User Name Remember Me?
Password
Home Forums Members List Calendar Search Today's Posts Mark Forums Read

Liên hệ Donate

[Seishun 2015] Bông Hậu Contest

[Vietsub] News no Onna 2/11

Glass no Ie (Vietsub 9/9)

Topic nổi bật


Danh Sách Nghệ Sỹ

Phim Nhật Bản

Tin Tức

Go Back   Takky Fan Community Toshoshitsu Pḥng lưu trữ Kanjani 8

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Old 03-26-2008, 09:13 PM   #1 Offline
Asagi
Tateyama Asa
Asagi's Avatar
Join Date: Jun 2007
Location: right here :"D smile with ya :"D
Posts: 483
Jai Đẹp: 62
Thanks: 268
Thanked 514 Times in 213 Posts
Send a message via Yahoo to Asagi
» Fanfics « [Oneshot] Freaking, stinking cats

List fic:


1. [Only Registered Users Can See Links. Click Here To Register...]


mong mọi người ủng hộ ai có hứng vô dịch chung(hay tự viết ^-^) càng tốt

::::::::::::::::::::::::::::




Hẹn nhau thêm nơi phố lớn
Để nghe tim nhau náo động

Phố của em, của anh
Những bàn tay c̣n xanh ♥
 
Last edited by Asagi; 03-29-2008 at 09:38 PM..
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Asagi For This Useful Post:
Tiểu Ngư (05-04-2014)
Old 03-29-2008, 09:35 PM   #2 Offline
Asagi
Tateyama Asa
Asagi's Avatar
Join Date: Jun 2007
Location: right here :"D smile with ya :"D
Posts: 483
Jai Đẹp: 62
Thanks: 268
Thanked 514 Times in 213 Posts
Send a message via Yahoo to Asagi
Kanjani 8 has no *~MEMBER-AI~*

Pairings: None, just hot k8 lovin.
Rating: Pg-13.
Warnings: quái dị. crack, nhưng mà… vui ^_^

________________________________________


"Rồi th́, tại sao tụi ḿnh lại phải tụ tập ở đây?"-Subaru hỏi theo kiểu chán-muốn-chết. Chỉ có con nít 13 tuổi mới cảm thấy hứng thú với ba cái tṛ tụ tập sau vườn nhà một đứa trong đám kiểu này.
Yasu th́ đang ngáp, Ohkura vẫn đang tíêp tục ăn khoai tây chiên, c̣n Subaru th́ ngồi giữa, khoanh hai tay và bực bội .

Subaru chưa bao giờ có thể hiểu được tại sao Hina luôn ủng hộ "cái kiểu này" của Yoko- tên đó rơ ràng đang say, đầu óc hắn mà giữ được thăng bằng mới là lạ đó. Nhưng Hina luôn luôn, và luôn luôn, cho những điều Yoko nói là một ‎ư tưởng hay.

Ngồi gần sát đó, Ryo trông như chỉ cần lăn ra là hắn sẽ ngủ khỏi để ư trời trăng mây gió, Uchi th́ rét run cả người, Maru th́ -uhm- vẫn luôn làm những việc mà không ai thật sự hiểu là việc ǵ.
Hina hắng giọng, chẳng ai có vẻ muốn để ư ‎. "Yoko muốn thông báo 1 chuyện quan trọng."

Yoko trông có vẻ cực ḱ tự hào về điều sắp nói. Subaru đảo mắt. Mọi ngừơi c̣n lại đều chớp.

"Tớ vừa nhận ra NEWS có Member-ai."

"Huh?" Hồn Ryo giựt ḿnh trở về mặt đất- "Cái ǵ cơ?"

Yoko nói lại, lần này rơ hơn và to hơn b́nh thường. " NEWS có Member ai.".
Chim bay xáo xác.

"Ư là sao đây--?" Subaru lầm bầm.

"Tớ ghen tị với họ." Yoko nói. "Tụi ḿnh không có member ai! Mấy cậu chẳng bao giờ chịu để ư hết!". Và ánh mắt nh́n thẳng của Yoko vào cái bao khoai tây chiên của Ohkura có vẻ c̣n có sức biểu cảm cao hơn cả lời nói đó‎. Ohkura gần như cứng người, vụn khoai tây rơi văi tùm lum lên vạt áo.
Yoko lắc đầu. "Mấy cậu đă thay đổi rồi. Đă thay đổi thật rồi."

"Họ có member-ai th́ sao?" Subaru bắt đầu múôn nổi nóng. "Cậu múôn ǵ đây? Nguyên đám cùng làm cái hội orgy hả?"

"Orgy là cái quỉ ǵ cơ?" Yoko ngơ ngác. Subaru gần như điên lên. Hina chán múôn chết đi.

"Orgy là group sex." Hina nói.
Ryo thừa cơ chọc hông vào cái sự thật là gă Yokoyama Kimitaka 26 tuổi, chiến hữu thân thíêt của Mr Nishikido, không biết "orgy" là ǵ.

Yoko nói. "Ai muốn làm "orgy" với mấy thằng các cậu? Chẳng thà vô một nhóm nhạc Hàn Quốc- hay đi lính c̣n hơn. Tớ múôn member ai, member ai, okay? Không phải là là ba cái tṛ đồng tính đồi trụy."

"Th́ cứ nói Maru víêt một cái jweb 'Yay Uchi Okaeri!!!' với mừơi ngàn cái mặt cười." Ohkura hí hửng nói.

Maru bĩu môi. "Sao lại là tớ?!"

Mọi ngừơi đều nh́n hắn. "Sao không?!"

"Tớ không gơ nổi mừơi ngàn cái mặt cười đâu!"

Uchi hoang mang. "Uhm, không cần phải làm --"

"NHƯNG MÀ TỤI TỚ MUỐN!" Yoko hét lại." TỤI TỚ YÊU CẬU MÀ."

Uchi nhận thấy rơ là Yoko bất b́nh thường. "Nhưng- nhưng mà không-- Tớ không có, uhm, để ư--"

"Nhưng mà tớ yêu cậuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu!" Yoko bật khóc. Khóc và gục đầu xuống cỏ. Rồi hắn nằm đó luôn.

Yasu la hỏang.
Ohkura la khi nghe Yasu la.


Cúôi cùng th́ mọi người cơng Yoko trở lại vào nhà.

Nước ấm sẵn sàng, pḥng khi hắn thức dây và la ầm lên là nhức đầu. Cái ghế dài thành giường, c̣n mọi người th́ ngồi dưới đất và mở DVD Dragon Ball để sẵn đó ra xem. Uchi khóai Trunks ra mặt.
Maru tiếp tục nghĩ xem sẽ tốn bao lâu để gơ hết mừơi ngàn cái mặt cười.

Owari.(Hết!)

Written by Iwritebadporn@LJ.
Translated by Asagi@Hotakky m(_._)m
Please comment.

::::::::::::::::::::::::::::




Hẹn nhau thêm nơi phố lớn
Để nghe tim nhau náo động

Phố của em, của anh
Những bàn tay c̣n xanh ♥
 
Last edited by Asagi; 03-29-2008 at 09:49 PM..
Reply With Quote
The Following 6 Users Say Thank You to Asagi For This Useful Post:
ai-chan (05-08-2008), Aoi Sora (08-08-2009), Carlachan (05-02-2008), fuyu_no_hana (03-31-2008), Tiểu Ngư (05-04-2014), Vivivann (11-09-2008)
Old 05-02-2008, 02:02 AM   #3 Offline
Carlachan
Nishikido Carla
Carlachan's Avatar
Join Date: Jan 2008
Location: Heavenly Psycho,with Ryo ♥
Posts: 1,346
Jai Đẹp: 536
Thanks: 798
Thanked 2,306 Times in 749 Posts
Ko biết có hợp lệ ko nhưng đây là h́nh chuyển thể sang manga của cái fic này:



















By Koas_Felida/LJ

Vẫn phải nói 1 câu rằng bạn Asa dịch quá hay ><
 
Reply With Quote
The Following 7 Users Say Thank You to Carlachan For This Useful Post:
ai-chan (05-08-2008), Aoi Sora (08-08-2009), Asagi (05-02-2008), fuyu_no_hana (05-02-2008), Tiểu Ngư (05-04-2014), Vivivann (11-09-2008), yue (05-02-2008)
Old 05-08-2008, 10:32 AM   #4 Offline
Asagi
Tateyama Asa
Asagi's Avatar
Join Date: Jun 2007
Location: right here :"D smile with ya :"D
Posts: 483
Jai Đẹp: 62
Thanks: 268
Thanked 514 Times in 213 Posts
Send a message via Yahoo to Asagi
[oneshot] freaking,stinking cats

Angsty
Written by iwritebadporn@LJ
Translated by Asa@Hotakky



i-Hina's POV


Yoko ngồi sụp suống, vùi mặt vào ḷng bàn tay nóng và ướt đẫm mồ hôi. Yoko luôn phản ứng với mọi việc rất khác, có lẽ v́ cách hắn được sinh ra và nuôi lớn lên cũng rất khác. V́ rất nhiều chuyện đă xảy ra, Yoko không đổ sụp như người ta hay làm, mà để từng phần cơ thể run rẩy trượt xuống, chậm chạp, im lặng vô vọng. Như một toà lâu đài trên cát sụt xuống và tan thành hư không trước sóng biển.

Hay như một ai đó ra đi vào lúc trời chiều.

Chậm, đau, hối tiếc.

Yoko không phải đang bỏ cuộc. Hắn không bao giờ chịu bỏ cuộc, nhưng cũng có khi, cả Yoko cũng cần một sự nghỉ ngơi. Có những khi, tôi nghĩ, cần có một ai đó đẩy hắn ra xa, ngồi nói những chuyện lặt vặt.

Tôi không nghĩ nhiều người đă từng thấy được hắn thế này, v́ vậy, thật dễ để hiểu nhầm Yoko. Thật dễ để đánh giá hắn.

Yoko là một gă cô độc. Như bất cứ gă nào ở nước Nhật Bản này. Hắn có một cái giếng sâu tận trong tim, cái giếng thường bị đậy chặt và đẩy xuống sâu hơn nữa mỗi khi có ai đó muốn lại gần. Có lẽ, sẽ không ai nhận ra điều đó. Tôi ngồi lại cạnh hắn, đập tay lên tấm lưng rộng. 22 tuổi, vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Tôi luôn lo lắng. Lo lắng, và tự hỏi chuyện ǵ sẽ xảy ra với cái giếng đó. Có thể nào ai t́m ra nó? Không hiểu tại sao, nhưng tôi nghĩ, nếu cái giếng đó mất đi, Yoko sẽ hạnh phúc hơn. Yoko xứng đáng được hạnh phúc hơn.


"Cậu đừng nổi nóng với Ryo và Uchi như vậy, cậu biết họ không có lỗi mà."- Tôi nói, hắn thở gấp, thật gấp- "Đó chỉ là một ban nhạc!"

"Quá tệ".- Yoko ŕ rầm, nặng nề- "Họ sẽ tách chúng ta ra, và quên đi chúng ta một lần nữa. Bọn khốn coi chúng ta là đồ giải trí."

"Đừng quá xúc động! Chỉ là tạm thời thôi!"

"Anh là một người tuyệt vời, biết chứ?" Yoko ngẩng đầu và nh́n vào mắt tôi-" Tốt như thế cũng chẳng hay ho ǵ lắm đâu!"

Tôi bật cười. "Cám ơn. Tôi sẽ để ư."

"Tôi nói thật đấy."

"Haha, mọi ngừơi nghĩ tôi thế thật sao?

"Tôi chắc đấy. Tin không?"- hắn đặt tay lên vai tôi, lắc nhẹ. Dĩ nhiên, tôi tin. Yoko là một trong rất ít người tôi đặt toàn bộ niềm tin của đời ḿnh vào. Một người nữa, là Subaru. V́ rất nhiều điều, dù hai gă đó có phản bội tôi bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn sẽ đi t́m họ. Tôi vẫn sẽ muốn ở bên cạnh họ.

Nghe yếu đuối nhỉ?

Bầu không khí chúng tôi cùng thở, con đừơng chúng tôi đă cùng đi qua- cuộc đời của 3 người chúng tôi gắn với nhau định mệnh. Nếu một ngày nào đó, có... một ai đó ra đi, cảm giác sẽ như là mất đi một tay, hay một chân, một-- cái ǵ đó. Như một phần lớn của tâm hồn bỗng nhiên bị tước đi.

+++++
"Tôi bị dị ứng với mèo. Lũ mèo quỉ quái, khó chịu."- Yoko tự cào cào cánh tay phải của ḿnh, cất tiếng nói. Đó là lần chúng tôi đứng trên mặt hồ ngợp rộng loang dài lộng gió ở Nagoya. Nagoya rất đẹp, yên tĩnh, rất thoải mái. Nơi đó rất đẹp, nhưng thật ra tôi chẳng nhớ ǵ lắm. Chẳng nhớ ǵ, trừ buổi nói chuyện hôm đó với Yoko."Đừng hiểu lầm, tôi không phải là ghét mèo. Không hề ḱ thị, chỉ là không thích. Đơn giản là... tôi không quan tâm tới chúng."

"Oh!"- tôi không hiểu tại sao Yoko lại chợt nghĩ đến chủ đề đó. Tôi chắc hắn cũng vậy. Bọn tôi cũng chẳng bận tâm lắm. Nếu một tên có chuyện muốn kể th́ nên im lặng nghe, từ đầu đến cuối. Luôn là như thế giữa ba chúng tôi."Tôi cũng không thích mèo!"

"Thằng em của tôi, thằng mập hơn ấy, nó yêu mèo lắm. Nó từng mang một con về nhà khi bọn tôi c̣n nhỏ. Con mèo bé tí xíu, mèo sơ sinh ấy mà."-Mũi Yoko nghẹt lại, hắn sổ mũi. Trời trở lạnh. Ứơc chi hồi năy cả 2 đứa đă mặc áo dày hơn."Nó mang một con về nhà, một con mập y chang nó vậy."

"Đừng có xạo!"

'Nói thật đó!"

"Vậy mập cỡ nào?" Tôi nhướng mày "Tả chi tiết xem!"

Yoko cụp mắt."Okay, okay!"

"Yeah, thế con mèo như nào?"

"Hệt một túm lông tṛn quay giữa ḷng bàn tay thằng bé. Không ngó ra nó là mèo đâu. Không tài nào thấy được hai con mắt."-Yoko hơi vùng vằng."Chỉ đến khi tôi bắt đầu hắt x́ như điên. Má tôi phát hoảng, bà la thằng nhỏ té tát và ép nó đem quăng con mèo đi. Lúc đó tưởng tôi chết rồi chứ!"

Tôi cừơi to, "chết" là một từ Yoko hay dùng. Một khái niệm, với hắn, đơn giản, quen thuộc, không gây đe doạ. Tôi th́ khác, với tôi đó là điều đáng sợ nhất ŕnh rập chúng ta mỗi ngày.

Tôi sợ chết.

"A, tệ thật!"-Tôi thở dài "Không phải là một chủ đề hay trong cảnh trời thế này!"

"A ừ, tôi biết, xin lỗi nhé!" yoko nhoài người nh́n xuống mặt hồ ngọc bích như một tấm gương lớn lững lờ phía dưới, hắt lại bóng trời mây, và hai thằng con trai. "Trời hôm đó mưa to, tôi cứ nghĩ, không biết con mèo sẽ thế nào? Thật tệ, nếu thằng em tôi phải bỏ đi một thứ nó hết mực yêu qúi chỉ v́ thằng anh nó."

"Cậu nói ǵ thế? Cậu cũng đă bỏ rất nh́êu thứ v́ gia đ́nh, phải chứ?" tôi thoáng bực ḿnh. Yoko thừơng tự để giá trị của ḿnh thấp hơn b́nh thường."Bỏ học và đi làm trong khoảng thời gian vui vẻ nhất, cậu đă bỏ gần như cả đời v́ họ. Đừng nghĩ rằng như thế là chưa đủ nữa!"

"Anh là một gă tuyệt vời, bíêt chứ?"

'Tôi nghe cậu nói hoài!"

"Anh hẳn sẽ làm cho một cô nào đó rất hạnh phúc."

"Cậu cũng thế thôi!"

Yoko đỏ mặt, rồi hắn bật cười.

20 năm nữa. Bọn tôi sẽ có một đống con với những ngừơi con gái tuyệt vời nào đó. Nốc cả vại bia mỗi cúôi tuần. Yoko sẽ làm khách mời cho show riêng của tôi, và ngược lại. Subaru sẽ tiếp tục víêt cả đống bài hát. Chúng tôi vẫn sẽ làm chật cứng Tokyo Dome, vẫn sẽ ra đĩa đơn, vẫn phát hành album.

Ai cũng mong một tương lai thế đó.

+++++

Yoko thích Hong Kong, hắn liên tục bay đến đó."Một nơi làm ḿnh giống ḿnh!"-Yoko giải thích. Và tôi thật sự nghĩ, cái giếng của Yoko đang vơi dần mỗi khi hắn đi tới đó. Tuy vậy, hắn kín như bưng mỗi khi trở về... một cô gái, có khi nào? Yoko thật sự không bao giờ nói nhiều về con gái như ngừơi ta hay nghĩ.

3 giờ chiều, tôi làm xong công việc được giao ở Tokyo.

Điện thoại reo. Tên của Yoko chạy vắt ngang màn h́nh. Ngạc nhiên, hơi hoảng, nhưng tôi vẫn bắt máy.

"Moshi moshi?!"
"Làm phiền anh một chút được không, Hina?"

"Dĩ nhiên. Chuyện ǵ thế?"

"Tôi quên béng mất. Em tôi nhập học hôm nay. cái thằng gầy hơn ấy."

"Sao hả?"

"Mẹ tôi không thể tới ngân hàng. bà cứ bịnh hoài. Tôi th́... "

"Tôi đi cho, được chứ?"

"Thật hả, ngân hàng ở Tokyo đó?"

Tôi cừơi to "Tôi đang ở đó nè!"

Hắn cũng cừơi. "Haha! hay thật!"

"Nói thông tin đi, tôi đến ngân hàng ngay đây!"

"Ừ lấy xong cứ đưa cho nó!"

"Ok"
....

"Hina?"

"Ừ, ǵ nữa hả?"

"Cảm ơn!"

Hắn nói thế. Tự nhiên tôi thấy buồn. Hắn đang ở xa quá.

::::::::::::::::::::::::::::




Hẹn nhau thêm nơi phố lớn
Để nghe tim nhau náo động

Phố của em, của anh
Những bàn tay c̣n xanh ♥
 
Last edited by Asagi; 05-08-2008 at 11:51 AM..
Reply With Quote
The Following 4 Users Say Thank You to Asagi For This Useful Post:
ai-chan (05-08-2008), Carlachan (05-08-2008), fuyu_no_hana (05-10-2008), Vivivann (11-09-2008)
Old 05-08-2008, 11:50 AM   #5 Offline
Asagi
Tateyama Asa
Asagi's Avatar
Join Date: Jun 2007
Location: right here :"D smile with ya :"D
Posts: 483
Jai Đẹp: 62
Thanks: 268
Thanked 514 Times in 213 Posts
Send a message via Yahoo to Asagi
ii-Yoko's POV

Tôi nắm chặt 2 bàn tay đẫm mồ hôi. Máy bay rung ầm ầm, chao đảo giữa tầng tầng sấm chớp. Đây là lần thứ năm tôi bay đến Hong Kong. Nhưng là lần thứ nhất gặp sự cố. Cơn băo đến quá bất ngờ, như mọi sự trên đời này vậy. Quĩ đạo bay lộn tùng phèo, cô nhỏ người Mĩ ngồi cạnh tôi bật khóc và ráng đánh thức bà má dậy.
Đáng sợ thật, nhưng tôi nghĩ mọi sự rồi sẽ tốt.

Sao tôi lại ở đó? Sao tôi lại đến Hong Kong?

Giá mà tôi đă không rời khỏi Nhật Bản.

Mới 5 phút đặt chân lên đất Hong Kong, tôi đặt vội vé về.

* * *


Hina là một gă kiên cường, hắn biết đặt trái tim ở đúng chỗ của nó. Dù đời thế nào. Qua hết "những ngày đó", Hina là đứa duy nhất trong Sanbaka không thay đổi ǵ nhiều. Hina vẫn là Hina, với vài điều chỉnh nhỏ cho đời dễ thở hơn.

Cái chết của hắn, cũng kiên cừơng như vậy.

Cái ngân hàng tôi nhờ hắn đến rút tiền bị cướp. Một ngừơi chết, năm người bị thương.

Ngừơi ta không nêu tên nạn nhân.

Chớp mắt một cái, thằng bạn mà tôi hiểu rất rơ đă trở thành người bị nạn vô danh.

Bao nhiêu giờ vậy?

Đă bao nhiêu giờ kể từ lúc đó?

Tôi đứng người. Ba Hina gọi cho tôi, ngừơi cha đă đem về cho gia đ́nh hàng đống món nợ súôt 10 năm ṛng. Tôi ghét ông ta, ghét không chịu nổi.

Sau đó, điện thoại không reo nữa. Subaru cũng không gọi. Quá biết Subaru, la hét chửi thề, tèm lem nước mắt, hẳn hắn đang gây rối loạn trong nhà xác. Subaru luôn nghĩ hắn sẽ là đứa ra đi trước nhất trong cả ba, rồi tới tôi, rồi mới là Hina.

Cái quỉ ǵ đang xảy ra vậy?

Tôi chỉ vừa mới bước chân ra khỏi máy bay, tới Hong Kong. và giờ tôi đang hốt hoảng quay trở lại Nhật Bản. Mọi thứ như bị chỉnh ở chế độ FastForward, rút cả một đời người thành một sự thật cộc lốc. Đứng người.

Mơ thôi, phải không?

Thà chết đi, c̣n hơn là chuyện này...

Ai đó đâm nổ cái máy bay này đi!
Làm ơn...

* * *
Khi máy bay hạ cánh ở Nhật Bản, đă có một đám ngừơi đứng chờ tôi. Hầu hết đều đang khóc. Tôi th́ không, v́ tôi chẳng tin, hoặc không chịu tin. V́ thế, ngay cả khi tôi đạp chân lên thổ nhưỡng Nhật Bản mắt tôi vẫn khô.

Tôi hỏi, Hina đâu rồi?

Tôi nh́n Maru, hắn im, làm vẻ như đang bận nh́n Ohkura lái xe. Yasu không có mặt. Uchi cũng không. Chỉ có Ohkura, Maru và Ryo."Hina đâu?" tôi lập lại, có phải đang ngồi giữa một đám đá đâu cơ chứ.

"Chuyện đó rất tệ, anh biết mà... phải không?"- Cúôi cùng, Maru nhận ra rằng nói mới là cách tốt nhất.

Ohkura lái xe rất tuyệt, bóp thắng và quẹo đều chuẩn, vai hắn rất vững, kể cả khi đang khóc.

* * *
Đừng hiểu lầm, nhưng tôi sẽ không kể về lúc đến nhà xác. tôi nghĩ không phần nào trong tôi có vẻ muốn nói ra cả.

* * *

Tôi tránh bước chân vào Jimusho, chẳng muốn người ta thấy tôi khóc lóc và cầu nguyện cho linh hồn của Hina an nghỉ trên thiên đừơng trước ống kính máy quay. Đó... không phải tôi. Đơn giản là tôi không làm được. Subaru cũng không. Hắn vùi đầu vào những khuông nhạc, viết cho đến khi tay tứa máu.

Subaru tiếp tục sống cuộc sống của ḿnh.

"Tôi sẽ sống cho cả hai người một lúc." Hắn nói thế, rồi bật khóc, tôi chưa từng thấy ai khóc nhiều như vậy."Tôi đă nghĩ ḿnh sẽ là đứa ra đi đầu tiên vậy mà..." Vết xăm trên tay hắn đang mờ dần.

Lúc đó, tôi chợt muốn biết...

... muốn biết Hina đă chết như thế nào.

Ngừơi ta kể rằng, Hina đột nhiên kháng cự lại bọn cướp, bọn khốn đó đang kíêm cớ làm nhục 2 mẹ con một cô bé. T́nh h́nh tệ đi... ngừơi ta nói... 3 phát đạn được bắn ra, lấy đi một đời người. Có lẽ, họ không nhận ra đó là Hina, Shingo Murakami, cái gă thừơng hay xuất hiện trên Kansai TV.

Murakami, cái gă nói rất nhiều.

* * *
Hai mẹ con đó nhà ở Nagoya. Ngừơi phụ nữ một ḿnh nuôi con. Căn hộ của 2 ngừơi bé nhỏ, xập xệ. Cô đón tôi vào trong nước mắt, liên tục vái cảm tạ và xin lỗi. Bước vào nhà, tôi thấy nụ cười đen trắng của Hina trên bàn thờ.

Tôi nghĩ.

Sẽ không bao giờ có thể nói chuyện với anh được nữa rồi, Hina. Không bao giờ nghe anh kể chuyện được nữa, không bao giờ.

Thế giới trống trơn, giống như bị nhúng tuốt xúông dứơi đáy biển.


"Anh ấy rất tốt."- ngừơi phụ nữ đó nghẹn ngào-"Anh ấy thấy ḿnh cần phải làm ǵ đó, trong khi mọi ngừơi chỉ đứng đó và nh́n. V́ vậy mà anh ấy...". Họng tôi nghẹn lại, cô bật khóc, tôi muốn an ủi nhưng tay tôi run bắn.

Hina... chết thật rồi.

Anh ấy không c̣n ở đây nữa.


Trứơc khi về, tôi trút hết ví ḿnh ra. Chừa đủ tiền để đi xe về, tôi đưa hết cho cô ấy 50 000 yên.

"Có ǵ cần cứ nói."

Cô bé con gọi tôi là Onichan và vẫy tay rất hào hứng khi chào tôi. Tôi cố cười.

Khi nhận ra, khi chấp nhận sự thật, chẳng c̣n ǵ trong tôi ngoài khoảng trắng mờ mịt đâu đó giữa ngực. Cơ thể mất hoàn toàn cảm giác. Và tê cóng. Chết đi, chết đi cho xong.


* * *

Tôi đến sở cảnh sát để thấy mặt tên sát nhân đó. Tại sao vậy?

Tôi không muốn nghĩ rằng Hina tự nhiên mà chết, có kẻ phải chịu trách nhiệm. Tôi muốn biết tại sao, tại sao làm vậy với một gă mới hai mươi tám tuổi. Hina không có vũ khí, nếu cần cứ đập thật mạnh vào đầu hắn, hoặc là đập bầm dập rồi bỏ hắn đó. Sao lại giết hắn?

Tôi không hiểu.

Đập hắn bầm dập, cứơp hết tiền trong ví, thậm chí lột trần hắn ra. Cứ làm hết những chuyện đó, Hina vẫn có thể đứng dậy, và tíêp tục sống.

Nhưng hắn chết rồi, hắn sẽ hai mươi tám măi măi.


Tên bắn Hina trẻ hơn hắn 10 tuổi, đă bỏ học. Một thằng rác rưởi đáng chết hơn bất cứ ai. Nhưng khi ngồi trước tôi, gă đó bật khóc.
"Yokoyama-san. Xin lỗi. Xin lỗi." -gă nấc-"Thật sự rất xin lỗi. Xin lỗi" Hắn nói đi nói lại câu đó.

Tôi nh́n vào khuôn mặt đó. Và tự hỏi, nếu là tôi, chứ không phải Hina, th́ anh ấy có tha cho hắn không. Anh ấy có quên tôi đi không, và tiếp tục sống?

Hina bị giết bởi 3 phát đạn, một phát ở ngực, một phát ở chân, phát cuối ở đầu.
Hina đă chảy máu cho tới chết trước khi thằng khốn đó nghĩ tới việc kết liễu anh.

Cứ nghĩ đến điều đó, tôi như phát điên lên, Tôi bật đứng dậy khỏi ghế, rời nhà giam khi nước mắt lăn dài xúông má, tay bám ấy bức tường trên lối ra. Tôi thật sự đă nghĩ, lạy trời cho tên đó chết đi, chết y như Hina vậy. Tôi đă thật sự muốn giật lấy khẩu súng của một anh cảnh sát nào đó và bắn chết hắn. Nhưng hắn ngồi đó, xin lỗi và xin được tha lỗi.


... Tôi chỉ cần anh ấy quay lại thôi.


Đáng lẽ tôi không được rời Nhật Bản.

Nếu hôm đó là tôi, một lúc khác, một hoàn cảnh khác. Giá mà tôi đừng quên rút tiền.

Hina sẽ vẫn c̣n sống. 20 năm sau, bọn tôi sẽ nốc cả vại bia mỗi tuần. Hắn sẽ có show riêng. Chúng tôi càng ngày càng nổi tiếng. Chúng tôi vẫn tổ chức concert chật kín Tokyo Dome. Chúng tôi vẫn ra đĩa đơn, vẫn làm album. Mọi thứ.

Tôi biết, Hina đă mang đi một phần trong tôi. Một phần trong tôi đă chết cùng hắn rồi.

* * *
"Tôi không c̣n dị ứng với mèo nữa. Chính xác là tôi đang nuôi 2 con ở nhà và bắt đầu thích chúng. Không tệ, chúng không quá thông minh, hơi lười."

Tôi chỉ đến thăm mộ của Hina trong ngày giỗ đầu tiên.

Tôi không c̣n dị ứng với mèo, tôi đă 30 tuổi rồi đấy, tôi vẫn đang đi t́m ngừơi con gái làm vơi đi cái giếng trong tim tôi.

Hắn đă luôn lo chuyện này.


Tôi mở nắp lon bia và ngồi xúông cạnh mộ hắn. Trời đẹp tuyệt.

Một ngày tuyệt vời để say.

owari.

::::::::::::::::::::::::::::




Hẹn nhau thêm nơi phố lớn
Để nghe tim nhau náo động

Phố của em, của anh
Những bàn tay c̣n xanh ♥
 
Last edited by Asagi; 05-09-2008 at 02:38 PM..
Reply With Quote
The Following 7 Users Say Thank You to Asagi For This Useful Post:
ai-chan (05-08-2008), Aoi Sora (08-08-2009), Carlachan (05-08-2008), fuyu_no_hana (05-10-2008), Gin_chan (05-09-2008), Tiểu Ngư (05-04-2014), Vivivann (11-09-2008)
Old 05-04-2014, 05:14 PM   #6 Offline
Tiểu Ngư
Johnny Junior
Winner of Bông Hậu Contest 2015
Tiểu Ngư's Avatar

Join Date: Mar 2014
Location: Bạch Đà Sơn
Posts: 380
Jai Đẹp: 0
Thanks: 627
Thanked 753 Times in 359 Posts
I’am the wind that’s in your hair

Tác giả: te_chan01@livejournal
Cặp đôi: Ryo/Ohkura
Đánh giá: PG
Dịch: Tiểu Ngư

Ryo mất đi người mà anh yêu nhất...

Mỗi buổi sáng khi thức dậy, anh luôn cảm nhận rơ những ǵ mà ḿnh đă đánh mất. Anh vươn tay ra, cố t́m chút hơi ấm nhưng đáp lại chỉ là những cơn gió lạnh lẽo quất vào ḷng.

Ngôi nhà vắng lặng.

Anh giờ đây đă không c̣n được ngửi mùi thơm của bữa ăn sáng ngon lành nữa.

Ryo thức dậy, anh chỉ có một ḿnh.

Anh ra khỏi giường, vào pḥng tắm và thay quần áo.Sau đó anh ra pḥng khách, quỳ xuống bức di ảnh của Ohkura và thắp hương cầu nguyện.

Đă bốn tháng kể từ khi Ohkura mất. Thời gian đầu, anh đă không thể chấp nhận sự thật này. Ryo không thể ăn,không thể ngủ, không thể làm bất cứ thứ ǵ khác ngoài việc nghĩ về Ohkura. Những người thân của anh cũng vô cùng lo lắng, họ liên tục gọi điện, hay đến nhà thăm anh chỉ để chắc chắn anh không làm ǵ dại dột.

Dần dần, mọi thứ bắt đầu khá hơn, anh không c̣n thấy đau đớn như trước. Nhưng tận sâu trong trái tim ḿnh anh biết, có một vết thương không thể chữa lành, chỉ là - anh giấu đi...

Trong gian bếp của ḿnh, Ryo nh́n lên ngăn chứa thức ăn nhanh, đó là thứ không thể thiếu lúc Ohkura c̣n sống. Ryo nh́n nó, sau đó tự chuẩn bị cho ḿnh bữa sáng với một ly ngũ cốc lạnh. Anh biết không thể nấu ăn ngon như Ohkura.

Trước khi ra khỏi nhà, Ryo nh́n bức ảnh của Ohkura để nói lời tạm biệt, giống như cậu vẫn c̣n sống. Nó đă thành thói quen, một thói quen anh không thể từ bỏ và cũng không có cách nào từ bỏ, dù hành động đó thật ḱ lạ.

Đôi khi, Ryo có thể nghe lời chào của Ohkura vọng lại trước khi anh đóng chặt cánh cửa.

Ryo dành tất cả thời gian cho công việc, đảm bảo những dự án mà anh phụ trách đi đúng hướng. Anh luôn là nhân viên rời công ty muộn nhất.

Tan ca, Ryo đón chuyến tàu, anh mong con tàu cứ chạy măi như thế này, bởi anh không muốn về ngôi nhà tư lâu đă mất đi hơi ấm của Ohkura.

Giờ này, trời đă tối, trời đầy sao. Xa xa, anh có thể nh́n thấy ngọn đèn nhỏ chiếu sáng trước cổng nhà ḿnh.

Một làn gió nhẹ thổi qua, ngôi nhà vẫn im lặng như vậy.

Ryo mở cửa, cởi giày và ḱ lạ thay, anh thấy có một dấu chân khác c̣n in dấu ở hành lang.

Đèn trong pḥng khách cũng đă được bật.

Ryo nhớ, ḿnh đă tắt chúng khi rời khỏi nhà.

Ryo bước vào nhà bếp, tủ lạnh của anh bị mở ra, số mikan th́ bị vương văi trên sàn nhà.

Có ai đó đă vào nhà, và người đó không thể là một người b́nh thường. Anh đă khóa cửa nhà và không ai có ch́a khóa để mở chúng ra, cũng như ăn vụng mikan của anh mà để lại dấu vết thế này. Chỉ có thể là...

“Ohkura?” Ryo gọi.

Một làn gió nhẹ thổi qua Ryo. Làn gió này thật ḱ lạ, nó như bao trùm lấy anh.

“Anh biết là em đang ở đây.”

Làn gió khẽ rung động.

Nhanh chóng, nó bao quanh lấy Ryo, trượt xuống lưng anh, tay anh, má anh và cả trán của anh nữa.

Mọi nơi làn gió chạm vào đều khiến cơ thể Ryo lạnh giá, nhưng trong trái tim anh, anh thấy ấm áp lắm.

Ohkura đang ở đây và ôm anh, kể cả khi anh không thể nh́n thấy cậu nhưng anh vẫn cảm nhận được.

“Anh nhớ em lắm, Ohkura.” Giọng nói Ryo như tan vỡ, anh bắt đầu khóc v́ đau đớn hay hạnh phúc? Anh không biết. Nhưng điều quan trọng với anh bây giờ, là anh đang trong ṿng tay của Ohkura.

Cơn gió lạnh quanh eo Ryo dần biến mất.

“Ohkura!” Ryo kêu tên Ohkura trong tuyệt vọng. Khuôn mặt anh thấm đẫm nước mắt. Một lần nữa, anh lại mất Ohkura.

Nhưng sau đó, trong không khí yên lặng, Ryo nghe một tiếng th́ thầm gọi tên ḿnh. Ryo ngước lên, qua làn nước mắt, anh thấy một h́nh ảnh mờ nhạt, đó là Ohkura, cậu đang đối diện với anh.

Ryo lau nước mắt, nh́n Ohkura một lần nữa để xác định người ḿnh thấy không phải là ảo ảnh.

Là Ohkura, cậu vẫn c̣n ở đây, cậu đang nh́n anh đầy yêu thương, như lúc cậu vẫn c̣n sống.

“Em đang ở đây phải không?”

Ohkura gật đầu mỉm cười.

Ryo chưa bao giờ dám mơ ḿnh có thể nh́n thấy khuôn mặt của Ohkura một lần nữa ngoài việc xem những bức ảnh...

“Xem những ǵ em gây ra cho anh này Ohkura.” Ryo bật cười, cố gắng che giấu những tiếng nấc gh́m sâu trong cổ họng.

“Em khiến anh trở thành một kẻ ngốc, thật không công bằng.”

Trên khuôn mặt Ohkura nhuốm vẻ áy náy. Cậu giơ tay vuốt ve khuôn mặt Ryo. Ryo thấy khí lạnh chạy qua má ḿnh, anh đưa tay của ḿnh nắm lấy tay của Ohkura, nhưng nó chỉ là không khí.

Ohkura nghiêng người, hơi lạnh chạm vào môi Ryo. Đó là một nụ hôn. Ryo nhắm mắt lại, cảm nhận yêu thương mà anh khao khát. Những cảm xúc, đam mê của hai người vẫn không hề phai nhạt.

Ohkura nắm tay Ryo, họ đi về phía pḥng ngủ.

Họ nằm trên giường, thời gian dường như dừng lại. Ohkura vuốt ve khuôn mặt Ryo, nh́n sâu vào mắt anh. Ryo sợ nh́n vào đôi mắt của Ohkura, anh sợ cậu sẽ biến mất một lần nữa. Họ dành hết khoảng thời gian ngắn ngủi chỉ để nh́n đối phương, cảm nhận t́nh yêu sâu đậm dành cho nhau.

Họ, không cần lời nói.

Nhiều giờ trôi qua, Ryo thấy buồn ngủ. Anh ghét bản thân ḿnh, thời gian của hai người không nhiều, anh không thể lăng phí dù chỉ một giây, nhưng anh lại muốn thiếp đi thế này.

“Anh xin lỗi, Ohkura.”

Ohkura cho anh một nụ cười để trấn an, và hôn Ryo. Cậu choàng tay quanh eo Ryo và dựa đầu vào ngực anh.

Ryo thấy lạnh, nhưng anh hạnh phúc v́ anh một lần nữa lại có Ohkura trong ṿng tay, anh có thể ngủ ngon sau 4 tháng ṛng mất ngủ rồi.

Buổi sáng hôm sau, Ryo thức dậy một ḿnh. Ohkura không c̣n ngủ bên cạnh anh nữa. Nhưng không khí hôm nay ấm áp hơn ngày thường, thật ḱ lạ - anh nghĩ.

Ryo đi ṿng quanh khắp căn nhà để xác nhận Ohkura không ở đây, đối với anh điều này thật đau khổ.

Nỗi đau trong trái tim anh lại bùng phát dữ dội.

Anh quay lại căn pḥng của ḿnh, ngồi trên mép giường, cố gắng trấn tĩnh lại. Anh bắt đầu tự hỏi, lẽ nào đêm qua chỉ là một giấc mơ?

Bỗng nhiên anh thấy một mảnh giấy nhỏ được đặt trên bàn cạnh giường ngủ. Chiếc bàn ấy đă bỏ trống kể từ khi Ohkura qua đời. Ryo cầm mảnh giấy, mở nó ra một cách cẩn thận.

“Em yêu anh, Ryo” , đó là chữ viết tay của Ohkura. Vậy mọi chuyện xảy ra đêm qua là có thật!

Ryo mỉm cười, trái tim anh như sống lại một lần nữa. Ryo biết Ohkura sẽ luôn yêu anh dù cậu không c̣n trên cơi đời này nữa. Dù vậy, Ryo vẫn cảm nhận được sự hiện diện của cậu, anh không c̣n thấy ḿnh đơn độc.

Ryo gấp mảnh giấy lại, cất nó trong ngăn tủ, nhưng anh lại thấy mặt sau của tờ giấy c̣n những ḍng chữ nhỏ khác:

“PS: Anh nhớ mua thêm mikan cho em đó.” Ryo cười lớn, Ohkura vẫn tham ăn như vậy.

Ryo để lá thư vào bên trong và bắt đầu chuẩn bị cho một ngày mới. Điều đầu tiên anh sẽ làm là đi siêu thị mua thật nhiều mikan cho Ohkura bởi Ohkura sẽ rất buồn nếu không thấy chúng trong tủ lạnh của Ryo.


::::::::::::::::::::::::::::

"T́nh yêu có thể khắc vào tim ta những vết dao ứa máu. Nhưng may thay, chúng ta vẫn c̣n cả cuộc đời để chữa lành nó."

 
Last edited by admin; 05-04-2014 at 10:33 PM..
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Tiểu Ngư For This Useful Post:
ajisai (05-04-2014)
Old 05-10-2014, 11:39 AM   #7 Offline
Tiểu Ngư
Johnny Junior
Winner of Bông Hậu Contest 2015
Tiểu Ngư's Avatar

Join Date: Mar 2014
Location: Bạch Đà Sơn
Posts: 380
Jai Đẹp: 0
Thanks: 627
Thanked 753 Times in 359 Posts
LỜI HỨA


Tác giả: green_feelings@livejournal.com
Cặp đôi: Ryo Nishikido/Okura Tadayoshi
Đánh giá: PG
Dịch: Tiểu Ngư



Mềm mại và mong manh, là những cánh hoa anh đào. Ryo đưa tay chạm vào chúng thật dịu dàng, như sợ chúng sẽ tan biến.

Hoa anh đào tượng trưng cho t́nh yêu của họ.

Một làn gió nhẹ thổi qua tóc anh, làm vạt áo yukata anh mặc trên người khẽ lay động. Đâu đó những tán hoa anh đào, một giọt sương sớm c̣n đọng lại rơi xuống mái tóc đen của Ryo.

Sáng nay, đă có một trận mưa phùn, khiến những cánh hoa bé bỏng rơi xuống khắp vùng, phủ kín không gian một màu hồng.

Nó gợi cho anh một hồi ức mà anh không thể quên.

Giờ đây anh đang tận hưởng không khí của tháng 4, cảm nhận mùi hương của hoa anh đào với một niềm yêu đời rạo rực, bởi v́ anh đang yêu.

Đó là hoa anh đào.

Anh mỉm cười dịu dàng, nâng niu đóa hoa nhỏ trong tay , bồi hồi nhớ lại lời hứa của ḿnh.

Khi ngắm hoa anh đào, anh hăy nghĩ về em nhé.

Mỗi năm vào khoảng thời gian này, anh sẽ đến đây ngắm hoa anh đào. Nh́n những cánh hoa khoa sắc rực rỡ, anh không thể thốt nên lời.

Đẹp quá...

Nhưng trái tim anh giờ đây lại nhói lên, anh muốn người đó ở bên cạnh ḿnh lúc này. Nhưng do lịch tŕnh dày đặt nên họ đành xa nhau một chút vậy.

Ryo sẽ rất hạnh phúc nếu được gặp người ḿnh yêu, dù chỉ là một lần trong năm.

Tinh nghịch di chuyển đóa hoa trong ngón tay của ḿnh, anh mỉm cười một lần nữa và tự hỏi- nếu có Okura ở đây.

Anh nhớ Okura, nhớ ngày đầu tiên họ cùng nhau ngắm hoa rơi, tay đan vào nhau hạnh phúc.

Anh chờ một ngày- ngày mà họ sẽ cùng nhau thực hiện lời hứa đó.

::::::::::::::::::::::::::::

"T́nh yêu có thể khắc vào tim ta những vết dao ứa máu. Nhưng may thay, chúng ta vẫn c̣n cả cuộc đời để chữa lành nó."

 
Last edited by admin; 05-10-2014 at 07:56 PM..
Reply With Quote
Reply


Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump



   
All times are GMT +7. The time now is 01:31 PM.
Copyright ©2000 - 2018, Hotakky Community
vBulletin Skin developed by: Ho!Takky
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios