”, Cô ta hỏi bằng một giọng khẽ khàng và tay th́ chuyển động đầy nguy hiểm bên dưới lớp áo sơmi của Kame.

Kame chẳng quan tâm làm sao mà cô ta lại biết được tên cậu. Cậu không thể cưỡng lại đôi môi đỏ cám dỗ ấy thêm được nữa, và cậu ấn chặt miệng hai người lại với nhau, đưa lưỡi ḿnh khám phá môi dưới của cô gái. Họ như biến mất trong vũ điệu nồng nàn của những chiếc lưỡi, nhưng Kame không thể không nghĩ rằng có ǵ đó thật lạ trong cái cách cô ta hôn cậu, cào móng tay vào lưng cậu – những ngón tay đó không có cảm giác giống ngón tay của phụ nữ, chiếc lưỡi đó không mềm như lẽ ra nó phải như vậy. Và tại sao cô ta luôn lẩn trốn mỗi khi cậu cố chạm vào ngực? Kame thử lại lần nữa, nôn nóng ép chặt cơ thể họ lại với nhau, nhưng Yuri không để cậu làm vậy. Có ǵ đó rất kỳ quặc đang diễn ra.

Kame lâm vào t́nh trạng kích động mạnh, và choáng váng, khi không thể thử thách ḷng kiên nhẫn của ḿnh thêm. Cậu để cho những ngón tay nghịch ngợm trượt dài dưới lớp váy mỏng, ve vuốt phần đùi cô gái. Chuyện quái quỷ ǵ xảy ra thế này?...uhm, cô ấy đang bị kích thích…

“Chờ đă”, Yuri cắt ngang nụ hôn, buông từng từ trong hơi thở “Đừng mà”

Kame thoáng thất vọng “Em thật sự không muốn?”, cậu nói, và lùi về phía sau “Tốt thôi, đó là quyết định của em.”

“Không phải ở đây”, Yuri th́ thầm bằng chất giọng thấp nhất từ trước đến giờ, trong giây lát, nó gần như là giọng của một người đàn ông “Chúng ta có thể làm việc này tại khách sạn”

Mỉm cười, Kame cúi ḿnh đặt nụ hôn vội lên má cô “Như những ǵ cưng yêu cầu”

……………………….

“Ôi, Kame lại như thế rồi.” Yamapi nói trong lúc chăm chú dơi theo Kame cùng cuộc hẹn của cậu ta khi hai người rời khỏi tầng trệt nhà hàng và lên lầu. Cậu đang có những giờ nghỉ cùng Ryo, chờ đợi khách hàng tiếp theo cho công việc.

“Yeah, cậu có thấy cô gái trẻ ấy khá quen không?” Ryo băn khoăn “Tớ cá là đă từng gặp cô ả. Khoan, chờ chút, cô ta…là đàn ông?”

Yamapi bật cười “Cậu có chắc ḿnh đang nói ǵ không đấy? Đó là điều không thể.”

“Tớ hoàn toàn nghiêm túc.”

Không có ǵ ngăn cản Yamapi quay lại, cố gắng nh́n thật kỹ h́nh dáng đứng bên cạnh Kame, tuy vậy, cậu vẫn chẳng thể t́m ra một điểm ǵ chứng tỏ người phụ nữ đó thực sự là con trai. “Cậu uống quá nhiều rượu rồi đấy.”

“Con gái không thể có vai rộng như vậy! Và, chết tiệt, chân của cô ta, nh́n xem, ôi trời, họ đi mất rồi.”

“V́ chúa, Ryo, đừng điên nữa! Đàn ông th́ tới đây làm ǵ?”

“Tớ tin vào mắt ḿnh”, Ryo quả quyết “Muốn biết ai đúng hăy chờ xem.”

Yamapi lúc lắc đầu, tự rót thêm một ly rượu.

………………………..

Cánh cửa nhanh chóng được khóa lại, Kame quan sát thật kỹ con mồi, cô gái đang đứng tựa vào bức tường lạnh, đôi mắt sáng long lanh trong căn pḥng tối.

“Và bây giờ, anh có tiếp tục hôn em hay không?” Yuri đưa đẩy, chiếc lưỡi ẩm ướt vạch một đường dài trên bờ môi. Khẽ nhếch mép, Kame nhanh chóng rút ngắn khoảng cách, trong khi ánh mắt họ vẫn đắm đuối nh́n nhau.

“Nếu không th́ sao?” Cậu nói, tay vuốt nhẹ mái tóc óng mượt như tơ.

“Nếu không th́…em sẽ trừng phạt anh.”

Kame cười, không lẽ nào quư cô bé nhỏ đây lại có thể chiếm ưu thế hơn cậu – rốt cuộc đây là công việc của cậu. Để xem ai kiểm soát cuộc chơi này, Kame nghĩ khi đặt một nụ hôn dịu dàng lên cổ Yuri và khám phá làn da mềm bằng lưỡi ḿnh.

“Không cần phải thế”, cậu thở vào tai người phụ nữ,chậm răi lướt tay ḿnh trên lưng cô. “Tôi muốn dẫn dắt em.” Không cần nói những chuyện ko quan trọng nữa – Kame ấn môi họ quấn lấy nhau, dùng cố gắng lớn nhất của ḿnh khiến cô gái phải thở gấp và rên rỉ trong miệng cậu; họ lại bị nhấn ch́m và mù quáng trong đam mê, hai cơ thể ép chặt nhau dựa vào tường.

Kame cảm thấy có vật ǵ cứng đang cọ vào hông cậu và sự ma sát ấy bất ngờ làm cậu rùng ḿnh, máu trong người cậu chảy nhanh đến “chỗ đó”, cậu ép người chặt hơn vào cơ thể bên cạnh, rên rỉ trong miệng cô ta. Mà khoan đă. Cứng? Cọ vào hông ḿnh? Cái quái ǵ… - Kame phá vỡ nụ hôn, tâm trí cậu mê muội, hoàn toàn không hiểu được hoàn cảnh lúc này. Cậu lùi lại phía sau vài bước, nh́n chằm chằm vào đối phương với vẻ lúng túng. “Cái…cái ǵ vậy?”

Thời gian như thể ngưng lại trong khoảnh khắc họ nh́n nhau, Kame trông c̣n bối rối hơn cả lúc trước đó, và người kia cười một cách yếu ớt trước biểu hiện khó khăn của cậu.

“Đừng quá sợ hăi như thế”, một giọng th́ thầm khẽ cất lên – nó không c̣n là giọng của một người phụ nữ nữa, chính xác th́ nó nghe giống giọng đàn ông. “Chỉ là một phần cơ thể của tôi thôi mà. Cậu cũng có nó, phải không?”

Kame di chuyển tới lui một cách chậm chạp, không rời mắt khỏi kẻ đang cười giả tạo. “Cái ǵ? Cô dở hơi à?”

“Ai đó có thể nghĩ như vậy, về việc tôi ăn mặc như phụ nữ.” Khách hàng của Kame trả lời trước khi hắn cởi quần áo, vứt mắc áo lên sàn nhà, tiếp sau đó là bộ ngực giả và mái tóc giả. Đến lúc này, Kame quá hoảng hốt để có thể đứng vững, và cậu ngă quỵ xuống, lưng dựa vào tường, cảm giác như đầu đă bị thổi bay mất. Không c̣n ǵ phải nghi ngờ nữa, con người đang đứng trước mặt cậu là đàn ông, và Kame không biết làm ǵ hay nghĩ ǵ – không có chuyện ǵ xảy ra với cậu cả, đúng vậy, đây là một tṛ đùa do các bạn cậu bày ra mà thôi.

“Oh, thế này tốt hơn rất nhiều”, kẻ lạ mặt găi đầu nói. “Tôi thật sự không hiểu làm sao phụ nữ có thể mặc cái thứ này. Và bộ tóc giả đó thật khó chịu, tin tôi đi. Nó ngứa đến chết mất.

Kame nh́n người đàn ông với đôi mắt trống rỗng, tim cậu đập nhanh phía dưới những chiếc xương sườn như muốn nổ tung.

“Vậy, Kazu-kun”, người đàn ông nói, cắn môi dưới của ḿnh. “Giờ th́ chúng ta quay lại với công việc chứ? Xét cho cùng th́ đêm nay cũng đă được trả rồi.”

(tobe cont)

::::::::::::::::::::::::::::

Cuối cùng,

....em vẫn sẽ bỏ qua tất cả...


...Anh vốn chẳng phải là thánh thần.
 
Last edited by saya; 05-22-2008 at 10:56 AM..
Reply With Quote
The Following 9 Users Say Thank You to saya For This Useful Post:
-[H]inachan- (11-26-2008), Aoi Sora (06-28-2009), be_na (02-23-2009), Cá Mè (05-14-2008), nohy (05-31-2008), Pinky (05-15-2008), Tata (08-20-2008)
Old 05-15-2008, 12:51 PM   #8 Offline
Gin_chan
Johnny Trainee
Gin_chan's Avatar
Join Date: Apr 2008
Location: Le ciel
Posts: 58
Jai Đẹp: 7
Thanks: 13
Thanked 31 Times in 10 Posts
Ối giời ơi, mới có hai hôm không lên coi mà cô đă post cái fic này lên rồi hả Saya? Tôi đă can cô rồi đấy nhớ, đây không phải là nơi thích hợp cho mấy cái fic kiểu này. Thêm ngay vào cái warning cho tôi là Lemon, sexual contest, có những cảnh miêu tả kỹ lưỡng, làm ơn.

Phải nói thật là do tŕnh độ Anh ngữ quá ư là...của cả hai bạn nên trong fic có một số đoạn...dịch điêu. Thôi th́ kính mong mọi người lượng thứ và không chửi bọn em sau khi đọc fic. Thêm vào đó, chống chỉ định với những fan cuồng Kame v́ một vài lư do tế nhị. Càng về những chap sau anh sẽ càng bị hành hạ dữ do trót dại rơi vào tay một thằng...không c̣n ǵ để nói. Nhân đây quảng cáo một tư về chap 2, poor Kame, phải nói là dịch mấy đoạn này em thương anh vô cùng nhưng không làm sao được, mà ai bảo anh dại cơ, rơ ràng là tự anh chuốc họa vào thân đấy nhớ. Khoảng tối nay em sẽ up chap 2 lên, dịch xong rồi, sẽ edit vào bài viết này.

@Saya : con kia, trang 11 bắt đầu chap 3 là đến lượt mày đấy nhá.

::::::::::::::::::::::::::::

I'm dancing in the water...
 
Reply With Quote
Old 05-20-2008, 05:23 PM   #9 Offline
Pinky
Culi
 
Pinky's Avatar

Join Date: Aug 2007
Location: ♥ yours arms :)♥
Posts: 312
Jai Đẹp: 53
Thanks: 374
Thanked 199 Times in 88 Posts
Send a message via Yahoo to Pinky


Đọc lại đến lần thứ 100.

1000000% complete of FÊ ><

to be cont là bao giờ cont >-< nhanh nhanh

::::::::::::::::::::::::::::

muốn về với miền cát trắng.


you.

...are the lost of my life.


[26.10.08]

phải đi thôi. đi thôi.
 
Reply With Quote
Old 05-22-2008, 04:51 AM   #10 Offline
Gin_chan
Johnny Trainee
Gin_chan's Avatar
Join Date: Apr 2008
Location: Le ciel
Posts: 58
Jai Đẹp: 7
Thanks: 13
Thanked 31 Times in 10 Posts
Phải nói tớ là tớ quư bạn Pinky lắm đấy nhớ. T́nh h́nh là tớ đang trong kỳ thi nước sôi lửa bỏng, đă định kiêng giai 1 tháng cho đến khi thi xong. Cơ mà sau khi lên đây thấy bạn Pinky bạn ấy có vẻ ham hố cái fic quá, tớ lại không nỡ để bạn ấy chờ, tớ ngồi tớ trans tiếp mấy trang cuối để up được chap 2 lên giữa đêm giữa hôm thế này đây.

Tớ ủng hộ cậu nhiệt t́nh trong việc viết một cái ǵ đấy hành hạ thằng Baka khủng khiếp vào. Tại tớ đọc fic từ trước tới nay toàn thấy nó hành Kazu kun nhà tớ thảm thê thê thảm, tớ không cam tâm. Cái fic này cũng thế, ngồi trans mà tớ khóc ṛng cho thân phận anh nhà tớ, trót dại dây vào nó để rồi cuối cùng bị nó quay như quay dế luôn. Đồ lẳng lơ.

@ Saya : con kia, mày lên edit ngay cho tao cái warning và các câu in nghiêng, làm ăn thế à. Phần đầu chap 3 là của mày đấy, liệu mà làm ăn cho đàng hoàng. C̣n cái one short DUES có định dịch ko th́ bảo tao c̣n lên kế hoạch.

@ All : Tớ thành thật khuyên các cậu nào chưa đủ 18 tuổi hoặc đă đủ 18 tuổi mà có tâm hồn ngây thơ trong sáng th́ nên tránh xa cái chap này ra hộ cái. Mắc công bảo tớ đầu độc con nít. Chap này cũng thật sự là không khuyến khích fan Kame và fan Jin nhưng lại không phải là fan Akame.

Enjoy it ~


Author : reddorozette
Translator : Saya & Gin_chan
Pairing: Akame
Rating: NC-17
Genre: Romance, angst, smut, yaoi
Status: On going
Warning: Yaoi 17+, bạn đă được cảnh báo, hăy chắc chắn rằng bạn đă đủ tuổi và ko dị ứng với thể loại boyxboy. Lemon, sexual content, nhiều cảnh quan hệ được miêu tả kỹ lưỡng

________


Chapter 2:


“Vậy, Kazu-kun”, người đàn ông nói, cắn môi dưới của ḿnh. “Giờ th́ chúng ta quay lại với công việc chứ? Xét cho cùng th́ đêm nay cũng đă được trả rồi.”

Kame không thể chuyển động nổi chân ḿnh hay suy nghĩ một cách rơ ràng, sự hoang mang đang trôi lơ lửng trên đầu cậu như một cơn sóng dữ. Cậu cố mở miệng để phản đối nhưng bất lực. Giá mà cậu có thể t́m thấy sức mạnh để đứng lên – nhưng cậu vẫn c̣n ngồi trên sàn, dựa lưng vào tường như một kẻ ngu xuẩn hèn nhát. Người đàn ông đang tiến về phía cậu với ánh nh́n đầy ham muốn dục vọng – chỉ c̣n hai bước chân giữa họ, nhưng nó như thể là vô tận khi Kame cố nghĩ ra cách để trốn thoát, một cách nào có thể đánh thức cậu tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng này.

Quá muộn rồi. Người đàn ông đă ở ngay trước mặt, hắn cúi gần hơn để quan sát sự sợ hăi biểu lộ trên mặt Kame.

“Thư giăn đi cưng.” , hắn th́ thầm bằng một chất giọng khiến Kame rùng ḿnh. “Tôi sẽ không làm đau cậu đâu. Tôi chỉ muốn chơi đùa thôi.”

“Chơi đùa?!”, Kame rít lên qua đôi môi hé mở, cuối cùng cậu cũng có thể phát ra tiếng. “Đồ điên! Tôi không phải đồ chơi cho anh, v́ vậy hăy biến khỏi căn pḥng này ngay!”

Người đàn ông cười. “Oh, cậu không phải người thích hợp để nói về việc sử dụng kẻ khác đâu, Kazuya?”

“Có chỗ nào anh không hiểu hay anh là đồ ngu? Tôi nói đi ra cơ mà.” Ngay cả Kame cũng thấy câu ḿnh nói nghe có vẻ lố bịch, giọng cậu run rẩy như của một đứa con gái, chưa kể tay cậu cũng đang run lên. Cậu chưa bao giờ là người có thể hành động đúng đắn trong những hoàn cảnh bất ngờ.

“Cậu thật sự đáng yêu khi cậu bối rối như thế”, hắn th́ thầm và lướt ngón tay trên xương quai hàm của Kame. “Điều đó thậm chí c̣n khiến tôi thấy hưng phấn hơn.”

Nhịp tim Kame đập dữ dội khi bàn tay ấm áp mơn trớn da thịt cậu và gỡ bỏ chiếc áo sơ mi đen; tất cả máu trong người cậu dùng để nghĩ giờ chạy một cách đầy nguy hiểm xuống phần cơ thể phía dưới. Cậu, trong nỗ lực tuyệt vọng, đang cố đấu tranh chống lại những đợt sóng ham muốn chảy xuyên suốt người ḿnh.

“Đừng chạm…vào tôi như…như thế” Kame lắp bắp trong hơi thở gấp gáp, lời nói của cậu thậm chí c̣n kém hiệu quả hơn lúc trước.

“Cậu thực sự nghĩ vậy à?” người đàn ông hỏi, nghiêng người đặt một nụ hôn dịu dàng lên phần ngực Kame hở ra. “Vậy th́ tại sao cậu không rời đi nếu cậu ghét việc này? Tôi chắc rằng cậu biết cửa ra ở đâu.”

Kame tức giận định đáp lại, ngay lúc đó cậu cảm thấy một bàn tay trong quần ḿnh và đang từ từ vuốt ve phần cơ thể cương cứng dần lên. Một tiếng rên lớn vô t́nh thoát khỏi môi cậu và cậu oằn ḿnh dưới sự đụng chạm đó, cố đẩy người đàn ông ra xa.

“Anh… tôi không…dừng lại đi…”

“Cậu nhắc lại những điều ấy và vẫn chẳng làm ǵ”, hắn ta cười, giữ mắt họ luôn nh́n nhau khi nắm lấy một phần của Kame.

“Làm sao… tôi có thể, anh… đồ ngốc!”, Kame thở hổn hển và cố di chuyển tránh khỏi những đụng chạm đầy cám dỗ của người đàn ông đó. “Tôi…bức tường và những ǵ anh làm…chạm vào khắp nơi trên người tôi như thế…anh đang cố quấy rối tôi đấy à…”

“Đồ ngốc, tôi đă dự định sẽ làm vậy mà…”, hắn ta nói, nhẹ nhàng hôn lên cổ Kame và hoàn toàn lờ đi khoảng ngắt quăng trong câu cậu nói.

“Đủ rồi, để tôi đi, anh….đồ điên!” Kame phản kháng với một giọng the thé và đôi mắt tóe lửa.

Có một khoảng lặng trước khi người đàn ông trả lời. “Vậy là cậu thực sự không nhớ tôi sao?”

“Anh đang nói cái quái ǵ thế?”, Kame cáu kỉnh nói, uốn người bên dưới hắn nhằm thoát khỏi t́nh trạng này trước khi cậu bị lôi cuốn theo bàn tay phía trong quần ḿnh

“Tôi nghĩ cậu đang giả vờ không nhớ”, người đàn ông thở dài với vẻ bị xúc phạm, như thể Kame vừa nói điều ǵ đó không thể tha thứ được – điều cậu không nên nói.

“Cái…g”

Miệng họ bỗng quấn lấy nhau bởi một nụ hôn nồng nàn, nó diễn ra quá nhanh đến nỗi Kame không hiểu chuyện ǵ đang xảy ra trước khi cậu cảm thấy chiếc lưỡi ẩm ướt lướt qua đôi môi đang hé mở của cậu, khám phá miệng cậu với cái cách không được âu yếm cho lắm. Kame vùng vẫy đẩy người đàn ông ra xa, nhưng tâm trí cậu mê muội và phần đang căng cứng ở bên dưới th́ không thể kiểm soát được cùng với sự thoải mái của cơ thể cậu – thậm chí không nhận ra điều đó, cậu đáp trả lại nụ hôn, ṿng tay ḿnh quanh cổ hắn.

Kame quá mệt v́ phản kháng, dù sao cậu cũng yếu hơn, và một lượng lớn chất cồn trong máu không để cậu làm điều đó dễ dàng. Chết tiệt, chẳng có ǵ to tát cả, phải không? Kame nghĩ và luồn tay vào mái tóc mềm. Ai quan tâm nếu anh ta là đàn ông chứ, miễn là anh ta cứ tiếp tục chạm vào ḿnh như thế này?

Kame hoàn toàn thôi không nghĩ về vấn đề này nữa, cậu thậm chí chẳng c̣n nhớ nổi lần cuối cùng bị cuốn hút bởi một thứ ǵ đó và sẵn sàng đánh mất kiểm soát là lúc nào – không cần thiết phá hỏng tâm trạng bằng việc quan tâm tới những thứ không quan trọng như t́nh cảm tầm thường.

“Wow” người đàn ông thở hổn hển khi họ kết thúc nụ hôn để thở. “Cậu…wow.”

Kame ngạc nhiên bởi sự thay đổi đột ngột trong cách cư xử của hắn. “Chuyện ǵ xảy ra với cái giọng tôi sẽ bắt cậu quan hệ với tôi thế?”

“Tôi sẽ không bao giờ ép buộc cậu”

Không khí im lặng ngoại trừ tiếng ồn từ tầng dưới, và Kame bắt đầu sử dụng lại bộ năo của ḿnh (thứ có thể dùng dễ hơn nhiều khi lưỡi của ai đó không nằm trong miệng cậu); cậu cố đoán xem tại sao một buổi tối yên b́nh lại thành ra kỳ quặc thế này, và cậu thậm chí c̣n không có chút tự chủ nào trong hoàn cảnh điên rồ mà ḿnh mắc phải. Chúa ơi, nỗi hoang mang của Kame lớn dần khi những suy nghĩ của cậu tiếp tục rơ ràng, tay ḿnh ṿng quanh cổ anh ta, tay anh ta th́ ở chỗ đó của ḿnh, và bọn ḿnh vừa hôn nhau – lạy chúa, tôi vừa làm cái ǵ vậy?

“Tôi – tôi thực sự phải đi” Kame lắp bắp, cậu cố đẩy người đàn ông ra xa. “Việc này…chúng ta không thể…Tôi không muốn làm chuyện này.”

“Lúc trước cậu dường như khá sẵn sàng rồi đấy thôi.”

Kame lắc đầu. “Đó là do…tôi…tôi say. Và tôi thậm chí c̣n không biết tên anh. Như vậy không…giống tôi.”

“Jin.”

“Sao?” Kame hỏi, quên mất khái niệm phải rời đi lúc trước.

“Tên tôi là Jin.”

Người đàn ông rút tay ra khỏi quần Kame và đứng dậy. “Tôi không có can đảm để cưỡng bức bất cứ ai, vậy nên…” hắn nói, lượm quần áo ở cửa (bỏ lại bộ ngực và tóc giả) , mặc chúng nhanh hết mức có thể.

Kame cũng đứng dậy, đột nhiên cảm thấy một sự trống rỗng khó diễn tả – có lẽ chỉ là do những ngón tay đầy cám dỗ đó đă rời khỏi phần cơ thể đang đau của cậu mà vẫn chưa làm thỏa măn.

Đây chính các là điều ḿnh muốn. Tại sao…nó…

“Trông anh thật buồn cười nếu anh bỏ đi trong bộ dạng đó” Kame nói “Quần áo phụ nữ và h́nh dạng đàn ông.”

“Tôi không quan tâm.”

Người đàn ông đi về phía cửa, bước cẩn thận trên đôi giày bất tiện của ḿnh; giày cao gót khó đi một cách đáng kinh ngạc, đặc biệt khi bạn say và lúng túng.

Kame chứng kiến Jin lảo đảo trong thoáng chốc, và đánh mất giới hạn kiềm chế cuối cùng. Là do rượu, đúng không? Nếu không ḿnh đă chẳng có thứ cảm giác kỳ lạ như thế này.

“Đợi một chút”, câu nói buột ra ngay cả trước khi Kame kịp suy nghĩ “Đừng đi…”

Ngay lập tức, Jin quay trở lại, bàn tay c̣n đặt hờ trên nắm cửa, nh́n cậu chằm chằm với vẻ mặt ngạc nhiên không che giấu. “Sao cơ?”

Kame ngập ngừng t́m kiếm câu trả lời, cậu tiến lại gần Jin trong lúc th́ thầm “Anh không cần rời khỏi đây ngay. Ư tôi là…anh…đă trả tiền cho buổi tối hôm nay, và…nó rất đắt, cho nên…”

Chết tiệt, ḿnh đang nói cái quái quỷ ǵ?

Jin không tin vào tai ḿnh, hắn nh́n Kame một cách ngờ vực “Thật chứ?”

Kame choàng cánh tay ṿng qua eo Jin, lôi kéo sự hưng phấn vài phút trước quay trở lại, mọi suy nghĩ về t́nh thế ngu ngốc hiện giờ đă hoàn toàn biến mất. “Thật”

Kame liếm nhẹ cặp môi khô trước khi nhấn chúng trở lại trên môi Jin, gạt bỏ những do dự sau cùng để khơi lại nụ hôn. Và chỉ một khắc sau, họ đă t́m thấy nhau trong vũ điệu cuồng nhiệt của môi và lưỡi, bàn tay cùng hơi thớ ấm nồng vấn vít, khao khát dâng lên đến tột cùng. Kame khéo léo thoát ra, bằng cách nào đó, họ đă ngă xuống giường trong khi trút bỏ quần áo của nhau giữa những cái hôn dài ẩm ướt, chúng được vất bừa băi trên sàn pḥng.

Hắn và cậu gần như đổ nhào xuống đống chăn nệm, thân thể nóng rực siết chặt lấy nhau, Kame không thể ngăn ḿnh buột ra những âm thanh rên rỉ, vấn đề không phải là ai chủ động hơn, cả hai người đều thích thú khi điều đó xảy ra như thế. Bàn tay Jin trượt lên, xuống đều đặn nơi cạnh sườn Kame, mơn trớn cậu bằng những đường vạch dài hay ngắn ướt đẫm mồ hôi và ham muốn. Hắn dịch chuyển hông lại gần cậu cho đến khi không một ḍng chảy không khí nào có thể len qua, bảo đảm chắc chắn cho sự tiếp xúc về thể xác.

Jin cắt ngang nụ hôn và bắt đầu tấn công vùng cổ Kame, trượt chiếc lưỡi thèm khát qua xương hàm xuống phía dưới, cắn nhẹ, và mút, để lại những dấu hôn đỏ ửng ở những nơi nó lướt qua. Kame đáp trả bằng cách đẩy hông lên, tiếp tục sự cọ xát ngày một nhanh hơn. Hơi thở của cậu trở nên rối loạn, cậu có thể cảm nhận một phần thân thể của ḿnh đang cứng dần.

Jin bắt đầu dịch chuyển thật chậm răi trên người Kame, để lại những tiếng rên không tự chủ thoát ra từ môi dưới. Hắn cúi mặt trên làn da mịn màng, một lần nữa ép chặt môi họ với nhau, liếm nhẹ trong trong khi bàn tay luồn vào mái tóc mượt mà, kéo nó, nhanh và mạnh giữa lúc nụ hôn ngày một tiến sâu hơn.

“Mmm…ôi chúa ơi”, Kame rên rỉ, cố kháng cự sự quyến rũ ngọt ngào đó. Móng tay cậu để lại những vạch dài trên lưng Jin, mỗi lúc, chuyển động của họ lại càng nhanh. Nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể họ chạm vào nhau, tạo nên những âm thanh gấp gáp đầy khao khát. Ma sát dần trở nên dồn dập buộc hai người phải thét lên giữa nụ hôn, ngón tay Kame bấu chặt vào lưng người bạn t́nh.

Jin phá vỡ nụ hôn trước khi lên đến đỉnh điểm, th́ thầm những câu vô nghĩa vào tai Kame, không lâu cho đến khi tiếp tục gắn chặt chúng lại, trút hết mọi thứ lên cơ thể nhau.

Jin và Kame cố gắng để lấy lại nhịp thở tuy nhiên t́nh trạng cơ thể không cho phép họ làm điều đó. Bàn tay Kame vẫn đặt trên người Jin, cảm nhận được hơi ấm vây quanh ôm ấp, cậu ch́m vào giấc ngủ, lần đầu tiên trong tháng thoát khỏi mọi vướng bận và thực sự b́nh yên.

…………………………..

Kame mở mắt với một nỗ lực phi thường, nó gần giống với việc cậu đă bị ai đó nện thẳng vào đầu vậy. Tia nắng mặt trời mơn man trên khuôn mặt chỉ càng khiến cậu có cảm giác hàng ngàn mũi châm độc địa đang tra tấn thân thể mệt nhoài của cậu sau một đêm kinh khủng.

“Hangover chết tiệt”, Kame lầm bầm và bật dậy khỏi đống chăn nệm, ngoái nh́n sang bên cạnh “Ḿnh đang rơi vào t́nh trạng quái quỷ ǵ thế này?”

Không phải mất nhiều thời gian để những h́nh ảnh tối qua quay trở lại, gă đàn ông dở hơi mặc đồ phụ nữ, bộ tóc giả, ngực giả, bàn tay nóng bỏng quanh “chỗ đó” và – Kame gần như đông cứng khi nghĩ tới hậu quả của buổi tối mà họ đă chia sẻ cùng nhau. Ḿnh đă làm t́nh với một gă đàn ông tới t́m ḿnh trong trang phục đàn bà. Lạy chúa, tại sao chuyện tồi tệ đó lại xảy ra với ḿnh?

Ngay lập tức, cậu ngoái đầu t́m kiếm một ai khác trong pḥng, nhưng cái giường trống rỗng. Gezz, cảm giác này,…là thất vọng? Kame lắc mạnh, cố rũ bỏ những suy ấy ra khỏi tâm trí. Cậu nhặt mớ quần áo vương văi dưới sàn và rời khỏi căn pḥng đó một cách nhanh nhất. Cậu đă hoàn toàn kiệt sức, cả về thể xác lẫn tinh thần, hơn bao giờ hết, căn bệnh nhức đầu càng trở nên trầm trọng.

Bộ ngực giả được bỏ lại nơi góc nhà, Kame nhặt nó lên với vẻ kinh tởm hiện lên trên nét mặt “Tại sao hắn c̣n vất cái thứ này ở đây nhỉ?”

Rồi, hiện lên giữa hàng tá suy nghĩ rối rắm, kư ức về cái đêm hôm trước gần như đánh quỵ cậu bởi sự rơ ràng đến hiển nhiên. Người đàn ông đó đă nh́n cậu với ánh mắt bị tổn thương, và hỏi cậu một câu đầy khó hiểu : “Vậy là cậu thực sự không nhớ tôi sao?”

Câu hỏi vang vọng trong tâm trí Kame, và cậu gần như quên luôn việc ḿnh phải rời khỏi đây, bộ ngực giả vẫn cầm chặt trong tay. Akanishi Jin…Ḿnh không hiểu. Hắn ta là ai? Tại sao lại làm thế với ḿnh? Và ḿnh thực sự đă quên?

Tiếng chuông điện thoại reo đánh thức Kame, làm cho cậu nhớ lại ḿnh c̣n có việc quan trọng hơn phải làm thay v́ ngồi đây và tiếp tục dằn vặt v́ chuyện đó.

“Xin chào?” Kame trả lời điện thoại trong khi cố mở khóa cửa.

“Hey, là tớ”, Pi reo lên với giọng nói đầy phấn khích “Có một tin tốt dành cho cậu đây”

“Mmh?”

“Chúng ta được nghỉ hai ngày – Ueda bảo thế”

“Tại sao?”

“Thế quái nào mà tớ biết được. Tớ nghĩ anh ấy có một vài ư tưởng mới trong đầu. Dù sao cũng hi vọng là Ueda sẽ không giải tán chúng ta, ư tớ là thay thế bằng những người khác tốt hơn…”

Kame kiên tŕ lắng nghe Pi thao thao bất tuyệt về những việc mà ông chủ của họ có thể làm. Sau cùng, cậu rời khỏi pḥng với một tiếng thở dài. Hy vọng cũng giống như cánh cửa đang khép, cậu có thể dễ dàng để những kư ức về tối qua lại đằng sau.

……………………………

“Các cậu”, Kame lẩm bẩm khi bước vào pḥng thay đồ hai ngày sau đó, kiệt quệ và bực tức. Dự định “quên hết và bỏ lại chúng ở sau” của cậu đă phá sản hoàn toàn. Cái tên Akanishi Jin cứ lượn đi lượn lại trong tâm trí vào mọi nơi mọi lúc, quấy nhiễu cậu đến nỗi cậu muốn ngay lập tức giết chết hắn ta.

“Ồ, kẻ chuyên đi quyến rũ người khác cuối cùng cũng tới”, Ryo trả lời với giọng điệu mà cậu không muốn nghe một tí nào vào lúc này. “Nghe đồn cậu đă có một đêm may mắn khác phải không?”

Ra đó là lư do họ tiếp tục căn vặn ḿnh, khỉ thật.

“Mmm…cũng có thể”, Kame lơ đăng đáp lại, cố gắng chấm dứt đề tài này càng sớm càng tốt, đây không phải là chuyện nên đem ra kể lể với bạn bè.

Pi cười nhăn nhở “Đó chưa phải là câu trả lời, baka. Nào, giờ th́ nói cho chúng tớ nghe đi, nó như thế nào?”

Kame chêm sữa vào tách cà phê, ư thức rơ ràng tay ḿnh đang run lên. Cậu không b́nh luận ǵ hết, tốt nhất bây giờ là im lặng.

“Cô ta quả là một người đàn bà tuyệt vời” Ryo nhếch mép, xem xét phản ứng của Kame “Tớ đă chứng kiến cậu rên rỉ và kêu thét lên như một tên điên”

Kame ngồi xuống bên cạnh hai người bạn, chăm chú vào đồ uống trên tay và cố lờ đi câu hỏi đầy ẩn ư. Ḿnh cần phải đổi chủ đề ngay lập tức. Suy nghĩ đi nào, Kame…

“Không giống cậu chút nào”, Pi trêu chọc khi thấy Kame vẫn chung thủy với sự im lặng. “Đâu là sự tự tin vẫn thường thấy?”

“Tớ đoán là tớ để nó ở nhà mất rồi”, Kame búng tay.

“Ha, chuyện như thế mà cũng xảy ra được ư”

Ryo nở một nụ cười tự măn sau khi đưa ra tuyên bố “Tớ nghĩ tớ hiểu được một phần của câu chuyện. Nhớ giả thuyết của tớ không, Pi?”

“Cứ yên tâm là tớ sẽ không quên cho tới chừng nào tớ muốn”, Pi thở dài có vẻ phật ư “Bởi đó là thứ ngu ngốc nhất mà tớ từng được nghe cho đến thời điểm này”

Kame liếc sang Ryo và Pi với cái nh́n bối rối “Giả thuyết…giả thuyết ǵ?”

“Oh, chỉ là Ryo nói những thứ đại loại như người khách của cậu là một gă đàn ông chẳng hạn.”

Ngay lập tức, Kame sặc trong cốc cà phê “Cái ǵ?”

“Tớ biết, nó thật tức cười, phải không?” Pi phá lên “Tớ chẳng hiểu từ đâu mà cậu ta nảy sinh ra cái ư tưởng đó”

“Y-yeah”, Kame th́ thầm với khuôn mặt đỏ bừng, cố giữ nhịp thở quay trở lại trạng thái b́nh thường “Không phải tớ chứ…”

Thật tuyệt, vậy là giờ th́ Ryo biết đó là một gă đàn ông! Nghiêm túc đi, ḿnh thật là ngu ngốc. Ḿnh đă ở bên hắn ta cả buổi tối mà không nhận ra điều đó trong khi Ryo chỉ cần liếc qua một lần. Khỉ.

“THỒNG BÁO MỚI ĐÂY”

Tiếng động bất th́nh ĺnh sau cánh cửa khiến họ giật ḿnh, Ueda xông thẳng vào pḥng, quên cả gơ cửa, cười phấn khích cứ như vừa trúng số.

“Tôi đă t́m thấy một người mới - và anh ta thật hoàn hảo. Quyến rũ, đẹp trai, thái độ tốt, thân thiện với mọi người…”

“Ueda – san, đừng làm như anh đang yêu cậu ta vậy chứ”, Pi làm bộ khuyên nhủ, nhận lại một tràng cười từ phía hai người bạn của ḿnh.

“Một nhân viên tốt sẽ kiếm được nhiều tiền hơn cho tôi!” Đột ngột, Ueda khiến họ in bặt bởi âm vực đáng sợ trong giọng nói. “Tôi sẽ giới thiệu cậu ta với mấy người ngay bây giờ, cẩn thận thái độ của các cậu…Chờ một phút.”

Ngay khi Ueda rời khỏi pḥng, Kame lên tiếng “Người mới? Vậy rốt cuộc anh ta cần bao nhiêu tiếp viên tất cả? Tớ biết, chúng ta đă có khoảng gần 30 người…”

“Tớ hiểu chứ” Ryo trả lời “Một gă tham lam! Anh ta bị ám ảnh v́ tiền mất rồi”

Kame không có cơ hội để bàn thêm v́ Ueda đă trở lại, kéo theo một gă đàn ông đang giữ trên mặt nụ cười ngốc nghếch. “Đây là cậu bé vàng mới của chúng ta”

Tim Kame như vọt ra khỏi lồng ngực khi người đàn ông bước ra từ sau lưng Ueda, nh́n những đồng nghiệp mới với cặp mắt kỳ lạ.

Ḿnh đang nh́n thấy cái ǵ thế này? K – không phải chứ. Không thể nào…

Ánh nh́n lướt qua khuôn mặt Kame rất nhanh trước khi quay lại với mọi thành viên khác trong pḥng, hắn cười với họ.

“Xin lỗi v́ đă làm phiền.” Người đàn ông nói, cúi đầu nhẹ nhàng “Tôi là Akanishi Jin, rất hân hạnh được gặp mọi người”

::::::::::::::::::::::::::::

I'm dancing in the water...
 
Last edited by Gin_chan; 05-22-2008 at 10:48 AM..
Reply With Quote
The Following 8 Users Say Thank You to Gin_chan For This Useful Post:
-[H]inachan- (11-26-2008), -[M]ều [K]on- (11-26-2008), Aoi Sora (06-28-2009), be_na (02-23-2009), lovememuch (03-11-2009), nohy (05-31-2008), Pinky (05-24-2008), Tata (08-21-2008)
Reply


Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump



   
All times are GMT +7. The time now is 12:23 AM.
Copyright ©2000 - 2019, Hotakky Community
vBulletin Skin developed by: Ho!Takky
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios

vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios