User Name Remember Me?
Password
Home Forums Register Members List Calendar Search Today's Posts Mark Forums Read

Liên hệ Donate

[Seishun 2015] Bông Hậu Contest

[Vietsub] News no Onna 2/11

Glass no Ie (Vietsub 9/9)

Topic nổi bật


Danh Sách Nghệ Sỹ

Phim Nhật Bản

Tin Tức

Go Back   Takky Fan Community Toshoshitsu Pḥng lưu trữ Kat-tun

Reply
 
Thread Tools Display Modes
Old 05-22-2008, 10:25 AM   #11 Offline
saya
Ueda Saya
KAT-TUN's Best Fan '08
saya's Avatar
Join Date: Feb 2008
Posts: 353
Jai Đẹp: 34
Thanks: 191
Thanked 169 Times in 75 Posts
@ Gin: Hai, hai... ~__~ Đă edit thưa cô. Dịch xong cái này đi đă rồi tính, cái oneshort kia cứ từ từ =__=

Ano, càng dịch càng thấy yêu Ueda :"> sao anh hợp làm... tú ông thế XD

::::::::::::::::::::::::::::

Cuối cùng,

....em vẫn sẽ bỏ qua tất cả...


...Anh vốn chẳng phải là thánh thần.
 
Reply With Quote
Old 05-24-2008, 05:10 PM   #12 Offline
Pinky
Culi
 
Pinky's Avatar

Join Date: Aug 2007
Location: ♥ yours arms :)♥
Posts: 312
Jai Đẹp: 53
Thanks: 374
Thanked 199 Times in 88 Posts
Send a message via Yahoo to Pinky
@gin: bạn pinky đă chết ngất.

hi vọng c̣n sức mà gượng dậy viết fic hành hạ Jin...

ối ối

cái đoạn "đó đó"...
ối ~

ngất!!!!!

::::::::::::::::::::::::::::

muốn về với miền cát trắng.


you.

...are the lost of my life.


[26.10.08]

phải đi thôi. đi thôi.
 
Reply With Quote
Old 05-31-2008, 12:20 PM   #13 Offline
nohy
Johnny Trainee
nohy's Avatar
Join Date: Dec 2007
Location: HCM
Posts: 91
Jai Đẹp: 71
Thanks: 64
Thanked 146 Times in 73 Posts
Send a message via Yahoo to nohy
Chậc, từ ngày vô Ho~ mới phát hiện ra nồng độ per trong máu ḿnh cao hơn ḿnh tưởng ~.~ Đă định bụng là hem bao h coi ya muh ~.~
Quote:
“THỒNG BÁO MỚI ĐÂY”

Tiếng động bất th́nh ĺnh sau cánh cửa khiến họ giật ḿnh, Ueda xông thẳng vào pḥng, quên cả gơ cửa, cười phấn khích cứ như vừa trúng số.

“Tôi đă t́m thấy một người mới - và anh ta thật hoàn hảo. Quyến rũ, đẹp trai, thái độ tốt, thân thiện với mọi người…”

“Ueda – san, đừng làm như anh đang yêu cậu ta vậy chứ”, Pi làm bộ khuyên nhủ, nhận lại một tràng cười từ phía hai người bạn của ḿnh.

“Một nhân viên tốt sẽ kiếm được nhiều tiền hơn cho tôi!” Đột ngột, Ueda khiến họ in bặt bởi âm vực đáng sợ trong giọng nói. “Tôi sẽ giới thiệu cậu ta với mấy người ngay bây giờ, cẩn thận thái độ của các cậu…Chờ một phút.”

Ngay khi Ueda rời khỏi pḥng, Kame lên tiếng “Người mới? Vậy rốt cuộc anh ta cần bao nhiêu tiếp viên tất cả? Tớ biết, chúng ta đă có khoảng gần 30 người…”

“Tớ hiểu chứ” Ryo trả lời “Một gă tham lam! Anh ta bị ám ảnh v́ tiền mất rồi”
<-- Thix đoạn ń ^^ thix Ueda đoạn ń ^^ (nhưng phải uưnh Ryo mới đc >.< )
@gin_chan với saya: gambatte ^^

::::::::::::::::::::::::::::

「別れが来るなら出会いなんて 無かった方がいい」
なんてそんな悲しい事は 言わないでくれよ
 
Reply With Quote
Old 06-04-2008, 01:27 PM   #14
peiu_loveu
Guest
 
peiu_loveu's Avatar

Posts: n/a
Jai Đẹp: 0 [Check]
Talking

h́,xong chap 1 và 1 phần chap 2 của a drop of love,dài kinh,nhưng mừh hay wớ
 
Reply With Quote
Old 06-05-2008, 07:41 AM   #15 Offline
nancy_phan1801
Nakajima Nancy
nancy_phan1801's Avatar
Join Date: Apr 2008
Location: Ở chốn thảo hoa...không tên...không tuổi...
Posts: 256
Jai Đẹp: 52
Thanks: 573
Thanked 318 Times in 135 Posts
Đây là lần đầu em post bài fictions về KAT-TUN, có j́ sai sót mong mọi người chỉ bảo cho! Bài này hok fải do em viết mà em "lượm" trên mạng đó, thấy nó cũng hay nên post lên đây cho mọi người cùng xem

ẢO GIÁC
Phần I
1.


Tôi, [Tatsuya Ueda], không mấy khi nói chuyện với cậu ta. Thực tế là chúng tôi không hợp nhau. Cậu ta là mẫu người thích t́m kiếm hoạt động hướng ngoại để bản thân ngửi thấy cảm giác vẫn đang sống, c̣n tôi lại là kẻ thích ngồi thiền một ḿnh trong căn pḥng riêng để nghe thấy chính ḿnh lên tiếng th́ thầm.

Tôi đứng nh́n cậu ta một lúc khá lâu truớc khi chấp nhận lời mời đi uống rượu cùng. Cả hai chúng tôi đều biết như thế sẽ thật gượng gạo, nhưng lại mặc kệ, cơ hồ như trông đợi men rượu sẽ làm tính cách mềm yếu bớt, chúng tôi sẽ hiểu nhau ở một ngưỡng nào đấy khác.

Trong quán bar nhỏ ít ánh sáng, cậu ta gọi whiskey, chưa uống giọt rượu nào mà giọng đă nhuốm vị say, cậu ta kín đáo thở dài, nhưng sự mệt mỏi có vẻ quá lớn, tôi đọc thấy sự phiền muộn nghiêm túc lan vào không khí. Bồi bàn mang rượu tới, tôi hắng giọng, tôi đang nghe cậu đây, cậu ta dường như không quan tâm và chỉ rót rượu ra một cách từ tốn.

“Đối với một thứ không hề tồn tại, làm sao để quên nó đi?”

Xoay cốc rượu, Jin hỏi. Tôi nh́n cậu ta trân trân.




2.


Jin tỏ ra vui vẻ thoải mái khi đọc bài báo về scandal của Kame “Tốt quá c̣n ǵ, chí ít như thế có nghĩa là Kame không bị vô cảm. Cứ tưởng chỉ biết suốt ngày làm việc như một gă điên chứ.” Cậu ta nói lớn, cố ư để Kame nghe thấy, Kame chỉ cười trừ.

Dĩ nhiên bài báo đó không phải đồ thật, v́ Kame không thích con gái. Điều đấy cả thế giới chắc chỉ có tôi nhận ra. Và Yamashita. Có lần Yamashita kín đáo hỏi tôi trước khi bắt đầu buổi concert của KAT-TUN và NewS, rằng có đúng là Kame gay không. Tôi nói không phải. Cậu ta chỉ không thích con gái mà thôi.

“Như thế có ǵ khác nhau?” Yamashita nhướn một bên mày, tôi trả lời “Khác chứ. Không thích con gái đâu có nghĩa là chỉ thích con trai.”

“Em không hiểu ǵ đâu đấy nhé!” cậu ta la lên “Ueda Ueda, anh làm Yamapi vĩ đại loạn lên rồi!”

Cậu ta nói thế, nhưng có vẻ như cậu ta cũng hiểu ra. Kame yêu một người, Kame từ chối yêu người đấy, Kame tự làm hỏng ḿnh, Kame trở thành kẻ không biết yêu người khác.

Jin có lẽ biết chuyện này - việc Kame nhất quyết từ chối mọi mối quan hệ sâu đậm, nhưng chưa bao giờ nghiêm túc phân tích nó, hoặc cố t́nh không chịu phân tích, cậu ta chỉ nói rằng chẳng qua Kame chưa gặp người thích hợp mà thôi. Khác Kame, Jin thay đổi người yêu nhiều lần, cậu ta có quá nhiều trải nghiệm, cậu ta không bao giờ đứng yên. V́ thế nhiều cái cậu ta không chú ư, không nh́n thấy, hoặc tảng lờ.

Cậu ta luôn xoay thế giới của ḿnh thật nhanh.

“Kame, người phụ nữ này h́nh như hơi… lớn tuổi quá đó…” Koki nh́n Kame. Kame bật cười, cậu bắt đầu nghe theo những tờ lá cải này từ bao giờ thế. Nhưng ánh mắt cậu ta buồn rượi. Koki nhận ra điều đấy và nh́n tôi.

“Mỳ udon hả Tatsuya?” Kame ngồi xuống trước. Mùa đông ngồi ăn mỳ ở chỗ này là hợp nhất c̣n ǵ, tôi nhún vai, ăn đi, rồi kể cho anh chuyện của cậu.

“Tại sao lúc nào cũng là ăn mỳ và tâm sự chứ! Hai cái đấy chả liên quan ǵ tới nhau cả Tatsuya.” Kame lắc đầu. Nhưng cậu sẽ nói mà phải không. Anh biết là với anh th́ em chẳng thể không phun ra ǵ dù có muốn giấu mà.

Tôi lại nhún vai, cho đó là một lời khen. Cũng không có ǵ sai khi là một kẻ (đáng sợ) như thế.




3.


Chả có ǵ sai khi là một người như thế, tôi đáp lại Jin, cậu ta bật cười thành tiếng.

“Phải, v́ thế tôi mới t́m cậu,” Jin xoay cốc rượu trong tay ḿnh, sóng sánh “Tại sao tôi cứ có niềm tin là cậu sẽ có cách giải quyết giúp tôi nhỉ?”

Cuộc nói chuyện duy nhất dài tới ba tiếng đồng hồ trong gần mười năm quen biết của chúng tôi hôm đấy xoay quanh một người con gái. Cũng chẳng có ǵ là lạ, cái lạ là Jin thừa nhận đấy là cô gái duy nhất Jin đă yêu, nhưng lại không hề tồn tại trên cơi đời này. Tôi hỏi thế cô ta là giấc mơ hay sự hoang tưởng?

Jin nói rằng đấy là cuộc sống thực của ba năm về trước.




4.


“Tại sao lại là Koizumi?”

“V́ bà ấy đẹp.”

“Cậu biết anh không dễ bịp mà. Hơn nữa, bà ta không đẹp.”

Kame cười. Tôi không thích nụ cười của Kame vào mùa đông. Chúng lạnh và đầy tổn thương. Nếu là tuưp phụ nữ hơn tuổi th́ sao không chọn Fujita-san, như thế th́ AT-TUN chả ai có thắc mắc cả. Koizumi đă ở xế chiều của sự nghiệp ca hát cả hai mươi năm của ḿnh rồi.

Anh biết mọi việc không phải thế mà, Kame ś sụp bát mỳ. Vấn đề không ở Emi-san, hay Koizumi-san, tất cả là ở em thôi.

Em muốn trưởng thành.

Cậu đang trưởng thành.

Nhưng quá chậm.

Cậu muốn lớn nhanh bằng cách quen với một người phụ nữ hơn tuổi sao?

Tatsuya, anh biết mà?

Phải phải, anh biết. Cậu là một trong hai trụ cột của KAT-TUN, cậu là một người nghiêm túc làm việc, cậu cần chín chắn và trưởng thành. Nhưng cậu mới chỉ 22. Có những cái cậu không thể thúc nhanh quá tŕnh được đâu.

Ví dụ?

Sự cân bằng.




5.


Tôi bước vào một căn pḥng bỏ trống và thấy cô ấy ngồi đấy, Jin kể, ôm một xấp giấy trắng và hư hoáy vẽ vẽ tẩy tẩy. Đấy là những bản phác tạo h́nh các mẫu tóc.

Tôi đang t́m nơi có thể trốn khỏi sự ồn ào của Yamapi và Ryo, nhưng JE th́ hầu như chỗ nào bọn hắn cũng biết ngoại trừ chỗ này, nên khi thấy cô gái đó rơ ràng không quan tâm tới sự có mặt của tôi, tôi quyết định ở lại.

Không quan tâm tới sự có mặt của Akanishi Jin ah, tôi chặc lưỡi, khởi đầu t́nh cảm của cậu là từ đây ha, tôi pha chút giễu cợt trong giọng của ḿnh. Môi cậu ta hơi cong lên, không, tôi không thích những cô gái ra ngoài mà không trang điểm, nhất là khi c̣n theo nghiệp làm đẹp như tạo mẫu tóc, nói chung cô ấy mất điểm ngay từ đầu rồi.

Vậy sao cậu lại thay đổi ư kiến?

Tôi ngủ quên. Khi tỉnh dạy th́ cô ấy đă đi rồi. Tôi t́m thấy cạnh ḿnh một tờ giấy vẽ một mẫu tóc, cô ấy ghi nắn nót ngay ở dưới là “kiểu tóc này hợp với anh hơn.”. Chiều hôm đấy tôi đưa người ta mẫu vẽ để cắt thử cho ḿnh. Đúng là hợp. Hôm sau tôi quyết định quay lại căn pḥng đó.

Để tôi đoán, hai người có cuộc nói chuyện đầu tiên, sau đấy cậu bắt đầu lui tới đó nhiều lần? Tôi nghe thấy rượu chi phối số lượng ngôn từ của ḿnh.

Sai rồi. Phải mất tới bảy lần trong năm ngày liên tiếp để gặp lại cô ấy.

Cô ta đúng là không quan tâm tới cậu rồi.

Cô ấy lấy kéo tỉa ra và sửa lại tóc của tôi một ít. Cô ấy cũng nói tôi nên nhuộm tóc màu trầm hơn. Tôi hỏi cô ấy là nhà tạo mẫu tóc cho nhóm nào vậy, nhưng cô ấy không làm cho JE mà là mở một tiệm cắt tóc nhỏ xinh ở một bến tàu điện ngầm. Thế sao cô lại xuất hiện ở JE? Đâu có, tôi đang ngồi ở một căn pḥng trống đấy chứ.

Người quen của Johnny hả? Tôi hỏi. Phải là người quen của Johnny th́ một cô gái không liên quan mới xuất hiện ở JE được.

Cháu gái của Johnny, cậu ta sửa lại.

Nhưng Johnny chỉ có một cô cháu gái.

Đúng, đang điều hành một khách sạn ở Shibuya. Từng là một đứa con gái nổi loạn bất trị.

Tại sao nhà tạo mẫu tóc lại đi làm về khách sạn?

Jin chỉ cười và im lặng.




6.


Koizumi-san dạy em gấp origami. Cả căn pḥng của bà ấy đầy những h́nh gập từ giấy. Bà ấy nói là ḿnh chỉ trải những giác quan của bản thân ra, như thế sẽ dễ dàng lắng nghe thấy tiếng ḷng của bản ngă hơn. Em nghĩ chắc cũng giống như anh ngồi thiền vậy.

Bà ấy ngồi xuống một tấm nệm, em cũng ngồi theo. Bà ấy lấy một tờ giấy ra và bắt đầu gập. Em cẩn thận làm theo từng bước. Bà ấy gập một con hạc, giải thích là nếu t́m hiểu origami, th́ hăy bắt đầu từ những cái thông dụng và đơn giản nhất.

Nếu muốn t́m hiểu thiền th́ cậu hăy học cách ngồi khoanh chân, tôi nói và Kame bật cười (Tatsuya, anh đừng nói đùa với cái mặt tỉnh bơ lạnh tanh như thế).

Em chưa từng thử gấp origami, anh biết đấy, nên nó mới lạ với em. Koizumi-san nói nếu em biết làm th́ em sẽ ghiền, cũng đúng, tuy làm không đẹp nhưng em thích làm. C̣n sản phẩm của Koizumi-san th́ miễn chê. Chúng đẹp lắm. Nhưng em mê nhất là lúc bà ấy gấp, rất lạ, mà em cũng chả biết phải diễn tả ra sao.

Thoát ly thực tế. Tôi buột miệng, Kame mở tṛn mắt nh́n tôi. Nếu cậu bảo giống thiền th́ chắc là cái đấy, tôi giải thích thêm một chút, Kame gật đầu.

Thoát ly thực tế, chắc vậy, cho dù miệng bà ấy vẫn nói và tay th́ hướng dẫn em gập.

Nhưng origami th́ liên quan ǵ tới sự trưởng thành? Tôi trả tiền mỳ, hai chúng tôi rời khỏi quán.

Koizumi nói đấy là cách bà ấy trưởng thành.




7.


Chúng tôi im lặng và nghe Monalisa. Tôi ít khi vào quán bar chơi jazz, Jin nói khi bài hát kết thúc và vỗ tay hưởng ứng cô ca sĩ.

Nghe cứ như cậu sợ jazz sẽ phá hỏng lối chơi nhạc của chúng ta vậy, tôi đáp lại. Jin không ư kiến, quay lại với câu chuyện của ḿnh.

Tôi thường tới căn pḥng trống đấy, lúc gặp được cô ấy lúc không. V́ thế mà nó trở thành một thói quen thú vị, cái chuyện cậu ghé vào và chẳng biết liệu hôm nay có cơ duyên gặp hay không đó.

Cô ấy thường ngồi và tạo mẫu trên giấy, hoặc sửa tóc cho tôi. Thỉnh thoảng cô ấy mang theo một cái đầu h́nh nhân bằng nhựa cùng bộ tóc giả để tập cắt ở đấy. Trông rất đẹp

Động tác cắt đẹp hay sản phẩm cắt thành đẹp?

Cả hai. Tôi hỏi cô ấy nghĩ ǵ khi cắt tóc. Cô ấy bảo không phải là sự thăng hoa như các anh khi hát đâu, cô ấy bận đọc từng sợi tóc. Chẳng nghĩ ǵ cả. Chỉ đi kéo theo bản năng và theo yêu cầu của những sợi tóc thôi.

Một người rất biết tưởng tượng.

Tôi cũng nói như thế, Jin ừ hử, cô ấy bảo tóc của anh cũng biết nói, chúng muốn anh đẹp hơn, những người như tôi chỉ là trung gian truyền đạt cho một người t́nh yêu từ tóc của họ thôi.

Bản thân cô ấy trông thế nào? tôi không chủ ư tỏ ra ṭ ṃ.

Tóc dài, buộc cao, không chải chuốt, không tỉa kiểu cách, không được chăm sóc tốt. Mặt mũi thiếu ngủ và phờ phạc. Da nhợt nhạt và mắt rất sâu. Có bàn tay đẹp. Rất hay thất thần.




8.


Koki đến sớm, cậu ta hỏi chuyện tôi khi chỉ có hai người trong pḥng tập “Kame ổn chứ?”

Tôi phi máy bay giấy vừa mới gấp xong vào người cậu ta “Đây có phải một thứ gây nguy hiểm không?”

“Là sao?” cậu ta tóm lấy cái máy bay, nhướn mày khó hiểu.

“Mọi việc sẽ qua thôi, Kame tự giải quyết được.”

“Tatsuya?”

“Tin tôi đi.”

Tôi kết thúc cuộc nói chuyện một cách gọn gàng ngay trước khi cửa mở và Kame bước vào. Ngày hôm qua khi chúng tôi đang trên đường trở về nhà, chính Kame nói là mọi việc sẽ qua thôi.

Trưởng thành bằng origami ah? Kame gật đầu. Bằng origami. Thoạt đầu em không hiểu, nhưng sau này em sẽ biết, ấy là nếu em đi tới ḱ cùng. Koizumi-san nói thế. Anh nghĩ có khả năng nào không?

Chà…

Em thích cách bà ấy nói - trải những giác quan của ḿnh ra. Mỗi lần trở về nhà sau một show diễn hoặc ngày làm việc cực nhọc, bà ấy thường vào pḥng đó và ngồi thật lâu, gấp origami.

Có chuyện ǵ xảy ra trong lúc đấy không?

Origami chuyển động. Những con hạc mang theo bí mật trên cánh sẽ chuyển động quanh bà ấy. Lúc ấy Koizumi-san nói chuyện với chính ḿnh, để t́m được một điểm đến cuối cùng.

Anh không nghĩ ḿnh thích cảnh tượng đấy đâu.

Em th́ không biết, Tatsuya ạ.
tác phẩm (c) vnfiction.com. Nếu bạn thấy ḍng này hiện ra hoặc tên author bị thay đổi, tức là tác phẩm đă bị đạo. Xin hăy thông báo cho chúng tôi.

9.


Yomi, tên cô ấy. Tôi không thể tự chăm chút cho ḿnh, cô ấy trả lời thắc mắc của tôi, theo cách nào đấy có thể hiểu là tôi không có thẩm quyền với chính cơ thể của ḿnh. Nên giờ nó thế này, có khi sau này c̣n tệ hơn nữa, nhưng tôi sẽ chẳng làm ǵ được cho nó.

Thoạt đầu tôi nghĩ cô ấy sinh ra trong một gia đ́nh mang tư tưởng phong kiến gia giáo, nhưng vẻ ngoài của cô ấy không ăn khớp với cuộc sống đó. Yomi giống như sinh trưởng trong gia đ́nh không nề nếp và quản lư th́ đúng hơn. Nhưng cô ấy trông vừa tự do vừa không tự do.

Thế rốt cuộc là?

Yomi không nói ǵ thêm, mà tôi th́ không hỏi. Theo cậu th́ sao?

Tôi nhún vai, từ chối đoán. Jin tiếp tục, ở đằng sau là một lư do rất không b́nh thường.




10.


Jin cuối cùng cũng chịu dừng lại để quan tâm tới Kame hơn trước (hoặc, như trước kia rất lâu rồi). Lịch làm việc, chế độ ăn uống, và Koizumi. Điều này bắt đầu từ lúc Kame (dưới áp lực của Johnny) mở cuộc họp báo phủ nhận mối quan hệ giữa cậu ấy và người nữ ca sĩ đă hết hào quang của giới giải trí.

“Tại sao cậu cứ nhất quyết bắt tôi phải có một cô người yêu mới được thế?” Kame lớn giọng khi hai người bọn họ trở về pḥng tập, lôi kéo sự chú ư từ những người khác, bao gồm cả tôi.

“Tôi đâu có bắt buộc ǵ cậu! Tôi chỉ muốn cậu ngó ngàng cái ǵ đấy hơn là công việc. Trông cậu giờ đâu có khác ǵ xác chết biết đi. Cậu cần có người chăm sóc cho ḿnh.”

“Tôi có bố, mẹ và anh em.”

“Nhưng cậu đang sống một ḿnh, Kame.”

Mọi người cười. Thế chứ thay đổi người yêu xoành xoạch như cậu mới là tốt hả Akanishi, mọi người đùa Jin, Jin ve vẩy một ngón tay, nếu không th́ chí ít cậu ấy cũng nên biết thế nào là mở rộng quan hệ chứ.

“Cậu ta có tôi mà?” Yamashita bất ngờ xuất hiện không từ đâu cả, ṿng tay qua cổ Kame từ đằng sau. Mọi thứ trở nên ồn ào. Tôi bỏ ra ngoài.



Thực ra bản thân cậu cũng không muốn gặp lại Koizumi nữa phải không?

Tôi hỏi. Đấy là một buổi chiều tuyết rơi dày. Kame co ro nằm trong tấm chăn mỏng trên giường, khuôn mặt hằn rơ sự kiệt sức v́ làm quá nhiều việc cùng một lúc. Đúng thế, cậu ấy đồng ư.

Tôi không thấy origami nào trong pḥng cậu cả.

Em đốt hết rồi. Em không muốn thấy chúng chuyển động.

Cậu đă thấy?

Chưa. Và Không. Em thích nh́n Koizumi-san và nghe Koizumi-san kể, chứ em không muốn làm nhân vật chính.

Thế th́ làm sao cậu trưởng thành được?

Chỉ không theo cách của Koizumi-san thôi.

Kame mở mắt, mệt mỏi ngồi dạy. Cậu ấy co chân lại, ôm gối, mắt không nh́n đi đâu xác định cả. Hay là em bắt chước anh ngồi thiền nhỉ?

Cậu sợ nh́n thấy hạc bay hay sợ phải đối diện với những bí mật của ḿnh?

Đấy có phải là điểm cân bằng không?

Đấy là điểm cân bằng.

Thế tức là em chưa sẵn sàng phải không? Cậu ấy thở dài.




11.


Tôi nói, muốn hút thuốc th́ ra chỗ khác chứ đừng hút trước mặt tôi. Tôi không thích những ca sĩ huỷ hoại giọng ḿnh bằng thuốc lá.

Cậu quá cố chấp rồi. Jin nhún vai, cất bao thuốc trở lại vào túi áo. Đừng lo, tôi không hút nhiều như cậu nghĩ đâu. Cậu ta gọi thêm rượu.

Tôi chưa từng gặp cô gái như cậu miêu tả.

Chính tôi c̣n không gặp Yomi ở bên ngoài bao giờ. Suốt thời gian quen nhau - có lẽ là chín hoặc mười tháng ǵ đấy - chúng tôi chỉ gặp nhau ở căn pḥng trống đấy. Cứ như là một thế giới khác. Chúng tôi ở đấy và chẳng làm ǵ đặc biệt cả, tôi thường xem nhưng bản phác thảo của cô ấy. Yomi là một tài năng.

Tôi biết cậu thích những kẻ có tài.

Tôi chỉ nhận định theo quan điểm cá nhân thôi. Phần lớn những bản vẽ đấy đều nằm ở nhà tôi. Tôi bắt đầu giữ chúng kể từ khi phát hiện ra Yomi luôn xé hết chúng đi trước khi rời khỏi căn pḥng đó và về nhà.

Xé?

Xé. Có một cái xô nhôm ở góc pḥng, toàn vụn giấy cả. Cô ấy nói rằng không giữ chúng được, nên cô ấy huỷ chúng đi. Tôi đề nghị hăy để tôi cầm. Cô ấy có tài. Cô ấy hiểu tóc. Cô ấy có một bàn tay đẹp. Tôi không hiểu tại sao Yomi lại làm thế, nên tôi quay ra hỏi cô ấy về cái tiệm cắt tóc ở bến tàu điện ngầm, rằng tôi có thể qua đấy chơi được không. Yomi chỉ chỉ tay vào đầu và nói là, đâu có được, nó chỉ có ở đây thôi. Trong mơ.

Tại sao cậu lại yêu cô ta? Tôi vô t́nh ngắt đứt mạch truyện. Jin không phật ư, chỉ tự nhiên im lặng một lúc lâu, cứ như là đợi men rượu và ánh đèn mờ xoa dịu ḿnh trước khi trả lời.

Khi tôi nhận ra th́ cô ấy đă không c̣n. Nên tôi chẳng bao giờ biết được v́ sao.




12.


Em chỉ nghĩ em có thể tự xoay sở được.

Kame nói nhỏ vừa đủ nghe. Tôi bỏ cuốn sách xuống, quay đầu lại nh́n cậu ấy. Kame vẫn giữ nguyên tư thế ngồi bó gối suốt từ bấy đến giờ.

Em sợ các mối quan hệ.

Cậu chưa thử th́ làm sao biết?

Một Jin là đủ rồi.

Cậu với Jin chưa từng nghiêm túc với nhau.




13.


Khi ngồi không, cô ấy có thói quen nghịch môi dưới bằng những ngón tay. Rất không thích gió, ánh sáng bầu trời, nói chung là những thứ của thế giới thiên nhiên. Cô ấy không kể chuyện về cuộc sống, ước mơ và sự bắt đầu. Yomi chỉ nói về những giấc mộng và điểm kết thúc.

Càng về sau này sức khoẻ cô ấy càng kém đi mà tôi không biết v́ sao. Cô ấy nói rằng không lâu nữa ḿnh sẽ biến mất, cô ấy nhận ra được điều đấy, ngày đó đang đến dần, sẽ chẳng ai nhớ cô ấy đă từng tồn tại.

Tự sát? Hay bị bệnh nan y?

Không cái nào cả. Cô ấy nhắc lại thật rơ ràng với tôi, cô ấy không tự làm chủ được bản thân tức là bao gồm cả ước mơ và sinh mệnh. Cô ấy không tự sát mà vẫn sẽ bốc hơi. Cô ấy sinh ra từ ảo giác, từ sự không mong đợi, nên sẽ tan biến khỏi thế giới này mà chẳng để lại nuối tiếc. Tôi nói mọi thứ nghe thật phi logic. Yomi chỉ đáp lại bằng một nụ cười.

“Khi em biết mất, anh sẽ nhớ em chứ?” là câu cuối cùng Yomi nói với tôi.

Jin ngừng nói. Mắt cậu ta nhắm lại rất lâu, như để hồi tưởng. Tôi mơ hồ nhận thấy người con gái Jin yêu không phải tất cả những ǵ cậu ta đă kể từ đầu tới giờ. Mà là phần sau của những lời thấm đẫm vị rượu.




14.


Em biết Jin yêu một cô gái, Tatsuya ạ, em chưa từng thấy cậu ta yêu ai nhiều tới thế.

Sao cậu biết?

Trong khoảng một năm, Jin thường đột nhiên biến mất khỏi pḥng tập rất lâu. Cậu ta tự nhiên trở nên điềm tĩnh hơn và mải nghĩ. Hồi đấy Jin không công khai hẹn ḥ với ai cả, như thế tức là cậu ta đang ở trong một mối quan hệ sâu đậm, tới mức nào th́ em không biết, nhưng chắc chắn là rất sâu.

Điều đấy không có nghĩa là…

Ánh mắt, Tatsuya. Sau một năm đấy, mắt cậu ta buồn đi rất nhiều. Jin cũng bắt đầu có thói quen bỏ ngang công việc để đi du lịch một ḿnh từ đấy. Em t́m nhiều cách để hỏi, nhưng lần nào cậu ta cũng chỉ trả lời, có một giấc mộng đă tan biến, cậu ta cần t́m lại sự tĩnh tâm thủa trước.

Có thể khiến Jin trở nên như thế, đấy hẳn là một cô gái rất đặc biệt. Và đáng sợ. Em không muốn dấn thân vào những bí mật đáng sợ của Jin, không một chút nào.

Cậu sợ sẽ mất cân bằng?

Em chưa từng cân bằng, Tatsuya, em chỉ đang cố. Em biết là em cần trưởng thành hơn th́ mới đủ đứng vững trong những câu chuyện của Jin. Nhưng đúng là em chưa sẵn sàng.




15.


Jin kể, sau hai tháng th́ t́nh cờ gặp lại Yomi, lần đầu tiên không phải ở căn pḥng đấy mà lại là trong tháng máy. Lúc đấy cô ta đi với Johnny. Khi ông ta nghe Jin buột miệng gọi tên Yomi th́ tỏ ra rất kinh ngạc, c̣n Yomi nh́n cậu ta không hiểu ǵ cả. Cô ta biết Jin, nhưng không nhiều hơn một cái tên Akanishi Jin.

Jin di ngón tay vơ vẩn trên mặt bàn. Giọng cậu ta trở nên lạnh nhạt. Thực ra cậu ta lúc đấy cũng không dám chắc đó là Yomi, v́ cô ta ăn mặc cá tính, tóc buộc cao chải chuốt, mắt th́ dại - ánh mắt của những người bệnh sau thời gian dài uống thuốc. Cô ta trang điểm có phần loè loẹt, cô ta nói phải làm thế để xoá đi tàn tích của những ngày ở viện. Johnny tách hai người ra trước khi Yomi quyết định Jin sẽ làm mục tiêu tiếp theo của cô ta.

“Câu chuyện của cậu bắt đầu rối rắm rồi đấy.” Tôi nhíu mày.

“Cháu gái của Johnny nổi tiếng bất trị, đua xe và nghiện ma tuư. Khi ma tuư hoàn toàn quật ngă và huỷ hoại tinh thần cô ta th́ gia đ́nh đă tống cô ta vào bệnh viện, vừa để cai nghiện, vừa để chữa bệnh tâm thần.”

“Bệnh tâm thần?”

“Cô ta bị hoang tưởng. Nhưng Johnny nói khác. Ông ta nói Yomi bị tâm thần phân liệt.”




16.


Kame không để Jin đưa vào tận trong nhà, tạm biệt chúng tôi ở ngoài cửa. Từ lúc rời khỏi công ty cho tới tận khi về đến nhà, Kame không nh́n Jin lấy một lần. Cậu ấy khép cửa lại khẽ khàng.

“Hôm nay cậu ấy hầu như cũng không ăn ǵ.” Đột nhiên Jin nói với tôi, đầy lo lắng “Cậu ấy nên quan tâm tới bản thân ḿnh hơn.”

“Kame có cách suy nghĩ riêng của cậu ấy.” Tôi chỉ đáp lại cho có, nhưng Jin th́ lại coi câu nói đấy là nghiêm túc “Thế nào là suy nghĩ riêng? Kame quá nhạy cảm.”

“Nếu cậu muốn can thiệp sâu hơn với cuộc sống của Kame, cậu biết là…”

“Phải phá bỏ mối quan hệ bạn bè tạm bợ hiện giờ chứ ǵ?” Jin ngắt lời tôi.

“Thế ra là cậu tảng lờ chứ không phải không biết?”

“Tôi không tảng lờ những chuyện liên quan tới Kame.” Jin dựa người vào tường, cái lạnh vuốt má cậu ta tái xanh “Nhưng tôi đă nghĩ là tôi chưa sẵn sàng.”

Tôi không nói ǵ thêm nữa. Chúng tôi cứ đứng đấy, trước cửa nhà Kame, rồi tự nhiên cậu ta nói, “Đi uống với tôi không Tatsuya?”

Tôi nh́n cậu ta trân trân.




17.


Cô ta rất thường hay biến mất, khi trở về nhà th́ lại chẳng nhớ ḿnh đă làm ǵ. Họ cho rằng ma tuư đă tàn phá trí óc của cô ta quá rồi. Cho tới khi không chịu được cái kiểu vật vờ lúc ẩn lúc hiện của cô ta nữa, họ tống cô ta vào bệnh viện, không chắc là có tí hy vọng nào về việc cô ta sẽ hồi phục lại khoẻ mạnh hay không.

Johnny nói với Jin, căn bệnh thật sự của Yomi chỉ ḿnh ông ta và vị bác sĩ chữa trị biết, khi một lần - mà đấy cũng là lần duy nhất - một Yomi khác tự nhiên xuất hiện nói chuyện với họ và nhờ ông ta nhắn tới một Akanishi nào đấy, rằng cô ta đă đi rồi.

Johhny chưa từng nghiêm túc nhớ đến lời nhắn đấy để nhận ra người cần nhận nó là Akanishi Jin.

“Tôi bí mật đi gặp Yomi thêm một lần nữa, nhưng cô ta đúng là một người hoàn toàn xa lạ. Cô ta chẳng biết ǵ về những bản vẽ, hay về nghề tạo mẫu tóc. Thay vào đấy cô ta nói về sự thăng hoa của cảm giác khi chích ma tuư. Ảo giác, những ảo giác rất đẹp, ảo giác về tài năng và sự tự do.”

Tôi nh́n Jin. Giờ th́ cậu ta hoàn toàn ngủ gục trong men rượu rồi, ánh mắt hoàn toàn không nh́n cái ǵ thuộc về thực tại. Tôi gọi bồi bàn tới thanh toán, đỡ cậu ta ra ngoài để gọi một chiếc taxi. Ánh đèn mờ và men rượu khiến con người ta càng dễ bị ám ảnh nặng nề.

“Tôi không ngừng nghĩ về Yomi trong cả ba năm qua.” Jin loạng choạng chui vào xe, ngồi vật ra nghiêng ngả, tay úp lên mắt “Nếu muốn tiến xa hơn với Kame, tôi cần phải quên chuyện này. Nhưng làm thế nào để quên một thứ chưa từng tồn tại? Yomi ấy chỉ là một ảo giác của thuốc phiện.”

Tôi không trả lời. Cậu ta ngủ gục. Sự im lặng buông rơi.

Làm thế nào để quên?
 
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to nancy_phan1801 For This Useful Post:
fuyu_no_hana (08-24-2008), Pinky (06-05-2008)
Old 06-05-2008, 07:44 AM   #16 Offline
nancy_phan1801
Nakajima Nancy
nancy_phan1801's Avatar
Join Date: Apr 2008
Location: Ở chốn thảo hoa...không tên...không tuổi...
Posts: 256
Jai Đẹp: 52
Thanks: 573
Thanked 318 Times in 135 Posts
Phần II
1.


Jin mở mắt khi xác định được cảm giác lạ nảy sinh trong người là do chiếc giường ḿnh nằm có vẻ lạ lùng. Và cậu ta nhanh chóng nhận ra đây không phải pḥng ngủ của ḿnh. Tatsuya xuất hiện ở ngưỡng cửa.

“Chào buổi sáng.” Jin khẽ nhếch một bên môi lên khi thấy Tatsuya, trong lúc đấy trí năo uể oải vận động trở lại, cậu ta thọc tay vào mớ bùng nhùng trong đấy để nhớ xem chuyện ǵ đă xảy ra.

“Tôi không biết cậu để ch́a khoá ở đâu nên đưa cả hai về đây. Ngủ ngon chứ?”

“Cậu nghĩ sao?” Cậu ta ôm trán, nó nóng và nhờn dầu. “Cho tôi mượn nhà tắm.”

“Cứ tự nhiên.”

Cùng lúc đấy điện thoại vang lên, Tatsuya nhấc máy lên nghe, Jin biến mất khỏi tầm mắt của anh. Qua cách Tatsuya trả lời, cậu ta đoán được người gọi đến là Junno. Anh bạn cao ráo luôn mỉm cười rất ngô nghê. Luôn rất biết thế nào là nỗi đau ẩn chứa trong mắt người khác.




2.


Yamashita mở tṛn mắt, “Này Jin, YamaPi này có nh́n lộn hả, cậu đang đi cùng Ueda Tatsuya đấy ah?” Jin chỉ nhún vai, “đang nhức đầu lắm, đừng có nói nhiều”.

“Lại c̣n thế nữa, uống rượu với nhau cơ đấy.”

“Nếu nguy hiểm th́ đă chết từ lâu rồi.” Jin bạt đầu Yamashita, rồi ném lon nước rỗng vào thùng rác. Yamashita giả giọng giận dỗi “Trong khi người anh em đây rủ th́ không đi, thằng trời đánh.”

Jin hừ giọng, nói chuyện nghiêm túc không phải sở thích của cậu ta, nên sau khi kể cho Tatsuya gần hết câu chuyện của ḿnh, Jin cảm thấy không thoải mái. Tới độ chả buồn nói những câu đùa cợt thường ngày cũng Yamashita. Cậu ta rút ra một điếu thuốc, nhưng t́m măi không thấy bật lửa. Yamashita chỉ thở dài.

Này.

Ǵ?

Kame cũng chả khá hơn đâu.




3.


Trong quá khứ, hai người đứng đối diện với nhau. Trên sàn diễn không có ánh sáng nhiệm màu, xung quanh không có đồng nghiệp, không khán giả, chỉ có giấc mơ chung treo lửng lơ trên đầu. Thứ tiếp theo tồn tại là một ánh đèn vàng vọt chỉ đủ cho hai người nh́n thấy đối phương, thấy bí mật chảy tràn khỏi từng cơ thể, và cả câu nói chưa từng được diễn tả thành lời, đừng lại gần nhau hơn.

Giấc mơ chung không đủ bao phủ toàn bộ con đường. Những chiếc bẫy của tấm ḷng vị kỉ quá nhiều để có thể tránh hết. Có một hố đen trong ḷng tôi, Jin nói, nó là điểm chết. Cậu thấy nó rơ chứ Kazuya?

Tôi thấy.




4.


Tatsuya mới bước vào pḥng tập đă thấy Kame ở trong, đầu vùi vào tay đặt trên bàn, tờ tạp chí Myojo mở hờ hững ở những trang đầu. Này Kame, anh đă bảo cậu đừng đi làm hôm nay cơ mà, anh nói khi cởi bỏ áo khoác ngoài. Chỉ có tiếng ừ hử đáp lại. Kame ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn nặng trĩu quầng thâm.

Cậu lại mất ngủ ah?

Ba giờ sáng phải đến trường quay đột xuất nên mới thế đấy, Kame bẻ cổ và những ngón tay, khớp kêu rắc mỏi mệt, họ báo là hoăn buổi chụp ảnh chiều nay sang thứ năm. Ḿnh có đẩy buổi tập lên lấp chỗ trống không?

Cậu cứ nghỉ đi.

Em không từ chối đâu, Kame cười méo xệch. Cậu cũng không phải là kẻ thích tàn phá sức khỏe tới kiệt quệ. Cậu nhắm mắt lại, tay đập đập hai bên má cho tỉnh ngủ, rồi những lời nói của cậu lọt rời rạc qua những kẽ tay, Tatsuya này, em mệt quá.

Tatsuya không đáp lại.


5.


Khi gặp Yomi về, Jin nôn thốc nôn tháo ở lề đường vắng. Mùi nước hoa và phấn son dùng để che giấu tàn tích bệnh viện khiến cậu ta lợm người. Cứ như một con chuột chết cậu ta vẫn c̣n có thể đưa tang cho nó. Ảo ảnh chỉ là một thứ để tiễn xa và không bao giờ hiểu bản chất của xuất hiện và tồn tại.

Khi nh́n lại những bản thiết kế của Yomi, tự nhiên cậu ta thấy chúng chẳng khác ǵ những bóng ma. Không có ai tạo ra chúng, chúng chỉ rơi xuống từ lỗ hổng vô ư nào đấy của hư vô, có những bàn tay mọc ra và nắm lấy cậu ta không buông. Không có ngọn nguồn.

Những tờ giấy bị ṿ nát và trở thành một thực thể không được thừa nhận. Đường ch́ là cát bụi. Cậu ta đang nắm giữ bằng chứng, nhưng lại không thể minh chứng, một cơn điên không được thừa nhận. `

Anh sẽ nhớ em chứ?

Jin rút ra một điếu thuốc. Làn khói trắng cũng không tạo thành h́nh.




6.


Jin nhắm mắt rồi mở, mở rồi lại nhắm, kể cả cậu ta có ngủ bẵng đi một số thời gian nào đấy th́ khi tỉnh dạy vẫn thấy Yomi chăm chú với công việc của ḿnh. Jin nh́n tay Yomi sử dụng kéo, bàn tay đẹp và dịu dàng. Cậu ta thích cảm giác khi bàn tay đấy chạm vào tóc ḿnh. Cả cơ thể cậu ta yêu nhất mái tóc, không phải chỉ v́ nó là một yếu tố quan trọng giúp cậu hái ra tiền, đối với cậu ta đấy là phần nhạy cảm nhất.

Chiều nay anh không có việc ǵ à? Yomi hỏi, tay vẫn tiếp tục lia kéo, cô ít khi rời mắt khỏi công việc kể cả khi nói chuyện. Jin ậm ừ lười biếng. Thế c̣n bạn bè? Yomi tiếp tục hỏi, nhưng chẳng nhận được cái ǵ khá hơn đáp lại. Cô không nói nữa, điều đấy biểu lộ sự phật ư.

Tự nhiên tôi đâm ra thích yên tĩnh, sau cùng Jin nói, như thế sẽ dễ dàng nghĩ nhiều chuyện hơn.

Nhưng em chỉ thấy anh nằm ngủ.

Chỉ cần tôi vẫn nghĩ ra đáp án là được rồi.

Thế anh đă nghĩ ra chưa?

Một số. Jin ngồi dạy, cậu ta hít một hơi sâu và thở ra thật dài. Nắng chiều đă chới với. Yomi ngồi ở góc khuất nắng không bận tâm tới điều đấy cho lắm, tiếng kéo cắt yên ả chiếm lấy cả gian pḥng. Tại sao không xin vào làm cho JE, tiền kiếm sẽ nhiều hơn, Jin hỏi, Yomi tỏ ra bàng quan với lời gợi ư.

Thêm một đề tài rơi vào khoảng lặng. Jin nhảy xuống khỏi bàn, cậu ta rời khỏi gian pḥng mà chẳng buồn chào, cái đấy cũng là thói quen giữa hai người, khi bước ra ngoài tự nhiên có cái ǵ đấy choáng váng va vào đầu óc.

Mỗi lần bước ra cậu ta đều tự nói với ḿnh, mai sẽ không quay trở lại nữa.

Và tựa hồ như cô ấy kín đáo trả lời đâu đấy.




7.


Kame không biết tại sao và bằng cách nào cậu lại ở nhà Jin. Khi nhận ra th́ đă thấy hai người ngồi ở ghế sofa ngoài pḥng khách, tivi chiếu dở chương tŕnh thời sự, hai tách trà vẫn c̣n vương hơi nóng để trên bàn.

Đói ah, Jin hỏi, khẽ thôi nhưng làm Kame giật ḿnh. Cậu lắc đầu, tự nhiên tôi thấy cứ như vừa mộng du.

Từ bé cậu vẫn thường bị mộng du. Sau đấy sẽ không biết đâu là mơ đâu là thực.

Tại sao tôi không biết nhỉ?

V́ tôi không nói cho cậu biết.

Thế giờ là thực hay không? Kame thoáng thở dài, cậu ngả lưng, hai người cứ ngồi trong bóng tối xem chương tŕnh thời sự đang nói về chính trị, dĩ nhiên chẳng ai thực sự để tâm tới cái ti vi, hương trà lúc lộ lúc không, có cảm giác của tuyết đang rơi ngoài trời.

Mắt Kame lại díu lại, sự mỏi mệt chưa được đền bù thỏa đáng, cậu không biết đầu ḿnh nghiêng đổ vào vai Jin. Cậu lại ch́m vào giấc ngủ.

Trong quá khứ khác, cậu đứng bên trong nhà, c̣n Jin đă ra ngoài cửa. Jin từ ngoài nh́n vào với một cái nhướn mày, tại sao c̣n chưa ra? Nhưng chân cậu vẫn đứng nguyên tại chỗ, tự dưng chính lúc đấy cậu cho rằng thế là xong, hai người không c̣n hiểu nhau nữa. Thế là cậu đă rơi tơm vào cái bẫy của vị kỉ. Thế là cậu không c̣n khả năng đọc được suy nghĩ trong ḷng Jin.

Chính v́ cậu quá nhạy cảm mà làm cho tôi khó xử. Jin quay lưng lại, đi về phía thang máy. Cậu khép cửa lại, hôm đấy tự ư bỏ việc, đă không cố gắng sửa chữa ư nghĩ bất chợt viếng thăm.

“Kame?” cậu cảm thấy Jin đang lay nhẹ ḿnh “Vào giường ngủ đi.”

“… Ừm..” cậu dụi mắt, vẫn chưa hoàn toàn lấy lại được ư thức, cơ thể cứ theo sự hướng dẫn của Jin mà vào pḥng trong. Cậu vùi đầu vào gối, co ḿnh lại trong chăn, có một sự bất an nho nhỏ lẩn khuất.

“Chính v́ cậu quá nhạy cảm mà làm cho tôi khó xử.” Jin lẩm bẩm nói với chính ḿnh, cậu ta nh́n ra bóng đêm nằm khuất sau tấm kính cửa sổ đang phản chiếu lại ánh đèn, chỉ thấy h́nh ảnh ḿnh hiện ra.




8.


Okinawa, nếu là trong tất cả kí ức và kỉ niệm, th́ đấy là mốc lớn nhất và rơ nhất. Nơi có một băi biển, có gió đêm lồng lộng, là tiếng cười con trẻ, là cái ngoắc tay, là khi cả hai vẫn chưa có ǵ phải lo nghĩ.

Nhưng Kame khi nằm trong lều th́ thầm trong cơn buồn ngủ mơ màng, nếu thủy triều đột biến lên cao và kéo tuột chúng ta vào ḷng biển th́ sao? Giữa đêm cậu có cảm giác ḿnh bước đi trên nền cát lạnh và ẩm ướt, miệng nhấp vị mặn của biển mà gió mang lại, có một âm thanh vang vọng bên tai khi mắt cậu vẫn nhắm, ở phía này này.

Trong cơn mộng mị cậu không thấy đường đi. Có những ám ảnh, đến từ biển cả.

Đấy chỉ là một giấc mơ, Jin quả quyết. Nhưng Jin vẫn luôn là kẻ nói dối rất thành thục.




9.


Cô ấy choàng một tấm khăn lớn, vẫn ngồi trong một góc khuất nắng mà nh́n ra phía bên ngoài. Da cô ấy tái nhợt và khô khan hơn hẳn so với mọi hôm, tóc bỏ xơa, mắt ướt nước không phải v́ khóc. Cô ấy hay ho khan. Tay run rẩy không cầm nổi kéo.

Sắp rồi, miệng cô ấy lẩm nhẩm hai từ này, lặp đi lặp lại nhiều lần. Cuối hạ, nhưng cô ấy lạnh. Đau đáu nh́n tôi. Cứ như để khi nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể mường tượng lại ánh mắt của cô ấy. Đấy là ánh mắt trà. Nhưng đă bạc màu.

Tatsuya nhắm mắt lại, tưởng tượng một đôi mắt đang dơi theo ḿnh từ một hướng nào đấy. Anh quay người ra phía đấy, mở mắt ra, một góc khuất nắng và cô tịnh. Anh lại nghĩ đến một tiếng kéo, yên ả và không đều đặn, tiếng giấy kêu loạt soạt và đường ch́ của một cây bút gọt nhọn. Những cuộc nói chuyện lấp lửng và ngắt quăng. Kí ức của gần một năm trời đong lại vào đây, anh đoán thế, đủ để chẳng cái ǵ có thể thoát ra khỏi nó.

Anh ngồi vào vị trí mà anh cho rằng Jin vẫn thường ngồi, đoán qua cách Jin kể lại câu chuyện, nh́n nắng xuyên qua cửa kính chạm vào nền đá hoa đầy bụi. Lời miêu tả lặp lại, câu chuyện lặp lại, anh nghe thấy một tiếng thở dài nặng nề.




10.


Jin sẽ ôm lấy Kame gọn trong ṿng tay, nói về khoảng thời gian vui vẻ hồi trước, hai người sẽ th́ thầm to nhỏ thâu đêm, có cả vui vẻ cả hẫng hụt, tái tạo niềm tin và mối quan hệ. Jin sẽ kể về những chuyện mà đối với cậu ta là thực sự nghiêm túc, bao gồm cả về Kame, trút bỏ những vấn vương trong ḷng, để một lần nữa trở thành kẻ tự do không bận tâm tới ǵ quá lớn lao.

Kame sẽ nói ra lí do ḿnh trở thành một gă điên tự tàn phá sức khỏe bằng lịch làm việc dày đặc, mở ra những khoảng tối và chơi vơi, nơi những cánh hạc giấy đậu lại, chấp nhận việc ḿnh không phải một anh hùng, không phải kẻ không biết yêu thương, không phải kẻ có thể chỉ tồn tại trong hơi thở của chính ḿnh.

Nhưng đêm đă trôi qua phẳng lặng. Khi tỉnh dạy Kame chỉ thấy một tờ giấy nhắn dán ở điện thoại, tôi đến Okinawa.

Có tiếng điện thoại di động kêu ở đầu giường, số hiện lên là của Tatsuya, cậu nhấc máy.




11.


Có một bài hát của Koizumi sáng tác từ khi bà vẫn c̣n trẻ, bài hát cho tới tận giờ vẫn c̣n một sức hút ma mị ḱ quái, “Ảo giác Origami”. Ca từ chỉ loanh quanh với những h́nh ảnh cánh hạc giấy bay quanh pḥng, có tiếng gió véo von, có một người t́nh bản ngă, có những đêm hoang liêu.

Đấy không phải một single thành công, nhưng chẳng ai là không biết đến nó, Koizumi vẫn thường trả lời trong các cuộc phỏng vấn, bài hát tôi hài ḷng nhất là Ảo giác Origami, v́ nó chẳng là sự thật, cũng chẳng phải dối trá.

Kame sẽ ngồi nghe bài hát đấy trong pḥng Koizumi khi bà ngồi gấp origami. Không có ǵ chuyển động quanh cậu ngoài ca từ. Cậu sẽ ngủ bẵng đi trong chúng một cach sơ ư, những lúc như thế lại không hề mơ một chút nào, chỉ là để cơ thể nghỉ ngơi trong vô thức.

Cậu phải học cách chấp nhận, là có những thứ cậu không thể nói rơ ràng chúng là ǵ, cậu bảo chúng có thật th́ chúng không tồn tại, cậu bảo chúng là tưởng tượng th́ chúng lại hiện rành rành ra trước mặt.

Tại sao?

Làm được điều đó tức là cậu đă biết cách đứng vững.

C̣n bà?

…Đêm hoang rơi trên từng khung cửa
Có gió véo von
Hạc giấy cất cánh bay quanh pḥng
Tôi tựa ḿnh vào hư không

Ḱa người yêu tôi không thể tự bước vào trái tim
Để soi xét hoang vu
Để bẻ găy niềm tin
Để gạn hỏi chính ḿnh
Ảo giác Origami
Ảo giác Origami…

Koizumi hát theo bài hát của ḿnh đang phát ra từ đầu đĩa.
Có tiếng cánh vỗ.




12.


Em rất muốn mở một tiệm cắt tóc ở bến tàu điện ngầm, một chỗ nhỏ và khuất, không trông đợi những người giàu sang đi xe hơi đắt tiền, chỉ là những vị khách hàng ngày vẫn đi làm và đi học bằng tàu điện ngầm.

Em không cần sự xa hoa, chỉ cần có một chút niềm vui nhỏ bé, đuợc làm chủ ước mơ của ḿnh, có thể cố gắng trước khi bỏ cuộc.

Ngày mai em đi rồi, anh sẽ nhớ em chứ?

Credit: Rei Hino@Vnfiction
 
Last edited by nancy_phan1801; 07-09-2008 at 01:29 PM..
Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to nancy_phan1801 For This Useful Post:
Aoi Sora (06-28-2009), fuyu_no_hana (08-24-2008), Pinky (06-05-2008)
Old 06-05-2008, 11:07 AM   #17
Jas
Guest
 
Jas's Avatar

Posts: n/a
Jai Đẹp: 0 [Check]
À, đây là một fic bên vnfiction, của Rei Hino. Đại loại là, theo tớ th́ nên có credit chứ nhỉ ?

Thật ḱ lạ. Đến bài dịch cũng có nguồn mà fic th́ có thể bỏ qua sao ?
 
Reply With Quote
Old 06-05-2008, 11:20 AM   #18 Offline
nancy_phan1801
Nakajima Nancy
nancy_phan1801's Avatar
Join Date: Apr 2008
Location: Ở chốn thảo hoa...không tên...không tuổi...
Posts: 256
Jai Đẹp: 52
Thanks: 573
Thanked 318 Times in 135 Posts
Ư Jas là seo?
 
Reply With Quote
Old 06-05-2008, 11:24 AM   #19 Offline
nancy_phan1801
Nakajima Nancy
nancy_phan1801's Avatar
Join Date: Apr 2008
Location: Ở chốn thảo hoa...không tên...không tuổi...
Posts: 256
Jai Đẹp: 52
Thanks: 573
Thanked 318 Times in 135 Posts
Thêm 1 bài nữa nè, cũng của Rei Hino lun. Em xem bài này xong mà buồn muốn chết lun, cũng may nó chỉ là fic thôi, chứ thiệt chắc em chít lun wá!!!! Mọi người xem nha.
BÔNG HỒNG NHUNG LỤA

1.


Thiên đường đă bỏ rơi tôi
Những cánh hoa úa tàn giữa hạ
Đêm nay trăng khóc
Dốc ngược nước mắt lên trời



Tiếng piano và lời thơ rơi rớt giữa đêm như rượu đỏ đổ tràn khỏi ly. Tôi giật người, nhưng không thoát khỏi giấc mộng đang nghiền nát ư thức. Khỏi đôi môi tím mấp máy khuất lẩn sau làn khói trắng lạnh. Cô ta, ăn mặc phong phanh giữa trời đông tuyết phủ dày, bờ vai trắng nhợt lộ ra hoà vào màu tuyết dưới chân và đối nghịch với chiếc váy đầm màu đỏ trầm. Đêm tối chỉ có gió th́ thầm, và bản t́nh ca lấp liếm bằng một giọng buốt lạnh.

Bản t́nh ca cầu hồn.
Và nữ thần chết đứng chờ cuộc hẹn sắp đến.





2.

Không biết Jin đă rủ rỉ bên tai tôi bao lâu cho tới lúc tôi thức giấc. Chỉ biết đă nghe thấy tiếng cậu ta từ xa, rất xa xôi, tưởng như không bao giờ chạm tới được, rồi bất ngờ hiện tại ập đến và trước mắt tôi hiện ra cái trần nhà quen thuộc. C̣n Jin nằm sát rịt bên cạnh và miệng vẫn c̣n đang mấp máy gọi “Kame-chan”. Tôi muốn phản ứng, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh khỏi mộng ảo.

“Kame-chan, lại nằm mơ ah?”

Tôi thở hắt ra, ư muốn đáp lại. Cổ họng đắng nghét và tôi chẳng c̣n sức để mở miệng nói. Cứ như thể đêm qua bóng tối trùm lấy cả thân xác tôi, lôi tuột xuống huyệt mộ, và tới tận giờ tôi vẫn chưa trồi lên được khỏi lớp đất bùn nhớp nhúa về với thực tại dù đă không ngừng vùng vẫy.

Chợt nhận thấy người ḿnh ướt đẫm mồ hôi khi Jin quệt tay qua trán tôi, vuốt mớ tóc mái ướt lên phía trên và tỏ ra khá lo lắng “Không phải cảm đấy chứ?”

Tôi lắc nhẹ đầu vẫn ở tư thế nằm, rồi thở hắt ra một lần nữa và ngồi dạy. Cùng lúc đấy những mảnh vụn của giấc mơ đêm qua cũng rơi bơm vào trí nhớ, ghép khớp lại với nhau, tạo nên một cơn buốt lạnh chạy dọc sống lưng trong khoảnh khắc. Đoạn quay dừng lại ở đôi môi tím ngắt đang mỉm cười. Cô ta mỉm cười. Và môi mấp máy ca từ.

“…–arashi.”

“Hử?”

“Tôi mơ thấy Igarashi.”

Giữa hỗn độn, tôi nhận ra người con gái quay trở lại từ mùa đông năm đó, từ đêm đen, từ trong quá khứ.

Từ cái chết.




3.

Setsuna Igarashi là người mẫu của tạp chí M - words. Cô ta có đầy đủ tố chất của một người đẹp, là một người mẫu có đôi chút tiếng tăm, nhưng lại chỉ thực sự trở nên nổi tiếng và đuợc nhắc tên suốt khi các tờ báo đồng loạt đưa bản tin “Người t́nh của Akanishi Jin (Kat-tun) - người mẫu Igarashi Setsuna.”. Cá nhân tôi khi đọc bản tin đấy cũng giật bắn người, ǵ mà người đẹp nóng bỏng và anh chàng đào hoa, lại c̣n ảnh hai người khoác tay nhau cùng đi vào một quán bar nữa. Theo như Junno sau này miêu tả lại, mặt tôi lúc đấy cứng đờ, mắt trợn lên và biểu lộ rơ cái vẻ “Bỡn tôi đấy ah”. Mà đúng là tôi có cảm giác bị bỡn. Akanishi Jin, cậu ta có một người t́nh.

Trước khi tôi ư thức được th́ tờ báo đă bị tôi ṿ nát và ném vào thùng rác ở trước mặt. Junno vỗ vai tôi bảo thôi nào, nhưng tôi không nghe, lại hẩy tay anh ra một cách khiếm nhă, và bỏ ra khỏi pḥng họp với tâm trạng cực ḱ khó chịu. Tôi không biết đích xác th́ ḿnh khó chịu v́ cái ǵ, lúc đấy cũng không có nhu cầu t́m hiểu, chỉ cần biết Jin là nguyên nhân to tướng nhất. Cậu ta giấu tôi, cậu ta bỡn tôi… ǵ cũng được. Tôi cảm thấy ghét cậu ta vô cùng.

Cũng từ đấy tôi bắt đầu chú ư tới Igarashi, như tất cả mọi người khác, v́ đấy là người t́nh (trước đây là) bí mật của Jin. T́m hiểu cô ta không phải là điều khó khăn, v́ báo chí rồi cũng phanh phui hết đời tư của cô người mẫu này ra cho kịp những ấn bản nóng hổi phục vụ độc giả. Rốt cuộc chỉ sau một ngày tôi đă được biết cô ta sinh ngày 23/8/1985, sống một ḿnh, tốt nghiệp trường Nhân Văn, người mẫu hạng hai của M-words (không phải v́ cô ta không đẹp mà v́ cuộc sống cô ta được đánh giá là không lành mạnh cho lắm), có góp mặt trong vài movie nhỏ, có tài lẻ, đặc biệt là sống và làm việc có phần vô tổ chức. Ư cuối cùng khiến tôi phần nào hiểu (một chút) v́ sao hai người đấy lại qua lại với nhau. Một cuộc sống vô tổ chức.

Jin là một gă sống cực ḱ vô tổ chức. Nên hiển nhiên người t́nh của cậu ta cũng phải ở đẳng cấp tương tự như thế.

Tôi trở về pḥng và đă thấy cậu ta nằm ch́nh ́nh ở trên giường ngủ. Hành lư của chuyến đi xa vừa rồi c̣n vứt lổng khổng trên sàn, chiếc áo bu-dông vắt trên ghế bành và giầy quăng mỗi nơi một chiếc. Cậu ta rên rỉ trong mơ có vẻ mệt nhoài, xem ra đă tận hưởng toàn vẹn cái gọi là rời bỏ Tokyo và yêu thích những ngày tự do ngắn ngủi của ḿnh.

“Này, sao không về nhà mà lại ở đây?” Tôi bực tức, lôi cậu ta dạy. Vào lúc này th́ tôi chẳng có tí lương tâm nào mà để cậu ta ngủ một giấc cho đă và đi chuẩn bị bữa tối cho người bạn thân thiết. Tôi chỉ muốn lôi cậu ta dạy và đá ra khỏi nhà ḿnh càng nhanh càng tốt. “Dạy đi! Về nhà mà ngủ!”

“–Kame-chan?” Cậu ta nhíu mày, mắt vẫn chưa thèm mở, nói giọng ngai ngái “Ǵ thế?”

“Về nhà mà ngủ!” Tôi nói gần như gắt lên, thiếu kiên nhẫn, lấy hết sức lôi cả người cậu ta ra khỏi giường. Jin không chống cự, lăn xuống sàn, và cứ nằm vật ra đấy ngóc cổ lên hỏi “Hmm .. Đang bực tức chuyện ǵ à?”

“Nope! Có nhà th́ về mà ngủ. Tôi c̣n bận.” Tôi hạ giọng, trả lời lạnh tanh, nhưng tôi biết cái đấy chẳng ăn thua ǵ với Jin hết. Cậu ta xem ra chẳng nghe ǵ, chẳng để ư, vẫn tiếp tục nằm trên sàn, đổi lại tư thế cho thoải mái và trở lại giấc ngủ đang dở giữa chừng. Tôi chẳng c̣n có thể làm ǵ khác ngoài việc chửi thề. Rốt cuộc tôi lại là người đứng dạy, vơ lấy áo khoác và bỏ ra khỏi nhà-ḿnh.

Báo chí ngày hôm đấy chỉ có mỗi việc là đăng tải tin về Jin và Igarashi. Từ báo lớn đến báo lá cải, cứ như là giới giải trí đă mục rữa không c̣n thứ ǵ thơm tho để mà khai thác, tất cả đành phải tập trung vào một thứ nóng hổi và bốc mùi, một scandal. Rồi th́ các fan hâm mộ sẽ rú lên, những đứa con gái xuẩn ngốc, một số sẽ ́ ê khóc lóc v́ mất thần tượng, một số lấy làm thú vị, mà có khi một số lại gào thét đ̣i tự tử cũng nên. Rồi th́ tôi và T-Tun sẽ lại được vây quanh và phỏng vấn về ông hoàng Jin Bakanishi.

“Như thế có quá nhiều không?” Tatsuya nhún vai trong lúc nghe tôi cằn nhằn “Chỉ là một cô gái thôi mà, cậu việc ǵ phải phản ứng mạnh như thế?”

“Em không biết. Em chỉ muốn t́m cách xả sự khó chịu này thôi. Mà em có thể làm ǵ nhiều hơn cằn nhằn chửi rủa ca thán chứ? Giết cậu ta chăng!” tôi tỏ rơ sự bất lực trong việc kiểm soát cảm xúc (vô lư) của ḿnh. Tatsuya lại tiếp tục nhún vai và kiệm lời như mọi khi, mặc tôi xả stress bằng đĩa mỳ xào rưới sốt ḅ. Đôi khi tôi không hiểu Tatsuya. Người ta sẽ t́m cách an ủi bạn ḿnh ở một quầy rượu hay ǵ đấy hơn là một tiệm mỳ ở lề đuờng.

“Có thực mới vực được đạo.” Tatsuya tách đũa ra khi nhận được suất của ḿnh, tỉnh bơ “Đằng nào th́ cũng đă vậy rồi, cậu ăn cho no, ngủ một giấc và sáng mai chúng ta cùng xử lư cái thằng ngốc đấy, neh?”

“Vật cậu ta ra, dí sát dao vào cổ và chửi rủa nhiếc móc?”

“Không. Yêu cầu cậu ta giới thiệu Igarashi.”

Tatsuya nh́n tôi với ánh mắt rất là “chẳng phải đấy là điều cậu muốn nhất sao?”, tay vẫn không ngừng dùng đũa cuộn những sợi mỳ lên. Cái sự tỉnh rụi của anh ấy nhiều lúc làm tôi ớn lạnh. Nhưng có thể anh ấy nói đúng. Thực ra cái tôi muốn biết chỉ là Igarashi, tại sao lại có thể trở thành người t́nh của Jin.

Ngay đến nằm mơ, tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc Jin sẽ có một bạn gái.




4.

Ngay đến nằm mơ, tôi cũng chưa từng nghĩ rằng Jin sẽ có một cô gái của riêng ḿnh. Nhất là vào thời điểm đấy. Tôi vẫn tự lẩm bẩm, có thể đấy chỉ là một cuộc t́nh chóng vánh chẳng may bị báo chí chộp được, nhưng Jin nhanh chóng phủ nhận ư nghĩ đấy bằng một tiếng ah kéo dài “–hh, Setsuna hả, sao họ lại tóm được bức ảnh này nhỉ?” vào sáng hôm sau. Cậu ta gọi tên Igarashi một cách tự nhiên. Tôi cứ ngỡ việc cậu ta nhớ được tên họ người khác đă là ḱ tích rồi, nhưng cô gái này c̣n được nhiều hơn thế.

“Ra vậy. Ra là chuyện thật hả?” Junno không giấu vẻ thích thú, Jin th́ gật gù “–nhưng đáng ra họ phải chụp được cô ấy ở góc đẹp hơn.” mắt cậu ta ánh lên sự mơ màng một cách rơ ràng.

“Nghe như cậu cố t́nh cho parazzi chụp được nhỉ?” Koki vào thẳng vấn đề một cách hào hứng “Chừng nào bọn này được gặp Igarashi? Trưa? Chiều? Tối? Hay bây giờ?”

Tôi nghe Tatsuya lẩm bẩm trong miệng “Baka.”. Anh ấy vẫn điềm nhiên đọc báo, xem ra chẳng quan tâm ǵ tới mọi sự. Tôi tự nhận thấy sau buổi tối hôm qua ḿnh cũng chẳng muốn làm to chuyện như đă nói nữa, nên chẳng nhào vào hỏi hay rủa ǵ Jin. Thành ra Junno tỏ ra bất ngờ “Kame, cậu không có ư kiến ǵ ah? Hôm qua cậu đă rất tức giận mà neh?”

“Nope.” trả lời ngắn gọn súc tích, tôi bỏ ra khỏi pḥng nghỉ của Kat-tun ngay khi nhận ra phản ứng (tức giận à, cái-này-hay-đấy) của Jin.Tôi không kiểm soát được những cảm giác ngu xuẩn, sự bốc đồng và máu nóng tràn lên mặt. Ngay lúc này tôi hiểu ra cậu ta đă yêu, bằng trực giác và sự thấu hiểu tính cách của Jin, cùng với lời khuyên hôm trước của Tatsuya, và tôi chẳng c̣n muốn t́m hiểu ǵ thêm nữa.

Igarashi Setsuna, cô ta chính thức bước vào trí nhớ và những kí ức của tôi về Jin, bằng cách như vậy.




5.

Sau này khi Igarashi trở thành quên lăng trong bản lí lịch của Jin và thông tin báo chí, tôi vẫn c̣n nhớ cô ấy ở những chi tiết nhỏ nhất. Cô ấy lúc nào cũng để tóc suông dài màu đen tuyền nguyên bản, thường buộc cao. Mắt cô ấy màu đen, nhưng lại thường đeo kính áp tṛng có ánh trà. Hay tô môi màu đỏ trầm hoặc tím và đánh viền mắt thật đậm. Tôi vẫn giữ một cái ảnh nhỏ của Igarashi trong ví, điều đấy khiến một số người lầm tưởng cô là người yêu của tôi mà không hề nhớ ra con người từng một thời gian luôn được nhắc đến cạnh cái tên Akanishi Jin. Đôi khi tôi thấy thời gian và trí nhớ con người thật tàn nhẫn. Họ có thể quên ngay những thứ mà chính họ làm rùm beng lên trước cả thiên hạ.

Jin chỉ cười và gật gù mỗi khi nghe tôi nói thế. Cá nhân cậu ta cũng không quan tâm sự quên lăng của con người, hay ngay cả về Igarashi. Jin bảo rằng tôi quá đa cảm rồi, một con người rốt cuộc vẫn chỉ là một con người, ngay cả tôi và cậu ta rồi cũng sẽ trôi vào cái sự quên, huống chi là Igarashi, chỉ được nhắc đến v́ một vụ scandal.

Cho dù vậy, tôi vẫn không thể làm phai mờ đi h́nh ảnh Igarashi trong trí nhớ. Thậm chí là giọng nói và hương thơm. Tôi không nhớ tất cả những người đẹp, nhưng một con bướm găy cánh, bởi v́ nó găy cánh nên có lẽ tôi sẽ nhớ măi suốt cả phần đời c̣n lại. Tới mức bị ám ảnh.

Igarashi đă ở lại trong tôi như một ám ảnh.




6.

Tôi nóng gáy nh́n ra cửa, thấy Jin đang đứng dựa sát cánh cửa và nh́n tôi chằm chặp. Tôi chờ cậu về cùng, cậu ta cuời cười đáp lại khi thấy tôi hất mặt lên hỏi muốn ǵ. Thế rồi cậu ta buông balô xuống đất và lại gần tôi “Sao? Giận ǵ tôi ah?”

Phải rồi, tôi giận. Tôi muốn dần cậu ta một trận tơi tả. Tôi muốn cậu ta chết đi, xuống mười tám tầng địa ngục, mục ruỗng thây ma dưới tối tăm. Tôi muốn cậu ta biến mất khỏi tầm mắt, cùng với cái cô Igarashi kia, ra khỏi những cảm xúc và sự chứng kiến của tôi. Nhưng đấy là chuyện hôm qua, tôi biết vậy. Một đêm dài trôi đi đủ để tôi thấy mọi thứ trở nên nhạt nhẽo.

Jin Bakanishi hiện ra như một thứ nhạt nhẽo, ngay lúc này trước mặt tôi.

“Cậu không v́ Setsuna mà không nh́n mặt tôi chứ?” Jin lại mỉm cười cái kiểu không thể chịu được, như mỗi lần cậu ta thấy thích thú một điều ǵ đấy, và tôi thấy nóng mặt trở lại. Đấy là biểu hiện điềm nhiên của một con quỷ, như thể nó thấy có thứ hay ho để đổi chác, chiếm đoạt, nhấm nháp. Cậu ta luôn thích nhấm nháp sự tức giận của tôi, ở mọi cấp độ, và có lẽ cười trên tất cả những điều đấy. “Sao nào?” cậu ta chống một tay vào tường th́ thầm vào sát tai tôi.

“Kame, Fujita-san đang chờ cậu dưới sảnh.” Tatsuya xuất hiện bất ngờ, gơ gơ cánh cửa và gọi. Jin quay ra chặc lưỡi “Tat-chan, nhắn Emi-san chờ chút được không?”

“Fujita-san có t́m cậu đâu, baka.” Tatsuya lạnh tanh “Lo mà đi giải quyết vụ bạn gái và chuyến chơi xa của ḿnh đi. Các sempai đang t́m đấy.” rồi quay đi luôn mà chẳng đợi Jin phản ứng lại. Tôi vội vàng lách người qua tay Jin, bỏ mặc cậu ta ở lại pḥng tập, đi theo Tatsuya.

Lúc đấy tôi đă kín đáo thở phào, khi Tatsuya đến, như vị cứu tinh cứu tôi ra khỏi móng vuốt quỷ dữ.



Emi-san hôm nay ăn mặc kín kẽ hơn thường lệ. Chị mặc một váy dày tới tận gót, áo len cao cổ, quần áo tông màu xanh lam và đeo một cái kính đen mắt lớn. Chị đang chọn cafe từ máy bán nước tự động khi tôi xuống, nở một nụ cười thật nồng nhiệt và dễ chịu “Lâu quá không gặp Kame-chan!” và ôm tôi có phần hơi chặt quá. “Coi chừng đổ cafe” tôi cười và nói, Emi-san vội buông tay ra và cười trong sự luống cuống rất Emi-san.

Xong việc chưa, đi ăn chút ǵ với tôi không, Emi-san mời, và dĩ nhiên tôi chẳng có lí do ǵ để từ chối. Tôi rất quư Emi-san, đấy là một người phụ nữ đáng mến. Chị mời cả Tatsuya nhưng anh ấy khước từ (như trước giờ vẫn thế) và nhanh chóng định trở lại lên tầng.

Cùng lúc đấy tôi (và cả Tatsuya) nh́n thấy Igarashi đang đứng ở cầu thang, đang ḍ bảng chỉ dẫn các khu vực. Cô ta đội một cái mũ lưỡi trai sụp xuống, nhưng thật khó để không nhận ra một người như cô ta ở chốn này.

“Igarashi Setsuna..” tôi bật ư nghĩ thành tiếng và liền nhận lại được sự chú ư của cô ta. Người quen của cậu ah, Emi-san hỏi ngạc nhiên, tôi vội vàng lắc đầu. Igarashi và tôi nh́n nhau rất lâu, kĩ càng, có phần khiếm nhă, chỉ dứt mắt đi khi nghe thấy Jin gọi. Cậu ta đứng ở lưng chừng cầu thang nh́n lần lượt tất cả bọn tôi.

“Xin lỗi v́ không hẹn trước, nhưng em nghĩ là nên đến gặp anh ngay.” Igarashi nói bằng một chất giọng trầm và dịu dàng, giơ tờ báo có mẩu tin về hai người ra (thực ra th́ tờ báo nào cũng có). Jin trả lời Igarashi cái ǵ đấy, và tôi nhíu mày khi thấy ánh mắt cậu ta hướng về phía ḿnh. Cứ tiếp tục bỡn tôi đi, tôi lẩm bẩm, và kéo Emi-san đi ngay lúc cậu ta lên tiếng chào chị.

“Chuyện ǵ thế?” Emi-san thắc mắc, nhưng tôi không trả lời, có lẽ vậy nên chị cũng không nhắc đến trong cả buổi tối hôm ấy nữa. Tôi kéo chị đi thật nhanh, cơ hồ sợ. Tôi sợ sẽ thấy hai người đấy t́nh tứ ôm hôn nhau ngay trước mắt ḿnh.

Và biết đâu ngay lúc đấy tôi sẽ hụt chân rơi vào bóng tối.





7.

Cái bóng tối trong tôi, không biết bằng cách nào và từ khi nào xuất hiện. Tôi chỉ biết ḿnh sợ không có ai ở bên, không có Kat-tun, không có Jin, không có cả chính tôi. Cứ như thể tôi ở trong một căn pḥng trống, có ánh đèn nhập nhằng, nhưng tôi thậm chí không thấy cả bóng ḿnh in lên tường. Một cách thật khẽ khàng và kín đáo, tất cả bọn họ rời bỏ tôi, khoá kín cửa, và tôi rơi vào sự rỗng tuênh của không khí.

Đấy là một giấc mộng lặp lại trong rất nhiều đêm, của nhiều năm liên tiếp.

Ayumi bảo tôi, đấy là một cái hố sâu, tuy chỉ xuất hiện ở một số ít người, nhưng đă có th́ sẽ không bao giờ biến mất. Và không sớm th́ muộn tôi cũng sẽ hụt chân rơi vào đấy. Rất nhanh thôi. Rồi biến mất vĩnh viễn.

Như cô ấy và người t́nh của ḿnh.




8.

Quá nửa đêm, tôi nghe tiếng cửa mở khoá, gió đêm lùa vào buốt lạnh và Jin xuất hiện. Cậu ta hạn chế tối đa những tiếng động, nhẹ nhàng đóng cửa lại, cởi bỏ áo khoác và giầy. Tôi có thể nghe thấy người cậu ta run lên và hơi thở cũng buốt lạnh.

Ngủ chưa, cậu ta th́ thầm khi chui vào trong chăn. Tôi không trả lời, cũng không cựa người, để mặc cậu ta dụi mặt vào người ḿnh cho bớt lạnh. Đêm tối bao trùm, bủa quanh cảm xúc, tê liệt suy nghĩ, có lẽ bởi vậy tôi chẳng c̣n cảm giác ǵ cả. Tôi chỉ c̣n mỗi việc đối mặt với hơi thở vang rơ ràng giữa bóng tối. Và một mùi hương.

“–Nước hoa ǵ vậy?” tôi bật tiếng hỏi, vô t́nh. Cậu ta ừ hử sau lưng tôi. Tôi thoảng nghe thấy một mùi hương, hẳn phải rất mạnh mẽ và quyến rũ, nên dù đă bạt đi v́ cái lạnh của mùa đông mà vẫn c̣n vương lại thế này. Tôi không biết, cậu ta nói sau khi cũng thử nghiệm lấy nó, rồi lại tiếp tục dụi sâu vào trong tôi. Sự khó chịu lại dâng lên trong ḷng. Tôi bật dạy và bỏ ra khỏi giường. Xoay nút bật đèn bàn, vừa đủ sáng để không bị chói mắt.

“Cậu sao vậy?” Jin cũng ngóc đầu lên, thắc mắc “Lạnh lắm đấy.”

“Cô ta quả là đẹp thật.” tôi không dự tính sẽ nói những điều này, nhưng lời nói tự chúng phát ra trước khi tôi kịp nhận thấy “Và dùng loại nước hoa rất quyến rũ… Sao hai người quen nhau vậy?”

Jin hạ đầu xuống, ra chiều hiểu ra tôi mắc chứng ǵ lúc nửa đêm thế này “—ờ, ở trạm ga khi tôi đi cách đây nửa năm. Cô ấy cũng ngồi chờ tàu.”

“Lâu vậy cơ ah?” sửng sốt, tôi quay lại nh́n cậu ta trừng trừng “Nửa năm và cậu thậm chí không nhắc tới chỉ nửa câu về cô ta?”

“Nếu kể ra th́ cậu có bớt ghen như thế không?”

Tôi trừng mắt nh́n cậu ta. Jin bật cười như thể chọc tức đuợc tôi là một thú vui “….—mmm, thực ra th́ có nhiều cái không nên biết th́ hơn. Setsuna là một ví dụ. Nếu có thể th́ ngay cả lúc này tôi cũng không muốn cậu biết sự tồn tại của cô ấy.”

“V́ sao?” tôi ngạc nhiên. Nhưng Jin lắc đầu, kết thúc cuộc nói chuyện bằng im lặng. Tôi đành tắt đèn, nằm trở lại giường và chui vào sâu trong chăn. Mọi thứ lại trả lại sự yên tĩnh đáng có của một buổi đêm. Cậu ta tiếp tục mải nghĩ một lúc rất lâu. Rồi một lúc nào đấy trong cơn mơ chập chờn, tôi nghe h́nh như Jin thở dài - một điều hiếm hoi - và nói rất khẽ trong miệng “— Setsuna không phải người yêu của tôi.”

Tất cả ch́m trở lại đêm tối.




9.

Ngay khi nhận thức được đầy đủ về giấc mơ ḱ lạ của ḿnh, tôi thay quần áo và nhanh chóng t́m đến nhà Ayumi. Hôm nay không phải ngày ǵ đặc biệt, lại là giữa tuần, nên muốn gặp được Ayumi th́ không c̣n cách nào khác là đi từ sáng sớm. Lúc tôi đến Ayumi vẫn c̣n trong bộ dạng vừa ngủ dạy. Cô ấy bối rối, bảo chúng tôi đứng chờ, và vội vàng đi thay quần áo.

Có lẽ là đă phải hơn một năm, kể từ lần cuối tôi đến nhà Ayumi. Thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau ngoài phố, ở quán bar, nhưng chưa bao giờ chủ động t́m nhau cả. Có những mối quan hệ dù tồn tại, có thể sự giống nhau giữa hai bên đạt tới mức cảnh giới, nhưng không nên được tiếp tục hoặc tiến sâu thêm một chút nào. Ayumi và tôi là như thế. Có thể nói là tôi sợ. Nếu tôi tiến sâu hơn, hiểu sâu hơn, th́ không chỉ là việc không thể rút chân ra khỏi cuộc sống của cô ấy nữa, mà chính tôi sẽ trở thành Ayumi.

Một cơn cuồng loạn và bản ngă không thể cứu chuộc nổi.

V́ bóng tối vẫn đang khoét sâu hơn, hoen rỉ, chờ ngày đổ tràn.




10.

Jin bảo đa cảm là một tính xấu của tôi. Sợ ở một ḿnh, vơ lấy quá nhiều suy nghĩ, tự tạo ra nhiều cảm xúc, để tâm quá mức tới t́nh cảm của người khác. Tất cả những cái đấy chẳng lấy ǵ làm hay ho, nhất là lại đi cùng nhau nữa. Nếu không th́ tôi phải thế nào, tôi cự lại, và cậu ta như mọi khi, bật cười thật lớn và lim dim đôi mắt mơ màng. Thế nào ư, như tôi đây này, nhưng mà nếu cậu đạt được chỉ một nửa cảnh giới của tôi th́ thế giới này lại thành ra quá nhiều nhân tài mất rồi phải không.

Tôi tảng lờ. Igarashi tiếp tục xuất hiện trên các mặt báo, dĩ nhiên cả Jin, nhưng cậu ta chỉ ôm đĩa mỳ lạnh ăn ngon lành chứ chẳng bận tâm ǵ tới các bài báo. Tôi nh́n kỹ những bức ảnh của Igarashi, mơ hồ cảm nhận được từng đường nét của vẻ đẹp đấy qua sự lần ṃ của đầu ngón tay, một cách lạnh lẽo, như cái chết ở cận kề. Ánh mắt màu trà trong bức ảnh xoáy sâu vào người nh́n chúng.

Thứ nước hoa đêm qua tự nhiên vẳng lại trong tri giác của tôi, vô t́nh, và trong phút chốc bỗng nhiên tôi mất hết mọi nhận thức.

“Sao thế?” Jin quơ tay qua mặt tôi. Tôi giật ḿnh trở lại tỉnh táo. “Nope..” tôi nói nhỏ. Cậu ta rướn người nh́n qua vai tôi, cũng ngắm nghía ảnh Igarashi một lúc, nhưng hẳn không bị bủa vậy bằng những cảm xúc ḱ lạ kia như tôi.

“Cậu thích Setsuna ah?” Jin buông một câu hỏi bất ngờ. Tôi nh́n cậu ta chết trân, chưa kịp hiểu câu hỏi, không, tôi hiểu, nhưng hoàn toàn chưa từng nghĩ đến điều đấy bao giờ để mà phản ứng lại. Jin ah lên một tiếng như thể cậu ta hiểu hết mọi chuyện trên đời “Ờ ờ, cái đấy gọi là yêu từ cái nh́n đấu tiên.”

“Đừng nói nhảm nữa!” Tôi đập tờ báo vào mặt cậu ta. Jin khịt mũi, cười ruồi, lại tiếp tục nh́n ảnh của Igarashi “well… — lúc đấy tôi chờ tàu đi Sapporo. Setsuna cũng ngồi ở ghế đợi, không trang điểm tí nào, thậm chí tóc cũng rối, tóc dài mà rối th́ cậu biết [ấn tượng] thế nào rồi đấy, trông cô ấy thực sự chẳng khác ǵ hồn ma ở ga tàu điện.”

Cậu ta ngừng một chút, có vẻ như chờ đợi tôi cười một cái v́ câu nói đùa của cậu ta, nhưng xem ra phải thất vọng “Trong lúc đợi tàu 2 đứa nói chuyện vài câu, sau này t́nh cờ gặp lại vài lần, thực ra hôm rồi tôi có chuyện nhờ nên mới gặp Setsuna, chẳng may gặp đúng bọn parazzi đang ŕnh rập gần đấy. Hiểu chưa? Setsuna không phải người yêu của tôi.”

“Sao không nói với các sempai mà đính chính lại?” Tôi nheo mắt, nh́n cậu ta nghi ngờ. Cậu ta chỉ nhún vai “Có tin đồn với một người đẹp thế cũng có cái thú. Sự thật th́ ḿnh cậu biết là được rồi, neh? Nhưng mà giờ Setsuna đang được gọi là người t́nh của Akanishi Jin tài hoa nên cậu tốt nhất đừng thích cô ấy. Chuyện t́nh tay ba ah… ” cậu ta lại lim dim mắt tưởng tuợng.

“Baka.” tôi nói. Có điều, phải người t́nh thật hay không, cậu ta có yêu thật hay không, tôi đă chẳng c̣n nghĩ đến từ đêm qua rồi. Khi mùi nước hoa c̣n vương lại trên người cậu ta khẽ khàng vây lấy tôi trong đêm tháng hai tê lạnh, nó thẩm thấu vào da thịt, khứu giác và suy nghĩ của tôi, như một kí sinh trùng trang lệ khoanh những cái chân bé xíu của nó lại và nằm rịt trong đấy. Tôi bị hút vào đôi mắt ánh trà, viền mắt kẻ đen đậm, đôi môi tím, mùi nước hoa, và giọng trầm dịu dàng.

Nhưng tôi biết đấy không phải là yêu.

Mà là sợ hăi.




11.

Jin chỉ kể lại phần sau câu chuyện khi hai bọn tôi đến dự đám tang của Igarashi - cô gái ra đi ở tuổi hai mốt, sắc đẹp vẫn c̣n đang thổn thức, sự nghiệp người mẫu c̣n trên cao. Đấy là ngày 17 tháng 12, có gió có tuyết, Jin hai mươi hai tuổi, mới chỉ quen biết cô ấy một năm ba tháng.

Tôi gặp Setsuna lần đầu ở ghế đợi tàu đi Sapporo, cậu ta nhắc lại, khuôn mặt không trang điểm và tóc rối. Cô ấy mặc váy trắng dài qua gối, áo sơ mi màu lam, và cũng đợi tàu. Cô ấy bảo là cũng mua vé đi Sapporo, nghe nói ở đấy cảnh vật rất lăng mạn, muốn đi thử một chuyến xem sao. Cô ấy miêu tả lại Sapporo trong tưởng tượng của ḿnh, thật lạ là đúng với thực tế gần 80%. Nhưng cho dù vậy, cô ấy chẳng bao giờ lên tàu cả.

Jin dừng một lúc rất lâu, cho tới tận khi quan tài được hạ xuống huyệt mộ, thoáng thở dài ở hồi tưởng cuối cùng mà có lẽ chính cậu ta chưa bao giờ thích nhắc đến “– tôi hỏi tại sao và Setsuna cười - Mỗi người đều có những ngưỡng giới nhất định mà họ không nên bước qua, neh?”

Tôi lạnh người, mường tượng được Igarashi lúc đấy, khi khuôn mặt trần trụi không một nét phấn, nụ cười nở ra héo úa tới chừng nào.

Nhiều hơn cả bóng tối. Cô gái ấy đă mang theo ḿnh cái chết ngay khi c̣n sống.





12.

Tin tức trên báo chí về hai người họ cũng vơi dần, chỉ thỉnh thoảng có tờ đăng tải được một bức ảnh họ đi với nhau. Thời gian này Jin hay lắc đầu, bảo là sao lại nhanh nguội thế không biết, đâu phải lúc nào giới nghệ sĩ cũng có được một cặp trai tài gái sắc cặp kè nhau như thế này chứ. Cậu ta nhấn mạnh cụm từ trai tài gái sắc, nh́n tôi bóng gió, tôi đáp lại bằng nụ cười chắc phải méo mó lắm v́ Junno giật bắn người khi bước vào pḥng “Kame, cậu khóc hay cười thế?”

Anh hơi rụt người lại, cứ như là bị cái lạnh chạy dọc sống lưng. “Igarashi đụng phải nhà báo ở ngoài kia ḱa Jin.” anh thông báo như thế. Jin nhướn mày nani một câu to, bỏ tờ báo ra, nhảy xuống khỏi bàn và xỏ vội giày “Vừa nói dứt miệng xong, bọn nhà báo này đểu thật.”

Tôi và Junno ra chỗ cửa sổ, nh́n xuống dưới. Phải mất khoảng năm phút Jin mới xuống tới nơi, cùng với sự giúp sức của các bảo vệ, giải thoát Igarashi ra khỏi những tay nhà báo. Cô ta vẫn đội mũ lưỡi trai sụp, tóc buộc cao và mặc bộ đồ tông màu đen. Nhưng cho dù thế nào cô ta cũng thực sự quá nổi bật để mà không bị nhận ra ở những chốn như thế này.

Jin không quay về pḥng tập cả ngày hôm đấy. Tatsuya tỏ rơ sự không vừa ư trên mặt “Cậu ta nên biết giới hạn th́ tốt hơn.”, anh ấy nói khi kết thúc buổi tập nhảy, chuẩn bị tập thêm guitar như thường lệ.

“Sáng nay trên đường anh gặp Fujita-san, chị ấy hỏi thăm về cậu. Anh bảo là cậu c̣n đang mắc vào lưới t́nh tiêu cực.” Anh ấy nói mà môi không thèm nhếch cười, lạnh tanh, cái đấy khiến tôi sởn gai ốc “Tatsuya, sự hóm hỉnh của anh thật đáng sợ.”

“Anh có đùa đâu nào.” Anh lấy guitar từ trong túi ra “dù là với Jin hay Igarashi th́ đều không tốt. Cậu quá để tâm tới hai người đấy rồi.” Tatsuya nh́n thẳng vào mắt tôi, kiểu đừng cự lại làm ǵ cho mất công, “Cậu quá để tâm rồi đấy. Có khi Jin c̣n không chú ư Igarashi nhiều như cậu.”

Tôi thắc mắc tại sao anh ấy lại nhận định như thế, Tatsuya hơi nhíu mày một tí trong lúc t́m từ diễn đạt “Cái đấy– Cậu biết trực cảm mà phải không? Well, anh luôn nhận ra được những kẻ như thế.” và anh ấy buông một câu kết thúc trước khi tôi kịp hỏi ǵ thêm “Tin anh đi, đừng có lại gần Igarashi. Cô ta sắp chết rồi.”




13.

Cô ta sắp chết rồi, đấy là một câu đáng sợ, nhất là khi nó lại xuất phát từ một người như Tatsuya. Tatsuya lúc nào cũng tạo một cảm giác tỉnh táo tới kinh hăi. Anh ấy không phải là người sắp chết, cũng không toát ra mùi tử khí, lại càng không phải sát nhân, nhưng anh ấy quá tỉnh táo, tới mức mọi câu nói của anh ấy đều có thể nghiêm túc trở thành sự thật.

Igarashi sắp chết rồi, đấy là sự dự báo khó hiểu của Tatsuya, chỉ nửa năm trước khi nó đến thật.

Và cũng đúng như anh ấy nói, suưt nữa tôi đă cùng Igarashi xuống sâu dưới ḷng đất. Dù đấy, vô t́nh hay hữu ư, đều không phải là âm mưu của người đă lạnh thây dưới mộ.




14.

Lúc giật nảy người nhận thức trở lại, tôi đă nằm gọn trong tay Jin và cùng ngă vật ra trên sàn. Gió tràn vào qua cửa sổ tầng mười hai, hun hút, lạnh lẽo, cười cợt. Tôi đă không biết rằng ḿnh suưt có cuộc hẹn với tử thần.

“Baka! Cậu nghĩ cái quái ǵ thế!” Jin một tay ôm mặt, một tay vẫn giữ chắc tôi, thở dồn, mồ hôi chảy mướt trên mặt cậu ta. Tôi chết trân một lúc rất lâu mới thấy cảm giác chân tay mồm miệng của ḿnh quay trở lại kiểm soát. Nh́n ra ngoài trời tối đặc, trong khoảnh khắc tôi giật thót người nhận ra ư định mới năy của ḿnh. Nhảy xuống từ tầng mười hai. Và thế là, kết thúc.

“–chỉ một bước chân, cậu sẽ thanh thản.”

“Hả?”

“Igarashi đă nói như thế.”

Tôi nghe thấy gió mang theo tiếng cười lùa đi khắp bóng tối ngoài trời.




15.

Một cô gái lạ đứng trước cửa nhà tôi, h́nh như đang ḍ số nhà theo một tờ giấy con con, và khi biết chắc đúng địa chỉ rồi th́ bấm chuông cửa. Nhưng mà tôi không hề biết cô ta.

“Xin lỗi, cô t́m ai?” Tôi hỏi, nhưng cô ta chưa kịp trả lời th́ cửa bật mở và Jin cùng Igarashi xuất hiện. “Về rồi đấy ah?” Jin tỉnh bơ hỏi tôi, dù cậu ta rơ ràng từ trong nhà-của-tôi chứ không phải của-cậu-ta bước ra.

Ayumi-chan, Igarashi gọi thân mật, h́nh như hơi say, bước chân lảo đảo trên đôi giày cao gót cao ít nhất năm phân. Ayumi vội vàng đỡ lấy, rồi nh́n cả tôi và Jin, lịch sự cúi đầu “Xin lỗi đă làm phiền hai người.”. Không sao, bạn bè cả mà, Jin nhoẻn miệng cười, ra dấu victory chào tạm biệt đúng theo thói quen, và Ayumi kéo Igarashi vào trong xe cô đỗ cách đây vào mét. Cô ta, Igarashi ấy, lẩm nhẩm trong miệng một bài thơ nào đấy, thiên đường đă bỏ rơi tôi, âu yếm hôn má Ayumi và cười khúc khích.Tôi bỏ vào nhà.

“Họ căi nhau, Setsuna muốn nhờ tôi một chút việc thôi.” Jin đóng cửa, rùng ḿnh một cái v́ đă ra ngoài chỉ với một chiếc áo sơmi mỏng tèo. Mùi nước hoa đọng lại rất rơ trong nhà tôi, quanh cậu ta, lửng lơ ở mọi ngóc ngách.

“Nghe tôi nói không?” Jin tựa đầu vào vai tôi lúc tôi nh́n chiếc xe của hai người kia lái đi qua cửa sổ. Tôi vẫn nghe cô ta đọc lại bài thơ to hơn “Thiên đường đă bỏ rơi tôi | Những cánh hoa úa tàn giữa hạ | Đêm nay trăng khóc | Dốc ngược nước mắt lên trời.“. Không khí trong nhà đột nhiên trở nên buốt giá.

“Cô ấy thế nào?”
“Ai?”
“Ayumi-chan. Đẹp đấy chứ?”
“Ư cậu là ǵ?” Tôi nhướn mày nh́n cậu ta, Jin cười “Đẹp phải không? Cậu có xao ḷng mà phải không?” cậu ta chọc ngón tay vào ngực tôi, xảo quyệt, nhấm nháp ư nghĩ trong đầu “Thật là khó nghĩ khi thấy hai người đẹp đi với nhau như vậy.. –Mà cậu không nhận ra ah?…”

“Ǵ?”

“Họ yêu nhau.”

Tôi chẳng thể làm ǵ hơn là nh́n cậu ta trân trân. Jin lại một lần nữa cười xảo quyệt, mấp máy ca từ một bài hát ở đầu môi, hài ḷng. Igarashi, Igarashi, cái tên đấy không ngừng vang lên trong đầu tôi, như nụ cười của Jin, câu nói của Tatsuya, và bài thơ không đầu cuối rơi rớt từ đôi môi tím tái.

Thiên đường đă bỏ rơi tôi
Những cánh hoa úa tàn giữa hạ

Liên tục liên tục, trong sáu tháng ṛng, và khi con người đấy rơi vào hố sâu ḷng đất, cát bụi và quên lăng, sự tồn tại của cô ta trên đời chính thức trở thành một câu hỏi vĩnh viễn không giải đáp được.




16.

Ayumi đẹp thanh thoát một cách tiều tuỵ, như cái bóng trắng vương vất giữa nhân gian trần thế. Cô ấy cũng từng là người mẫu của M-words, nhưng nghiêm túc hơn Igarashi, là người ngăn nắp và trầm lặng, đ̣i hỏi sự hoàn mỹ trong công việc của ḿnh.

Sau cái chết của nguời yêu, Ayumi chuyển sang nghề thiết kế, là lí do mà vải vóc, quần áo, mảnh vụn vải rải rác khắp nhà.

Tôi thoáng nhắm mắt lại khi thấy mùi cỏ thơm thoảng qua mũi. Ayumi không dùng loại nước hoa nào gây sốc cho khứu giác, mà là loại nhẹ nhàng như chính vẻ ngoài của cô ấy, vương u uẩn nhưng không tàn lụi, là một nỗi buồn kéo dài cả ngàn năm.

Vậy là Setsuna thăm cậu trong mơ ah, cô ấy mỉm cười như đấy là chuyện thường lệ, tôi cũng hay mơ thấy Setsuna, đi giày cao gót cao năm phân, mặc một cái váy đầm dài và tóc buông xoă, ǵ nữa nhỉ, đọc bài thơ không tên chị ấy thuộc từ ngày mới biết đọc, thiên đường đă bỏ rơi tôi. Bài thơ đấy đă thành thói quen cố hữu của Setsuna, mỗi khi buồn hoặc say rượu chị ấy đều lẩm nhẩm, có khi đọc thành tiếng thật to, nhưng ḱ thực với chị ấy nó lại chẳng có ư nghĩa ǵ đâu.

Trong Setsuna, không có cái gọi là thiên đàng và địa ngục, tội lỗi và cứu chuộc, xuân hạ thu đông, trăng trời hay nước mắt. Chỉ có ḿnh bản ngă của chị ấy thôi.

Mà cái đấy, dễ gây ra ảo giác cho nguời khác, Ayumi nh́n tôi và nói vậy.





17.

Jin che mắt tôi lại và ra sức kéo tôi đi khỏi nơi đấy thật nhanh. Tôi phản ứng lại, không muốn theo, cậu ta liền lập tức thụi tôi một cú đau điếng vào bụng và xốc đi. Tiếng xe cứu thương đă vang lên ở đầu phố, nhưng chắc chắn là không kịp đâu, v́ máu đă nhuốm đỏ cả vùng tuyết lớn đấy tới mức sũng ướt.

Nhuốm cả chiếc váy trắng xanh của Ayumi. Và khuôn mặt bợt đi v́ mọi cảm giác.

Jin Jin, tôi lặp lại tên cậu ta liên tục không ngừng, cổ họng và lồng ngực cứng ngắc. Nhưng cậu ta không nghe, đẩy tôi vào trong taxi và yêu cầu tài xế lái xe về phía công ty. Jin, này Jin, đấy là Igarashi, người đang nằm đấy là Igarashi, sao chúng ta lại có thể bỏ đi như thế, tôi nói không ra hơi, c̣n Jin th́ lạnh lùng không trả lời ǵ cả.

Igarashi nhảy từ tầng thượng xuống, trước sự chứng kiến của Ayumi và hai chúng tôi, với nụ cười tím tái thường lệ. Chỉ một bước, một bước thôi. Chỉ cần cậu bước một bước đúng chỗ và đúng lúc, cậu sẽ thanh thản. Câu nói vào một ngày mưa của Igarashi lại vang lên trong tôi, rơ rệt và cợt nhả, là cô ấy đă nói trước cho quyết định của ḿnh.




“Một bước đúng lúc và đúng chỗ?” Tôi hỏi lại. Jin vẫn c̣n mải ngủ, đầu dựa vào vai tôi, có vẻ mệt sau mấy ngày luyện tập cật lực bù lại cho khoảng thời gian bỏ đi xa của ḿnh.

“Nói cách khác là cơ hội hoặc lựa chọn.” Igarashi nhả khói h́nh ṿng “C̣n tuỳ vào mỗi người có thấy cơ hội đă đến không, hoặc nh́n ra đúng thời điểm chuẩn xác để quyết định một lựa chọn nào đấy. Ví dụ như cậu quyết định nhận một vai diễn đóng film trong lúc c̣n bận rộn đủ bề với các đại hội âm nhạc, mà vai diễn đấy lại chính là cơ hội hiếm có giúp cậu đến với đỉnh cao thành công. Mà đấy là tôi chỉ ví dụ đại khái như vậy, đó cũng không hẳn là điều tôi muốn nói.”

Igarashi buông từng từ, khó hiểu và nhiều ẩn ư, nhưng mà cô ấy nói nhẹ bẫng, như khói thuốc đang loang ra, trắng xanh, mờ ảo, như tất cả những điều đấy chẳng có ǵ là quan trọng.




“Con người Setsuna đâu có xem trọng điều ǵ đâu.” Ayumi nói với tôi trong đám tang, không có một giọt nước mắt nào rơi, b́nh thản và trầm kha, nh́n vào bia mộ mới dựng lên “Sự nghiệp, cuộc sống, t́nh yêu. Cái ǵ con người có th́ Setsuna đều không xem trọng. Mà như thế th́ đâu thể là con người phải không?”

Cô ấy không giấu tiếng thở dài, không rơ là buồn thương hay nuối tiếc, có khi không phải cái nào cả, đút tay vào túi áo khoác và nói có vẻ như bâng quơ “Âu đấy có lẽ cũng là một cái nghiệp.”





18.

Sau vụ tự tử không thành (và cũng không có chủ đích trước) của tôi, Jin đâm ra lúc nào cũng ở quanh trông chừng. Cậu ta chăm sóc tôi kĩ lưỡng tới mức khi tôi hát sai lời nhạc, cậu ta cũng hát sai theo, khiến Koki méo mặt hỏi hai người mắc chứng ǵ mà cùng sai lời một bài đáng ra phải thuộc làu như vậy chứ. Jin chỉ cười cho qua chuyện, rồi nói đùa cái ǵ mà “hôm nay trước mắt tôi chỉ có Kame thôi”, nhưng Tatsuya th́ chẳng bao giờ cho qua dễ dàng như thế.

“Anh đă nói là đừng lại gần cô ta mà.” Tatsuya lắc đầu khi nghe tôi giải thích trong pḥng nghỉ. Tôi thực sự cũng muốn bắt chước Jin, cười cho qua chuyện, nhưng mà khi đối tượng là Tatsuya th́ chẳng ai có đủ dũng khí làm điều đấy.

“Cảm giác thế nào?” đột nhiên anh ấy nh́n thẳng vào mắt tôi hỏi “Suưt chết ấy?”

“Em nghĩ là không thể hiểu được.” tôi trả lời thành thật “Em không có suy nghĩ muốn chết. Nhưng mà, khi đấy em như nghe thấy Igarashi nói bên tai ḿnh, chỉ cần bước một bước, cậu sẽ thanh thản. Không, em không thể hiểu được.”

“Bởi v́ Igarashi quá đặc biệt, đặc biệt hơn tất cả số đông, bởi thế mà trở thành ám ảnh. Cậu đă bị Igarashi ám ảnh.” Tatsuya, một cách đơn giản, giải thích sự khó hiểu của tôi, như sự chiêm nghiệm của chính bản thân anh ấy về trực giác, về dự báo, về những điều không bao giờ nên lại gần. Nhất là với những kẻ như tôi. Nhưng tôi là kẻ thế nào, anh ấy lại không trả lời.





19.

“Ngày đầu tiên tôi gặp Setsuna, tôi cũng bị cuốn hút.” Ayumi mời tôi một tách trà đào, thơm tho và thanh b́nh “Mùi nước hoa Givenchy, quyến rũ và tối tăm. Lúc đó chị ấy đang chụp ảnh, mặc váy đầm tím đỏ, tóc bới cao và trang điểm rất đậm. Đứng cạnh chị ấy, tôi cảm thấy ḿnh thật tầm thường, chẳng đáng được gọi là người mẫu.” thần mắt Ayumi hơi lạc đi trong ḍng hồi tưởng “Setsuna đẹp lắm, tất cả mọi người đều phải công nhận, đấy không phải là cái đẹp b́nh thường cậu có thể gặp ngoài kia. Chị ấy chỉ dừng lại là người mẫu hạng hai v́ người ta sợ cái đẹp đấy, sợ cả thứ tạo nên cái đẹp đấy. Phải, ư tôi là cách sống. Họ sợ, và chị ấy th́ không có hứng thú tiến xa, nên chị ấy chỉ đứng ở vị trí đấy.”

“Lúc đấy tôi đă bị Setsuna hút hoàn toàn, tôi không bị ngăn cản như cậu đâu, không có rào cản nào cả, nên rất nhanh tôi đă nằm gọn trong tay Setsuna.” lời kể của Ayumi trở nên hơi chua chát “chúng tôi nhanh chóng trở thành người yêu của nhau, không công khai. Mà sống với một người như Setsuna, cậu dễ bị ảnh hưởng, dễ bị nhiễm lối sống khác biệt của chị ấy.”

“Đúng, đấy là ảo giác của bản ngă.”

Ayumi, nhắc đi nhắc lại từ ảo giác, trong các cuộc nói chuyện với tôi. Ayumi bảo, tôi và cô ấy giống nhau, rất giống nhau, chúng tôi đều bị cái ảo giác đấy quật ngă. Chúng tôi đều có sẵn một lỗ hở của số ít người, chỗ mà những kí sinh trùng của bóng tối có thể chui qua và ở lại trong cơ thể, xâm chiếm lấy phần tiềm thức, và cứ tồn tại ở trong đấy. Setsuna Igarashi, kẻ có sẵn tất cả những tồi tệ của một bản ngă, công khai bộc lộ chúng, lại là chất xúc tác tuyệt hảo cho những kẻ kí sinh đấy phát triển.

Ayumi bật cười với cách nói văn hoa của ḿnh, cho rằng ḿnh đúng là chả có tí khiếu làm nhà văn tí nào. Nhưng mà, cô ấy lại một lần nữa nh́n sâu vào mắt tôi và nói quả quyết, cậu đă ngừng lại đúng lúc, nên dù có gặp lại Setsuna một lần nữa trong mơ, xin hăy đừng để ư đến, đừng để tâm, đừng t́m tôi, đừng để chị ấy lôi tuột cậu đi, như đă lôi tôi vào trong chị ấy.

Héo úa, tôi lại mường tượng ra một lần nữa, nụ cười ấy của Igarashi, trên khuôn mặt của Ayumi.




20.

Một tháng sau, tôi nhận được tin Ayumi đă chết. Ayumi Wataru, 21 tuổi, tự tử trong nhà tắm, cổ tay bị cắt nát bươm. Jin không tỏ ra bất ngờ, cậu ta vẫn điềm tĩnh như ngày Igarashi chết, đọc xong bài báo th́ chỉ lẳng lặng ôm lấy và giữ chặt tôi trong ṿng tay cậu ta.

Để cậu biết hai người này không rơ có phải là sai lầm không, cậu ta th́ thầm vào tai tôi, tôi trả lời là tôi không biết. Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện Ayumi gặp Igarashi nhiều lần trong mơ, với nụ cười màu tím và bài thơ không tên, nếu đúng là thần chết, th́ đấy là cuộc hẹn Igarashi dành riêng cho Ayumi. Theo góc độ nào đấy, cái chết của Ayumi, cũng đă được báo trước. V́ cô ấy đă quá thân thiết với Igarashi Setsuna, một người đặc biệt. Một kẻ khác biệt. Một cô gái mang sẵn cái chết ngay khi c̣n sống.

“Jin này…” tôi giật ḿnh v́ một ư nghĩ chợt sượt qua trong đầu “V́ sao cậu lại chú ư Igarashi?”

Jin, chỉ mỉm cười.
 
Last edited by nancy_phan1801; 01-26-2009 at 09:16 AM..
Reply With Quote
The Following 3 Users Say Thank You to nancy_phan1801 For This Useful Post:
Aoi Sora (06-28-2009), Pinky (06-05-2008)
Old 06-05-2008, 03:53 PM   #20 Offline
Pinky
Culi
 
Pinky's Avatar

Join Date: Aug 2007
Location: ♥ yours arms :)♥
Posts: 312
Jai Đẹp: 53
Thanks: 374
Thanked 199 Times in 88 Posts
Send a message via Yahoo to Pinky
Ờ th́ phải ghi phía dưới bài post là Credit Rei Hino@Vnfiction
đại loại thế ấy, ghi thêm câu i love you and thank u so much cũng đc

hồi search trên google fic của KAT-TUN cũng ra cái ảo giác, thấy tên người viết là An Rei, thích cái fic này lắm, ngày nào cũng đọc đi đọc lại.

::::::::::::::::::::::::::::

muốn về với miền cát trắng.


you.

...are the lost of my life.


[26.10.08]

phải đi thôi. đi thôi.
 
Reply With Quote
Reply


Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump



   
All times are GMT +7. The time now is 05:14 PM.
Copyright ©2000 - 2017, Hotakky Community
vBulletin Skin developed by: Ho!Takky
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios