Cá Mè
10-31-2008, 05:13 AM
ko chịu thua những nhóm debut, box Jrs cũng phải có fanfics chứ nhỉ :))
---------------------------------------------------------------------
Mở đầu là fanfic mà bạn của cá mè viết về việc Kamei rời JE T_T cùng là fan của Yax3 nên harunomasu lun nhắc đến Yax3 trg fanfics ít hay nhiều.
Tác giả: Harunomasu@LJ
Nhân vật chính: Kamei của J.J.Express ([Only Registered Users Can See Links]) và Kitayama của Kis-My-Ft2 ([Only Registered Users Can See Links])
[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]
Nhân vật khác được nhắc trong fanfic: Ya-Ya-yah và Asaka Kodai của JJExpress_Asaka đã rời bỏ JE, lý do là bị bắt nạt. Người bắt nạt Asaka là ai thì ko rõ, bạn cá mè nói là Hikaru trong khi nhìu người khác nói là Takagi của HSJ. Hiện giờ Asaka theo đuổi nghiệp diễn viên trong 1 công ty khác.
[Only Registered Users Can See Links]
Kamei thu dọn đồ đạt trong hộc tủ của mình. Tạp chí, quần áo, truyện tranh, cậu ấy lấy tất ca và bỏ vào balô màu xanh của mình.
"Taku-chan?"
Kamei chậm chạp quay lưng lại khi ai đó gọi tên cậu và thấy khuôn mặt tưoi cười của Kitayama Hiromitsu. Cậu ấy mỉm cười lại: "Hai, Kitayama-senpai?"
Kitayama cười nhép: "Tớ không còn là senpai của cậu nữa rồi mà, phải không? Vì cậu quyết định rời bỏ JE. Tớ bây giờ chỉ là Kitayama thôi."
Kamei cố che giấu sự khó chịu của mình khi Kitayama nói việc cậu rời bỏ JE. Đây là quyết định của cậu. Vậy thì tại sao cậu lại buồn?
Đáng tiếc, Kitayama đã thấy điều đó: "Xin lỗi, tớ làm cậu đau lòng."
Kamei lắc đầu: "Không sao." Cậu tiếp tục dọn dẹp đồ đạc và ném chúng vào balô. "Em chỉ... hơi buồn là em phải rời xa tất cả mọi người."
Kitayama đến bên cậu và vỗ nhẹ vào đầu cậu: "Cậu nên biết là cậu có thể gọi bọn tớ bất cứ khi nào cậu muốn gặp."
"Vâng, em biết" Kamei cười lại. Cậu vẫn còn nhớ lần đầu tiên cậu gia nhập công ty. Vui sướng như thế nào khi là một phần của Johnny's Jimusho. Đó là một ngày hạnh phúc. Đó là một giấc mơ mà cậu sẽ không quên. Nhưng bây giờ là thực tế, và cậu phải chấp nhận việc cậu sắp rời bỏ tất cả mọi thứ.
"Em biết điều đó." Kamei lập lại, cặp mắt cậu không thể tập trung. "Thật khó, anh biết mà. Em tự hỏi Asaka cảm thấy như thế nào khi cậu ấy rời bỏ công ty. Cậu ấy cũng thấy bùôn sao?"
"Tớ nghĩ vậy" Kitayama nói. "Nhưng cậu biết cậu ấy mà. Cậu ấy che giấu tình cảm của mình rất giỏi. Vì vậy tớ không chắc là cậu ấy lạnh nhạt hay là giả vờ. Chúng ta sẽ không bao giờ bíết trừ khi tự mình hỏi cậu ấy.Nhưng tớ mừng là cậu ấy vẫn ổn."
Kamei gật đầu đồng ý: "Hôm qua em có đọc blog của cậu ấy và có vẻ cậu ấy rất hạnh phúc. Và em cũng hạnh phúc khi biết cậu ấy hạnh phúc"
"Cậu có biết là cậu nói "hạnh phúc" 3 lần không?"
Kamei cười.
Khi cậu lấy ra món đồ cuối cùng, một tấm hình chụp tất cả các Johnnys' Juniors, khi cậu ấy vẫn còn trong JJExpress, khi Ya-Ya-yah vẫn còn tồn tại, cậu ấy chết lặng. Cậu rất thích tấm hình đó. Thật sự thích. Nó cho thấy họ đã hạnh phúc như thế nào, sung sướng như thế nào khi là juniors.
Nhưng đã là quá khứ.
"Đừng khóc. Sẽ ổn thôi."
Hoảng hồn, Kamei ngước nhìn gương mặt lo lắng của Kiayama, và nhận ra là mình đang khóc. Cậu chùi nước mắt và cố mỉm cười nhưng thật khó "Xin lỗi vì em đã khóc như vậy."
"Đừng bao giờ nói xin lỗi" Kitayama an ủi cậu "Đó là những gì bạn bè nên làm phải không? An ủi nhau"
Kamei lại cười. Có vẻ như hôm ay cậu đã cười rất nhiều. Tất cả là nhờ Kitayama.
Kamei bỏ tấm hình vào túi và đóng balô lại. Bây giờ là lúc nói lời tạm biệt. Vì vậy cậu làm điều mà cậu muốn làm, ôm chặt Kitayama "Arigatou, onii-chan. Cám ơn vì đã chăm sóc em, an ủi em, và luôn bên em. Cám ơn vì mọi thứ."
Kitayama ôm Kamei lại: "Bảo trọng, otouto". Kamei nhận ra Kitayama lắp bắp nói. Cậu mỉm cười và vỗ về lưng Kitayama.
"Đừng khóc onii-chan. Anh không kakoi tí nào khi khóc.Cười nào?" Kitayama gật đầu.
"Sayonara."
Và cậu ra đi không quay lưng lại.
---------------------------------------------------------------------
Mở đầu là fanfic mà bạn của cá mè viết về việc Kamei rời JE T_T cùng là fan của Yax3 nên harunomasu lun nhắc đến Yax3 trg fanfics ít hay nhiều.
Tác giả: Harunomasu@LJ
Nhân vật chính: Kamei của J.J.Express ([Only Registered Users Can See Links]) và Kitayama của Kis-My-Ft2 ([Only Registered Users Can See Links])
[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]
Nhân vật khác được nhắc trong fanfic: Ya-Ya-yah và Asaka Kodai của JJExpress_Asaka đã rời bỏ JE, lý do là bị bắt nạt. Người bắt nạt Asaka là ai thì ko rõ, bạn cá mè nói là Hikaru trong khi nhìu người khác nói là Takagi của HSJ. Hiện giờ Asaka theo đuổi nghiệp diễn viên trong 1 công ty khác.
[Only Registered Users Can See Links]
Kamei thu dọn đồ đạt trong hộc tủ của mình. Tạp chí, quần áo, truyện tranh, cậu ấy lấy tất ca và bỏ vào balô màu xanh của mình.
"Taku-chan?"
Kamei chậm chạp quay lưng lại khi ai đó gọi tên cậu và thấy khuôn mặt tưoi cười của Kitayama Hiromitsu. Cậu ấy mỉm cười lại: "Hai, Kitayama-senpai?"
Kitayama cười nhép: "Tớ không còn là senpai của cậu nữa rồi mà, phải không? Vì cậu quyết định rời bỏ JE. Tớ bây giờ chỉ là Kitayama thôi."
Kamei cố che giấu sự khó chịu của mình khi Kitayama nói việc cậu rời bỏ JE. Đây là quyết định của cậu. Vậy thì tại sao cậu lại buồn?
Đáng tiếc, Kitayama đã thấy điều đó: "Xin lỗi, tớ làm cậu đau lòng."
Kamei lắc đầu: "Không sao." Cậu tiếp tục dọn dẹp đồ đạc và ném chúng vào balô. "Em chỉ... hơi buồn là em phải rời xa tất cả mọi người."
Kitayama đến bên cậu và vỗ nhẹ vào đầu cậu: "Cậu nên biết là cậu có thể gọi bọn tớ bất cứ khi nào cậu muốn gặp."
"Vâng, em biết" Kamei cười lại. Cậu vẫn còn nhớ lần đầu tiên cậu gia nhập công ty. Vui sướng như thế nào khi là một phần của Johnny's Jimusho. Đó là một ngày hạnh phúc. Đó là một giấc mơ mà cậu sẽ không quên. Nhưng bây giờ là thực tế, và cậu phải chấp nhận việc cậu sắp rời bỏ tất cả mọi thứ.
"Em biết điều đó." Kamei lập lại, cặp mắt cậu không thể tập trung. "Thật khó, anh biết mà. Em tự hỏi Asaka cảm thấy như thế nào khi cậu ấy rời bỏ công ty. Cậu ấy cũng thấy bùôn sao?"
"Tớ nghĩ vậy" Kitayama nói. "Nhưng cậu biết cậu ấy mà. Cậu ấy che giấu tình cảm của mình rất giỏi. Vì vậy tớ không chắc là cậu ấy lạnh nhạt hay là giả vờ. Chúng ta sẽ không bao giờ bíết trừ khi tự mình hỏi cậu ấy.Nhưng tớ mừng là cậu ấy vẫn ổn."
Kamei gật đầu đồng ý: "Hôm qua em có đọc blog của cậu ấy và có vẻ cậu ấy rất hạnh phúc. Và em cũng hạnh phúc khi biết cậu ấy hạnh phúc"
"Cậu có biết là cậu nói "hạnh phúc" 3 lần không?"
Kamei cười.
Khi cậu lấy ra món đồ cuối cùng, một tấm hình chụp tất cả các Johnnys' Juniors, khi cậu ấy vẫn còn trong JJExpress, khi Ya-Ya-yah vẫn còn tồn tại, cậu ấy chết lặng. Cậu rất thích tấm hình đó. Thật sự thích. Nó cho thấy họ đã hạnh phúc như thế nào, sung sướng như thế nào khi là juniors.
Nhưng đã là quá khứ.
"Đừng khóc. Sẽ ổn thôi."
Hoảng hồn, Kamei ngước nhìn gương mặt lo lắng của Kiayama, và nhận ra là mình đang khóc. Cậu chùi nước mắt và cố mỉm cười nhưng thật khó "Xin lỗi vì em đã khóc như vậy."
"Đừng bao giờ nói xin lỗi" Kitayama an ủi cậu "Đó là những gì bạn bè nên làm phải không? An ủi nhau"
Kamei lại cười. Có vẻ như hôm ay cậu đã cười rất nhiều. Tất cả là nhờ Kitayama.
Kamei bỏ tấm hình vào túi và đóng balô lại. Bây giờ là lúc nói lời tạm biệt. Vì vậy cậu làm điều mà cậu muốn làm, ôm chặt Kitayama "Arigatou, onii-chan. Cám ơn vì đã chăm sóc em, an ủi em, và luôn bên em. Cám ơn vì mọi thứ."
Kitayama ôm Kamei lại: "Bảo trọng, otouto". Kamei nhận ra Kitayama lắp bắp nói. Cậu mỉm cười và vỗ về lưng Kitayama.
"Đừng khóc onii-chan. Anh không kakoi tí nào khi khóc.Cười nào?" Kitayama gật đầu.
"Sayonara."
Và cậu ra đi không quay lưng lại.