User Name Remember Me?
Password
Home Forums Members List Calendar Search Today's Posts Mark Forums Read

Liên hệ Donate

[Seishun 2015] Bông Hậu Contest

[Vietsub] News no Onna 2/11

Glass no Ie (Vietsub 9/9)

Topic nổi bật


Danh Sách Nghệ Sỹ

Phim Nhật Bản

Tin Tức

Go Back   Takky Fan Community Toshoshitsu Pḥng lưu trữ Hey! Say! Jump

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Old 01-13-2009, 09:11 AM   #101 Offline
Ki.ck7
Johnny Trainee
Ki.ck7's Avatar
Join Date: Dec 2008
Posts: 53
Jai Đẹp: 20
Thanks: 114
Thanked 90 Times in 34 Posts
Love Story
Author: Ki.ck7, Toko_Mew_Mew
Pairings: Daiki x Inoo [ fic 2 vc làm toàn Daiki x Inoo =)) ]
Author’s note: Hmmm… hơi OOC
2 vc mần cái fic này để mừng Inoo đậu ĐH, và mần quà Tết cho mọi người [ Có vẻ hơi muộn -'________'- ]



Tuyết rời rồi, trời th́ lạnh, nhưng tôi vẫn phải đến công ty, và c̣n một điều nữa làm tôi luôn muốn tới: được nh́n thấy Inoo. Lư do nghe buồn cười nhỉ, dù sao đi nữa tôi vẫn muốn được thấy…
- Ohaiyou~, Dai-chan!!! – Yamada từ phía sau chạy đến vỗ vào vai tôi.
- Ohaiyou, Ryo-chan! – Tôi cười đáp lại, cậu ấy chạy thật nhanh vào công ty. Cậu ấy ghét trời lạnh, một cậu bé đáng yêu.
- Dai-chan, trời lạnh vậy mà em thong thả quá vậy? – Hikaru và Yabu cùng nhau đến công ty.
- Ohaiyou, Hikka-chan, Kou-chan!!! – Jah, hai người ấy là một cặp từ hồi nào rồi nhỉ? H́nh như là hơn ba tháng rồi. Chậc, Hey! Say! JUMP dạo này xuất hiện nhiều đôi quá. Nào là Yama-Chii, Yabu-Hikka, Ryu-Takaki, Yuto-Keito; thật là vui *cười* v́ chỉ c̣n tôi với anh thôi.
- Dai-chan? Em làm ǵ thế? Đi nhanh lên nào, cảm lạnh bây giờ! – Inoo bước đến, anh nắm tay tôi kéo tôi đi… Arhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh… Ngất mất… Đúng là anh rất quan tâm đến tôi, nhưng anh toàn làm nhưng chuyện khiến tôi mất máu… Anh đâu biết là tôi yêu anh… Tay anh ấm… Tôi rất thích nắm tay anh, nhưng như thế th́ thật nực cười, v́ chúng tôi đâu phải là ǵ của nhau… Dù tôi và anh là bạn trước khi Hey! Say! JUMP được thành lập, dù tôi có tin tưởng anh đến đâu hay ngược lại, th́ tôi cũng chưa bao giờ nhận được một cái ôm của anh, anh cũng chưa hề cười một nụ cười thật tươi với tôi… Nhưng điều đó th́ ngược lại với mọi người, tôi đă rất ghen tỵ với Chii-chan, tại sao cậu ấy luôn được nh́n thấy anh cười, tại sao cậu ấy luôn được anh động viên, vỗ về… Vậy tôi là cái ǵ của anh?
- Dai-chan? Em về chưa thế? Em bay lên tầng thứ mấy rồi? – Inoo kề sát vào mặt tôi.
- Em… em… - Inoo vừa làm ǵ vậy??? Lần đầu tiên tôi được nh́n Inoo như thế. Ôi…
- Anh đi gặp quản lư, vào pḥng tập đi, ngoài này lạnh đó! – Anh khoác áo của anh cho tôi, rồi quay đi. Anh không-hề-cười-với-tôi.Tôi đă làm ǵ anh sao? Hay với anh,tôi là một tên đáng ghét? Anh vẫn b́nh thản mà đi, anh không quay lại nh́n tôi…
- Dai-chan~! – Chii-chan bước lên trước mặt tôi – Hmmm…
- Chuyện ǵ thế?
- Em thấy, có vẻ giống anh đang yêu Inoo-kun, phải thế không ạh? – Cậu cười. Làm sao cậu ấy biết? Tôi chưa từng nói việc này cho ai cơ mà??? Chuyện ǵ vậy?
- Sao em… - Tôi không khỏi bàng hoàng – Em dựa vào đâu mà nói thế?
- Hmmm… Th́ là, mỗi lúc trong pḥng tập hay ở đâu đó, em đều thấy anh nh́n Inoo-kun, em cảm thấy lúc đó anh có vẻ… Em cũng không biết nói sao cho đúng nữa… Nhưng mà em thấy có cảm giác là anh yêu Inoo-kun! – Chiichan khẳng định như thế. Làm sao mà cậu ấy lại thấy thế được? Không lẽ ḿnh lộ ra rơ vậy sao? – Dai-chan, anh lại mơ đến nơi nào rồi?
- Ơh không… Anh… Sao em lại thấy thế? Ở bên Ryo-chan nhiều quá rồi lây bệnh đoán của cậu ấy àh? – Tôi cười, và xoa đầu Chiichan. “Arhhhhhhhhhhhh… Làm sao mà cười được lúc nào chứ? Thật là…”
- Chii-chan, lại đây với anh một lát! – Inoo quay lại rồi, anh ấy vẫn không nh́n tôi, lúc nào mọi người ai cũng có một ví trị nào đó trong anh, c̣n tôi th́… “Thôi buồn ǵ nữa? Chẳng phải những chuyện này đă quá quen thuộc rồi sao? Cố lên nào… Daiki Arioka… Ḿnh cần cần một ít không khí…” – Tôi đứng lên và đi về phía cầu thang lên sân thượng, mệt mỏi.
- Ah, Ryo-chan, em đi nhé, tạm biệt Inoo-kun! – Nói rồi cậu bé chạy vào pḥng tập. Mặc dù tôi biết là Chii-chan của Ryo-chan nhưng tôi vẫn cứ ghen với cậu… Haiz, tôi thật chẳng người lớn chút nào – “Ah, đến đây là đuợc rồi, không cần lên đến sân thượng làm ǵ!” – Tôi bước lên cái cầu thang thẳng dẫn lên sân thượng đó cũng khá cao – “Từ chỗ này mà té xuống chắc … Haha” – Tôi vừa cười vừa nghĩ khi nh́n xuống dưới. Và không ngờ, tôi lại trượt chân do đi mà không nh́n. Tôi đang té từ trên ấy xuống chân cầu thang. “Jah, đau thật!” – Tay tôi chạm mạnh vào tường – “Khi đo đường rồi tôi c̣n sống không nhỉ?” – Tôi nghĩ như thế khi nh́n thấy ḿnh gần chạm đất – “Liệu khi tôi chết có ai lo cho tôi không nhỉ?”. Đến khi tôi nghĩ như thế, tôi đă nh́n thấy Inoo, anh ấy đă đỡ tôi… Anh kéo tôi dậy, xem phần cánh tay bị trầy và lo lắng hỏi tôi:
- Em có sao không?
- Em… không sao... – Tôi nh́n anh, lần đầu tiên tôi có cảm giác hạnh phúc thế này, anh c̣n lo cho tôi. Rồi anh đứng dậy:
- Lần sau đi đứng cho cẩn thận nhé! Hôm nay không có anh đỡ là không biết em sẽ ra sao! – Anh định quay đi. Lúc ấy tôi đă nghĩ ǵ đến tôi cũng không giải thích được, tôi nắm lấy tay anh:
- Nếu em chết th́ anh có buồn không?
- Em nói cái ǵ thế?
- Em… yêu anh… - “Arhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh… Tôi vừa mới nói ǵ thế???” Tôi giật ḿnh, tôi đă nói với anh rồi, lúc này th́ phải làm ǵ đây? Tôi vội xua tay – Xem… Xem như em chưa nói ǵ nhé!!! – Rồi tôi chạy đi, anh th́ vẫn đứng đấy, nếu tôi nh́n không lầm th́ đang anh cười. Chạy đến cái ghế ở ngoài khuôn viên, tôi ngồi phịch xuống, mặt tôi vẫn c̣n nóng ran “Anh đă cười cái ǵ vậy?” Tôi nhớ lại nụ cười đó và nghĩ “Ahhhhh… Trễ giờ tập!!!” Tôi nh́n xuống đồng hồ và hét lên. Chạy một mạch vào pḥng tập, mọi người tập trung đông đủ rồi.
- Anh đi đâu thế Dai-chan? – Ryu-chan chạy đến chỗ tôi và hỏi.
- Anh… Không có ǵ… - Tôi cười với Ryu-chan.
- Tay anh bị chảy máu ḱa!!! Sao lại bị thế? – Ryu-chan la lên, chỉ vào chỗ tay tôi khi năy.
- Chảy máu àh? Sao anh không thấy nhỉ? – Tôi nh́n xuống, đúng là thế thật, phần tay áo tôi đầy máu. Rồi mọi người đến quanh tôi, chỉ trừ Inoo, thậm chí anh không thèm nh́n tôi. Liệu tôi đă làm ǵ rồi chăng?
Xuyên suốt buổi tập, anh cũng không quay lại hỏi tôi lấy một cậu. Tôi đă làm ǵ? Sao anh lại đối xử như thế với tôi???
Đến khi hết giờ tập, tôi thật sự hoang mang, tôi đă làm ǵ? Anh vẫn ngồi đó, không để ư tôi ra sao, thật đáng sợ… Tôi bỏ về, chạy lên pḥng, tôi đập đầu xuống gối mà hét lên, rồi tôi khóc. Nghe có vẻ yếu đuối quá, nhưng đó là sự thật đấy. Tôi đang sợ… Tôi sợ một ngày nào đó, anh sẽ xem tôi như một người không có mặt ở trên thế gian này. Tôi sợ v́ tôi không biết tôi đă làm ǵ khiến anh ghét tôi như thế?
*J Johnny U Ultra M Music P Power* Chii-chan gọi tôi? Chuyện ǵ thế nhỉ?
- Dai-chan àh?
- Uh anh đây, sao vậy?
- Mai anh đến công ty sớm nhé, em có chuyện muốn nói với anh, càng sớm càng tốt!!!
- Chuyện của anh với Inoo àh? – Tôi thở dài.
- Anh cứ đến đi, em chờ đấy! Đừng để em leo cây, nhé! – Nói rồi cậu bé cúp máy. “Chuyện ǵ đây? Sao lại… Haizz”. Tôi để điện thoại lên bàn, nằm đó, cố gắng ngủ. Nhưng sao mà khó quá đi… Cứ nghĩ đến Inoo là tôi không nhắm mặt được, vô t́nh thôi, nhưng tôi lại thức suốt đem đó để nghĩ về Inoo.
Tôi nh́n đồng hồ, bốn giờ rưỡi rồi. Chắc tôi nên đi bây giờ th́ hơn, tôi đợi Chii-chan chứ để Chii-chan đợi tôi th́… Ryo-chan chém bay đầu tôi mất. Rồi tôi lấy áo khoác và lên đường đến công ty.
Hôm nay c̣n lạnh hơn hôm qua nữa… Giờ này nếu không vướng bận chuyện ǵ chắc tôi đang lăn trong cái chăn ấm áp của tôi. Thôi, dù sao tôi cũng đang rối rắm chuyện đó, tôi cũng muốn giải quyết cho xong.
Tôi mở cửa pḥng tập, chả có ai cả, chắc tôi đến sớm quá, giờ này Chii-chan làm ǵ đă đến. Tôi treo áo khoác lên, và Inoo cũng bước vào.
- Anh… làm ǵ ở đây giờ này thế? – Tôi thật sự không kiềm chế được sự ngạc nhiên.
- Chii-chan hẹn anh đến, c̣n em?
- Em cũng… Anh uống nước chứ? – Tôi chả c̣n biết phải làm ǵ ngoài mời anh uống nước, tức cười thật.
- Uhm, cám ơn em – Inoo đỡ ly nước từ tay tôi – Tay của em hôm qua sao rồi? – Inoo chỉ vào tay tôi. Ah, tôi quên mất, tay tôi bị thương. Tôi nh́n xuống.
- Ah… Em… quên mất…
- Quên? Em thật là... – Rồi Inoo đi t́m hộp cứu thương băng lại chỗ ấy cho tôi và nói thêm – Sau này cẩn thận, đừng hậu đậu thế, có nhiều người lo cho em lắm đấy.
- Nhưng anh không phải là một trong những người đó! Anh ghét em cơ mà, tại sao anh lại làm thế?
- Anh ghét em? Sao em lại nghĩ thế?
- V́, hôm qua, lúc Ryu-chan nói tay em bị chảy máu và mọi người hỏi em, c̣n anh th́ ngồi đó, không nh́n em một lần, cả khi em về anh cũng không nói một câu nào… - Tôi làm cái quái ǵ vậy? Lần đầu tiên tôi cảm thấy như thế, lần đầu tiên tôi kể cho một người nào đó nghe về cảm xúc của ḿnh.Và lần đầu tiên tôi khóc trước mặt một ai đó. Rồi Inoo đưa tay lau nước mắt cho tôi, anh nắm tay tôi, cười và nói:
- Em đang ghen, phải không? Những lần anh nói chuyện với Chii-chan, hay mọi người. Anh cũng thế, anh cũng ghen khi mọi người vây quanh em, anh rất muốn đẩy tất cả ra để chỉ có em và anh thôi. Anh không nói ǵ với em khi đó, v́ anh muốn những lời anh nói chỉ dành riêng cho em thôi, anh không muốn ai nghe nó.
- Tại… tại sao ngay từ đầu anh không nói? – Tôi không tin vào tai ḿnh nữa, anh “đang ghen” ưh?
- Anh chưa bao giờ thấy em bộc lộ t́nh cảm của ḿnh với ai, dù người đó là anh th́ em cũng vẫn cứ im lặng và ầm thầm chịu đựng. Anh muốn chính em nói ra câu nói đó với anh! – Rồi anh ôm tôi, đặt một nụ hôn lên môi tôi.
Như tôi đă nói, hôm nay là một ngày rất lạnh đối với mọi người, nhưng với tôi th́ nó thật ấm, v́ tôi đang ở trong ṿng tay anh…

::::::::::::::::::::::::::::

Dai-chan, sore hodo anata suki da yo~ ♥



Kawaii Dai-chan ~
 
Last edited by Yamane Sakuno; 02-20-2009 at 11:20 AM..
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Ki.ck7 For This Useful Post:
nancy_phan1801 (01-15-2009)
Old 01-17-2009, 11:43 PM   #102
Psy
Guest
 
Psy's Avatar

Posts: n/a
Jai Đẹp: 0 [Check]
Ừm...à...ừm.... ~.~

Chẳng biết nói thế nào, bởi căn bản là hầu như tất cả fic ở đâu đều mắc chung 1 lỗi là lời thoại quá nhiều. Ko dám lạm bàn về nội dung bởi tôi thực sự chưa hề đọc, chỉ muốn nhắc nhở tác giả rằng lần sau bạn hăy viết cách ḍng ra, trông như vậy sẽ thoáng và người đọc cũng ko thấy nản ^^

Trong việc viết lách tôi thường đ̣i hỏi khá cao, và tôi cũng biết rằng ở đây hầu hết các bạn đều ko chuyên về fic mà chỉ là viết vui về idol, vậy nên nếu tôi có nói điều ǵ ko phải th́ mong mọi người bỏ qua cho ^^
 
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to For This Useful Post:
♥__[K]az__♥ (01-23-2009)
Old 01-23-2009, 11:22 AM   #103 Offline
Yamane Sakuno
Yabu Sakuno
Yamane Sakuno's Avatar
Join Date: Jun 2008
Posts: 1,276
Jai Đẹp: 620
Thanks: 609
Thanked 1,970 Times in 622 Posts
Send a message via Yahoo to Yamane Sakuno Send a message via Skype™ to Yamane Sakuno
[fanfic] HikkaXYabuXInoo; YutoXKeito

JEWEL STAR

Author: Sakuno
Pairing: Đọc đi rồi bik =))
Note: Fic này gửi dến bạn Nan dù chap đầu Yuto và keito chưa nhiều nhưng nhưng sẽ cố gắng lồng vô.

Chap I: Inoo hay Hikka?
-Này Hikka, cậu có nhớ Taiyo không?
-Ừ tất nhiên là rất nhớ, tuy tụi tớ ngồi học chung nhưng tớ nhớ điệu nhảy và giọng hát của Taiyo, tớ vẫn nhớ Taiyo đáng yêu ngày xưa.
-Ừm…
-Có chi không?
-Không..-Yabu lắc đầu, mặt cúi nhẹ rồi quay đi với vẻ buồn rầu. Cậu chưa bao giờ có cơ hội nói với Hikaru điều mà cậu múôn nói suốt 5 năm qua, bởi v́, Hikaru có Taiyo bên cạnh…

Ǵơ nghỉ giải lao của JUMP
-Yabukun!
-Inoochan? Có chuyện ǵ? – Yabu đang dùng khăn lau mồ hôi th́ Inoo nắm chặt tay Yabu, cậu nh́n thẳng vào đôi mắt thơ ngây có chút buồn bă, Inoo nhắm tịt mắt lại, mạnh mẽ trao nụ hôn nồng thắm đầu tiên của ḿnh cho Yabu, rồi sau đó la lên:
-Tớ yêu cậu, Yabu Kota.
Xung quanh như lắng đọng, Yabu và Inoo giờ là trung tâm, mọi người nh́n họ không chớp mắt, nhưng Hikaru th́ khác, Hikaru nhíu mày, cậu khẽ bóp chặt chai nước đang cầm trên tay, Hikaru định đứng lên xông đến th́ Yabu đă giựt tay Inoo ra và chạy đi thật nhanh, Inoo chạy theo nhưng Daiki đă cản lại:
-Đừng đuổi theo anh ấy Inoo. Lẽ ra anh không nên hành đ6ọng một cách táo bạo như thế.
Đôi mắt Inoo trông theo dáng Yabu chạy, cậu thở dài…

Ǵơ tập đă bắt đầu lại nhưng vẫn không thấy Yabu quay lại, mọi người cũng lo lắng, cho đến tối, sau khi tập xong, Yabu vẫn chưa quay lại. Nóng ruột, cả nhóm cùng đi t́m Yabu. Yuto vào nhà vệ sinh th́ nghe có tiếng khóc, cậu nhóc đă biết đó là ai nhưng vẫn không đi báo mọi người.
Yuto đứng lặng yên đó, cậu nhóc nghe tiếng khóc của Yabu, nhớ lại ngày hôm nào chính cậu cũng ngồi khóc, cũng trong căn pḥng này. Yamada đă từng hành động với cậu như những ǵ mà Inoo đă làm với Yabu, Yuto đă khóc rất nhiều, khóc đến sưng cả mắt, chỉ đơn gian v́ cậu nhóc luôn chỉ xem Yamada là bạn, không ǵ hơn cả, và Yuto cũng có thể nhận ra rằng người mà cậu thích thật sự là Keito. Bây giờ Yuto đă giúp Yamada có thể nhận ra rằng mối quan hệ giữa họ chỉ có thể là bạn, và người thuộc về Yamada là Chinen.
Yuto vẫn đứng đó, tiếng khóc mỗi lúc mỗi nhỏ hơn, rồi cũng tắt hẳn, lúc bấy giờ Yuto mới gơ cửa và nói:
-Yabukun, mở cửa ra đi, anh hăy đối mặt với sự thật, đừng trốn tránh th́ sẽ tốt hơn, em sẽ giúp anh..
-Yutokun...- Giọng Yabu khàn khàn v́ cậu cũng đă khóc mấy tiếng rồi c̣n ǵ, Yabu mở nhẹ cửa ra, dáng đi rũ rượi và buồn phiền.

Yuto và Yabu cùng trở lại pḥng tập, cả hai ngồi xuống rồi bắt đầu nói chuyện.
-Anh có thích Inoochan không?
-Um..có..
-Thích như thế nào?
-Anh...không biết..
Yuto thở dài, nh́n Yabu hồi lâu rồi hỏi:
-C̣n Hikarukun?
Yabu bỗng giật người,lúng túng và không trả lời, yuto lúc bấy giờ đă có thể đoán được người Yabu thích là ai, song cậu nhóc nói:
-Được rồi, ngày mai em có hẹn cùng Keito, vậy Yabukun và Inoochan cùng đi chung nhá!
Yabu nh́n Yuto chằm chằm, chưa kịp trả lời th́ mọi người đă trở lại, nhưng Yabu cũng đành gật đầu đồng ư nghe theo Yuto.Khi Yuto nói chuyện đó cho Inoo, Inoo vui mừng reo lên và cảm ơn Yuto, nhưng Hikaru,đă nghe thấy, và ánh mắt bỗng rực đỏ.

Sáng hôm sau..
Cả 4 người cùng đi chơi vui vẻ với nhau, nhưng khi đến chiều, Yuto lại cố t́nh lảng đi trong lúc Yabu và Inoo không để ư, và chỉ c̣n Yabu và Inoo đi với nhau, họ kiếm một góc ngay công viên và ngồi xuống nghỉ.
-Yuto lanh chanh thiệt chứ.
-Ừm..
-Yabu..
-Hm?
-Cậu có thích tớ không?
-Inoochan, sao lại hỏi thế, cậu là bạn tớ, tất nhiên là tớ thích.
-Không,..đừng trả lời như thế, tớ không hỏi cậu thích như bạn mà..
Rồi chợt Inoo quay qua ôm chặt lấy Yabu, Yabu ngạc nhiên nhưng không thể đẩy Inoo ra được.
-Yabu à, tớ thật sự rất yêu cậu, tớ đă yêu cậu bao nhiêu năm qua nhưng tớ không đủ can đảm để nói, nhưng tớ không muốn thấy Yabu đơn độc nữa, tớ cần Yabu. Cậu có chấp nhận tớ không? Cậu có chấp nhận t́nh yêu lâu dài và mănh liệt mà tớ dành cho cậu không?
Yabu im lặng, cậu đang khóc, cậu cảm thấy ḿnh là đứa ngốc khi có người teho d8uổi suốt bao năm nhưng thời gian đó cậu lại theo đuổi 1 t́nh yêu khác không thể với tới được, Yabu siết chặt lấy Inoo, vẫn không nói ǵ, tuyết vẫn rơi, Yabu và Inoo có thể có được hạnh phúc hay không? Dưới trời tuyết giá lạnh, có một người vẫn bước từng bước nặng nề, đó là Hikaru, người cậu yêu có thật là Taiyo như Yabu nghĩ?

*****
Không biết nên để Yabu theo ai đây ><"

::::::::::::::::::::::::::::

 
Last edited by Yamane Sakuno; 02-20-2009 at 11:21 AM..
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to Yamane Sakuno For This Useful Post:
Ki.ck7 (01-23-2009), nancy_phan1801 (01-24-2009)
Old 01-23-2009, 12:27 PM   #104 Offline
Y2K
Johnny Kouhai
Y2K's Avatar
Join Date: Dec 2007
Posts: 141
Jai Đẹp: 2
Thanks: 75
Thanked 65 Times in 32 Posts
ss vẫn nghĩ là YabuxHikka hợp nhất, c̣n Yuto th́ Chii mới dễ thương
 
Reply With Quote
Old 01-23-2009, 12:29 PM   #105 Offline
Ki.ck7
Johnny Trainee
Ki.ck7's Avatar
Join Date: Dec 2008
Posts: 53
Jai Đẹp: 20
Thanks: 114
Thanked 90 Times in 34 Posts
Inoo - Daichan cơ
Yabu là của Hikka ><"
Inoo bay tùm lum hết àh =))

::::::::::::::::::::::::::::

Dai-chan, sore hodo anata suki da yo~ ♥



Kawaii Dai-chan ~
 
Reply With Quote
Old 01-23-2009, 12:34 PM   #106 Offline
Yamane Sakuno
Yabu Sakuno
Yamane Sakuno's Avatar
Join Date: Jun 2008
Posts: 1,276
Jai Đẹp: 620
Thanks: 609
Thanked 1,970 Times in 622 Posts
Send a message via Yahoo to Yamane Sakuno Send a message via Skype™ to Yamane Sakuno
Inoo nổi tiếng lăng nhăng =))=))
Yuto Keito là làm tặng Nan ^^

::::::::::::::::::::::::::::

 
Reply With Quote
Old 01-23-2009, 02:23 PM   #107 Offline
Yamane Sakuno
Yabu Sakuno
Yamane Sakuno's Avatar
Join Date: Jun 2008
Posts: 1,276
Jai Đẹp: 620
Thanks: 609
Thanked 1,970 Times in 622 Posts
Send a message via Yahoo to Yamane Sakuno Send a message via Skype™ to Yamane Sakuno
[fanfic] YabHikka

M
MOTHER FATHER


Tựa: Mother Father
Tác giả: miaow_2814@LJ
Trans: Sakuno
Pairing: YabuHikka
Genre: T́nh cảm =))
Rating: PG
Summary: Hikaru muốn có một đứa con gái với người vợ của cậu là Yabu =))
Sak không đoán đươc ư kiến mọi người sao nhưng theo Sak thấy th́ fic này vui và khá hay ^^


Hikaru đang ngồi trên sofa cùng Inoo. Họ đang bàn luận về tṛ chơi mới nhất mà họ đă thử. Chợt Yabu đến và đem ly nước ép cam cho họ và đặt lên bàn cạnh họ.
“Cám ơn,” Hikaru cười với Yabu rồi tiếp tục nói chuyện với Inoo. Inoo cau mày khi Yabu cười với Hikaru và để họ lại.
“Chính xác là khi nào cậu nhờ Yabu mua nước ép cam? Tớ nhớ tớ ở cùng cậu suốt khoảng thời gian này và tớ không nhớ là có Yabu ở đây…”
“Mmm, tớ không nhờ cậu ấy.” Inoo nhăn mày.
“Sao? Vậy tại sao cậu ấy mua cho cậu nước cam trong khi cậu ấy không mua cho tớ?”
“Bởi v́ tớ khát nước và Yabu biết,”
“Cậu nói quái ǵ thế? Cậu ấy biết? Tớ ở đây với cậu mà tớ có nghe cậu nói ǵ về chuyện khát nước đâu!”
“Nó thường xảy ra mà. Giống như là tớ biết cậu ấy muốn ǵ và cậu ấy biết tớ muốn ǵ mà không cần nói ra, có lạ không?”
“Các cậu là ǵ thế? Cặp vợ chồng à?”
“Mẹ tớ cũng từng nói như thế.”
“Cái ǵ? Vậy là đúng sao? Các cậu cưới nhau rồi à?”
“Haha, ngốc… Tất nhiên là không! Đó là mẹ tớ đùa thôi.”
“Không như tớ.Hai cậu từng bên nhau một thời gian dài.Có thể mẹ cậu đúng.Hai cậu như đang tập luyện như đôi vợ chồng.”
“Oi~ Chúng tớ chưa cưới nhau thôi!”
“Chưa á? Haha! Biết rồi nhá! Cậu thích Yabu!” Inoo cười khúc khích khi thấy Hikaru đỏ mặt và hiếm khi nào Hikaru đỏ mặt
“Oh, im đi!”

***
Yabu đang ở trong pḥng thay đồ và Chinen xông vào với khuôn mặt đầy nước mắt, khi Yabu chưa kịp hỏi th́ Chinen đă ôm lấy Yabu
“Chii! Có chuyện ǵ thế?” Yabu cố đẩy Chinen ra, nhưng Chinen ôm chặt và Yabu xoa đầu Chinen
“Hi- Hikka chan~” Chinen khúc khích.
“Hmm, có chuyện ǵ với Hikaru. cậu ấy lại làm điều ǵ lạ à?”
“Anh ấy...anh ấy cố-” Chinen chưa nói xong th́ Hikaru đă vào pḥng thay đồ
“Chii~ em dâu rồi? Ah, Yabu!” Hikaru cười gian.
“Hikaru! Cậu đang làm ǵ đấy?!”
“Không có ǵ! Tớ đang chơi với Chinen th́ em ấy trốn tớ. không tốt nhé, Chii~ Chúng ta nên chơi cùng nhau,” Hikaru cười nhe răng.
“Em không muốn chơi với anh!Yabukun!Anh ấy đang cố mặc váy cho em!” Chinen rên rỉ và ôm chặt Yabu
“Cái ǵ?Hikaru?Sao cậu lại làm thế?”
“Well, cậu ấy đáng yêu như con gái. Cậu không muốn có một đứa con gái à?”
“cái ǵ cơ?”
“Con gái! Em ấy sẽ là 1 đứa con gái dễ thương. Đến đây nào Chii. Đến với papa nào~”
“Em không muốn có 1 người cha như anh, nếu Yabu làm mẹ th́ không sao nhưng chắc chắn anh không làm papa em được! Thà để Takaki làm c̣n hơn!” Chinen cố vùng vẫy khỏi Hikaru.
“Cái ǵ? Takaki? Cậu ấy sẽ là 1 người cha ích kỷ.Đến đây nào Chii…”
"khooông!”
“Hikaru, thôi đi! em ấy không thích chơi với cậu. Đi t́m người khác làm mồi của cậu, nhưng đừng làm ǵ quá với 7 thành viên c̣n lại! Tớ không muốn thấy Yamada hay Ryutaro khóc như Chii!” yabu tát nhẹ Hikaru.
“Ah, thật là chán quá~ Được thôi. Có thể Inoochan sẽ chịu mặt váy,” Hikaru ra khỏi pḥng thay đồ với 1 nụ cười gian xảo trên khuôn mặt
“không ai mặc váy v́ cậu đâu, Hikaru,” Yabu nói nhẹ nhàng
“Cám ơn Yabu kun! Đúng là chỉ có anh mới có thể điều khiển được Hikaru. Em rất vui nếu có một người mẹ như anh!” Chinen cười đáng yêu, mắt vẫn c̣n đọng vài giọt nước mắt. Nhưng Yabu th́ có vẻ không thích những ǵ cậu vừa nghe
“Chii, Anh là con trai. Anh có thể là papa, nhưng không phải là mama.”
“Nhưng anh luôn chăm sóc tụi em.Với em anh như 1 người mẹ.”
“Vậy đó là những ǵ em thấy ở anh? Mẹ của em trong HSJ?”
“Đúng vậy!Nhưng với Takaki là cha của em!Em không muốn Hikaru làm cha của em!”
“Mmm, Anh không biết nói sao đây . Chii, Anh không thể là mama của em. Anh chăm sóc tụi em bới v́ anh là người lớn nhất. em hiểu rồi chứ?”
“Nhưng em muốn anh là mama của em cơ, được không?” Chinen hỏi với đôi mắt đáng yêu
“Không! Em đi chơi với người khác đi. Anh cần nghĩ vài thứ cho concert,” Yabu nói cưoơg quyết, đẩy nhẹ Chinen ra
“Hai~” Chinen ra khỏi pḥng thay đồ với khuôn mặt thất vọng.
Chuyện quái ǵ đang diễn ra thế này? Yabu thở dài
***
Một vài giờ sau
Yabu nghe có tiếng mở cửa nhẹ nhàng, cậu ngước đầu lên xem đó là ai và Hikaru đang cười với cậu. Yabu quay lại và tiếp tục chăm chú làm việc sau khi đă biết đó là ai..
“Uwaa~ lạnh quá,” Hikaru nói rồi ôm Yabu từ phía sau.
“Hikaru, Tớ đang làm việc,” Yabu cố đẩy Hikaru ra nhưng không được,Hikaru không cho Yabu đẩy cậu ra.
“nhưng tớ nhớ cậu,” Hikaru th́ thầm bên tai Yabu.
“Chúng ta mới gặp vài giờ trước mà giờ cậu đă thấy nhớ tớ rồi sao?”
“Tớ luôn nhớ cậu mỗi khi cậu không ở bên tớ,” Hikaru đưa mặt vào gần cổ Yabu
“Hikaru~ dừng lại, cậu làm sao lăng tớ,tớ đang cố hoàn thành xong công việc đây,” Yabu đỏ mặt tuy nhiên cậu không muốn Hikaru thấy.
“Kou chan~ cậu không nhớ tớ à? Cậu luôn làm việc và quên cả tớ,” Hikaru bĩu môi.
“Không có!”
“Có, mà cậu vẫn không muốn có con gái hả?”
“Hả?”
“Con gái! Chii sẽ là một đứa con gái đáng yêu, cậu không nghĩ vậy à?Tớ muốn có 1 đứa con gái như cậu ấy.”
“Hikaru, cậu vẫn chưa thôi nghĩ về nó sao? vả lại cậu ấy bảo là cậu ấy sẽ không chọn cậu là cha mà thay vào đó là Takaki.”
“Pfft, Takaki sẽ không là người cha tốt như tớ. nhưng tội là Chinen chỉ xem cậu ấy như người cha, tớ nghĩ Takaki thích Chinen,”
“Hmm, nhưng Chinen cũng khá thích Takaki. C̣n về chuyện con gái, Chinen bảo là Chinen xem tớ như người mẹ và Takaki như người cha"Yabu đỏ mặt khi nói.
“CÁI G̀? Tại sao cậu ấy không xem tớ nhuứ người cha? Tại sao phải là Takaki?? tớ phải là người duy nhất là chồng của cậu! Tớ không trao cậu cho cậu ấy đâu!” Yabu cốc đầu Hikaru.
“Đừng có ngốc! Tớ sẽ không theo Takaki.”
“Tất nhiên là cậu sẽ không theo cậu ấy! Tớ sẽ không cho. Nào trở lại đề tài, tại sao cậu lại không muốn có con gái?” Hikaru ôm chặt Yabu hơn.
“Tớ không bảo là tớ không muốn, chỉ là….”
“Sap? Chúng ta sẽ có một đứa con gái đáng yêu và thông minh giống cậu,” Hikaru hôn lên cổ Yabu.
“Mmm, chỉ là..tớ là con trai đúng ko? tớ không thể sinh con được,” Yabu đỏ mặt.
“Vậy sao? Tớ không quan tâm chuyện đó.”
“Nhưng cậu nói là cậu muốn 1 đứa con gái,nhưng tớ không thể cho cậu, giờ cậu lại bảo là không quan tâm,” Yabu giật dậy rồi nh́n Hikaru.
“Tớ không quan tâm cậu là con trai. Và đúng là cậu không thể cho tớ một đứa con gái nhưng cậu có thể làm mẹ của con gái tớ. Chúng ta có thể có Chinen hay Ryutaro làm con của chúng ta,” Hikaru nói rồi ôm Yabu một lần nữa
“Ngốc!” Yabu cốc đầu Hikaru một lần nữa, rồi quay lại vào ḷng Hikaru và dựa đầu vào vai Hikaru.
“Cậu thích t́nh yêu ngốc nghếch này mà.”
"Ừ,” Yabu th́ thầm, không muốn để Hikaru nghe thấy nhưng Hikaru đă nghe được.
“Sao? Tớ không nghe rơ. lập lại đi,” Hikaru chọc Yabu.
“Xin lỗi không lập lại.”
“Eee~ Này, Kou chan.Tớ luôn là người phải nói điều đó à.”
“Tớ,” Yabu hôn lên trán Hikaru, “yêu,” mũi Hikaru, “cậu,” và hôn lên môi Hikaru 1 cách nhẹ nhàng. Rồi cậu đẩy nhẹ Hikaru và cười.
“Ne, Kou chan, cậu vẫn không muốn có 1 đứa con gái à?”
“Tớ muốn, nhưng- ,” Hikaru đă ngắt lời Yabu bằng 1 nụ hôn trên môi.
“Vậy cùng nhau tạo ra 1 đứa nhé?” Hikaru th́ thầm vào tai Yabu, trao từng nụ hôn lên cổ Yabu.
“Hi- Hikaru~ dừng lại. không phải ở đây,” Yabu cố gắng cản Hikaru lại.
“tớ khóa cửa rồi, đừng lo.”
“Không phải thế, chúng ta đang ở trong công ty mà.”
“Vậy nếu chúng ta làm ở nhà cậu th́ sẽ không sao đúng không?”
“Tớ..tớ…”
"Ừ vậy th́ về nhà nhé!”
“Hikaru!!”

::::::::::::::::::::::::::::

 
Last edited by Yamane Sakuno; 02-20-2009 at 11:22 AM..
Reply With Quote
The Following 4 Users Say Thank You to Yamane Sakuno For This Useful Post:
hanarok (01-24-2009), Ki.ck7 (01-24-2009), lengoc2503 (02-21-2009), lovememuch (03-09-2009)
Old 01-23-2009, 02:46 PM   #108 Offline
Ki.ck7
Johnny Trainee
Ki.ck7's Avatar
Join Date: Dec 2008
Posts: 53
Jai Đẹp: 20
Thanks: 114
Thanked 90 Times in 34 Posts
bịnh =))
kouchan dễ thương quá =))
hikka ĺ quá =))

::::::::::::::::::::::::::::

Dai-chan, sore hodo anata suki da yo~ ♥



Kawaii Dai-chan ~
 
Reply With Quote
Old 01-23-2009, 10:04 PM   #109 Offline
Ki.ck7
Johnny Trainee
Ki.ck7's Avatar
Join Date: Dec 2008
Posts: 53
Jai Đẹp: 20
Thanks: 114
Thanked 90 Times in 34 Posts
MISUNDERSTAND
Author: Ki.ck7, Tokyo_Mew_Mew
Pairing: YabuHikka, InooDaiki, RyuKeito [một tí khúc cuối]
Author’s note:
Tặng Sak nhân ngày sinh nhật của Kouchan
Rất OOC
Đă rất cố gắng nhưng ko thể ko dính Dai-chan trg fic của tớ ><”

~~~

“Một ngày mệt mỏi…” Anh nh́n đồng hồ, đă hơn mười một giờ tối, hôm nay làm việc oải thật. Hôm nay là sinh nhật của anh, chắc không ai nhớ đâu, anh cũng chả muốn làm phiền ai cả. *Isshun no tsumeta sa kimi ni honoo wo miru* tin nhắn? Từ Dai-chan?

“Otanjoubi omedetou gozaimasu, Yabu-kun. Em xin lỗi không thể gửi vào đúng mười hai giờ đêm đc… Oyasuminasai!”

“Arigatou, Dai-chan! Anh rất vui, oyasumi.” – Anh nhắn lại cho cậu ấy, Dai-chan là một cậu bé đáng yêu, rất biết nghĩ đến người khác.

Những tin nhắn chúc mừng sinh nhật từ các thành viên khác đều được gửi đến, nhưng người mà anh muốn được nhận th́ lại… “Thôi nào, có thể cậu ấy bận ǵ đó, đừng nghĩ vớ vẩn.”. Rồi anh mở cửa vào nhà, đèn sáng trưng, sáng nay anh đă quên không tắt đèn. Sau khi đă tắm, anh lăn trên giường tận hưởng giây phút được nghỉ ngơi. * Isshun no tsumeta sa kimi ni honoo wo miru* Ah… Là của Hikka… Anh vội đọc:

“Happy Birthday Kouchan… Tớ xin lỗi v́ hôm nay tớ có việc không ghé qua cậu được, ngày mai tớ sẽ đền bù :x yêu cậu!”

“Hmmm… Biết phải phản ứng ra sao bây giờ? Cũng hơi buồn chứ nhỉ. Ḿnh đi hóng gió tí thôi, dù ǵ th́ mai ḿnh được nghỉ cả buổi sáng mà.” – Rồi Anh mở cửa, buổi tối thật trong lành… “Jah~ thật thoải mái”, rồi anhquyết định đi thêm vài ṿng nữa. Anh đă đi đến cây cầu mà Hikka đă tỏ t́nh với anh, nhớ thật, lúc ấy…

- Ơh, Yabu-kun? Anh làm ǵ ở đây giờ này thế?

- Dai-chan? C̣n em?

- Em… Ah… Em đi… đi mua chút đồ ăn về ăn khuya… - Giọng cậu nghe có vẻ hơi khó khăn.

* Inoji wo arukunda Ano aoi umi wo mite negai tachi wa*

- Moshi moshi!

- Daiki, con tới bệnh viện lấy thuốc chưa thế? Có thể tháng sau mẹ mới về được, con ở nhà giữ ǵn sức khỏe nhé!

“Neh? Thuốc? Ḿnh có nghe lầm ko nhỉ? Dai-chan việc ǵ phải uống thuốc?” Anh nh́n Dai-chan khó hiểu.

- Okaasan… Không sao đâu mà, con vẫn khỏe… Con đang trên đường đi lấy… đây… - Rồi cậu cúp máy. Cậu định chào anh rồi đi, anh níu tay cậu lại

- Em làm sao mà phải uống thuốc?

- Không sao ạh… Chỉ là… bị… cảm… th… - Cậu chưa nói hết câu đă ngă xuống, anh vừa kịp đỡ cậu ấy.

CẠCH

“Tiếng ǵ thế?” Tôi quay lại “Hikka? Cậu ấy làm ǵ ở đây? Thôi, giờ lo cho Dai-chan trước! Phải đưa cậu ấy đến bệnh viện”

-----------------

“Chuyện ǵ thế? Sao Kou-chan lại ôm Dai-chan…? Sao cậu ấy không đuổi theo ḿnh? Chuyện ǵ đang xảy ra vậy?” – Hikaru lo lắng, anh không ngừng nghĩ về điều vừa được trông thấy

-----------------

- Cậu ta hơi bị suy nhược, do làm việc quá nhiều và có lẽ bị stress ǵ đó, nói cậu ta đừng có gắng sức quá nhé! Tôi đă nói với cậu ta rằng cậu ta chỉ bị cảm thôi, phiền anh để ư đến sức khỏe của cậu ấy, giờ anh có thể đưa cậu ta về.

- Vâng, cám ơn bác sĩ! – Rồi anh bước vào pḥng dẫn Daiki về.

-----------------

- Phiền anh quá… Em xin lỗi… - Daiki lấy ch́a khóa nhà ra và mời Yabu vào.

- Không có ǵ, gia đ́nh em đi vắng hết sao? – Yabu nh́n vào căn nhà không có bóng người.

- Dạ… Ba mẹ em hay đi nhiều nơi… Chắc tháng sau là về rồi ạh… - Cậu để đôi giày lên kệ.

- Tối nay anh sẽ ở đây với em, nhỡ em có chuyện ǵ xảy ra th́ anh c̣n lo được!

- Neh? Thế th́ phiền anh lắm, với lại, em c̣n chưa muốn bị Hikka giết… - Cậu cười.

- Không sao! Em mà có chuyện ǵ th́ anh cũng đâu yên với Inoo-chan.

Rồi Daiki dẫn Yabu lên pḥng, cậu kéo chăn nệm xuống cho Yabu, toàn là chim cánh cụt.

- Em thích chim cánh cụt đến vậy sao?

- Đó là… Do Inoo-chan tặng em… Anh… Tại sao lúc năy… anh không đuổi theo Hikka…? Anh ấy sẽ buồn lắm đó… - Daiki đắn đo suốt khi hỏi câu này.

- Làm sao anh bỏ mặc em khi em đang gặp chuyện ǵ đó được, em là cậu em trai đáng yêu của anh! – Anh xoa đầu Daiki và nói – Hơn nữa, anh tin Hikka, cậu ấy sẽ không sao đâu! Cậu ấy là người anh yêu mà!

-----------------

- Xin lỗi đă khiến anh tốn thời gian như vậy… - Daiki vừa mở cửa công ty bước vào.

- Anh đă nói là không có ǵ mà! – Yabu dẫn cậu vào pḥng tập.

Lúc ấy chỉ có Inoo và Hikaru ở trong pḥng, khi hai người ấy bước vào, Inoo liền hỏi:

- Dai-chan? Có chuyện ǵ vậy? Em lại không uống thuốc nữa sao? – Inoo đặt tay lên trán Daiki và nói. Rồi quay sang nói nhỏ với Yabu – Dai-chan để tớ lo, cậu hỏi xem Hikka bị ǵ ḱa, sáng giờ cậu ấy cứ hầm hầm thế đấy!

Yabu tiến đến bên Hikaru, anh nhẹ nhàng hỏi:

- Hikka? Có chuyện ǵ xảy ra với cậu vậy?

Hikaru nh́n Yabu, buồn bă pha chút bực tức – “Cậu c̣n hỏi tại sao nữa àh? Cậu có biết rằng tớ muốn gặp cậu đêm qua lắm không?” – Nhưng Hikaru không nói ǵ, anh với tay vớ lấy tờ báo và đọc. Cả một ngày hôm đó, Hikaru không hề nh́n Yabu lấy một lần.

-----------------

“Uhm… Ḿnh muốn được đi dạo. Biết đâu lại gặp chuyện ǵ nữa…” – Yabu nghĩ thế và anh lại đi tiếp, đến cây cầu đấy.

Lần này th́ anh không gặp Dai-chan, anh đă nh́n thấy Inoo và Hikaru ở đấy. Sẽ không có chuyện ǵ xảy ra, nếu Yabu không nh́n thấy cảnh Hikaru khóc trước mặt Inoo, và Inoo đang dỗ dành cậu ấy. Anh thật sự choáng khi thấy thế, anh vẫn luôn nghĩ anh là người thân và hiểu Hikaru nhất, là người yêu Hikaru nhiều như thế nào. Vậy mà lần này, Hikaru lại đang khóc, và người đang ở bên Hikaru lúc đó không phải anh, mà là một người khác.

Anh đi, nhưng không biết ḿnh sẽ đi đâu, rồi trời bỗng mưa, mưa rất nhiều… Anh rất cám ơn v́ trời đă mưa, v́ anh đă khóc trong mưa… Khóc v́ anh không đă có lỗi với người anh yêu, khóc v́ anh đă bỏ qua những cơ hội được tâm sự với người đó.

-----------------

- Yabu-kun!!! Anh sốt rồi! – Daiki hét lên khi anh đặt tay lên trán Yabu.

- Sao thế?

- Anh làm ǵ thế?



Mọi người rất lo lắng cho Yabu. C̣n Hikaru, anh kéo Daiki lên sân thượng:

- Dai-chan… Tại sao tối hôm kia Kouchan lại đi với em?– Giọng anh hoang mang.

- Tại sao anh không tự t́m hiểu?

- Tại sao cậu ấy không đuổi theo anh? Cậu ấy biết rơ là anh mà!!! – Anh thật sự không kiềm chế nổi bản thân, anh giật mạnh 2 vai Daiki – Và tại sao cậu ấy lại bị sốt???

- Anh thôi đi!!! – Daiki cố gắng vùng ra, cậu tát Hikaru – Tại sao anh cứ áp đặt Yabu-kun? Tại sao anh không t́m hiểu lư do đi? Sao anh cứ phải đổ tất cả cho Yabu-kun? Anh ích kỷ thế sao Hikaru?

Hikaru không đứng vững, anh ngồi xuống hàng ghế đá ngay dưới chân anh, anh im lặng không nói ǵ. Daiki định bỏ đi th́ anh lên tiếng:

- Em… thích Kou-chan phải không?

- Nhưng anh ấy yêu anh, và anh cũng yêu anh ấy! – Daiki đóng sập cửa lại, đứng bên ngoài, mặt cậu đỏ dần, cậu nói – Ai trong JUMP em cũng thích, nhưng em chỉ yêu một người thôi… đó là Ino…

Cậu chưa nói hết câu, Inoo lướt trên môi cậu một nụ hôn và nói nhỏ:

- Anh cũng thế! Giờ th́ đừng làm phiền Hikka nữa, em theo anh đến đây! – Rồi chỉ lên Yabu – Nào, cả hai làm ḥa đi. Bọn tớ không làm phiền nữa!

Sau khi Inoo và Daiki đi, Yabu mở cửa bước vào, cậu thấy Hikaru, có vẻ như sắp khóc. Hikaru quay mặt đi:

- Cậu đừng nh́n tớ lúc này… - Hikaru cố gắng không để cho Yabu biết ḿnh đang khóc – Tớ… xin lỗi…

Yabu cười, anh ôm lấy Hikaru và nói:

- Cậu cứ khóc đi, tớ luôn ở bên cậu.

- Kou… chan… Tớ… Tớ xin lỗi… xin lỗi v́ đă quá ích kỷ… không quan tâm đến cậu…

- Tớ cũng có lỗi, tớ đă tin tưởng cậu và luôn nghĩ cậu sẽ không có chuyện ǵ nên đă không để ư đến cậu…

Bất ngờ, Hikaru quay người lại, đè Yabu xuống, cậu hôn Yabu, từ nhẹ nhàng, ấm áp đến mạnh mẽ, ngọt ngào. Và Yabu cũng không phản kháng…

- Em… em không định phá hai người… Nhưng ở đây không chỉ có hai người đâu… Em và Ryutaro c̣n ngồi đây… - Keito nói với giọng hết sức nhỏ nhẹ.

Hikaru ngồi dậy, mặt Ryutaro đă đỏ lên rồi, cậu đang quay đi hướng khác để không nh́n thấy hai người.

- Haha, bọn anh xin lỗi, hai em cứ tiếp tục đi! – Rồi Hikaru nắm lấy tay Yabu, kéo anh xuống sân thượng.

.

.

.

END

::::::::::::::::::::::::::::

Dai-chan, sore hodo anata suki da yo~ ♥



Kawaii Dai-chan ~
 
Last edited by Yamane Sakuno; 02-20-2009 at 11:23 AM..
Reply With Quote
The Following 5 Users Say Thank You to Ki.ck7 For This Useful Post:
casey_taiga (01-25-2009), nancy_phan1801 (01-24-2009), Y2K (01-24-2009), Yamane Sakuno (01-24-2009)
Old 01-24-2009, 01:09 PM   #110 Offline
♥__[K]az__♥
Johnny Trainee
♥__[K]az__♥'s Avatar
Join Date: May 2008
Posts: 17
Jai Đẹp: 23
Thanks: 142
Thanked 124 Times in 23 Posts
[Fanfic] Đợi...

Title: Đợi...

Author: Kaz

Genre: one shot, au, angst, shounen-ai (có xen chút yaoi )

Character: YamaChii (cặp đôi muôn đời )

Rating: T

Author’s note: cảm xúc của tớ sau khi viết xong cái fic này là: "omg, ḿnh vừa viết cái ǵ thế này, trời ơi, aaaaaaaaaa, Chichan, sao chị có thể viết cái này chứ,omg, Chichan, chị xin lỗi, vô vàn xin lỗi em, ḿnh thật là tệ, sao có thể để Chichan rơi vào t́nh cảnh này chứ, giết tớ đi, tớ ko oán trách ǵ đâu."



----------------------





“Sao hôm nay Chii đến muộn quá…”

“Mọi khi lúc nào cậu ta cũng đến sớm cơ mà?”

“Uh, lúc nào cậu ta cũng tràn đầy năng lượng.”

“Hay là hôm qua Yamachan đă làm ǵ để đến nỗi hôm nay Chii hết năng lượng?”

“Em có làm ǵ đâu.”

“Ai chả biết hai em đang quen nhau….”

“Mà Yamachan th́ hiền lành tử tế ǵ cho cam”

“Đă nói là tớ không có làm ǵ hết mà”

“Haha, được rồi, được rồi, nhưng Chinen mà không đến th́ khổ đây, bài tập nhảy đă xong đâu, thiệt t́nh là mong em lần sau hăy nhẹ tay với cậu ta một tí đi.”

“ĐẪ NÓI LÀ EM KHÔNG CÓ LÀM G̀ HẾT MÀ”

Cạch. Có tiếng mở cửa. Người quản lư bước vào.

“Mọi người đều có mặt đầy đủ rồi chứ?”

“C̣n thiếu Chinen-kun nữa”

“Tôi biết rồi”

Im lặng.

“Có chuyện ǵ sao, quản lư?”

“…”

“Có chuyện ǵ sao?”

“Các cậu hăy b́nh tĩnh nghe tôi nói…”

“…”

“Có chuyện ǵ? Sao trông quản lư mặt tái mét thế?”

“Vừa có điện báo, Chinen-kun trên đường tới đây đă gặp phải tai nạn…”

“…”

“Cậu ta đă không qua khỏi”

“…”

---------



“Yamachan, Yamachan, cậu không sao chứ? Về đến nhà rồi”

“ah… gomen”

“Không sao, cậu vào nhà nghỉ đi.”

“Hm…”

“…”

“Đừng nh́n tớ thế, Yuto-kun, tớ không sao đâu mà.”

“…”

“Không sao đâu mà Yuto”

“…tớ và những người khác cũng rất đau…”

“…tớ biết…tớ vào nhà đây”

“Mai gặp lại”

“Tạm biệt”


…………..


Cậu vứt túi xuống sàn, nằm vật ra giường. Mọi việc cứ tua đi tua lại trong đầu cậu, như những thước phim. Cậu ước ǵ những ǵ cậu vừa nghe không phải là thật, ước sao nó chỉ là một cơn ác mộng, và khi tỉnh lại, cậu sẽ thấy Yuri nh́n cậu, nở nụ cười thật dễ thương. Nụ cười đó, cậu yêu lắm.

“Cậu ta đă không qua khỏi”

Vậy là không c̣n được nh́n thấy người cậu yêu nữa? Chỉ đơn giản vậy? Cậu đă măi măi mất đi người cậu yêu?

Cậu vẫn nhớ, lần đầu tiên cậu có được người đó cho ḿnh, cũng là lần đầu tiên người đó nói tiếng yêu với cậu.



“Hôm nay có chuyện ǵ mà cậu toàn nổi cáu với tớ vậy, Chinen-kun?”

“Có ǵ đâu, thôi, xong việc rồi, tớ về đây.”

“Khoan đă”

Cậu đóng mạnh cánh cửa mà Chinen chỉ vừa mới mở ra. Giờ chỉ c̣n hai người trong pḥng thay đồ.

“Sao lại lạnh lùng với tớ thế chứ, cậu biết là tớ yêu cậu mà”

“Đó là chuyện của cậu, tớ không quan tâm”

“Bất kể tớ đă nói bao nhiêu lần tớ yêu cậu, bất kể tất cả những việc tớ đă làm, cậu vẫn không thể có chút cảm t́nh ǵ với tớ sao?”

“…”

“Giờ chỉ là tớ muốn biết, sao hôm nay cậu lại giận tớ?”

“…”

“Tớ đă làm ǵ sai sao?”

“Không phải là cậu sai”

“Vậy...”

“Mà đúng là cậu sai.”

“Huh?”

“Sao hôm nay cậu cứ xán vào chỗ mấy người khác như thế hả?”

“Hả?”

“…”

“…không lẽ…”

“Phải, tớ ghen, được chưa…?

“…không lẽ…”

“Phải, tớ đă yêu cậu rồi.”

“…”

“…nói ǵ đi chứ…”

“Tớ hôn cậu được không?”

“Cần phải hỏi sao?”

Kéo khuôn mặt đó sát lại gần khuôn mặt ḿnh, cậu đặt môi ḿnh lên đôi môi hồng đó một cái chạm nhẹ. Ngọt. Cậu mân mê đôi môi mềm mại đó. Một cảm giác ngây ngất xâm chiếm cậu. Cậu muốn nữa. Dục vọng trong cậu đang nổi lên, cậu muốn lập tức đấy người cậu yêu xuống và chiếm hữu lấy cơ thể đó. Nhưng cậu cũng không muốn người cậu yêu sợ. Cậu dứt đôi môi ḿnh. Nhưng chỉ vừa mới xa đôi môi đó trong khoảnh khắc, cậu đă thấy nó kéo cậu lại, đ̣i hỏi được nhiều hơn thế. Đôi tay nhỏ nhắn đó ṿng qua cổ cậu, nắm lấy tóc cậu thô bạo, kéo sát cậu lại gần. Cậu chưa từng thấy một Chinen như thế.

“Đ….đừng, Chinen…”

Tiếng nói cậu ngắt quăng trong nụ hôn.

“Yuri”

“…sao?”

“Gọi Yuri đi”

“…Yuri…. đừng.”

“Cậu không muốn sao?”

“Không phải”

“Vậy tại sao?”

“Cậu…mà tiếp tục như vậy, tớ không biết ḿnh… sẽ… làm ǵ đâu.”

Giọng Yamada khàn đi.

“…”

Nụ hôn người đó dành cho cậu càng mănh liệt hơn.

“Vậy làm đi”

Yamada đẩy người cậu yêu ra. Nụ hôn chấm dứt. Chinen nh́n Yamada, cái nh́n như nuối tiếc, như hụt hẫng, như thất vọng.

“Sao…?”

Nhưng chưa kịp nói hết câu, Chinen đă thấy ḿnh bị đẩy xuống dưới ghế salon gần đó, Yamada ở ngay trên cậu. Đôi mắt người đó chứa đầy những khao khát, dục vọng, phản ánh lại những ǵ trong mắt cậu. Yamada cúi xuống, một tay dựa vào ghế, tay kia luồn dưới chiếc áo phông của người yêu, lướt trên làn da trần làm Chinen rên lên. Yamada tiếp tục cúi xuống sát tai người yêu, liếm dọc theo vành tai. Chinen ṿng tay lại qua lưng người yêu, bấu mạnh vào vai. Yamada có thể nghe thấy tiếng thở dốc ngay bên tai, kích thích cậu. Cậu th́ thầm vào tai người yêu bằng chất giọng khàn.

“Chúng ta đang ở công ty đấy, Yuri.”

“Tớ đă khóa cửa rồi.”

“…”

“Đến lúc này mà cậu vẫn c̣n định nói đừng sao?”

“Cậu đừng hối hận đấy, Yuri.”

“Tại sao?”

“V́ tớ yêu cậu nhiều lắm.”

Cười.

……….


Yamada choàng tỉnh. Cậu đă thiếp đi trong nước mắt lúc nào hay. Cậu liếc sang bên cạnh, hy vọng sẽ bắt gặp gương mặt đang thiếp ngủ của Chinen, rồi cậu sẽ ṿng tay ḿnh ôm chặt người yêu, cảm nhận mùi hương dễ chịu, hơi ấm nồng nàn của người đó. Cậu ta sẽ tỉnh dậy và cười nói với cậu rằng đó chỉ là một cơn ác mộng.

“Yuri…”

Tiếng thổn thức của Yamada rơi vào khoảng không tĩnh lặng. Không tiếng đáp lại. Không thể. Không bao giờ nữa.

Cậu nắm chặt lấy tấm ga giường, ḱm nén.

Cậu yêu người đó, nhiều lắm. H́nh ảnh người đó luôn ẩn hiện trong tâm trí cậu. Nụ cười đó, ánh nh́n đó, những thói quen, hành động, cử chỉ, tất cả đă khắc sâu vào tâm trí cậu. Giờ cũng vậy. Cậu thèm muốn được ôm lấy người đó trong ṿng tay ḿnh, được th́ thầm cái tên đầy yêu thương đó, được chiếm hữu con người đó. Những khao khát đó cứ bùng cháy lên trong cậu, lúc này. Khi không c̣n có thể nữa.

Người đó với cậu, như một thứ thuốc phiện. Cậu chưa bao giờ thấy đủ. Cậu luôn muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa.

Cậu sẽ ra sao đây, khi cậu ta không c̣n nữa.



Cậu bật dậy, với tay lấy chiếc áo khoác, rồi bước ra ngoài đường. Trời vẫn c̣n nhá nhem tối. Cậu bước đi, chậm răi.

Cậu thấy đau. Cảnh vật xung quanh cứ gợi nhắc h́nh ảnh người cậu yêu. Cậu nhớ những lần hai đứa dạo phố, rồi luống cuống chạy trốn khỏi đám fan phát hiện. Cậu nhớ những lúc hai đứa đang tṛ chuyện, rồi loáng cái cậu ta đă biến mất khiến cậu hoảng hốt rồi bất ngờ hù cậu từ phía sau với 2 cây kem trên tay. Cậu nhớ cái siết tay của người yêu kéo cậu đi khắp các con phố. Cậu nhớ khuôn mặt rạng rỡ khi hai đứa bất ngờ gặp nhau trên đường. Cậu nhớ cái cách cậu ta hối hả chạy đến bên cậu và dành cho cậu cái nh́n tŕu mến. Cậu nhớ, nhớ nhiều lắm….

Cậu dừng lại trước ṭa nhà trước mặt, ngước lên tầng cao nhất, nơi hai đứa vẫn thường hẹn gặp vào những buổi sáng sớm như thế này. Cậu bước vào, trèo lên cầu thang. Nh́n lên trên, cậu tiếp tục bước.

Khi lên đến nơi, cậu sẽ thấy Chinen trên đó, dựa người vào lan can như mọi khi, mỉm cười và nói “ohayo” với cậu.

…Cậu có nên hy vọng …?

…Và rồi đau đớn khi nh́n xuống sự thật…



Cậu tiếp tục bước lên những bậc cầu thang, những âm thanh khô khốc cứ vang lên…



“Yamachan…”

“Không nghe”

“Sao chứ?”

“Tớ đă gọi cậu là Yuri, sao cậu không gọi tên tớ?”

“…”

“Cậu cười ǵ chứ?”

“Được rồi mà, vậy…Ryo-channnnn….”

“Uh.”

“Ryo…”

“Sao?”

“Ryo…”

“Sao gọi tên tớ hoài vậy?”

“Ryo, Ryo, Ryo…”

“Đừng làm tớ ngượng thế chứ.”

“Tớ yêu cậu, Ryo.”



Cậu nhớ lại, những lúc Chinen ṿng tay qua ôm lấy cậu, vùi mặt vào cổ cậu, phả vào đó hơi thở nóng hổi, th́ thầm vào tai cậu những lời yêu thương, th́ thầm tên cậu.

“Ryo.”

Cậu muốn siết chặt ṿng tay, để người đó không bao giờ có thể đi đâu, để người đó măi bên cậu, măi măi chỉ thuộc về ḿnh cậu.

Cậu muốn hôn lên đôi môi đó, muốn vuốt ve làn da mềm mại đó.

Muốn yêu, muốn được yêu.



“Đến muộn quá đó, Ryo.”

“Tại cậu đến sớm đấy chứ, mà sao lại hẹn nhau ở đây, lại c̣n vào lúc mặt trời c̣n chưa mọc nữa chứ.”

“Đương nhiên rồi, v́ chúng ta sẽ chờ mặt trời mọc mà.”

“Thế à, vậy tớ về ngủ đây.”

“Ǵ chứ, v́ là Ryo nên tớ mới hẹn ở đây mà.”

“Đùa thôi, đùa thôi mà, cậu đáng yêu quá đấy.”

“…đùa à, Ryo….ah…..nh́n ḱa nh́n ḱa, đó, thấy không, mặt trời đang mọc, đẹp quá phải không? Chỉ có thể nh́n thấy quang cảnh này từ đây thôi, một ánh sáng lấp lánh chói ḷa, phải không? Ngay từ lần đầu thấy nó, tớ đă muốn đến đây lần nữa, cùng với cậu, Ryo.”



Cậu bước lên bậc cuối cùng, dừng lại chốc lát, lưỡng lự, rồi mở cánh cửa.

Chói. Những tia nắng đầu tiên trong ngày chiếu vào mặt cậu. Cậu tiến về phía trước, t́m kiếm bóng h́nh quen thuộc.



“Lần sau chúng ta lại đến nữa nhé, Ryo?”

“Yuri, cậu có biết là lần nào đến đây cậu cũng lặp lại câu nói đó không?”

“Vậy tớ nhắc lại lần nữa là nếu cậu không đến, tớ sẽ đợi đến khi nào cậu đến mới thôi.”



Trong ánh sáng mặt trời rực rỡ, cậu đă thấy mặt trời của cậu.




“Đợi tớ nhé, Yuri.”












End.








Cảm giác tội lỗi đè nặng trong ḷng, ai đó đánh tớ đi
 
Last edited by Yamane Sakuno; 02-20-2009 at 11:24 AM..
Reply With Quote
The Following 7 Users Say Thank You to ♥__[K]az__♥ For This Useful Post:
casey_taiga (01-25-2009), hanarok (01-31-2009), Ki.ck7 (01-28-2009), Lee_kun (01-24-2009), lengoc2503 (01-26-2009), nancy_phan1801 (01-24-2009), piyoko (02-26-2009)
Reply


Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump



   
All times are GMT +7. The time now is 02:35 AM.
Copyright ©2000 - 2019, Hotakky Community
vBulletin Skin developed by: Ho!Takky
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios

vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios