View Single Post
Old 08-01-2008, 12:11 PM   #13 Offline
Sami.[A]
Johnny Junior
Sami.[A]'s Avatar
Join Date: Mar 2008
Location: Sitting on "nothing" hill, waiting for a miracle, and waiting for him...
Posts: 348
Jai Đẹp: 8
Thanks: 772
Thanked 632 Times in 192 Posts
Send a message via MSN to Sami.[A] Send a message via Yahoo to Sami.[A]
Và đây là bài của Ran-chan

Quote:
Originally Posted by Niran View Post
EH~ hơi dài.Minna kiên nhẫn đọc th́ Ran bít ơn nh́u lắm ^^'


Đó là ḱ tích!Nó không tin nỗi cứ như là ngày hôm ấy tôi đă chơi tṛ bốc thăm may mắn mà tôi luôn cho rằng nhảm nhí.Chỉ v́ Kasan lúc nào cũng bốc phải những tờ giấy ghi 1 ḍng lăng nhách”Chúc bạn may mắn lần sau”hoắc hên lắm thi 1 chai dầu gội đầu hiệu Sunsilk.Nhưng ngày hôm ấy,người may mắn lại là tôi.Cần trên tay chiếc vé in đậm hàng chữ”tour du lịch Nhật Bản 4 ngày 3 đêm BAO TRỌN GÓI”Đối với tôi chuyện này giống như 1 cái Applepie từ trên tṛi rơi xuống vậy.À mà không,nó c̣n tuyệt vời hơn ấy chứ.


Trên tầng quan sát của Tokyo Tower,tôi dóng mắt t́m xem JE ở đâu.Thật không ngờ có ngày tôi lại được tận mắt nh́n thấy Japan,tận tay sờ mó vào những thứ chỉ thấy trong Manga và hơn hết là tôi đang đứng trên cùng 1 đất nước với Arashi ^^


Hoàng hôn.Trước mắt tôi bây giờ là một cái đu quay rất lớn.Dám cá nó là cái đu quay đă xuất hiện trong “Honey and Clover”.Dù là nh́n từ cửa sổra nhưng màu sắc từ những cái đèn bao xung quanh cái đu quay,nh́n như 1 cái cầu vồng ấy làm tôi muốn được ngồi lên nó.Sáng nay,tôi đă dùng hết số tiền để dành được để hốt tất cả nhưng ji` có thể hốt của Arashi nên bây giờ đi Taxi đến chỗ cái đu quay là điều ko thề
“Được,ko sao cả ”Tôi nghĩ” Cứ đi thẳng là đến thôi mà”
Vậy là tôi nhắm thẳng cái đu quay mà bước,Và lạc đường là điều đương nhiên ko thể tránh khỏi.18 năm ở HCMC th́ chắc chắn hơn 180 lần lặc đường chứ đừng nói ji` đến cái Tokyo rộng lớn này.Bây giờ thi tôi đang đứng trên một con đường với nhiền ngă rẽ nhưng lại ít người wa lại.Tokio mà cũng có những nơi như vậy sao?
Một vệt sáng chớp nhoáng,kèm theo đó là 1 tiếng đùng rất to,đèn đường th́ tự nhiên tắt hết,chỉ c̣n lại ánh đèn từ những ṭa nhà cao tầng xung quanh đây.Mưa bắt đầu rơi….”Eh~ c̣n chuyện ji` xui xẻo hơn được nữa không?”Ngồi bệt bên vệ đường,dưới mái hiên của 1 căn nhà nào đó,tôi bất măn nh́n cơn mưa vô duyên này.Bỗng có tiếng sột soạt từ lùm cây gần đó,”cầu trời ko phải là 1 sinh vật lạ mà tôi chưa nh́n thấy bao giờ”.Từ ánh sáng của chiếc đtdd,tôi nhận ra đó là bé chó.h́nh như nó đang đào bới thứ ji` đó được chôn dưới gốc cây ”Ôi trời,ko phải là xác người chứ,nhưng nh́n nó cũng ko giống 1 con chó điệp vụ cho lắm!” Ấn tượng đầu tiên của tôi về chú chó này là 1 miếng korokke khổng lồ biết đi ^^~(giống Atsuki lun)
“Hey!Nhóc,tao phụ mày nhá!Àh,tạm gọi mày là korokke đi hah”
Cuối cùng th́ hai chúng tôi cũng chạm được cái vật mà năy giờ h́ hục đào bới.Không hiểu sao tôi thấy ṭ ṃ lạ.
“Cái này là của nhóc sao?”Tôi cầm cái ṿng đeo cổ chó trên tay,mằn ṃ t́m địa chị nhà hay tên của nhóc Korokke,nhưng hok thấy ji` cả
“Thôi…quyết định nhóc tên là Korokke.Hum nay nhóc ở với tao hen!”
Mưa rơi nhẹ hạt và đều hơn…Giờ th́ ko c̣n 1 bóng người nào trên đường nữa.
“Maa~ dù sao th́ 2 kẻ bị cả thế giới lăng quên ngồi chung cũng đỡ bùn hơn,ne~”.Tôi ôm korokke chặt hơn.


“Ano… e có sao ko?”
Aaaaa… có tiếng người ḱa…đang nói với tôi sao?Giờ mà có gặp người xấu th́ tôi vẫn thấy mừng.Nhưng.. giọng nói ấy…nghe rất quen thuộc…
“Em bị lạc đường sao?”
Dưới làn mưa gương mặt người ấy dần hiện ra.ĐÙNG…sét đánh 1 cái nữa.
Chúa ơi! Con tin nổi ko đây?Cứ tưởng chuyện con đang đứng trên nước Nhật đă là điều ḱ diệu,vậy mà giờ đây ngườ đứng trước mặt con lại là người mà mỗi khi nhắm mắt đi ngủ,con luôn cầu nguyện ”Lạy trời đêm nay nằm mơ thấy Nino”
Tôi lắp bắp:”Nino..miya san…”Tôi cá là lúc này đây mặt tôi trắng bệt ko c̣n 1 giọt máu.Không biết nước mưa làm tóc tôi ướt,áo quần cũng dính sát vào người hơn th́ có làm tôi hấp dẫn hơn được miếng nào ko nhưng Nino,anh th́ đẹp mê hồn,đẹp ko chịu nổi.
Nino lặp lại câu hỏi:”Em là người nước ngoài phài ko?Em lạc đường hả?”
Hai từ “lạc dường dường như kéo tôi lại hiện thực”.Không hiểu sao tôi lại c̣n đủ dũng khí để mà căi lại anh. “Em ko lạc đường,chỉ là e chưa t́m được đường đền cái đu quay đó thôi”Tôi chỉ tay lên cái đu quay cầu vồng ấy.
Chắc đầu óc tôi ko c̣n đủ tỉnh táo nữa rối,tinh thần th́ bấn loạn hoàn toàn.Sao tôi lại thấy anh than thuộc wa’ thế này?Sao anh lại b́nh dân đền dễ thương thế ko biết?

Anh bật cười,Điều đó c̣n làm e choáng váng hơn.Anh cũng chỉ tay đến cái đu quay nh́n th́ gần mà đi hoài ko thấy tới đó.
“Anh cũng đang đi đến chỗ ấy”
“Thật hả a?”Tôi hỏi bằng giọng ko tin nổi.Mắt mở to nh́n a đầy ngạc nhiên.Anh mà chịu bỏ cái máy chơi Game ở nhà để mà đi bộ ngoài đường,dưới trời mưa ư?Cứ như là film ấy!Ah,phải rồi ,hèn chi trời mưa,lại c̣n sấm chớp đùng đùng nữa.Tự nhiên tôi thấy yêu cơn mưa này vô cùng.Và rồi tôi dồn hết can đảm đánh liều hỏi a 1 câu
“Em và Korokke có thể đi cùng a đến chỗ đu quay ko?”Tôi nhắm chặt mắt,chờ đợi câu trả lời.
Nino nói mát mẻ như trêu lại tôi:”Chứ ko phải e lạc đường và muốn nhờ a dắt đi sao?”
“Em có thể coi nó là câu trả lời đồng ư ko đây”


Nino và tôi,chỉ hai chúng tôi thôi,àh quên c̣n có cả Korokke nữa bước đi trong mưa.Tôi ước sao thời gian dừng lại để giây phút này là măi măi.Trên 9u7o72ng đi tôi kể cho a nghe về chuyện của nhóc Korokke,về cái ṿng cổ của nhóc…Anh nói hai đứa tôi baka y như nhau
Một chiếc xe ô tô chạy ngang wa đường chúng tôi đi,bất gíác Nino nắm tay tôi kéo gần về phía a để nước tránh văng lên người.Phải chi có mấy trăm chiếc xe như vậy chạy ngang wa để a luôn nắm tay e


Mưa đă tạnh dần.”A! Đây rồi” Cái đu quay đầy màu sắc đă rơ mồn một trước mắt tôi.Đúng là to hơn cái ở Đần Sen rất nhiều.Tôi nh́n sang bên cạnh thấy a đang cười rạng rỡ.Cái nụ cười kiểu “Yamada Tarou”ấy ko cần hiệu ứng âm thanh th́ cũng đủ làm e vô bệnh viện v́ mất máu rồi.
“Aaa! Tiêu rồi! Em ko có tiền”.Giờ th́ tôi mới nhận ra vấn đề nghiêm trọng đó.Đừng nói là công sức của tôi bỏ song bỏ biển ở đây chứ.
Nino cười nói:”Thế nếu a mua vé cho e,đổi lại e cho a cái ji`?”
“Con Korokke này nhá a?”.Tôi vừa nói vừa đẩy con Korokke đến trước mặt Nino
“Anh ko phải là Yamada Tarou!Ko phải con ji` a cũng ăn đâu”
Cả 2 chúng tôi cùng cười
Tôi bắt đầu tưởng tượng 1khung cảnh thật lăng mạn khi chỉ có 2 người chúng tôi ngồi trong cái khoang đu quay.Aaaa.. xịt máu mũi chết mất thôi.
Nhưng đến khi đă ngối trong khoang rối,tôi thấy thời gian sao mà trôi chậm quá…tôi chỉ biết nh́n ra ngoài cửa sổ chứ ko dám nh́n vào mắt a.Sao ko khí đột nhiên ngột ngạt thế này!Tôi cũng đă ko c̣n chuyện ji` để nói với a nữa.Cà 2 cứ như ch́m vào thế giới riêng của mỗi người.
Bỗng nhiên a tiến lại gần tôi,1 tay a chống lên khung cửa,tay kia chạm vào má tôi,mặt a chỉ c̣n cách mặt tôi có vài cm thôi.Tôi ko biết là cái mặt của ḿnh đỏ bằng cái áo tôi đang chưa,và ko bít nó sắp biến dạng thành thứ ji` nữa.Eh~ đừng nói là a sắp hôn tôi chứ.Làm ji` có chuyện tốt đẹp đó!
“Em đừng về VN nữa! Hăy ở lại Nhật Bản và làm vợ a nhé”Nino nói
“Hay”.tôi gật đầu nhanh chóng.”Eh~..chờ chút…a nói sao..”Tôi bối rối hỏi lại.
“Haahahah”Anh đưa lên bụm miệng cười và nói”Anh đùa đấy!Đừng nói là e tin thật nhá”
Cả hai chúng tôi lại cười nữa.Ai bảo Nino ko dịu dàng nào,ai nói anh ko lăng mạn chứ!Tôi thật hạnh phúc khi được ngồi đây với anh.Bây giờ chúng tôi đă ở đỉnh đu quay rôi.Tôi lại nh́n ra ngoài cửa sổ.
“A nh́n ḱa”.Tôi la lên.”Sao băng ,sao băng đó a”
Nino và tôi cùng nh́n ngôi sao ấy lướt wa trên bầu trời đêm.Đây là lần đầu tiên trong đời tôi nh́n thấy sao băng.
“Em ko ước ji `sao?” Nino hỏi
“Ko”tôi nói”Em đă đạt được điều ước đó rồi,phần c̣n lại tùy thuộc vào e thôi”.”Thế a th́ sao?”
“Uh!Anh cũng đạt được nó rồi.Từ nay về sau chỉ cần cố gắng hơn nữa thôi”.Nino trả lời,extra thêm một nụ cười.
Tuy đây ko đúng nghĩa là 1 detto nhưng tô đă có được khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong đời rồi.Thường th́ những buổi hẹn ḥ sẽ được kết thúc bằng 1 buổi ăn tối lăng mạn trên sân thượng của 1 khách sạn hay trong 1 nhà hàng Pháp sang trọng nào đó(trong film thường thế^^),nhưng nên nhớ tôi đang đi cùng với Nino th́ ko có chuyện đó đâu.
“Ọt ..ọt”Tôi lung túng nói “Ko phải bụng e đâu,korokke ấy”
“Uh,là bụng a đấy”. Nino nói.Rồi a lại cười cái kiểu chết người ấy.Anh muốn e chết đói mà ko c̣n hột máu nào trong người luôn sao?
“Đi ăn Ramen ko e?”Nino hỏi
“Sao ạ?Anh bao e hả?”Tôi tṛn mắt hỏi a.
“Ko.Anh hết tiền rồi.Nhưng a có cách mà.Tụi ḿnh cứ đi ăn đi!”
Ôi trời ko phải là ăn quịt chứ a.Đường đường th́ a cũng là 1 idol mà.Thế rồi mang 1 đống câu hỏi trong đầu,tôi bước theo chân anh.Nino dẫn tôi đến 1 tiệm ḿ Ramen ven đường,hệt như cái đă xuất hiện trong mấy tṛ của Ohmiya S.K ấy.Khi chúng tôi ngồi xuống và gọi món thi Nino lấy đt ra và gọi cho ai đó.
“Riida,tớ muốn ăn Ramen với cậu!Vẫn ở chỗ cũ nhé!”
Eh~Riida…là Ohchan sao?Tôi sắp được gặp Ohno Satoshi ư?Thật ko đây? Tôi đă được đi đu quay với Nino,nằm mơ cũng ko thấy,vậy mà giờ c̣n sắp đuợc ăn ramen với Ohchan nữa.Chắc chắn may mắn cả đời tôi đă đổ dồn vào này hôm nay rồi.
Khoảng 10 phút sau,Ohchan đến! Đúng là Riida mà,đi bộ từ nhà đến đây th́ ko có ji` lạ.Bỏ wa màn chào hỏi,chúng tôi cùng nhau ăn ramen.Nói thật th́ đến giờ tôi vẫn ko dám tin những chuyện là sự thật nữa.Mắc cười nhất là bộ mặt của Ohchan cứ nghệt ra khi thấy Nino ko phải ngồi 1 ḿnh mà lại ngồi ăn ramen chung với 2 vị khách lạ mặt.
Khi tôi ăn đến những sợi ramen cuối cùng th́ đt của Nino và Ohchan cùng reng lên.Tôi thấy nino lẩm nhẩm ji` đó trong miệng nghe như là”Aichan…”.Ko có lẽ tôi nhầm thôi.Sau khi cả hai a cùng nghe đt xong th́ ph́ cười.Khuôn mặt tươi như hoa của 2 anh làm sáng bừng cả tiệm ramen nhỏ xíu này.Tôi th́ chẳng hiểu ji` ráo.
Nino quay sang tôi hỏi:”Em ăn xong chưa,chúng ta đi thôi”
“Đi nữa hả a?” .Tôi hào hứng hỏi.Chắc chắn đêm nay tôi ko ngủ được rồi.
“Pháo bông”.Anh trả lời bằng vẻ mặt thản nhiên.”Nhưng nếu e ko thích th́ thôi vậy”
“Aa.. thích!Em thích chứ! Coi Stand up xong th́ càng thích nhiều hơn”
“Thế th́ đi thôi”.Anh đứng dậy và nắm lấy tay tôi kéo đi
“Eh~ c̣n tiền …”Tôi quay đầu lại nh́n Ohchan với vẻ mặt hối lỗi.V́ quá hạnh phúc mà tôi quên mất lí do Ohchan có mặt ở đây.”Gomen ne~”
“Ah Nino,tên chết tiệt.Cậu lừa tớ”.Ohchan la kên đau khổ,rồi rút bóp ra trả tiền cho 3 tô ḿ ramen.Nh́n cái mặt tội nghiệp của Ohchan lúc đó tôi chỉ muốn chạy lại ôm anh một cái thôi.Ah ḿnh tham quá rồi,được Nino nắm tay mà c̣n muốn được ôm Ohchan nữa! Đúng là được voi đ̣i tiên mà.
Một hồi sau th́ Ohchan đă đuổi kịp chúng tôi.Nino và tôi chỉ bíết nh́n a cười trừ thôi.Điều quan trọng bây giờ là tôi đang hoang mang ḿnh đang được dẫn đi đâu đây.Nhưng thôi kệ,đi đâu cũng được ,miễn là Nino cứ cầm tay e dắt đi như thế này măi.
“Đến nơi rồi”Nino chợt lên tiếng.
Aaaa… đây là phép màu sao?Trong tất cả những điều tuệt vời mà Nino làm cho tôi hôm nay th́ đây là điều tuyệt nhất.Đó ko phải là Aichan,Shokun và MatsuJun sao!Họ đang trong trang phục yukata ḱa,tay c̣n cầm sẵn mấy cây pháo bông nữa.Đừng có nói là tôi sắp được hưởng thụ 1 mùa hè kiểu Arashi đấy chứ! Tôi ngơ ngác nh́n sang Nino,anh lại tặng tôi 1 nụ cười kiểu “Yamada Tarou” và nói “Em mau đi thay dồ đi”
Aichan bước về phía tôi và đưa tôi 1 bộ yukata”Đây,của e”.Tôi cười rộng đến cả mang tai.Đúng là ko có ji` mà Arashi ko làm được cả!Tự nhiên tôi lại thấy mấy a giống như mấy chàng trong “Ouran Host club”ấy.Tôi đưa korokke cho Aichan ôm rồi chạy vội đi thay đồ.
V́ chưa bao giờ mặc thứ này nên tôi loay hoay 1 hồi lâu với cái đai. Mặc xong bộ yukata,tôi bước ra ngoài th́ đă được ngắm Nino trong trang phục yukata màu xanh da trời,trang trí bởi họa tiết rất ngộ.Vậy là đêm nay tôi sẽ được chơi pháo hoa cùng với Arashi.Đây cũng sẽ là trận pháo hoa đẹp nhất từ trước đến giờ mà tôi được xem.

Tôi sung sướng đến nổi chỉ muốn hét lên cho mọi người biết tôi là đứa con gái hạnh phúc nhất trên thế gian này thôi.Arashi và tôi đốt pháo bông và chụp 1 tấm ảnh kỉ niệm.Nhưng tấm ảnh đó sẽ măi là bí mật của Arashi và tôi.

Thế là chấm dứt 1ngày hẹn ḥ của tôi.Nino đưa tôi trở về khách sạn.Ít ra th́ tôi vẫn c̣n nhớ được tên cái KS của ḿnh.
“Chúc e ngủ ngon! Tạm biệt e”
“Hay!Chúc a ngủ ngon”.Tôi chào anh nhưng vẫn mong chờ câu nói “hẹn gặp lại”.Tôi biết là chia tay a thế này th́ tôi ko c̣n cơ hội gặp lại a lần nữa đâu.Tôi tiếc nuối.
Nino bước đến gần hơn,rồi anh hôn lên đầu tôi.Thật nhẹ nhàng,và chỉ như thế thôi cũng đủ làm e măn nguyện đến chết rồi.Em sẽ ko gội đầu trong ṿng 1 tuần đâu.
Anh quay lưng bước đi.Tôi dơi theo cho đến khi a mất hút vào màn đêm.Tạm biệt a,Nino…
Box Arashi viết dài ghie ~.~

::::::::::::::::::::::::::::

Thi - má ơi
Off vô thời hạn
 
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Sami.[A] For This Useful Post:
akachan (08-02-2008)