PDA

View Full Version : NEWS no Newspaper


elisselai
05-08-2008, 10:02 PM
01.05.08


1 đôi bạn của Kato Shigeaki gọi điện cho Kato [Only Registered Users Can See Links]

Người bạn [Ḿnh mới trở về từ Okinawa và có mua cho shige chan 1 món quà lưu niệm thế nên sao chúng ta ko đi ăn cùng nhau [Only Registered Users Can See Links]]

Vậy nên tất cả mọi người đi ăn tại nhà hàng ăn của Nhật [Only Registered Users Can See Links] (sousaku ryori: loại nhà hàng pha trôn ẩm thực truyền thống của Nhật với phương tây)

Trong lúc nói chuyện với người bạn đầy rám nắng mới trở về từ Okinawa đột nhiên trở thành người bạn gyaruo (gyaruo: dạng thời trang khác người), th́ cuối cùng là lúc nói về món quà lưu niêm [Only Registered Users Can See Links]

Thời trang Gyaruo [bổ sung ko có trong blog của shige]

[Only Registered Users Can See Links]

người bạn [hai, quà của cậu đây [Only Registered Users Can See Links]]

món quà đó là......
Nước Thơm (nước dứa)!!!![Only Registered Users Can See Links]

Điều kỳ lạ hơn nữa là nó có cùng tên với NEWS [Taiyou no Namida] in trên bề mặttttttttt!!!!!!!

Note: Taiyou no namida = nước mắt của mặt trời

hơn nữa, cách đóng gói và h́nh ảnh của (nước thơm) hoàn toàn khác với phong cách của bài hát!!!

điều này thật quá sức mới mẻ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!![Only Registered Users Can See Links]

quả nhiên đúng là sản phẩm của Okinawa!!!! [Only Registered Users Can See Links] [note: Okinawa nổi tiếng là đảo có rất nhiều thứ kỳ quặc]

c̣n nữa cái túi giấy dùng để đựng nước thơm tràn đầy màu xanh lá cây và vàng của trái thơm

ko những thế tên của công viên nơi nước thơm này được mua gọi là [Công viên trái thơm] làm cho người ta cảm giác như là [ tôi đă đến Okinawa]!!!!![Only Registered Users Can See Links]

Shige [cái này thật là ấn tượng arigatou [Only Registered Users Can See Links] ]

người bạn [lúc mà ḿnh nh́n thấy cái này đă nghĩ là ḿnh phải mua cho "Shige-chan" yo [Only Registered Users Can See Links] ]

oh- 1 điều nữa là người bạn này luôn sử dụng yooooo [Only Registered Users Can See Links]

nhưng nhậu được món quà như thế này Kato Shigeaki nghĩ rằng sẽ thật phí nếu uống nó và ko uống nó [Only Registered Users Can See Links]

cuối cùng Kato quyết định là 1 ngày nào đó khi trời mưa và ko ngủ được th́ sẽ uống nó và đi về nhà....[Only Registered Users Can See Links]

ladyspider
05-12-2008, 06:46 PM
Lượm lặt được từ blog của 1 bạn ( vào hồi mà bạn đặt tên cho blog là :: SARU :: , giờ chắc bạn ấy close blog lại rùi ) , đấy là fic dịch từ fic của fan nước ngoài. Đă t́m đọc hết xong thấy rằng mấy chap sau không hay bằng chap đầu. DỊch mỗi chap đầu như bạn Saru này đúng là ư kiến hay. À quên, bạn ấy dịch cũng khá thú vị nữa .





Trong khi đủ ư tửơng và thời gian để vít một cái fanfic, ta dịch fanfic của người khác đỡ bùn
hehe...HADASHI NO CINDERELLA BOY in marikitfics
Dịch làm sao nhỉ: Chàng Cinderella chân trần Thiệt t́nh! Theo như ư của tác giả th́ là chân trần là do không có giày thủy tinh mà mang, mà con trai ai mà mang giày thủy tinh!
Tổng cộng 6 chapter nhưng có lẽ sẽ chỉ dich ra Vietnamese chapter đầu, nó nói về việc tại sao NEWS bị đ́nh chỉ 1 năm Đọc thấy thương Kusano-chan gần chết. Àh, cái fanfic này starring Shige.

Title: Hadashi No Cinderella Boy ( Barefoot Cinderella Boy)
Fandom: NEWS/ Kato Shigeaki/ KKK (Kato-Koyama-Kusano)
Genre: Heavy Drama/ Angst/ Introspection
Rating: PG

Đă là nửa đêm và Shige đang nh́n qua cửa sổ xe bus, về phía ánh đèn thành phố Tokyo đang xa dần. Một quyết định có vẻ hơi nông nổi, nhưng Shige đă quyết định quay về Osaka, và anh nghĩ rằng mọi thứ đă chấm dứt. Có rất nhiều lư do góp phần dẫn đến quyết định bất thường này, đối với Shige, bởi anh luôn là người giỏi lên kế hoạch. Anh luôn muốm kiểm soát cuộc sống của chính ḿnh, nhưng lúc này đây, dường như anh ko thể. Những ǵ đă xảy ra dường như ngoài kế hoạch của anh, những kế hoạch đă viết ra lẫn những thứ vẫn c̣n trong đầu.

Thật may mắn cho Shige v́ anh đang ngồi ở băng ghế sau cùng, một ḿnh, và trời đang tối đen. Mọi người trên xe đang ngủ, họ đều mong muốn được trở về Osaka nhanh hơn, và đang rất thanh thản với giấc ngủ ngắn của ḿnh. Sẽ thật là rắc rối nếu có ai nhận ra anh, nhất là trong t́nh trạng hiện giờ. Shige, 17 tuổi, c̣n rất trẻ, đang bế tắc và đang khóc! Họ sẽ bàn tán khi thấy anh với mái tóc chưa tạo style, quần áo nhàu nát và vẻ ngoài buồn nản. Đó sẽ là mẩu tin vắn cuối cùng trên báo về NEWS! Anh thậm chí có thể h́nh dung ra nó như thế này : KATO SHIGEAKI – Sự trốn chạy khỏi Tokyo một cách bất thường. Nạn nhân của một vụ cưỡng bức?

Sẽ tuyệt lắm đấy! Chắc chắn là Johnny sẽ rất thích cách quảng cáo đó! Shige nhắm mắt lại và lầm bầm một cách ghê tởm khi nhớ lại những kư ức về ông ta. Ông ta là lư do tại sao anh đang ở trên chuyến xe bus quay trở về nhà. Ngày hôm đó, anh nhận được lá thư đầu tiên từ Johnny, thường là một dấu hiệu không tốt đẹp ǵ. Sau đó là một cuộc gặp gỡ giữa anh và Johnny kéo dài 4 tiếng đồng hồ bàn về số phận của NEWS sau khi sự cố thứ hai xảy ra.

Sự cố đầu tiên xảy ra nhiều tháng trước, sau khi Uchi Hiroki bị bắt gặp khi đang uống rượu, sau đó Uchi lại gây ra một vụ náo loạn ở một công viên công cộng, đồng nghĩa với việc bản án đă được trao cho Uchi. Đó là một bản án không chàng trai nào thuộc JE mong muốn, giống như là án tử h́nh: Bị hạ xuống thành trainee sau khi đă debut 2 lần, đó là một sự xấu hổ mà Shige chắc rằng Uchi không thể chịu nổi. Dù sao, Shige nghĩ đó cũng là một quyết định hợp lư cho tội lỗi đó. Shige biết là Uchi đă uống rượu- uống nhiều là đằng khác, và thỉnh thoảng c̣n cố kéo Nishikido Ryo uống cùng, trong khi Ryo, lớn hơn, luôn giữ chân cậu ta lại. Cậu ta lại kiếm một người khác và cuối cùng đă gặp rắc rối. Đó là lỗi của riêng cậu ta và cậu ta nên đối mặt với hậu quả mà ḿnh gây ra.

NEWS tiếp tục với 7 thành viên, họ trở nên dần mạnh mẽ hơn với cả một chuỗi các buổi ḥa nhạc, single và biểu diễn luôn khiến họ bận rộn. Shige và người bạn cùng học với ḿnh trong NEWS phải đấu tranh với việc giữ ǵn sức khỏe, điểm số tốt và làm tốt công việc trong NEWS. Shige thích được bận rộn như thế. Anh thích cái sự thật là ḿnh c̣n trẻ và c̣n nhiều việc phải hoàn thành. Anh biết rằng không c̣n lâu nữa ước mơ của anh sẽ thành sự thật.

Shige cảm thấy như ḿnh đang sống trong một giấc mơ hoàn hảo, như một câu truyện cổ tích, không có ǵ tồi tệ cả. Anh yêu công việc của ḿnh, yêu những người bạn cùng làm và cuộc sống như anh mong đợi. Như Cinderella tại buổi dạ hội, đang nhảy với hoàng tử của ḿnh. Nhưng đối với anh, đồng hồ đă điểm 12 giờ và câu thần chú đă hết tác dụng. Cinderella bây giờ đang bỏ trốn khỏi cuộc sống hoàn hảo nơi đô thị và quay trở về Osaka để suy ngẫm lại mọi chuyện. Nhịp điệu quen thuộc của Kibou bắt đầu trên radio của xe bus, anh lắc đầu và thở dài. Anh phải tin rằng mọi chuyện chưa kết thúc chứ, vẫn c̣n một chiếc giày thủy tinh của hy vọng mà. Anh có thể thay đổi nó không?

Tâm trí Shige quay về với quá khứ, về buổi họp mặt hôm đó. Johnny đang điên tiết lên. Ông ta bắt đầu giảng huấn rằng các anh sẽ chỉ là lũ đầu đường xó chợ nếu không có ông ta, làm thế nào ông ta đă tạo ra các anh và chăm sóc các anh từ buổi đầu và những hành động của các anh đă khiến ông xấu hổ đến thế nào.

NEWS ngồi cạnh nhau trong pḥng họp, nh́n xung quanh với sự lúng túng, những khuôn mặt đau đớn và giận dữ. Tất cả đều đă được thông báo, nhưng ai cũng không biết được mọi chuyện có nghĩa như thế này. Họ không đáng phải nghe những câu nói đó, thậm chí họ c̣n không biết họ đă làm ǵ sai trái. Những ǵ họ đang nghĩ là họ đang làm việc rất tốt, thực tế, album và single của họ đang đứng đầu các bảng xếp hạng.

“Chúng tôi đă làm ǵ?” Giọng nói mệt mỏi và khó chịu của Yamashita Tomohisa, thủ lĩnh của NEWS, vang lên, nói lên thắc mắc trong im lặng năy giờ của mọi người. Tất cả họ đều nghe được rất nhiều đe dọa và Shige biết rằng anh chẳng làm ǵ để phải bị như vậy “ Tại sao tất cả chúng ta đều nhận được tư của Johnny?”

Lúc này, ánh mắt của Johnny quét một lượt và dừng lại ở thành viên nhỏ tuổi nhất, Kusano Hironori, người như đang chùn người lại trứơc cái nh́n của người quyền lực nhất công ty giải trí. “ Hỏi cậu ta!” Johnny chỉ và chàng trai đang sợ sệt “ Cậu ta là lư do v́ sao tất cả các anh đang có mặt tại đây” Ông ta dừng lại và cười gượng với cậu ta: “ Nói cho họ biết đi Kusano- kun, nói xem cậu đă ở đâu đêm qua?”

“Cậu ta ở nhà và làm bài tập!” Koyama nói. Anh đă đưa Kusano về và chắc chắn rằng cậu đang làm bài trứơc khi quay về tối hôm qua. “ Phải không, Notti?”

Mặt Kusano cúi gầm cuống đất, lẩn tránh ánh mắt của mọi người, đặc biệt là Koyama. Cậu biết rằng ḿnh phải nói sự thật, nhưng cậu thật vô cùng xấu hổ. Kusano biết rằng nếu cậu nói ra điều đó, người anh lớn của cậu trong NEWS là Koyama sẽ nổi giận, và Tegoshi Yuya thậm chí sẽ không thèm nói chuyện với Kusano nữa. Cậu bấu chặt ghế trước khi cất lời nói yếu ớt

“Em đă.. trốn ra ngoài” – Kusano bắt đầu nói, nh́n lên Shige và Koyama đang nh́n chằm chằm vào cậu.

“ Em đă hứa là sẽ ở nhà mà!” Koyama phản đối “ Em phải lo mà làm dự án của ḿnh chứ, thậm chí em c̣n kêu anh giúp mà!”

Koyama lắc đầu, không thể nói ǵ. Thật không thể tin là Notti lại làm vậy. Tại sao?

“ Em đă không làm bài” Kusano nói, gần như bật khóc. “Ran-chan gọi và em lại đang chán, em leo qua cửa sổ và đến buổi tiệc với vài đứa bạn trong trường. Em không biết là trong thức uống có chất cồn. B́nh thường th́ chỉ có nhảy múa và rất nhiều đồ ăn thôi. Lẽ ra chỉ có vậy, nhưng rồi có mấy anh học đai học vào và bọn họ quyết định uống thử. Em không uống!Em thề! Em chỉ tham dự buổi tiệc đó thôi!”

Cậu ta bào chữa với một ánh mắt mà Johnny lẽ ra nên thấy là cậu đă nói sự thật chứ. Không ai biết được, đúng không? Kusano đă rất thận trọng tối hôm qua. Dù ǵ đi nữa, ánh mắt của Johnny rất mạnh mẽ và cậu dường như bị tan chảy ra dưới ánh mắt đó. Dường như không có lời bào chữa nào khác cho Kusano (đáng thương!!!)

“Có chắc là cậu đă không uống không?”Người đàn ông đă từ chối lời bào chữa của chàng trai. Ông ta chậm răi đưa ra một tập tài liệu từ chồng tài liệu trước mặt ông và mở ra cho mọi người đều cùng thấy. “ Đây sẽ là mẩu tin trên trang b́a của mọi tờ báo ở Nhật. Các cậu nói xem ṭa soạn báo và dư luận sẽ tin tưởng lời tôi nói hay tin những bức ảnh này? Nên nhớ rằng, một bức ảnh nói lên cả ngàn điều đấy!”

Bức ảnh cho thấy đó là Kusano, chụp tối hôm qua và cậu ta đang ôm một ly rượu. Ly đă cạn và bộ mặt cậu đang rất cáu kỉnh. Đối với mọi người khi xem bức ảnh này, th́ đó là một chàng trai vừa uống xong Tequila, nhưng Shige biết không phải vậy.

“Đó là nước chanh mà, phải không?” Shige lắc đầu và nh́n các chàng trai khác “ Tớ đă ở nhà hàng tối hôm đó với mẹ, tớ thấy mà. Kusano em vẫy tay với anh trứơc khi uống nó mà. Bọn trẻ đưa cho Notti một cốc thật đầy nước chanh và thách nó uống hết th́ sẽ được bao tối hôm nay. Tất nhiên Notti đă uống, nó không bao giờ từ chối đồ miễn phí!”

“Thấy không?!”Kusano nói. Nhưng Johnny vẫn không thay đổi.

“Ngay cả khi đó là sự thật, mặc dù tôi tin rằng Kato-kun không có lư do ǵ để nói dối” Người đàn ông gỡ mắt kính xuống và thở dài “ Sự thật là, nó sẽ ảnh hưởng đến các thành viên khác và danh tiếng công ty cũng bị vấy bẩn nếu không có hành động nào. Chuỵên này cho thấy các cậu phải cẩn thận với bất cứ điều ḿnh làm. Các cậu không c̣n là học sinh nữa. Các cậu là một phần của JE và là h́nh ảnh cộng đồng. Bất cứ sự việc đáng xấu hổ nào các cậu tự chuốc lấy đều ảnh hưởng đến tôi”

“Đ̀NH CHỈ?” Nishikido Ryo hầu như không thể tin những ǵ anh vừa đọc trong tờ giấy, đó là việc anh không bao giờ nghĩ là sẽ xảy ra. Anh đă làm việc rất chăm chỉ cho công ty và Johnny biết điều đó.

“Chỉ là đối với NEWS, Ryo, cậu vẫn c̣n Kanjani 8 và tôi cũng đă có kế hoạch cho mọi người. Sẽ là một năm dài ngừng hoạt động của NEWS. Kusano-kun, dù sao đi nữa,sẽ phải nhận h́nh phạt như Uchi-kun” Johnny nh́n Kusano một cách lạnh lùng “ Trở về làm trainee, cho đến khi cậu hiểu rơ được giá trị của JE. Tôi rất tiếc, Kusano-kun”

“Có hơi khắc khe quá không?” Tomohisa nói “Shige đă nói rồi mà, cậu ấy đâu có uống”

“Yeah” Cuối cùng Tegoshi Yuya cũng lên tiếng. Cậu phải làm một điều ǵ đó giúp bạn ḿnh “Johnny sama onegai” (Pó tay! Tego!)

“Tôi đă quyết định rồi!” Johnny nói và đứng dậy “Kí tên đi và các cậu có thể về” Ông rời khỏi pḥng với trái tim nặng trĩu. Ông cũng không muốn làm vậy nhưng các chàng trai cần phải được đối xử một cách cứng rắn. Nếu ông không làm vậy th́ ai sẽ làm? Họ không thể làm vấy bẩn danh tiếng của JE, mặc dù có làm vịêc chăm chỉ.

“Em xin lỗi, guys” Kusano Hironori đứng cúi đầu trước mọi người sau khi Johnny đi khỏi “ Em đă không nhận ra rằng vấn đề thật sự nghiêm trọng”

“KUSO!” Ryo đá cái ghế bên cạnh “Lẽ ra em nên ở nhà, Notti!”

“Em biết” Chàng trai nhỏ tuổi nhất trả lời, giọng đầy hối hận. Chàng trai đă rất shock với bản án cho ḿnh, rất giận v́ Johnny đă không nghe và thất vọng v́ Kusano. “Em thật sự xin lỗi, tận đáy ḷng em, thật sự…” Đó là điều duy nhất cậu có thể làm bây giờ xoa dịu nỗi đau của các thành viên. Kusano nghĩ họ sẽ tức và đánh cậu, nhưng họ không làm thế. Nhưng quả thật họ có quyến làm như vậy.

“Ngẩng đầu lên, Notti!” Koyama nói với sự thất vọng rơ ràng “Shige đă nói là em không có uống rượu hay làm ǵ sai hết. Anh tin em. Tất cả đều tin tưởng em”

“Chỉ một năm thôi guys” Yamashita Tomohisa cố gằng vực dậy hy vọng, nhưng giọng nói anh lộ rơ sự thất vọng “Ư tôi là, chúng ta có thể dùng thời gian này để thay đổi bản thân ḿnh tốt hơn”

Tất cả gật đầu nhưng vẫn chưa thuyết phục lắm. Nứơc mắt lăn dài trên g̣ má mỗi người, nhất là Kusano, cậu ta khóc nức nở “Các anh tha thứ cho em..”

“Tất cả đă tha thứ cho em” Ryo thở dài và ôm chàng trai trẻ vào ḷng “Đừng lo lắng, em sẽ lại được nhảy và hát trên sân khấu sớm thôi”

Shige lại phải rơi nước mắt một lần nữa ở góc cuối xe bus. Kusano Hironori rất trong sáng và cậu ta không có chút quyền lực nào trứơc Johnny. Phải chi cậu ta van xin thêm tí nữa. Phải chi Shige đă biết ngừng Notti lại, th́ giờ đây chắc họ đang cười nói cùng nhau trong studio, chuẩn bị làm khách mời trên Utaban hay đùa giỡn, chọc phá nhau.

Tại sao ước mơ nhiều khi lại khó xảy ra thế? Shige cảm thấy như vai diễn của anh trong câu truyện cổ tích đă chấm dứt và không biết chắc được rằng anh rồi có được hạnh phúc măi măi không. Liệu anh có t́m thấy được chiếc giày thủy tinh hay tiếp tục cuộc sống với đôi chân trần? Những câu hỏi được đặt ra và dường như anh đă chấp nhận số phận của ḿnh.

Dù sao đi nữa, Shige cũng thấy ḿnh hơi ích kỉ. Chuyện ǵ sẽ đến với anh giờ đây? Anh chỉ là một thành viên rất b́nh thường của NEWS, cảm giác như là ḿnh chỉ là một người để lấp đầy khoảng trống, giọng bass của NEWS, và không thể làm ǵ nếu thiếu các thành viên khác. Anh không đẹp trai như Yamashita Tomohisa, hay hấp dẫn như Nishikido Ryo. Họ rồi sẽ ổn. Yamashita-kun lúc nào cũng có mặt trong phim ảnh và anh ấy c̣n có single solo. Trong khi đó, như Johnny nói, Ryo c̣n có Kanjani 8. Nhưng c̣n Shige và những người c̣n lại?

Koyama đă được mời làm dẫn chương tŕnh cho Shounen Club v́ anh nói rất nhiều, và cũng đă có kế hoạch cho Tegoshi và Masuda trở thành một cặp hát đôi. Họ đều có giọng hát thiên thần có thể ḥa trộn vào nhau rất tốt. Trong khi đó, Shige chẳng có ǵ cả. Chắc chắn anh là giọng bass và họ cần anh để phối âm cho thật hài ḥa, nhưng liệu thật sự có cần anh trong nhóm? Liệu rồi anh sẽ lụi tàn dần theo thời gian?

Bóng tối đă bao phủ cả chân trời và chàng trai, cuối cùng ngả đầu bên cửa sổ và ngủ. Vài tiếng nữa, anh sẽ về tới nhà, trở về ṿng tay an toàn của mẹ. Anh rúc vào chỗ của ḿnh, ngủ để quên đi mọi rắc rối. Có thể mọi việc rồi sẽ sáng sủa hơn vào ngày mai. Có thể, chỉ là có thể…

*****************

Cheryl Q
08-04-2008, 07:39 PM
[Fanfic] Nâng đôi cánh tưởng tượng bay xa

Ngoài fanfic của bạn, nhớ bưng cả fanfic về NEWS ở nơi khác mà bạn biết về đây nhá. Và sau đây là mở màn


-------------------------------------------------------------------------

When I am 64

Chỉ định : 18 tuổi trở lên
Nhân vật : Pi, Kame và 1 nhân vật nữ tưởgn tượg có tên là Hana


1. Sảnh đợi vắng lặng. Các mặt ghế nhẵn thín, đỏ chói, liên kết với nhau bằng thanh inox trắng lạnh. Pi thả người xuống chiếc ghế đầu tiên. Cảm giác cứng đờ ghê tởm truyền thẳng vào da thịt khiến anh nhận ra mặt ghế cũng đúc từ kim loại chứ không phải nhựa hay gỗ.
Dù rất mỏi, anh tránh dựa vào lưng ghế lạnh toát. Pi nh́n chăm chú mặt đồng hồ màu trắng với những chữ số La Mă to khác thường treo trên khoảng tường phía sau quầy tiếp bệnh nhân. Vài phút nữa, 12 giờ khuya. Con trai anh đă được đưa vào pḥng cấp cứu đặc biệt. Việc của anh lúc này chỉ là chờ đợi.
Mời các bạn nghe toàn bộ tác phẩm:

Có tiếng chân bước hối hả. Một thứ tiếng ồn ngẫu nhiên nhưng gây náo loạn. Sau khúc quanh cuối dăy hành lang, một người lao vụt ra. Anh ta cao và gầy một cách đáng sợ, khoảng ngoài hai bảy. Bàn tay bấu chặt phía dưới cổ, như thể anh ta đang gắng sức kiềm chế hỗn hợp âm thanh sắp buột ra khỏi cuống họng. Bước chậm lại, anh ta nh́n quanh rồi ngồi vật xuống đầu kia dăy ghế, run rẩy dữ dội, đến mức sự rung động thấm vào kim loại lan truyền sang Pi. Anh ta không ngớt lầm bầm điều ǵ đó, cái yết hầu nhọn hoắt chuyển động cuồng loạn như sắp xé rách lớp da cổ tái nhợt. Chừng mươi phút sau, ngớt run rẩy, anh ta gục mặt vào hai bàn tay.
Một cách kín đáo, Pi quan sát người lạ. Sự kinh hoàng sầu thảm tựa lớp màng trắng đục khiến mọi đường nét đều nḥe nhoẹt, như nh́n trên màn h́nh TV bị rối nhiễu. Ngoài tường kính, vẳng lên tiếng c̣i hụ cùng ánh đèn chớp của một xe cấp cứu đang băng qua khoảng sân bệnh viện. Vài y tá trực túa ra sảnh, chạy không tiếng động theo lối thang bộ. Pi vẫn ngồi im. Nhưng người lạ đă đứng bật dậy, lách qua cửa xoay rồi biến mất.
Bác sĩ đồng ư cho anh đưa con về nhà ngay trong đêm. Đứa bé mười một tháng tuổi đă được tiêm thuốc. Nhịp thở trở lại b́nh thường. Lúc này nó đang ngủ im bên trong chiếc nôi lớn có quai xách. Trao cho anh túi b́a giấy đựng phim, đơn thuốc cùng một danh thiếp, ông ta giải thích đều đều với Pi về Ehlers-Danlos type bốn - một bệnh hiếm khởi nguồn từ chứng rối loạn gen. Ngưng một chút, ông ta miêu tả biểu hiện một vài biến chứng nguy hiểm. "Tôi có biết về chúng - anh cắt lời bác sĩ - Một căn bệnh dính líu đến gen di truyền. Ông sẽ nói thế, phải không?". Ông ta im lặng nh́n anh bằng đôi mắt hẹp, vằn đỏ v́ thức khuya. "Anh có thể đưa thằng bé đến pḥng khám riêng của tôi. Bất kỳ lúc nào. Địa chỉ và điện thoại có trên danh thiếp". Ông bác sĩ quay lưng bỏ đi, chẳng buồn nghe lời cảm ơn.
Một lần nữa Pi cúi nh́n đứa con trong nôi. Sau đó anh bước ra khỏi khu vực cấp cứu, bấm thang máy xuống tầng hầm để xe. Khi anh lái xe ra đường th́ đă quá nửa đêm từ lâu.
2. Đối diện cổng bệnh viện, hộp đèn trạm xe buưt phả quầng sáng vàng yếu ớt. Khoảng tối quanh đó thẫm lại, dày đặc hơn. Một người đứng im, bóng đổ dài trên mặt đường nhựa. Chỉ có đồ mất trí mới chờ chuyến xe buưt không bao giờ hiện ra trong đêm, Pi tự nhủ. Đèn pha xe hơi chiếu thẳng. Anh chợt nhận ra gă trai trẻ ban năy trong sảnh. Anh cho xe chậm lại, trờ sát lề. Bấm nút hạ kính, Pi lên tiếng lạnh lẽo: "Có muốn quá giang không?". Mất mấy giây, người đứng một ḿnh mới hiểu ra. Anh ta hấp tấp chui vào xe từ cửa bên kia, khựng lại khi thấy chiếc nôi. Pi cho biết băng sau bỏ không. Tuy nhiên người lạ rụt rè đề nghị được ngồi ghế trước, ôm đứa bé, c̣n cái nôi có thể xếp ra đằng sau.
Anh ta thu xếp mọi thứ nhanh gọn. Khi anh ta t́m được tư thế thoải mái, tựa hẳn vào lưng ghế, đứa bé vẫn nhắm mắt ngủ yên trên ngực anh ta.
- Anh cho xe đi thẳng năm cây số nữa. Ngă tư chạm đường cao tốc, tôi sẽ xuống.
- Được! - Pi gật đầu - Cậu chợp mắt chút đi. Đến nơi, tôi sẽ gọi.
- Phiền anh thức tôi vậy! - Nụ cười gắng gượng khiến mặt người lạ có các hốc tối khó coi - Gọi tôi là Kame.
Đồng hồ báo xăng vẫn c̣n đầy. Đường nhựa trơn mượt gây cảm giác cái xe cũ đang trôi xuống dốc. Những vệt đèn pha ngược chiều hung hăn cắt xuyên bóng tối như mắt lũ thú rừng. Tiếng ŕ rầm của động cơ chỉ lan truyền đến khuỷu tay Pi. Phần cơ thể c̣n lại nhúng ngập trong t́nh trạng không cảm giác. Suốt nửa năm vừa qua, anh sống sót nhờ t́m thấy trạng thái yên tĩnh này. Anh không hiểu nổi nguyên nhân tai họa. Anh không nghĩ hay làm được ǵ ḥng ngăn tai họa diễn ra. Sau đó th́ tất cả trở thành chuyện đă rồi. Chỉ có đứa con trai nhỏ của anh như tàn tích sót lại, nằm bên bờ lỗ thủng rỗng hoác của cơn ác mộng.
Pi đưa mắt nh́n con trai. Khuôn mặt nhỏ ngoẹo về một bên, bàn tay bé xíu đặt trên vai người lạ lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối. Một h́nh ảnh quen thuộc. Quen thuộc đến mức ghê khiếp. Hệt như anh lại nh́n thấy Hana, vào cái hôm anh đón cô và con trai mới sinh từ bệnh viện về nhà.
Họ mới ngoài ba mươi. Mọi thứ đang vận hành ổn thỏa. Ngay suốt quăng thời gian mang thai mệt mỏi, Hana vẫn không mất đi vẻ xinh đẹp và sáng suốt luôn khiến anh ngạc nhiên. Cuộc sống gia đ́nh chẳng có ǵ phàn nàn. Trước đó không lâu, bằng tiền dành dụm, họ vừa mua chiếc xe mà giờ đây anh đang điều khiển. Ngôi nhà thứ hai của họ. Biểu tượng hạnh phúc của họ.
Anh nhớ hôm ấy, buổi sáng, trời mưa lây rây. Xe chạy tốc độ trung b́nh trên đại lộ thưa thớt. Máy lạnh trong xe điều chỉnh ở khoảng 26 độ C, thích hợp với đứa trẻ vừa chào đời ba ngày. Họ không nói ǵ. Sự tĩnh lặng chia sẻ.
Nh́n nghiêng, vầng trán Hana trắng xanh, thẳng và mịn. Dựa hẳn vào lưng ghế, tay ôm đứa trẻ, cô bỗng cười khe khẽ, rồi nhoài người lấy đĩa chọn lọc The Beatles đặt vào đầu đọc. When I'm sixty four. You'll be older too. And if you say the word I could stay with you... Giọng hát trầm mượt vang lên thong thả, đượm vẻ chế giễu dịu ngọt. Đúng khi ấy, anh chợt nhận ra không khí trong xe phảng phất một mùi ǵ đó gợi sự bất an. Vợ anh áp môi lên trán con trai, b́nh thản: "Mùi máu. Từ người em!". Anh gật đầu. Chưa bao giờ anh thấm thía nỗi buồn bă xót thương như giây phút đó...
Nhiệt độ trong xe cũng khoảng 26 độ C. Con trai anh được sưởi ấm trên ngực người lạ, ngủ ngon lành. Đường nét gương mặt nh́n nghiêng của gă quá giang khá đẹp. Pi rùng ḿnh nghĩ vợ anh có vài nét tương đồng với kẻ xa lạ này. Bất th́nh ĺnh, Kame mở choàng mắt. Đôi mắt ráo hoảnh cho biết anh ta hoàn toàn không ngủ. Những ngón tay dài mảnh đeo mấy chiếc nhẫn cầu kỳ rẻ tiền gơ nhè nhẹ trên g̣ má. Lúc này, anh ta đượm vẻ tự tin và làm chủ t́nh thế, khác hẳn h́nh ảnh hoảng loạn tại bệnh viện.
- Hồi năy, cậu ở khu cấp cứu có chuyện ǵ? - Pi phá vỡ sự im lặng.
- Người quen của tôi cần đến bệnh viện. Tôi đưa ông ta đi! – Kame ngập ngừng.
- Chỉ vậy thôi sao? - Pi ngờ vực.
- Người đó bị chấn thương sọ năo - giọng nói th́ thào, rồi đột ngột vang to - Một vết thương sau gáy làm ông ấy bất tỉnh. Chỗ rách máu chảy nhiều không tin nổi...
- Ai gây ra chuyện đó? - Pi hỏi, dù đoán được lời đáp.
- Nếu ông ấy không dọa bỏ rơi tôi, th́ tôi đâu có phát khùng! - Gă quá giang úp mặt vào bàn tay, đột ngột khóc nức. Nước mắt anh ta nhiều đến mức rỉ qua các kẽ ngón, biến mất trong mấy cái nhẫn - Dù sao th́ tôi cũng đă đưa ông ấy đi cấp cứu và gọi điện báo cho người nhà ông ấy để họ tới bệnh viện...
Đứa trẻ thở kḥ khè và bắt đầu khóc to. Bỗng dưng, nỗi chán nản khủng khiếp xâm chiếm Pi. Mùi máu váng vất từ người ngồi cạnh, quen thuộc. Nhưng anh chẳng hứng thú ǵ với các bí mật kẻ khác. "Đừng khóc nữa. Dỗ nín con trai giùm tôi!" - Anh lên tiếng, chỉ muốn được yên. Nghiêng đầu chùi khô mắt vào vai áo, Kame vỗ nhẹ lưng đứa trẻ. Thằng bé dịu xuống. Mọi thứ lại im ắng. Nhưng bầu không khí trong xe chẳng c̣n như cũ.
Giao lộ đường cao tốc lấp loáng phía trước. Lơ lửng trên cao, các bảng điện giao thông nhấp nháy. Xe chạy chậm lại. Kame nói yếu ớt: "Về nhà một ḿnh sợ lắm. Mong anh cho tôi trọ qua đêm nay!". Đèn vàng ngă tư chuyển màu đỏ. Chiếc xe lao vụt qua giao lộ như một kẻ tâm thần mù ḷa. Bằng hành động liều lĩnh, Pi ngỡ như đă quyết định bẻ ngoặt cuộc sống anh sang hướng khác, mù mờ và bất ổn. Ở một khía cạnh nào đó, anh chỉ làm cho việc đánh mất khả năng kiểm soát đời ḿnh hiện h́nh rơ nét hơn.
3. Người quá giang ở lại trong căn hộ ba pḥng ngủ của Pi. Một tuần rưỡi trôi qua. Anh ta chưa có dấu hiệu thu xếp rời đi. Anh ta cũng tuyên bố chẳng việc ǵ phải trở lại cái công ty thiết kế nơi anh ta làm designer và trả lời các câu hỏi khó chịu. Một cách tự nhiên và vô lo, Kame chiếm căn pḥng nhỏ có toa-lét riêng và hai cửa sổ. Hồi mới chuyển về đây, Hana dự tính sẽ dành căn pḥng hơi tách biệt này cho khách. Thực sự là vợ chồng anh chưa từng có vị khách nào đến ở qua đêm.
Sáng, Kame dậy khá sớm. Anh ta tắm, mở nước lớn và hát mấy bài cũ kỹ của The Beatles. Giọng hát lạc điệu, ḥa với tiếng nước chảy ồn ĩ. Anh ta sử dụng quần áo và khăn tắm của chủ nhà, không chút bận tâm. Lần nọ, cắm phích nước pha sữa cho con, Pi đi ngang cánh cửa khép hờ, chợt nhận thấy vị khách ngồi lười biếng trên bệ cửa sổ, với khăn tắm quấn ngang bụng, thả cái nh́n lang thang trong khoảng không vô định.
Yêu cầu vị khách chớ nên sơ suất, Pi ngầm ư nhắc nhở việc lẩn trốn. Kame gật đầu, nhưng sau đó, lại thản nhiên phạm các sai lầm tương tự hoặc tồi tệ hơn. Có đêm, pḥng anh ta vẳng ra tiếng khóc tru như tiếng chó sói. Pi choàng dậy, gơ nhẹ lên cánh cửa không khóa. Anh ta nằm im, vờ như đă ngủ say.
Điều duy nhất khiến Pi kiên nhẫn cho phép vị khách ở lại là anh ta nấu ăn khá ổn và có khả năng đặc biệt chăm sóc con trẻ. Bất cứ lúc nào thằng bé con anh khóc ngặt hay nôn trớ, chỉ cần Kame chạm vào, mọi việc sẽ mau chóng ổn thỏa. Nằm gọn trong cánh tay Kamehay được anh ta bế cho gối đầu lên vai, đứa bé tỏ ra yên ổn và hài ḷng. Bằng mấy bài hát lạc điệu nhưng đượm sức vỗ về kỳ dị, anh ta hát ru không mệt mỏi. Đôi khi, đứa trẻ toét miệng, nở nụ cười hiếm hoi. Đôi mắt to, trong suốt của nó hướng về bố, đượm vẻ ngạc nhiên ngây thơ. Những giây phút ấy, Pi rơi vào trạng thái tê liệt. Ngỡ như Hana vẫn ở trong nhà, đang bế con, lơ đăng nh́n anh. Và gia đ́nh nhỏ của họ vẫn nguyên vẹn, hạnh phúc ghê gớm.
Có lần, Pi bước nhẹ đến phía sau dáng người cao lênh khênh của Đông, cầm bàn tay bé bỏng của con trai áp lên môi. Th́nh ĺnh, Kame quay ngoắt lại khiến mũi Pi sượt qua lớp áo mỏng của anh ta. Mùi đàn ông hoang dă, khêu gợi, và cũng thật phù phiếm. Khoảnh khắc ngắn ngủi, anh tỉnh ra. Không phải Hana. Nhưngi anh đang lặp lại các động tác từng làm với Hana. Phải chăng đến một lúc nào đó, người ta phải chấp nhận cuộc sống là những chi tiết vụn vặt lặp đi lặp lại, không chọn lọc đối tượng? Phát hiện này khiến anh rùng ḿnh. Nhận ra Pi đang gần sát bên, người ở trọ hơi lùi lại, bàng hoàng nhưng mau chóng mỉm cười.
Một vài lần, Pi thử đề cập nguy cơ bất ổn nếu Kame bị phát hiện ẩn náu trong nhà anh. Anh sắp lấy được visa. Dính líu tới một tội phạm sẽ phá hỏng tất cả. Nghe Pi nói, kẻ ở trọ khựng lại: "Đừng có đuổi tôi, nhé!". Câu nói giống một mệnh lệnh hơn lời van vỉ. Trong vài giây, anh chợt hiểu kẻ lạ sẽ không dễ dàng rời đi. T́nh trạng anh rơi vào thật trớ trêu, kỳ dị và không sao chống cự. Cách duy nhất là chấp nhận nó.
Một cách đều đặn hơn, Pi giao những việc nhà lặt vặt cho kẻ ở trọ. Anh ta hoàn tất chúng lúc được lúc không.
- V́ sao lúc nào các cửa sổ cũng mở toang? Nếu khép lại, căn hộ sạch sẽ hơn nhiều! – Kame hơi cau có, khi trong bữa ăn sáng, Pi nhờ anh ta hút bụi sô-pha.
- Này, sao vợ anh đi vắng lâu thế? Công tác dài ngày đến giờ vẫn chưa về?
- Cô ấy không sống với tôi nữa! - Anh đáp đơn giản.
- Chạy theo gă đàn ông khác sao? Là một gă ngoại quốc giàu sụ, hả? Thế mà anh vẫn ghi nhớ sở thích của cô ta! – Kame cười, rồi nín bặt, sợ sệt nh́n Pi.
Cốc cà phê trên bàn của anh đă cạn. Kame ăn một lượng khá lớn bánh ḿ mứt, trứng rán, và cả một thanh sô-cô-la. Chừng như đọc được ư muốn thoáng qua của người đối diện, Kame lấy thêm một cốc to và đầy từ máy pha cà phê, đặt trước Pi.
- Đêm qua anh mất ngủ hả?
- Ừ!
- Anh cảm thấy cô độc, khổ sở v́ bị vợ phản bội, đúng không?
- Thôi đi! - Pi nói khẽ, khó chịu - Con tôi lại sốt. Tôi thức chườm mát cho thằng bé. Gần sáng, nó mới ngủ tí chút.
Kame phàn nàn dai dẳng v́ sao anh không đánh thức. Anh ta có thể thức đêm với đứa trẻ. Dù sao, anh ta cũng đâu có phải dậy sớm đi làm... Khi Kame nhắc anh cứ để đứa con ở nhà, anh ta sẽ chăm sóc cẩn thận, Pi thờ ơ lắc đầu:
- Lát nữa, tôi đưa nó đến bệnh viện! - Pi chợt nhớ vị bác sĩ có đôi mắt hẹp.
- Anh không tin tôi! Anh sợ tôi sẽ bắt cóc thằng nhỏ, mang đi mất sao? – Kame cười, nhưng không che giấu sự trách móc.
- Trái lại th́ đúng hơn! - Pi thành thật - Tôi chỉ mong có người họ hàng nào đó nhận nuôi thằng bé. Nhưng chẳng ai muốn gánh một đứa trẻ bệnh tật.
Tất cả vẻ bỡn cợt trên mặt Kame biến mất. Thay vào đó, một sự kinh hoàng ghê gớm, hơn cả cái hôm đầu tiên Pi nh́n thấy anh ta ở bệnh viện. Pi muốn giải thích thêm vài thứ, cho rơ ràng hơn. Nhưng anh không sao nói được. Một điều ǵ đó chen giữa họ, không thể chạm vào, nhưng họ nh́n thấy h́nh bóng lởn vởn của nó. Cả hai ngồi im lặng, với nỗi kinh ngạc và cam chịu.
4. Luồng sáng xanh từ cái đèn halogen hắt xuống chùm tia bất động. Mùi chlorine tẩy trùng phảng phất làm cho không khí như lạnh hơn vài độ C. Tiếng nước rầm ŕ trong ống máng đặt ngầm dưới vách tường đột nhiên tuôn chảy ồng ộc. Rồi cũng th́nh ĺnh như thế, nó im bặt. Vị bác sĩ đặt đứa trẻ kiệt quệ lên mặt giường nhỏ, bắt đầu các bước kiểm tra thông thường. Đôi lúc, ông ta liếc nhanh về phía Pi, suy tính. Sau khi tiêm cho thằng bé một mũi thuốc, ông cho biết khoảng hai tiếng nữa, nó sẽ hết sốt, huyết áp trở lại b́nh thường và Pi có thể mang con về nhà. Thanh toán xong một khoản lớn tiền khám và tiền thuốc, anh quyết định hỏi thẳng:
- Thực sự, con tôi sẽ sống được bao lâu nữa?
- Nếu nội soi qua đường thực quản, mới có câu trả lời chính xác. Tuy nhiên không thể làm thế với đứa trẻ mười một tháng tuổi! - Bác sĩ hơi nhíu mày - Thật lạ, nhưng này, tôi có cảm giác rơ ràng anh không muốn cứu đứa bé!
- Tôi kư hợp đồng, qua Úc làm việc vài năm. Tôi không thể mang theo con!
- Một lư do dễ nghe nhất! - Đôi mắt hẹp của bác sĩ ánh lên cái nh́n tinh thông.
- Ông đoán đúng. Về sâu xa, tôi thấy thời gian của ḿnh đang bị phí hoài bởi những trách nhiệm mệt mỏi! - Pi nói chậm, bải hoải - Những kẻ ngu xuẩn sẽ nh́n nhận tôi là kẻ tàn nhẫn. Nhưng tôi tin ông biết v́ sao tôi nghĩ thế.
- Tôi hiểu. Ai cũng muốn từ bỏ một điều ǵ đó.
- Đúng vậy. Tôi muốn bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác! - Pi bế đứa con ngủ thiêm thiếp, đặt vào trong nôi - Tôi cần thay đổi. Tất cả.
- Thôi được. Tôi sẽ chú ư xem ai muốn nuôi một đứa trẻ có tĩnh mạch quá mong manh! - Vị bác sĩ đùa nhẹ nhàng, không phải không chua chát - Tôi sẽ gọi anh sớm.
- Cám ơn bác sĩ! - Anh đứng dậy. Sự nhẹ nhơm đi cùng cảm giác trống trải kỳ dị.
Từ pḥng khám tư của vị bác sĩ, Pi đi thẳng về khu căn hộ, không ghé qua nhà trẻ gửi con.
Gă ở trọ nói đúng. Chẳng có lư do ǵ để anh phải lo lắng người ta lấy mất đứa bé một khi chính anh cũng muốn nó không hiện diện trong cuộc sống anh nữa.
Gần bước vào thang máy, anh chợt nhớ cần mua sữa và tă giấy nên ghé sang siêu thị dưới chân ṭa nhà. Anh gửi tạm cái nôi trên mặt bàn gần quầy thu ngân. Quay trở ra, với hàng hóa lỉnh kỉnh trên tay, máu dưới da như đông lại khi anh nh́n vào cái nôi trống rỗng. Một sự trùng hợp kinh hoàng.
Nữ thu ngân hiểu ngay chuyện ǵ xảy ra khi thấy vẻ mặt Pi. Cô ta há miệng, như sắp hét lên báo động. Anh ngăn lại. Một thoáng lưỡng lự, khi anh nghĩ xem có nên thanh toán chỗ hàng hóa vừa chọn hay không. Cuối cùng th́ anh vẫn xếp chúng vào bên trong chiếc nôi.
Ở công viên nhỏ giữa các block nhà, anh ngồi trên băng ghế, suy nghĩ t́nh thế của ḿnh. Về đứa con bị mất đúng khi anh muốn nó bị mất đi. Cảm giác sợ hăi mà anh không thấu hiểu...
Chuỗi ư nghĩ sáng rơ, rành mạch. Gần đấy, một người già đang cho một con chó ăn từng mẩu bánh ḿ bẻ nhỏ. Tiếng chim lích rích trong bụi cây. Một đợt gió thốc đến từ phía sau, làm cho đám lá khô trên cỏ bay thốc lên, đổ dồn về phía băng ghế anh ngồi. Vài hạt nước mưa lác đác khiến mặt ghế nhờn lạnh, gợi cảm giác ghê tởm. Anh xoa nhẹ gương mặt. Da anh cũng lạnh và khô nẻ, như các miếng vỏ khô gần rụng khỏi thân cây. Cứ thế, dù muốn giấu kín, luôn có một phần con người anh vẫn bị hở ra ngoài. Anh cứ ngồi im như thế, bao lâu không rơ, trong buổi sáng cuối xuân lạnh lẽo và đơn độc tột cùng.
Kame biến khỏi căn hộ, chẳng để lại một tin nhắn. Anh gọi cho cậu ta. Chuông reo, không ai nhấc máy. Trong pḥng nhỏ dành cho khách, những tạp chí và các vỏ đĩa phim bừa bộn. Gió lùa qua cửa sổ quên cài chốt. Đột nhiên trong Pi dậy lên ước muốn được nhốt ḿnh trong bóng tối. Anh tắt hết bóng điện, kéo mạnh tấm rèm vải dày, cắt đứt luồng sáng cuối cùng. Trong căn hộ rộng lớn, các món đồ nội thất chỉ c̣n hiện diện bằng những đường viền mờ tối. Anh đi xuyên qua vệt bụi lơ lửng.
Sáng sớm, Pi ngồi im trên giường, chờ nghe tiếng con trai khóc hay một bài hát When I'm 64 lạc điệu vẳng ra từ pḥng tắm bên kia vách tường. Nhưng không ǵ cả. Chẳng phải đây là điều ta mong chờ đấy ư, anh tự hỏi, vậy mà sao khi nó diễn ra, hệt như mọi việc được chất lên một cái thùng xe và mặc sức lao xuống vực?
5. Các thủ tục cho chuyến đi hai năm đột nhiên nhanh chóng hơn cả mong đợi. Công ty nơi Pi sẽ đến làm việc đă gởi qua e-mail một số hồ sơ để anh xem, chuẩn bị trước. Vị bác sĩ có đôi mắt hẹp gọi, thông báo một đôi vợ chồng lớn tuổi giàu có muốn nhận đứa bé. Họ biết rơ sự rối loạn gen trong quá tŕnh cấu tạo chất collagen khiến tĩnh mạch đứa bé dễ bị vỡ, và hứa sẽ chữa trị tích cực.
"Anh gặp may, hả?" - Tiếng bác sĩ như vẳng đến từ hành tinh xa xăm. Pi cho biết sẽ quyết định và trả lời sớm.
Tối thứ bảy, sau nhiều tŕ hoăn, anh mở tủ, thu xếp hành lư. Chiếc va li màu xanh, sau chuyến đi du lịch cuối cùng của anh và Hana, vẫn nằm dưới đáy tủ. Một cách chậm răi, anh mở nắp. Bên trong, lớp vải lót vương văi nhiều cát mịn. Những hạt cát từ quần áo tắm trong kỳ nghỉ hè cuối cùng của họ. Mùi muối. Hương vị gió biển. Tiếng cười tươi sáng của Hana.
Tất cả bỗng ùa ra, xâm chiếm căn pḥng nhỏ. Giữa những mảnh kư ức vụn nát ấy, anh chợt nhớ câu chuyện họ nói với nhau khi nằm giữa hơm cát, về đứa con đang thành h́nh trong Hana, về t́nh yêu bền vững và một tương lai chung được đảm bảo... "Vậy mà em bỏ mặc anh và con. Chúng ta đă sai hết, phải không?" - Pi lầm bầm. Nhỏm phắt dậy, tức giận điên cuồng, anh nhét đồ đạc đi xa vào va-li, đóng sầm nắp lại. Ngồi thở dốc, bỗng anh tự hỏi giờ này con anh ở đâu? Đang làm ǵ? Có đau ốm hay không? Chộp điện thoại, anh gọi cho Kame, đầu mối duy nhất.
Khi anh đang xem chương tŕnh thể thao phát lúc mười giờ, chuông cửa reo lên. Đứa con trai của anh được Kame ôm trước ngực bằng một cái địu trẻ em bọc vải. Pi đưa tay đón con. Thằng nhỏ hồng hào và khá hoạt bát. Trên ngực áo Kame, có một vệt dăi trớ ra từ miệng đứa bé. Cảm giác ấm áp trở lại. Niềm vui sâu thẳm mà anh không thể h́nh dung hiện ra, khi ôm con trai vào ḷng.
Vị khách mang theo hộp ḿ xào mua bên phố ăn đêm của người Hoa. Hai người ngồi bên bàn. Đứa trẻ vẫn nằm trên ngực Pi, ngủ say. Thức ăn c̣n nguyên. Pi chỉ uống nước ấm trong khi Kame nốc hết cốc này sang cốc khác thứ nước dầm trái cây màu đỏ phảng phất mùi rượu. Bằng vẻ tỉnh táo khó tả, anh ta kể với Pi vài khó khăn khi một ḿnh đối diện với bệnh tật của đứa trẻ, rồi niềm quyến luyến khiến anh ta khát khao giữ chặt thằng bé, không đáp các cú điện thoại của Pi.
- Tại sao cậu cứ phải làm toàn chuyện bất thường như thế? - Anh nh́n thẳng vào mắt Kame , thật sự muốn biết.
- Tôi khiếp sợ phải sống một ḿnh lắm! – Kame th́ thào - Hồi trước, tôi thèm khát được ai đó thương yêu. Nhuwng giờ, tôi hiểu, chỉ cần có ai đó để cho tôi thương yêu là đủ. Anh không hiểu đâu...
- Hôm ở bệnh viện, sợ bị bỏ rơi, nên anh đă trừng phạt cái gă bỏ rơi anh?
- Anh nghĩ tôi dám làm vậy ư? - Khách cười nhợt nhạt - Tôi xạo đó. Chúng tôi chia tay lâu rồi. Khi ông ấy bị tai nạn, tôi đến, đưa đi cấp cứu. Tôi rất khiếp sợ khi nh́n thấy máu. Lúc anh cho quá giang, tôi mừng lắm. Và tôi rất muốn anh để mắt đến tôi...
Pi lặng im, thấm thía bản chất thực của nỗi cô độc. Những kẻ như anh, như Đông, chẳng c̣n ǵ để nương tựa, ngoài chính bản thân ḿnh. Và điều ghê gớm nhất mà người ta phải đối diện trong quăng thời gian ấy, không phải nỗi đau đớn hay buồn rầu, mà là chống lại nguy cơ thoái hóa nhân cách, sự nhẫn tâm, ngụy trang dưới lớp vỏ tuyệt vọng. Anh áp tay lên đầu con, lắng nghe hơi thở ấm dịu lan tỏa trên lồng ngực. Cảm giác b́nh yên khiến giá lạnh trong anh tan mờ dần.
Họ nằm im cạnh nhau. Hơi thở chậm răi, mệt mỏi. Kame lên tiếng: "Vợ anh có nói khi nào quay về không?". Pi đáp, sau hồi lâu im lặng: "Cô ấy mất rồi. Đúng nửa năm trước. Vợ tôi không thể thoát khỏi quy luật tàn bạo của những chuỗi gen. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao như thế. Chúng tôi có rất nhiều thứ. Thế mà đột nhiên với cái chết của cô ấy, tất cả mất sạch. Cuộc sống này, có ǵ là an toàn đâu. Cậu hiểu không, tôi đă phát điên lên".
Nước mắt ứa ra, anh khóc, không c̣n tự chủ. Bàn tay mềm và lạnh của Kame lần t́m tay anh, siết chặt: "Chúng ta sẽ không sao. Rồi sẽ ổn. Dù sao th́ cũng phải sống đến già, can đảm...".
Họ thức suốt đêm. Ngoài cửa sổ, bóng những con cú bay vụt qua các đám mây lừ đừ trôi.
***
Pi tŕ hoăn chuyến bay, thương lượng lại bản hợp đồng với công ty nhận anh làm việc. Cuối cùng, họ cũng thỏa thuận việc một chuyên viên cấp cao của dự án mang theo đứa con chưa đầy một tuổi.
Anh và con ra sân bay bằng tắc-xi. Không ai đưa tiễn. Đứa bé được anh địu trước ngực, đôi mắt tṛn ngây thơ, ngạc nhiên nh́n đám đông chuyển động không ngừng.
Hoàn tất thủ tục và gửi hành lư, anh bước sang khu vực cách ly. Những mặt ghế kim loại đỏ chói. Anh ngồi xuống, hôn nhẹ lên trán con. Từ chiếc loa vô h́nh, mấy bản nhạc không lời của The Beatles vẳng xuống.
Anh chợt ngoảnh nh́n đầu ghế bên kia, chờ đợi một bóng người hoảng loạn sẽ hiện ra, ngồi xuống gần bên. Những con người đủ màu sắc in bóng lờ mờ lên bức tường kính, chộn rộn, tất bật tỏa vào nhiều hướng.
Anh cứ nh́n măi đám đông vô định ấy cho đến khi tiếng loa âm oang gọi hành khách vào cổng, chuẩn bị lên máy bay.



Có ai nghĩ rằng ngay từ fic đầu tiên của topic lại là 1 sự " lừa đảo " của Cheryl 0 ? Rất xin lỗi mọi người nếu có ai đó nhận ra từ đầu và có chút phẫn nộ. Thực ra đây là một truyện ngắn của Phan Hồn Nhiên có tên là Khi tôi 64 . Lâu lắm rồi đọc truyện của PHN lại thấy có cảm xúc. Cheryl 0 thể ngừng tưởng tượng ra hai nhân vật nam trong truyện là Kame và P . Hi vọng mọi người sẽ dành chút ngoại lệ cho bài post đầu tiên xXx.C̣n đây là dành cho những bạn nào muón nghe câu truyện nguyên gốc [Only Registered Users Can See Links]

yuchi
08-25-2008, 10:00 PM
Muốn viết về t́nh yêu của các anh quá!!!!!!
Ví dụ như Koyama sẽ yêu một cô gái Ấn Độ, Teshi yêu một cô gái China, Shige không đỡ nổi trước một cô gái Hawai, Ryo sẽ chết đứ đừ v́ một cô gái Châu Âu hoang dă, Pi gục trước người đẹp tại quê nhà và cuối cùng Baka yêu say đắm một cô gái Việt. Hahaha....
(Đang điên mọi người thông cảm..)

fuyu_no_hana
08-26-2008, 08:49 AM
T́nh cảm của bạn pichan dành cho bạn hana T___T Tự nhin bây h cũng có cảm giác giống yue, pichan có con đi a ><

Vivivann
11-01-2008, 12:09 AM
Quà tặng sinh nhật Ryo-chan

RyoPi (trào phúng)

Author: silver-plane@LJ
Translator: Vivivann@Ho!
Topic: Drabble
Date: 2008-10-08 @ 16:34
Pairings: RyoPi

1. Umbrella

Ryo nh́n vô vọng vào cơn mưa. H́nh như mưa không thể ngừng nhanh được. Anh thở dài.

“Ryo-chan, cậu đang làm ǵ thế ? Cậu không về nhà à?”

Anh đi ṿng quanh để t́m xem giọng nói ấy ở đâu. Anh mỉm cười khi thấy Pi đi về phía ḿnh từ chỗ thang máy của trụ sở.

“Tôi đang chờ mưa tạnh. Tôi đâu mang ô đâu.” Ryo đáp.
Và Pi đă đến chỗ anh rồi.

“Cậu sẽ bị kẹt ở đây hàng giờ cho xem. Dùng chung ô với tôi đi. Ô tôi đủ dùng cho 2 ta mà”. Pi đề nghị rồi mở bật chiếc ô bằng nhựa trong của ḿnh. Cậu ra hiệu cho Ryo đứng gần ḿnh hơn


“Thanks,Pi”. Ryo cười. Và họ rời khỏi Jimusho. Mưa ngày càng nặng hạt và xối xả. Ryo càng sán gần vào Pi thêm.

“Này Ryo-chan, tại sao cậu không bao giờ mang theo ô thế?” Pi hỏi.

“V́ nếu tôi làm thế, tôi làm sao có cơ hội để dùng chung ô với cậu và làm thế này được”


Rồi bất ngờ, anh kéo tay Pi, kéo thấp ô xuống để che mặt 2 người và
đặt 1 nụ hôn chóng vánh lên môi Pi. Pi thẹn đỏ mặt, đôi mắt mở to bởi nụ hôn diễn ra quá nhanh. Nhưng cậu đă kịp trấn tĩnh.


“Well, tôi rất vui ḷng được chia sẻ với cậu bất kỳ lúc nào, Ryo-chan ạ”. Pi cười toe toét.


2. Birthday

Pi đang ngồi trong pḥng khách. Cứ năm phút một, cậu lại nh́n đồng hồ treo tường. Bây giờ là đúng nửa đêm. Cậu thở dài.
Nhưng ngay sau đó, cậu nghe thấy tiếng gơ cửa và cậu lao ra mở cửa, Cậu mỉm cười khi nh́n thấy người đứng trước mặt ḿnh.

”Ryo-chan..” Cậu gọi một cách hạnh phúc và khoác tay anh chàng gầy g̣ ấy.

Tôi xin lỗi v́ đă tới muộn, và cũng đi tay không luôn. Tôi chỉ có 4 tiếng trước khi trở về Osaka.” Ryo th́ thầm và khẽ khàng vuốt tóc Pi. Anh có thể cảm thấy rằng Pi đang ngúc ngoắc đầu ḿnh.

”Không đâu Ryo-chan. Cậu đă tới, và đối với tôi, thế là tất cả”

Pi thoát ra khỏi ṿng tay Ryo và nh́n anh một cách tŕu mến. Ryo nghiêng đầu :

“Happy Birthday, my dearest Pi” Anh lại th́ thầm vào tai Pi trước khi hôn cậu. Và Pi chẳng thể đ̣i hỏi ǵ hơn nữa.

3. Daite Senorita

“Yay, cuối cùng buổi diễn cùng kết thúc.” Shige hét lên sung sướng.

”Ne ne, chúng ta nên đi ăn mừng cho buổi concert đầu tiên ở Dome chứ nhỉ?” Koyama hỏi, và ai nấy đều gật đầu cái rụp. Các thành viên của NEWS đều rất hạnh phúc bởi concert trong 2 ngày rồi là sự thành công lớn,

Và họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc. Pi cũng rời khỏi pḥng giống mọi người th́ bất ngờ bị Ryo kéo tay lại.

“Chotto matte, Pi…”

“Ǵ thế , Ryo-chan?” Koyama vừa đi được nửa đường bỗng quay lại hỏi. Shige, vẫn c̣n đang ở trong pḥng, cũng nh́n Ryo 1 cách ṭ ṃ.

”Tôi tin là ḿnh và Pi c̣n có chuyện chưa giải quyết xong”. Anh nói và nháy mắt với Pi làm cho cậu thẹn đỏ mặt.
“Đi trước đi, chúng tôi sẽ đuổi kịp các cậu. Không mất thời gian lắm đâu, tôi hứa đấy” Ryo cười xoà.

Koyama và Shige chỉ lặng lẽ nhún vai rồi biến.
Pi gượng gạo thay đổi vị trí

”Chuyện ǵ chưa xong hả Ryo-chan?” Pi yếu ớt hỏi.
“Ồh, cậu biết mà, Pi” Ryo trả lời và nhếch mép cười.

”Không, tôi không biết ǵ cả” Pi vặn vẹo. Dù cho nó chả có lư ǵ hết.

“Không ư? Vậy tôi có nên nhắc cậu không nhỉ? Daite daite senorita..” Ryo hát và tiến đến gần và càng gần Pi hơn. Pi đang mắc kẹt giữa Ryo và bức tường hậu. Pi càng thẹn nữa, thậm chí tim cậu đang đập nhanh hơn mức b́nh thường.


“Ryo…Ryo-chan…” Pi th́ thầm nh́n Ryo. Biểu hiện bên ngoài của Pi rất phức tạp và khó đoán. Trông cậu vừa xấu hổ, vừa có vẻ hài ḷng. Ryo cười ngoác tận mang tai.

“Tsuyoku tsuyoku tsuyoku hanasanaide…” Ryo tiếp túc hát. Anh chỉ c̣n cách Pi vài inch. Pi nh́n như thể cậu bị chứng khó thở vậy

“Anata no sono kuchibiru ga…” Lúc này, Ryo đă đặt tay ḿnh lên môi Pi làm cậu rùng ḿnh. “ Jirettai no yo…” và anh nghiêng đầu, đặt môi ḿnh lên môi Pi.

Khi ngừng, tưởng chừng như Pi xém xỉu. Ryo lại cười toe toét và th́ thầm vào tai Pi.

“Tôi biết cậu muốn thế mà. Thậm chí cậu chẳng cần nói với tôi. Tôi biết hết.” Và Pi cười thầm.

4. Reminder

Pi nh́n chăm chú vào trần nhà của pḥng khách sạn, cảm thấy yên ḷng v́ 1 ngày dă kết thúc. Cậu đang đi tour để promo cho single Fever to Future của nhóm nhạc tạm thời của ḿnh.

Bất ngờ, điện thoại của cậu reo. Cậu có tin nhắn.


Người gửi: Ryo-chan

Ở đấy vui chứ? Đừng lo lắng nhiều quá nhé. Tôi không thể chờ để gặp cậu thêm nữa. Chỉ muốn nhắc cậu là: Tôi yêu cậu. *ôm*

Pi mỉm cười 1 lúc lâu. Việc Ryo luôn nói chuẩn vào đúng lúc luôn là bí ẩn với cậu. Giống như là… phép thuật vậy đó. Nhưng tất nhiên, mọi thứ về Ryo đều là phép thuật cả.
Pi cười khúc khích trong lúc nhắn lại

To : My Ryo-chan ♥

Làm sao tôi có thể vui khi thiếu cậu được chứ? Tôi nhớ cậu và cũng yêu cậu nhiều lắm, Ryo-chan ạ *chuu*


5. A Lifetime

Pi đang đi tới pḥng thay đồ. Cậu định đi vào v́ nghe thấy tiếng nói trong pḥng. Cậu lén nh́n và thấy Ryo-chan. Nhưng anh không ở 1 ḿnh. Có cả Tesshi nữa. Cậu định bước vào nhưng đă dừng lại khi nghe thấy cái giọng cao vút của Tesshi.

”Sao không phải là em?” Tesshi hỏi.

”Anh xin lỗi, Tesshi à. Nhưng anh sinh ra không phải dành cho em” Ryo xin lỗi.


Pi biết đây là vấn đề cá nhân và cậu cần biến, có điều cậu lại ở yên đây và lắng nghe. Vấn đề của Ryo-chan cũng là vấn đề của ḿnh. Cậu tự bào chữa cho hành động của ḿnh.

”Yappari, Yamashita-san mới là người dành cho anh?”

Tim Pi đập th́nh thịch khi thấy Tesshi nhắc tên ḿnh.

”Phải” Ryo đáp, không hề ngần ngừ. Pi cảm thấy rất hạnh phúc.

“Tại sao anh lại yêu nhiều thế? Cái ǵ làm anh yêu cậu ta đến vậy?” Teshi liều lĩnh hỏi. Dù sao, nếu Nishikido-kun không thể yêu cậu, ít nhất cậu cũng phải biết lư do.

Lặng yên. Pi ngừng thở, chờ đợi câu trả lời của Ryo.

”Anh không biết nữa” Ryo lên tiếng. “Anh chẳng biết sao ḿnh lại thích cậu ấy luôn”

“Nhưng tại sao..” Tesshi hỏi nhưng Ryo ngắt lời

”Nhưng tất cả những ǵ anh biết là, Anh muốn dành cả cuộc để t́m câu trả lời nếu cậu ấy để anh ở bên.”

Pi quay mặt vào tường, cười tươi rói với từng lời của Ryo đang vang lên trong đầu.

Vivivann
11-01-2008, 03:11 PM
Quà tặng sinh nhật Ryo

RyoPi rabu

Title: [drabbles] RyoPi rabu :3
Author: silver_plane@LJ
Translator: Vivivann@Ho!
Pairings: RyoPi
Topics: drabbles, fanfic
Date: 2008-10-04 @ 13:06
Security: public
kimochi: cheerful

1. Sleep

Cậu bé 14 tuổi Nishikido Ryo đang ngồi bên cùng một cậu bé 13 tuổi mang tên Yamashita Tomohisa trong pḥng thay đồ. 2 người đang chờ cho buổi tập nhảy bắt đầu.

Yamapi liếc sang. Cậu trai Osaka đang dựa người vào ghế, đôi mắt díp lại.

”Mệt à,Ryo-chan?” Cậu hỏi.

“Không, chỉ buồn ngủ thôi. Lúc ở Shinkansen c̣n chưa được ngủ.”

Yamapi muốn ch́a bờ vai ḿnh ra, nhưng cậu khựng lại. Có lẽ Ryo-chan chẳng cần đâu. Cậu rầu rĩ nghĩ thế.

Nhưng tự dưng, Ryo đột nhiên sà vào ḷng cậu. Cậu giả tảng lờ đi, nhưng đôi mắt mở to hết cỡ v́ quá shock. Ryo ngước lên nh́n cậu bằng đôi mắt ngái ngủ.

“Cậu không phiền chứ?” Ryo thầm th́.

“Không”. Pi mỉm cười và cố gắng hết sức để thoát khỏi cám dỗ hôn một cậu trai lớn tuổi hơn. “Tớ sẽ gọi cậu dạy khi buổi duyệt bắt đầu. Ráng ngủ một tí đi.”

”Thanks,Pi”. Ryo nói thầm. Cậu đă như ch́m vào giấc ngủ.

Nhưng chỉ 1 lúc sau, Pi đă thật sự đặt môi ḿnh lên má Ryo, và cậu thề rằng, cậu đă nh́n thấy Ryo cười mỉm trong khi ngủ.

2.Promise


Tối, mưa rơi như trút, Pi có cảm giác khó hiểu trong ḷng. Cậu đi đi lại lại trong pḥng. Cậu lén nh́n qua rèm cửa sổ đúng lúc có tiếng sét đánh, và cậu có cảm giác rằng ai đó đang đứng trước cửa nhà ḿnh. Cậu sửng sốt. Cậu đă nhận ra dáng người ấy, không thể nào không nhận ra được.

Cậu xông ra cửa rồi chạy ra ngoài, chạy đến bên con người mà cậu đă quá hiểu rơ.

“Ryo-chan, cậu đang làm ǵ thế này? Cậu ướt như chuột lột rồi đấy.” Cậu khóc và như thể đang cố đập tan cơn mưa ấy. Cậu nắm lấy tay Ryo và kéo anh vào nhà ḿnh. Nhưng Ryo vẫn đứng đó. chỉ càng nắm chặt lấy tay cậu. Cậu đứng trước anh, gặng hỏi.
“Ryo-chan, doushite?”

Ryo không nh́n cậu lúc trả lời. Đôi mắt anh dán vào khoảng sân ở dưới.

“Bọn họ đă đ́nh chỉ Uchi. Và đó là lỗi của tôi. Tôi nên quan tâm đến cậu ta hơn nữa. Tôi có lỗi khi đă để ai đó rủ cậu ấy uống rượu. Tôi có lỗi khi để cậu ấy rời khỏi chúng ta”

Và sau đó, dù không biết làm thế nào, nhưng cậu biết Ryo đang khóc dù rất khó khăn để nhận ra những giọt nước mắt của anh lẫn trong mưa. Tim cậu đập th́nh thịch đau đớn. Cậu kéo Ryo lại gần và ṿng tay anh vào người ḿnh. Mặt anh vùi vào vai cậu.

”Ryo-chan,nakanaide. Tôi vẫn ở đây với cậu. Và nếu như thế không đủ, tôi sẽ làm tất cả, miễn là có thể làm cậu ngừng khóc. Onegai?” Cậu nói như thể cho chính bản thân ḿnh. Nh́n thấy Ryo khóc làm trái tim cậu rơi lệ. Cậu gần như chẳng thế gánh nổi nỗi đau này.


“Tôi biết, và cũng v́ thế mà tôi vẫn tiếp tục. Đừng rời bao giờ rời bỏ tôi nhé Pi” Ryo thều thào.

”Không đâu” Yamapi nhấn mạnh từng từ và cậu siết chặt ṿng tay của ḿnh.

3. SOS

Yamapi đang được nghỉ giải lao trong lúc đóng Code Blue. Cậu đang ngồi ăn trưa th́ điện thoại ngân chuông, báo nhận được tin nhắn mới. Cậu lấy điện thoại ra và mở hộp thư.

Người gửi: Ryo-chan

Pi, gọi ngay cho tôi, SOS.

Tí nữa th́ cậu nghẹn khi đọc xong cái tin nhắn siêu ngắn ấy. Cậu hốt hoảng, tim đập th́nh thịch. Và trong đang hiện lên nhưng điều khủng khiếp. OMG OMG, chuyện ǵ xảy ra với Ryo-chan vậy? Cậu hoàn toàn quên rằng, ít nhất th́ Ryo vẫn c̣n nhắn tin cho cậu được và lập tức gọi điện cho Ryo.

“Pi…” Ryo nói khi nhấc máy. Có phải do cậu tưởng tượng, hay là giọng Ryo không ổn?

“Ryo-chan, doushite? Daijoubu? Chuyện ǵ xảy ra vậy? Cậu bị thương à?” Cậu thốt lên. Bây giờ, cậu có thể thấy rằng tay ḿnh đang đổ mồ hôi.

“Ừ, tim tôi đau lắm Pi à”

“Ǵ cơ?~ Có thể cậu quá mệt chăng? Hay tại ngủ không đủ? Tại sao cậu không….” Pi càu nhàu nhưng Ryo cắt ngang.

”Pi, tim tôi đau quặn lại v́ nhớ cậu quá nhiều” Anh nói to lên một chút để chắc chẳn rằng Pi nghe thấy. Cậu đỏ bừng mặt. Anh cười thầm.

”Eh?... Cậu có muốn tôi đến thăm cậu không” Concert tới của K8 ở Yokohama, đúng không? Tôi có thể gặp cậu ở đó.” Pi hỏi.

“C̣n những 2 ngày nữa, tôi không thể chờ lâu thế được.” Ryo rền rĩ nhưng vẫn tiếp tục “Chỉ cần nói magic words thôi”

Pi lại đỏ mặt “Cậu đă giấu Ryo-chan của tôi ở đâu rồi? Cậu giống như 1 đứa trẻ con 5 tuổi hiếu thắng vậy”

”Cậu có nói không th́ bảo? Tôi cúp máy đây.”

“Tôi yêu cậu, Ryo-chan à. Và tôi nhớ cậu đến phát điên lên được.” Pi th́ thầm qua điện thoại.

Lặng yên. Sau đó Ryo lên tiếng:

“ Giờ tôi cảm thấy tốt hơn rồi. Vậy ḿnh sẽ gặp nhau ở Yokohama nhé” rồi cúp máy.

4. Jealousy

Cậu nh́n Ryo của ḿnh đang thu dọn đồ đạc vào túi. Cậu nhận ra rằng anh hơi ít nói và thở dài rất nhiều. Cậu chờ cho đến khi chỉ c̣n 2 người trong pḥng thay đồ để hỏi.

“Có chuyện ǵ xảy ra thế Ryo-chan?”

”Tại sao cậu lại nghĩ rằng có chuyện ǵ xảy ra với tôi hả Pi?” Ryo hỏi lại.

“Bởi cậu thở dài rất nhiều, nhiều hơn mọi lần.” Pi trả lời thành thật. Anh cười thầm.

“Cậu không bao giờ quên mấy thứ nhỏ nhặt ấy nhỉ?” Anh vẫn cười, và có một chút nhạc nhiên.

”Tôi cố gắng không quên đấy chứ.” Cậu vẫn muốn biết câu trả lời. Cậu đoán là Ryo đang cố đánh trống lảnh. Anh nhún vai.

”Tôi đoán là ḿnh đang nhớ Uchi...”

“Ohh…” Pi thều thào, và chẳng nói ǵ thêm nữa. Cậu ṿng lại và về bàn ngồi, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Nhưng vẻ mặt nghiêm trang của cậu khiến anh hoài nghi.

”Ǵ thế?” Cậu trai Osaka hỏi.

”Betsuni…” Pi thẳng thừng đáp lại.

“Và sao cậu lại nghĩ tôi có thể tin câu đấy chứ”? Ryo rời khỏi chỗ và đến đứng cạnh Pi, nghiêng đầu để nh́n rơ mặt cậu. Cậu đă dừng dọn đồ, nhưng không hề quay lại nh́n anh.

“Tôi không được sao?”

Anh nghĩ ḿnh nghe lầm, nhưng cậu đă nhắc lại, thậm chí c̣n rơ ràng hơn.

”Tôi không tốt để dành cho cậu à Ryo-chan? V́ thế mà cậu nhớ cậu ta?” Cậu nh́n chằm chằm vào mắt anh. Bỗng dưng, anh hiểu ra vấn đề. Và anh cố gắng ngăn ḿnh cười.

”Nhắm mắt lại”. Anh đ̣i hỏi. Cậu vẫn tỏ vẻ nghiêm nghị , cũng chả hiểu sao ḿnh phải làm thế nhưng cậu vẫn làm theo. Khi mắt cậu gần nhắm, Ryo tiến về phía trước và đặt một nụ hôn lên bờ môi cậu. Cậu bất ngờ. Nhưng nhanh chóng đón nhận nụ hôn của anh. Cậu gần như quên mất phải thở như thế nào khi anh ngừng lại.

”Well, điều này chứng tỏ cậu rất tốt” Ryo cười và chọc cậu. Cậu đỏ mặt, nhưng vẫn chưa tin lắm,

“Ồh thôi nào Pi.” Ryo rên rỉ. “Tôi không nhớ cậu ta giống tôi nhớ cậu lúc cậu xa tôi đâu mà, thề có Chúa đấy. Và cậu nữa, trong tất cả mọi người, cậu phải là người hiểu rơ nhất chứ.”

Cậu thẹn thùng.

”Tôi biết, ne. Nhưng tôi muốn nghe chính cậu nói cơ.” Và lần này, cậu là người chủ động hôn anh.

5. Fever

Ryo bước vào pḥng thay đồ và thấy mọi người thở phào.

“Xin lỗi tôi đến muốn. Buổi chụp ảnh kéo dài hơn tôi tưởng”. Anh nhận lỗi. Anh đang nói về công việc với K8. Anh vẫn đứng gần cửa, dựa lưng vào tường. Trông anh có vẻ mệt mỏi.

“Anh ổn chứ, Nishikido-kun?” Tegoshi tiến đến gần anh và hỏi. Lúc này cậu ấy đă thay đồ mặc trong concert rồi. Ryo khẽ gật đầu.

“Tôi không sao. Chỉ cần thở 1 tẹo thôi.” Anh cười “Các cậu đi trước đi, tôi sẽ lên sau,”

Yamapi ở lại đến khi mọi người đi hết. Cậu chăm chú vào Ryo đang đi đến ngồi ghế. Cậu tiến lại gần và đặt tay lên trán anh.

“Yappari. Tôi biết cậu nói dối mà”

Ryo yếu ớt cười.

“Chỉ là sốt nhẹ mà. Tôi vẫn trụ được.”


“Ǵ thế Pi ?” Ryo hỏi.
Yamapi tiến đến gần và đặt vào môi anh một nụ hôn. Cậu cười.

”Cơn sốt sẽ nhanh khỏi nếu cậu sẻ bớt sang cho tôi” Cậu mỉm cười và rời pḥng, để Ryo ở lại 1 ḿnh.

”Phải, nhưng cậu có thể bị ốm đấy, BAKA!!” Nhưng mặt anh đă đỏ lên, và anh đi theo cậu.

Vivivann
11-02-2008, 11:08 PM
Quà sinh cho Ryo-chan

Graduation Day

Title : Graduation Day
Pairing : RyoTego
Rating : PG
Author: Silver_plane@LJ
Translator: Vivivann@Ho!
________________________________________

Cậu nh́n ra ngoài cửa sổ. Trời bắt đầu mưa từ sáng sớm. Cậu ước trời tạnh, nhưng không. Cậu ghét mưa, chưa bao giờ cậu thích mưa cả. Mưa làm cậu thấy chán nản và buồn chán. Thậm chí, cậu c̣n chẳng biết tại sao ḿnh lại như vậy. Chưa bao giờ có chuyện ǵ tốt vào ngày mưa cả.

Cậu cau mày. “Hôm nay, cậu phải đi và trời đang mưa. Quá hoàn hảo”.

Tegoshi Yuya thở dài và đóng cửa ra khỏi pḥng..

Lễ tốt nghiệp giống như một cuốn phim mờ nhạt vậy. Cậu ngồi đấy với bọn bạn, nhưng cậu chẳng cảm thấy ǵ cả. Trong khi mọi người đang râm ran nói chuyện, cậu chỉ ngồi yên. Cậu cắn môi suốt, chỉ để ngăn ḿnh khóc.

Nhưng khi cậu nh́n thấy Nishikido-senpai đi lên sân khấu phát biểu, cậu biết cậu thể cầm được nữa. Cậu đứng dạy và chạy ra pḥng thể dục. Cậu xông vào pḥng của CLB Bóng đá và ngồi khóc. Thậm chí có ai đó bắt gặp cậu đang khóc, cậu cũng không đếm xỉa đến. Hiện giờ cậu đanh rất đau khổ, tim cậu đau nói.

Nh́n thấy Nishikido-senpai đi khỏi ra điều cuối cùng cậu mong muốn. Suốt thời gian qua, cậu giữ trong ḿnh t́nh cảm đặc biệt dành cho Nishikido-senpai. Cậu chẳng nhớ bắt đầu từ khi nào. Ban đầu, Nishikido-senpai chỉ giống như một người anh cả đối với cậu. Cậu ngưỡng mộ anh v́ anh đá bóng rất giỏi và với cương vị đội trưởng đội bóng, anh luôn quan tâm đến đồng đội. Cậu luôn cảm thấy phiền phức mỗi khi Nishikido-senpai gọi ḿnh là Tegonyan. Nhưng khi t́nh cảm của ḿnh thay đổi, cậu bắt đầu thích thế. Cậu nhận ra rằng cậu là kouhai duy nhất mà Nishikido-senpai đặt biệt danh cho, và cậu cảm thấy ḿnh có chút đặc biệt,

Cậu chưa để anh biết, lẽ đương nhiên. Cậu không đủ can đảm. Cậu sợ rằng Nishikido-senpai sẽ nghĩ ngợi nhiều nếu cậu nói cho anh t́nh cảm của ḿnh. Có thể cậu sẽ phá hỏng mọi chuyện, và cậu sẽ không bao giờ được ở gần anh nữa, kể cả với tư cách là một kouhai. Vậy nên cậu giữ kín trong ḷng. Nhưng 2 ngày trước, cậu thấy một cô bé tỏ t́nh với Nishikido-senpai và cậu ghen với cô ta.

Trên hết, điều cậu ghét nhất là cậu không thể thú nhận với anh.

Một lúc sau, cậu nghe thấy tiếng ồn ở ngoài pḥng. Có lẽ buổi lễ đă kết thúc. Yuya nghĩ tới việc ra ngoài và t́m Nishikido-senpai nhưng cậu đă dừng lại. Không gặp anh có thể sẽ tốt hơn. Để anh đi như thế sẽ dễ dàng hơn với cậu , cậu nghĩ thế. Cậu chờ đến khi bên ngoài vắng hơn rồi đi ra.

Mưa đă tạnh. Lúc này, bầu trời trở nên trong xanh quan đăng, nhưng cậu vẫn cảm thấy đau khổ. Cậu tự hỏi rằng Nishikido-senpai đă về thật chưa? Kết thúc như thế thật sự ổn chứ? Để anh biết có được không?

Cậu đang ngồi ở giữa cánh đồng, suy tư. Rồi cậu thấy có ǵ đập vào đầu. Cậu quay lại và nhận ra đó là một chiếc máy bay giấy. Cậu nh́n quanh nhưng chẳng thể t́m thấy ai đă phi nó. Cậu nhặt lên và thấy ḍng chữ:

Tegonyan, come here at once!

Cậu biết ai viết. Nishikido-senpai! Tim cậu đập nhanh hơn. Cậu nh́n quanh và thấy senpai của ḿnh đang chờ ở pḥng học ở tầng 2. Cậu vẫy tay và mỉm cười.

Kamisama, please give me the courage I need.

Khi Yuya vào pḥng, Nishikido-senpai đang ngồi cạnh cửa sổ. Cậu kéo ghế ngồi cạnh anh mà không nói ǵ cả. Cậu cảm thấy senpai đang nh́n ḿnh. Cậu mong Nishikido-senpai không nghe thấy nhịp tim ḿnh.

“Ne,Tegonyan…, sao cậu lại trốn khi tôi phát biểu hả?”
Ehhhh, Anh ấy biết? Cậu ngạc nhiên.

“Ano… Sẽ rất chán phải không? Tôi chắc rằng anh sẽ phát biểu dài dài giống như ông già, nên tốt nhất là tôi nên biến hoặc đi ngủ” Cậu cười. Làm sao cậu có thể nói với anh rằng cậu đă khóc chứ.

“Sao cậu dám nói thế với senpai của ḿnh hả?” Nishikido-senpai tức giận và xoa rối tóc cậu. Tim cậu càng đập nhanh hơn.

“Are, sao cậu không làm ǵ? Cậu luôn bảo tôi ngừng mỗi khi tôi làm vậy mà?”

“Well, đây có thể là lần cuối cùng anh được phép làm vậy, nên tôi cho phép.” Cậu cảm thấy ḿnh đang run. Cậu ước Nishikido-senpai không nhận ra.

“Yamette yo…Đừng nói như thể tôi sắp chết hay đại loại thế. Tôi chỉ ra trường thôi,Tegonyan”

“Phải. Nhưng khi anh đến Tokyo, có thể chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa. Phải không,senpai?” Cậu lại cắn môi. Cậu cảm thấy anh đang nh́n ḿnh chằm chằm, nhưng cậu chẳng dám nh́n lại.

Nishikido-senpai xách cặp và đứng dậy.

“Ahhh, cậu chẳng thú vị tẹo nào. Cậu thực sự đă phá hỏng ngày đẹp trời của tôi rồi. Tôi về nhà đây” Anh đi về phía cửa.

Cậu cũng đứng dậy. Cậu ước ǵ ḿnh có thể chạy ra và hét to lên t́nh cảm của ḿnh với anh. Nhưng chỉ đứng yên đấy và chẳng làm ǵ mà chỉ nh́n senpai ḿnh đi mất. Yappari, cậu sẽ không bao giờ có nghị lực mất thôi. Cậu cắn chặt môi và nó chảy máu. Đau, nhưng chẳng là ǵ so với nỗi đau trong ḷng cậu cả..

Bỗng dưng, Nishikido-senpai dừng bước và quay lại. Yapai, anh đă nghe thấy cậu thổn thức sau?

“Cậu không định nói với tôi à?” Anh hỏi. Cậu lúng túng.

“Nói …ǵ cơ?”

Không nói ǵ, Nishikido-senpai kéo cậu lại gần và hôn cậu. Cậu sững sờ. Nhanh quá.. Nishikido-senpai cười.

“Ni…Nishikido-senpai, anh đă biết rồi sao? Thời gian qua???” Cậu lắp bắp.

“Mochiron. Cậu biết đấy, tôi không gọi cậu là Tegonyan để chơi không. Sao cậu dám bắt tôi phải đợi lâu thế hả?” Anh lại làm rối tung tóc cậu . Cậu suưt không đứng được. Cậu đă bị mê mẩn bởi đôi mắt của anh.

“Well….Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh…” Cậu ráng giải thích nhưng lại không thể tiếp tục bởi Nishikido-senpai đă chặn môi cậu bằng một nụ hôn. Kể cả bên ngoài đang mưa, cậu cũng không quan tâm nữa.

Sometimes rainy day could be heavenly, too.

♥Ko•yama•Pi♥
04-29-2009, 01:30 PM
Ngồi trong lớp nghĩ ra cái này . . .

Koyama biến thái - fic nhảm ;___;

Một ngày b́nh thường, trong pḥng thay đồ của NEWS, 6 anh yêu ngồi nói chuyện bâng quơ.

Shige ngồi cạnh Koyama
Shige: Keii, có bộ phim truyền h́nh nào mọi người xem măi cũng ko thấy chán ko?
Koyama: uhm. . . th́ cũng có. . .
Shige: bộ nào thế?
Koyama: Nobuta wo Produce
Pi: Wat? Keii-chan, anh xem bộ đó v́ tôi đúng ko? Tôi đóng quá tuyệt đúng ko? Tôi biết mà, tôi biết mà *cười hí hửng* (wa Pi, độ hóng của anh cao thật a T__T")
Koyama: ar er. . .?
Shige: xem mấy lần rồi thế?
Koyama: 10.
Bấy giờ tất cả mọi người ồ lên và chăm chú nh́n Koyama *một giọt mồ hôi to tướng xuất hiện trên đầu anh*
Tego: Ah, em biết rồi, anh thích ai trong bộ đó phải ko?
Koyama: Làm ǵ có *lắc đầu quầy quậy*
Tego: Nói dối, mặt anh đang đỏ lên ḱa *cười ầm lên*
. . .Kei. . .i. . .chan?? C̣n tôi th́ sao - Shige giọng run rẩy nắm chặt lấy tay Koyama. . .
Ryo: Errrr
Shige *tiếp tục run rẩy*: Ko phải Keii chỉ thích tôi hay sao? Keii định bỏ Kato của Keii lại một ḿnh ư?
*Tego và Pi hí hửng nh́n nhau cười, trong khi Massu. . .*đơ mặt**
Ryo *đă ko chịu được hét lớn*: Wat? Đùa ǵ Shige. . .? À. . .*đổi giọng* Shige-chan, ḿnh Ryo chưa đủ sao mà c̣n qua lại với Koya thế? *quay mặt đi, bưng mặt nức nở*
Shige: Tehee, đùa thôi mà Ryo-chan. Shige chỉ có ḿnh Ryo-chan thôi *trái tim bay khắp pḥng*
Koyama *nóng máu*: Chết tiệt, dừng ngay cái tṛ t́nh cảm kinh tởm ấy lại á á >_<
(Thôi nào Keii, em biết anh tội nghiệp mà, Tesshi có Mass, Ryo có Shige, Pi th́ khỏi nói, nhưng anh có em mà Keii <3333 j/k)
Shige: hehe *cười gian và đă nhảy sang ngồi cạnh và ôm chặt Ryo* ừ, không đùa nữa, nhưng nói thật đi, Keii thích ai trong Nobuta thế? Không phải Ma. . .?
- Tất nhiên. - Koyama cướp lời Shige.
Tego: hay là Erika-chan?
Koyama: ngớ ngẩn T 3T
Pi: è, tôi báo trước với cậu là đừng mơ mộng ǵ về Kame-chan nhé *nghiêm mặt* Kame-chan là của tôi.
Tego: ứ, Kame của Jin chứ.
Koyama: . . .
Pi *ngẫm nghĩ**hốt hoảng*: a. . .đừng nói cậu thích tôi chứ Koyama-san? @_@
Koyama *choáng**sau 1 phút đơ người anh mới gào lên*: Không bao giờ O_O
Pi: ai da, đùa chút thôi mà. Người ta dễ thương thế này ko thích, hâm đơ = 3=

- Ah!
Tego: ǵ thế Massu iu?
Phải rồi, từ năy đén giờ Massu ko hề nói ǵ, chỉ im lặng suy nghĩ.
Massu: ne Koyama, không phải anh thích Yuto-chan đấy chứ? *ngây thơ*
CÁI G̀? - Cả 4 người trong pḥng *kể cả Ryo và Shige đang ôm lấy nhau mơ mộng trong t́nh yêu lăng mạn* cùng kêu lên.
Pi: oi oi, đừng đùa chứ. . .Yuto khi ấy mới. . . Wattttt? Koyama-san? O.O
Koyama: . . .*mặt đỏ bừng như trái cà chua chín, đầu cúi xuống, miệng lẩm bẩm từ ǵ đó, h́nh như là. . .'kawaii~'*

Tego: Koyama-san là đồ biến thái *gào lớn, chạy vào góc pḥng góc thút thít*
Pi: oh a er yeah, Yuto-chan dễ thương hơn ḿnh. . . oh yeah
Shige: hhức, ko ngờ Keii-chan biến thoái quá đi. . .
Ryo: mặc kệ tên biến thái í, cóỷôy ở đây mà
Shige: ừ Ryo. . . *lại tiếp tục đi vào cơi mộng của 2 người*
Massu: yeah, ḿnh đă đoán đúng mà, giỏi thật *tự hào*

Vầng và tên ngốc Koya vẫn đang ngồi đó đỏ bừng mặt, với cái đầu toàn là h́nh ảnh bé Yuto. . .

Hết.
Hừm, thật ngớ ngẩn.
Nhưng. . .tôi thích thế, các bé dễ thương phải là của Keii-chan hết :smile11:

Đoạn trên viết liền 1 mạch, ko soát lại chắc là nhiều lỗi và ngu xuẩn lắm, nhưng mà kệ, vui là chính ;__;

P/S: ;___;

Yuuchi
12-14-2009, 04:00 PM
*Run lẩy bẩy*

Ano........ sau một thời gian dài đấu tranh tư tưởng và đc sự động viên khích lệ của 1 số bạn:th_51: Hum nay bạn yuuchi quyết định làm một chiện lớn là post cái này lên. Cái này là tâm huyết để đời của mềnh và bạn he, mong minna coi xong mún nă, mún chém mún j đó th́ kím em wanh, mềnh vs bạn he ko bít j hết:th_em43:

Tiểu thuyết này là do bạn yuuchi và bạn he vượt biên ư nhầm vượt bao nhiu khó khăn gom góp lời kể từ một pà lao công trong Johnny Jimusho v́ thế độ tin cậy cực ḱ cao, ai tin th́ tin, ko tin th́ thôi =))=))

thôi ko nói dài ḍng nữa, douzo~

CHAP 1
[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]

CHAP 2
[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links]

CHAP 3
[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links]

CHAP 4
[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links] ttp://photos-c.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc1/hs242.snc1/8935_1094951948873_1678801297_202979_4317818_n.jpg

[Only Registered Users Can See Links] [Only Registered Users Can See Links]

CHAP 5
[Only Registered Users Can See Links] g[Only Registered Users Can See Links] g

[Only Registered Users Can See Links] g[Only Registered Users Can See Links] g

CHAP 6
[Only Registered Users Can See Links] g[Only Registered Users Can See Links] g

[Only Registered Users Can See Links] g[Only Registered Users Can See Links] g

[Only Registered Users Can See Links] g[Only Registered Users Can See Links] g

[Only Registered Users Can See Links] g

do not reup or hotlink to anywhere else without my or hecate's permission

Tất nhiên là chuyện ko kết thúc như thế, nó c̣n rất rất dài nữa :"> Giáng sinh này sẽ có một special chap, mong các bạn đón xem.

*run lẩy bẩy*

hecate
12-14-2009, 05:11 PM
Bợn yuuchi có cần mềnh đưa lại cái pic size gốc ko nó to hơn và rơ hơn và dễ bị chém hơn =))=)) Cái h́nh này coi bộ bị facebook resize rầu =))=))

Yuuchi
12-14-2009, 05:13 PM
ầy =))=))=)) thâu nhỏ nhỏ coi cũng đc rầu =))=)) mà wởn bợn cứ đưa, rảnh mềnh edit ;;)

MasuSapu
12-14-2009, 05:24 PM
Đọc lại vẫn thấy bệnh =))

Eri-chan
12-14-2009, 09:25 PM
Hấp dẫn quá!!! XDD
Iu cầu Yuuchi & pạn He nhanh nhanh post chap típ nhá!!! =]]

wanh96
12-14-2009, 10:15 PM
@He+Yuuchi: Cái đó share riêng nếu muốn s ơi, hàng thật, to và rơ để lưu hành nội bộ=)) Ai cần th́ pm=)) *Đang nghĩ coi ḿnh có nên in ra không, thấy bệnh bệnh kiểu này in ra ngại lắm=))*
@Pu: Th́ nó rơ bệnh mà s=))
@Eri: Eri-chan cố chờ chút, càng ngày càng bệnh nên không phải gấp, cứ thưởng thức từ từ mới gay gấn=))

MasuSapu
12-14-2009, 10:46 PM
In ra được đấy =)) Khéo bán c̣n chạy hơn mag JE =))

Eri-chan
12-15-2009, 03:44 PM
Eri cũng ủng hộ ư tưởng in này nha~!!! XDD
Xuất bản lun ih pà kon!!! Cạnh tranh với papa fairy... lộn... papa Johnny lun ih!!! =]]
Xí~ nói trước~ Pạn Eri chỉ xúi thui~ Ko chịu pất cứ trách nhiệm j` nhá!!! =]]

*xách dép chạy*

zingzing
12-15-2009, 04:04 PM
sao ho! hok làm luôn một tuyển tập B's manga đi nhỉ?
bán ối tiền XD

hecate
12-15-2009, 10:06 PM
*run lẩy bẩy*

Ano... Đầu tiên, bạn He nói trước là bạn He đă bỏ nghề viết fic từ cách đây hơn 1 năm rồi. Nay v́ ham hố nên mới đụng bàn phím viết lại =)) Mà sau 1 năm bạn He thấy giọng văn bạn He thay đổi tới chóng mặt. Ngay cả bạn beta reader của bạn He c̣n công nhận, nếu không phải bạn He send th́ bạn ấy cũng không nghĩ là bạn He viết cái này =)) Nói vậy để minna thông cảm, đọc xong đừng chọi cà thúi, trứng thúi vô bạn He =))=)) Hai, douzo~



~ Only one part of the whole story ~


Author: Hecate
Pairing: KoyaShige
Rating: PG
Summary: Khi Koyama cảm thấy lo lắng về sự thay đổi của Shige. *yeah bad summary. i know.*

------------

Dạo gần đây có một chuyện đang khiến cho Koyama cảm thấy lo lắng. Ừ th́ đúng là anh vẫn hay lo lắng về mấy chuyện không đâu. Như là tại sao hôm nay Nyanta lại ăn ít hơn hôm qua? Hay tại sao hôm nay Massu lại ăn nhiều hơn hôm qua?... Nhưng chuyện này không giống mấy chuyện đó. Chuyện này quan trọng hơn, phức tạp hơn, rắc rối hơn. Chuyện là...

- Nè cậu có thấy dạo này Shige-sempai rất là thu hút không?

Hửm!?

- Eh!? Cậu cũng thấy vậy à? Gần đây ḿnh thấy mấy sempai lớn hay rủ Shige-sempai đi chơi lắm á.

Hả!?

- Ừ ừ... H́nh như sempai vừa đổi kiểu tóc.

SHIGE CỦA TA ĐỔI KIỂU TÓC MẮC MỚ G̀ TỚI MẤY THẰNG NHÓC CHÚNG BÂY!?

Nghĩ là nghĩ vậy nhưng tất nhiên Koyama không thể la lớn trước mặt bàn dân thiên hạ được. Anh chưa muốn bị đưa vô trại. Thế là, Koyama quyết định đi thật nhanh, lướt qua hai cậu nhóc junior vẫn c̣n đang đứng tám chuyện.

Là như vậy đó. Là chuyện này đó. Điều khiến cho Koyama lo lắng chính là Shige - người bạn thân của anh dạo gần đây đang thay đổi một cách chóng mặt. Không, không phải theo chiều hướng xấu đâu mà ngược lại th́ đúng hơn. Mặc dù Koyama không biết tại sao hay như thế nào nhưng mà có vẻ như rất nhiều người đang bị thu hút bởi Shige, điều đó làm cho Koyama cảm thấy khó chịu. Anh vừa tiếp tục suy nghĩ vừa đẩy cửa bước vào pḥng thay đồ của NEWS.

***

- Ah! Kei-chan! Sao mặt anh bí xị vậy?

Tegoshi đang ngồi chơi rút gỗ với YamaPi, nghe tiếng mở cửa nên anh ngẩng đầu lên nh́n và phát hiện Koyama đang ở trong t́nh trạng “không-được-b́nh-thường-như-mọi-ngày”. Koyama bước thẳng vào pḥng, đặt cái túi qua một bên và ngồi phịch xuống ghế, nhắm mắt lại.

- Không. Chẳng có ǵ hết.

Tegoshi nh́n Koyama một hồi không thấy có phản ứng ǵ nữa nên anh nhún vai, quay lại chơi tiếp. Có người nào đó ngồi xuống bên cạnh Koyama. Bất giác, anh thấy nhẹ nhơm hẳn, anh có thể đoán được người đó là ai mà không cần phải mở mắt ra.

Đột nhiên, anh cảm thấy lạnh một bên má. Koyama mở mắt ra nh́n người kia.

- Uống đồ lạnh đi cho tỉnh. Bộ tối qua bị Nyanta giành giường ngủ hay sao mà trông có vẻ uể oải vậy?

Koyama mỉm cười, đón lấy lon nước tăng lực từ tay Shige. Shige đang ngồi bắt chéo chân và đọc một cuốn sách dày cộm nào đó mà Koyama đoán chắc là một trong những quyển sách luật của cậu ta. Koyama hốt nhiên đă có tinh thần trở lại. Anh vơ lấy một quyển tạp chí được để sẵn trên bàn, lật vài trang cho đến khi nh́n thấy bản thân ḿnh trong đó. Koyama có thói quen thích đọc các trang tạp chí hàng tháng của NEWS, mọi người không thường xuyên gặp nhau cho lắm nên đây là cách để anh có thể cập nhật thông tin của các thành viên. Bỗng nhiên, anh khựng lại... trên trang báo là gương mặt của Ryo. Ừ th́ cũng không có ǵ đáng nói nếu như anh không đọc được đoạn văn này.

“...C̣n nữa, về mấy cái PV quay cho DVD của NEWS. Trong đó, tôi rất thích PV [Shalala~] của Shige. Làm được tới cỡ đó, Shige thiệt là đẹp trai quá đi. Nhân viên ở tiệm karaoke, nữ sinh trung học, làm ra rất nhiều tạo h́nh cosplay. Nhất định là đă tập trung suy nghĩ rất nhiều ne. Ah? Shige nói muốn làm giống PV của tôi à?* Hay đó, lần sau làm thử đi. Thời gian quay chắc chỉ bằng 1/10 của [Shalala~] thôi á (lol)...”

Eh!? Cái ǵ đây? Tại sao? Sao cả Ryo-chan cũng vậy? Tại sao?

Koyama bàng hoàng quay phắt sang nh́n Shige. Lúc này, Shige đă đặt quyển sách xuống bàn và đứng làm tóc trước gương. Koyama không phải là kẻ hẹp ḥi đến mức ghen tị với Shige, ngược lại anh c̣n cảm thấy có một chút tự hào nữa. Nhưng mà anh cũng không thể không lo lắng được. Thậm chí nỗi lo của anh càng lúc lại càng lớn thêm lên. Trong lúc Koyama vẫn c̣n đang quay cuồng trong guồng suy nghĩ của ḿnh th́ anh lại nghe thấy tiếng mở cửa.

- Chào!

- Ah! Chào buổi sáng, Ryotan.

Giọng nói trong vắt của Tegoshi lại vang lên. Koyama quay qua nh́n Ryo đang từ từ bước tới gần chỗ Shige đứng. Bây giờ, anh có cảm giác như ḿnh là một con rô bốt bị lỗi vậy, cứ quay qua nh́n Ryo rồi lại nh́n Shige, rồi lại nh́n Ryo. Koyama càng ngày càng không hiểu nổi ḿnh bị làm sao nữa. Cứ như sắp phát điên rồi. Anh không thể ngăn ḿnh chú ư lắng nghe cuộc đối thoại giữa Ryo và Shige trong khi bản thân th́ vờ như đang đọc báo. Koyama nghe thấy Ryo nói cám ơn Shige v́ đă giúp giải thích cái ǵ đó cho thằng bạn ngốc của cậu ta. Rồi lại nghe Shige cười, nói là không ngờ được Ryo lại gọi điện nhờ vả cậu. Anh c̣n nghe rơ tiếng của Ryo: “Đừng có điên! Không phải là anh đây muốn nhờ vả cậu nhá. Được rồi, anh không muốn nợ cậu. Hôm nay, anh sẽ bao cậu một bữa.” Nghe tới đây, tim Koyama chợt thót lên. Anh quay hẳn người lại để nh́n hai người kia và anh gần như bật dậy ngay lập tức khi nh́n thấy một tay của Ryo đang đặt lên vai của Shige.

- Ah! Shige! Hôm nay, cậu hứa sẽ đi ăn với tớ mà.

Koyama vừa nói vừa chạy nhanh tới khoác vai Shige, gần như là cố t́nh đẩy tay của Ryo ra. Anh nở một nụ cười gượng gạo làm ra vẻ không hề chú ư tới cuộc đối thoại dang dở của hai người kia.

- Cậu làm cái quái ǵ vậy?

Ryo nhăn mặt khó chịu nhưng Koyama vẫn tỏ vẻ không để ư. Trong khi đó, Shige cũng nh́n Koyama một cách khó hiểu. Ngay lúc bầu không khí đang trở nên kỳ quặc th́...

- Ah! Kei-chan! Anh ghen à?

Tegoshi vừa nói với vẻ phấn khích vừa ton ton chạy lại chỗ ba người đang đứng. Ryo ngớ người ra rồi chợt mỉm cười như vừa hiểu được cái ǵ đó, Shige trố mắt ra nh́n Tegoshi đầy khó hiểu, trong khi mặt của Koyama đỏ lên một cách khác thường.

- Đúng không? Đúng không? Em nói đúng không? Kei-chan, anh đang ghen với Ryotan đúng không?

- Gh...ghe...ghe...n...n........cái...cái...ǵ chứ? – Koyama lắp bắp như sắp hết hơi.

- Chứ không phải à? Anh ghen v́ Ryotan rủ Shige đi ăn chứ ǵ nữa.

Tegoshi chớp chớp mắt nh́n Koyama.

Thấy tất cả những người trong pḥng đều tập trung lại một chỗ, YamaPi cũng đi tới tham gia vào câu chuyện.

- Ah~ Tegoshi, em nói thẳng quá làm Koyama ngại đó. C̣n cậu nữa Ryo-chan, cậu làm cho Koyama ghen rồi ḱa~

- Eh~ Cậu ta tự kiếm chuyện chứ bộ nào phải lỗi của tớ đâu.

Ryo khẽ nhún vai rồi khục khặc cười. Đến lúc này th́ Shige mới tiếp nhận thông tin xong, anh vừa nói vừa khua tay lia lịa.

- Này này... Mọi người nói ǵ thấy ghê vậy. Ghen ǵ mà ghen chứ. Làm như hai tụi em yêu nhau vậy đó. Em với Koyama là bạn thân mà. Nè, Koyama! Nói ǵ đi chứ!?

Shige quay lại nh́n Koyama, mọi người cũng đổ dồn ánh mắt về phía Koyama. Anh có cảm giác như nếu ánh mắt có thể giết người được th́ chắc anh cũng chết năy giờ rồi. Anh không dám ngẩng đầu lên nh́n mấy người kia nữa. Koyama biết phải nói ǵ bây giờ? Tui với Shige chỉ là bạn thân thôi! Tui không có ghen! Nói vậy có được không? Ừ th́ nói ǵ mà không được nhỉ. Nhưng mà nói vậy có đúng không? Có đúng với cảm giác của anh không? Anh với Shige có đúng chỉ là bạn thân không? Có phải anh đang ghen thật không? Không phải ghen với Shige mà là ghen v́ Shige ư?

- Kei?

Koyama biết cứ mỗi lần Shige gọi anh bằng “Kei” th́ có nghĩa là anh buộc phải trả lời, không thể nào trốn tránh được nữa. Anh ngẩng mặt lên.

- Tôi...

Bang!!!

Một tiếng động lớn vang lên. Tất cả mọi người đều nh́n ra cửa. Massu đang đứng ở đó, một tay cầm đĩa gyoza, tay kia bốc một miếng gyoza đang ăn dở, miệng cười hớn hở.

- Eh~ Mọi người làm ǵ đứng hết ở chỗ đó vậy? Muốn ăn không?

Massu vừa cười vừa đưa đĩa gyoza ra trước. Năm người kia nh́n Massu một hồi rồi thở dài, lắc đầu. YamaPi và Tegoshi quay lại với tṛ chơi rút gỗ, Ryo ngồi xuống bàn trang điểm t́m cái ǵ đó trong túi, Shige nh́n Koyama một chút rồi cũng quay lại làm tóc. Koyama thở phào nhẹ nhơm và thầm cám ơn Massu.

- Eh? Không ai ăn à? Vậy tui ăn hết à nha. Itadakimasu~

Sau đó, Massu ngồi ăn một cách măn nguyện mà không biết rằng có ít nhất ba người trong pḥng đang nguyền rủa anh v́ phá hoại tṛ vui của bọn họ. Cuối cùng hôm đó, Shige không đi ăn với Ryo mà cũng chẳng đi với Koyama v́ nghe nói anh đă có hẹn với mấy người bạn trong trường.

***

Hôm nay là ngày nghỉ, Shige rủ Koyama đi châm cứu v́ dạo gần đây phải quay Soukon khiến toàn thân anh đều đau nhức. Đương nhiên, Koyama không từ chối. Mà nếu nghĩ lại th́ trong 9 năm, một khi Shige đă rủ, anh hầu như chưa bao giờ từ chối. Lần đầu tiên trong một thời gian dài, Koyama lại được nh́n thấy Shige la hét thoải mái như vậy. Điều này làm anh cảm thấy vui hơn một chút khi nghĩ rằng ḿnh là người duy nhất có thể nh́n thấy bộ mặt này của Shige. Koyama cũng la rất lớn khi bị kim chích, anh và Shige trêu nhau trong suốt lúc điều trị. Trước lúc rời khỏi, hai người vừa áy náy nh́n vị bác sĩ vừa liếc nhau mà không nhịn được cười.

- Đi ăn đi. – Shige đề nghị khi hai người vừa bước ra khỏi pḥng khám.

- Ăn ǵ?

- Chỗ cũ.

- Ừ. Cũng được.

Thế là hai người đến “chỗ cũ” của họ. Đó là một tiệm ăn Miyazaki, quy mô không lớn lắm nhưng không gian khá ấm cúng. Họ thường ngồi ở cái bàn cuối cùng, trong góc khuất, nơi ít người để ư tới. Koyama và Shige phát hiện chỗ này từ vài năm trước, bây giờ chỗ này dường như đă trở thành chỗ hẹn thường xuyên của họ. Ở đây có một tṛ rất thú vị, trên mỗi chỗ ngồi đều được đặt sẵn một lá xăm cho khách có thể xem. Mỗi lần lại được một lời nhắn khác nhau khiến việc ăn uống cũng trở nên thú vị hơn. Như thường lệ, hai người cũng đi vào chỗ ngồi quen thuộc của ḿnh. Koyama cầm lá xăm lên.

- Cát. Uhm, không tệ.

Shige cũng cầm lá xăm của ḿnh lên coi rồi đột nhiên gục mặt xuống bàn.

- Ne~ Koyama~ Đổi chỗ đi.

Shige ngẩng lên nh́n Koyama bằng ánh mắt long lanh.

- Hả? Vụ ǵ? Tại sao?

- Đổi chỗ đi~

Koyama nh́n Shige đầy vẻ khó hiểu. Rồi anh liếc sang lá xăm trên tay Shige. Hiểu ra.

- Shige, mượn lá xăm đi.

- Không!

- Đi mà~

Shige liếc Koyama một hồi rồi bất lực, ch́a lá xăm ra. Koyama chăm chú đọc lá xăm của Shige. Đột nhiên anh ngẩng lên, nh́n Shige, cười.

- Kato-san~ Arigatou ne~

- Cái ǵ? Cám ơn cái ǵ?

- Th́ cái này nè. Cậu không thể làm trái ư trời được ne~

Koyama vừa nói vừa chỉ tay vào lá xăm.

“Trung Cát
Ăn uống.
Mời người khác ăn: nhiều may mắn
Chia đôi tiền hoặc để người khác mời: may mắn giảm mạnh”

- Tại sao cậu lại ngồi cái chỗ đó chứ? Tại sao tớ lại ngồi phải cái chỗ này? Đáng ghét.

Shige đập tay xuống bàn ra vẻ bất b́nh. Koyama làm như không để ư, cầm thực đơn lên vừa cười vừa chọn món.

- Nè! Koyama!

- Yay yay... Shige sẽ bao tui ăn...

- Koyama!

- Hửm!?

- Dạo này... uhm... cậu có chuyện ǵ buồn không?

Koyama sững lại vài giây rồi đặt thực đơn xuống bàn, từ từ ngẩng đầu lên nh́n Shige. Anh thấy Shige đang chăm chú nh́n ḿnh.

- Không... không có ǵ. Sao tự nhiên hỏi vậy?

- Thiệt là không có ǵ không?

Shige nh́n thẳng vào Koyama làm anh cảm thấy có một chút cảm giác như bị nh́n thấu hết tâm tư. Koyama cúi đầu xuống, im lặng, tránh ánh mắt của Shige. Một lúc sau, anh nghe giọng Shige lại vang lên.

- Uhm... Vậy gọi món thôi.

- Ano...

Koyama lên tiếng ngay khi Shige vừa định gọi nhân viên tới. Anh vẫn ở nguyên trạng thái cúi đầu.

- Ano... Tớ... tớ có c̣n là bạn thân nhất của Shige nữa không?

- Hửm?

- Dạo này... Shige hay đi câu cá với Ohno-sempai nè. Chơi thân với Maruyama-kun nè. Được Tackey hỏi han nè. Rồi lại được Yasuda-kun rủ đi nhậu nữa. Rồi c̣n Ninomiya-kun, rồi... Chỉ là... uhm... tớ tự hỏi... không biết tớ có c̣n là bạn thân nhất của Shige nữa không...

Koyama nói một hơi dài như sợ chỉ cần ngừng lại th́ anh sẽ không c̣n đủ cam đảm nói cho hết nữa. Sau khi nói xong, Koyama lại im lặng. Shige cũng im lặng. Đột ngột, Shige đứng lên, Koyama nh́n theo. Anh tưởng là Shige sẽ giận dữ bỏ đi nhưng Shige lại bước từ phía đối diện sang ngồi bên cạnh anh. Shige cốc lên đầu Koyama một cái.

- Ui da!!

Koyama xoa tay lên cục u mới nổi lên, nh́n Shige tỏ vẻ không hiểu. Shige dịu dàng nh́n Koyama rồi ph́ cười.

- Đồ ngốc. Cậu định cứ baka như vậy tới năm bao nhiêu tuổi hả?

- Shige xấu xa. Sao lại chửi người ta ngốc?

- Chứ sao? Đối với tớ th́ Koyama vẫn măi là Koyama thôi.

- Là sao?

- Đúng là ngốc.

Shige vừa cười vừa đưa tay nắm lấy bàn tay đang buông thơng xuống ghế của Koyama.

- Cậu đúng là tên ngốc mà suốt đời tớ cũng không thoát được.

Nói rồi, Shige vẫy nhân viên tới gọi món. Hai bàn tay của họ vẫn đan vào nhau. Koyama chăm chú nh́n Shige và cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ bàn tay. Anh chợt mỉm cười.

- Ừ. Tớ đúng là baka ne~ Tớ sẽ dựa vào Shige suốt đời thôi~

- Tớ biết trước mà.

Shige nhún vai một cái rồi cười gịn. Koyama tự hỏi trước giờ ḿnh đă ngốc biết bao. Dù là Ohno-sempai hay là Maruyama-kun, dù là Yasuda-kun hay Tackey, không ai trong số họ thật sự có thể biết rơ về Shige như anh. T́nh cảm 9 năm của hai người đâu phải là thứ có thể dễ dàng biến mất như thế được. Ừ đúng là anh ngốc thật. Ngốc quá. Koyama vừa tự cười ḿnh vừa lấy điện thoại từ trong túi ra.

- Làm ǵ vậy?

- Ghi lại để tối viết j-web.

- Uh.

Ừ tối nay anh sẽ đem chuyện này lên kể trên jweb mới được. Không biết fan có nhận ra niềm vui của anh ẩn sau đó không nhỉ. Mà chắc là không đâu v́ anh đâu có kể hết ra được. Anh chỉ có thể kể cho họ biết một phần của câu chuyện mà thôi.

- End-

yuu
12-15-2009, 10:22 PM
bạn yuu...

iu bạn he wá

XDDDDDDDDDDDDDDD

Bang!!!

Một tiếng động lớn vang lên. Tất cả mọi người đều nh́n ra cửa. Massu đang đứng ở đó, một tay cầm đĩa gyoza, tay kia bốc một miếng gyoza đang ăn dở, miệng cười hớn hở.

- Eh~ Mọi người làm ǵ đứng hết ở chỗ đó vậy? Muốn ăn không?
Quả đúng là Superman, cứu ng trong lúc nguy khốn
=))=))=))=))

cái fic
dễ thương wá >_<

yue
12-15-2009, 10:29 PM
hay quá '_'
bạn he viết hay quá

MasuSapu
12-15-2009, 10:50 PM
Ế, com bên LJ rồi h chạy vào com tiếp X"D

Bạn He viết nhẹ nhàng dễ thương ghê đó <3 Có khúc Massu th́ chưa đủ bệnh thôi :")

Yuuchi
12-16-2009, 09:34 AM
Ôi~ *ngất* ko ngờ bạn he vẫn c̣n quay đầu lại đc, vẫn có thể viết những fic dịu dàng dễ thương trong sáng như rứa =))=))=))
*nh́n ḿnh* *ngất* =))

Eri-chan
12-16-2009, 11:36 AM
*Ôm hun pạn He*
*chụt chụt*

IU PẠN HE QUÁ IHHHHH~!!!! >/////<

Fic cực dễ thương~!!! Ḿnh đọc mà c̣n cảm thấy hạnh phúc lây với 2 anh nữa!!! Hạnh phúc đến tưởng chừng như mún khóc lun áh!!! >/////<
Cảm ơn pạn He nh́u nh́u v́ cái fic hay này nhé!!!

*Ôm hun típ*
*chụt chụt*

Yuuchi
12-17-2009, 09:36 AM
*vật vă*

Kobachiwa! Hăng phim-toà soạn NewSs Never Ending Wonderful Sick Story xin trân trọng giới thiệu poster SP movie - Truyền thuyết mỹ nhân - một movie đặc biệt chào mừng giáng sinh và toà soạn hoạt động lại. Trailer phim sẽ ra mắt vào mấy ngày sau, các bạn nhớ đón xem :D

[Only Registered Users Can See Links]

*vật vă*

MasuSapu
12-17-2009, 11:02 AM
Ḿnh chỉ buồn cười mỗi cái:

Chạy việc: Wanh

Khổ thân em bé =))

Yuuchi
12-18-2009, 09:35 PM
Ano........ko bít post vào đâu cho đúng nên quăng vào đây vậy :">

[Only Registered Users Can See Links]

do not reup to anywhere else without my or he, wanh and pink_princess's permision

hecate
12-18-2009, 09:48 PM
Mềnh chỉ muốn nói: chúng ta so bệnh =))=))

Nhạc bệnh, h́nh bệnh, chúng ta đúng là 1 tổ hợp những người bệnh =))=))=))

Baka_Jin
12-18-2009, 09:58 PM
*hớn hở chạy vào*

...

=.=lllllllllllllllll

*lon ton chạy ra*

yue
12-18-2009, 10:01 PM
làm ver Eng luôn đi ;))

zingzing
12-18-2009, 10:08 PM
Mềnh chỉ muốn nói: chúng ta so bệnh =))=))

Nhạc bệnh, h́nh bệnh, chúng ta đúng là 1 tổ hợp những người bệnh =))=))=))

cái đó hok phải tại chồng bạn he à ="=?
bị các sama tấn công hoài
đi kím bs shige khám
ông này chữa hok dc
c̣n làm bệnh nặng hơn :((
zin bắt đền XD

MasuSapu
12-18-2009, 10:14 PM
*gào thét*

Sugoiiiiiiii~~~

Mong chờ mong chờ X"D X"D

Ko lẽ ḿnh lén chồng chạy đi ái mộ các bạn các em :((

wanh96
12-18-2009, 10:27 PM
@Pu: Ái mộ đi s=)) Cơ mà mấy lần em làm bia đỡ đạn, riết giờ ai mún quăng ném ǵ th́ quăng, em chấp tất=)) Thân bé mà chí *bệnh* lớn th́ ǵ em cũng xơi=))
@He: Shankyu fanfic nhẹ nhàng và trong sáng, đáng yêu *đến bất ngờ* của bạn He XDD Và chào mừng bạn quay trở lại với hội Bệnh sau post trong sáng kia=))

Yuuchi
12-18-2009, 10:45 PM
@Pu: =))=))=)) ko cần đâu pu, em sắp hết nguồn *bệnh* rầu

@he:gomen đă làm bạn he way lại con đg cũ=))

@zing: ư bợn là sao? mềnh ko hỉu ^^''

@wanh: này này, lúc nhận cô vào làm là tôi hợp đồng đầy đủ nhá :">

yuu
12-18-2009, 10:45 PM
=))=))=))=))=))=))=))

Mềnh hâm mộ các bạn

Nhất định sẽ đón chờ coi bộ phim hấp dẫn này


=))=))=))=))

hecate
12-18-2009, 10:56 PM
@ yuuchi: mềnh mún ko way lại cũng ko đc =)) hết đường lui rầu =))

@ pu: ngại wá bợn đừng ái mộ chúng mềnh như yuuchi nói chúng tớ sắp hết nguồn *bệnh* rầu =))

@ yue: em lười mần ver eng wá thôi th́ hẹn năm sau ver eng sẽ đc release =))

@ wanh: tổ quốc đă hứa sẽ ghi công em nên em hăy hoàn thành tốt nhiệm vụ đc giao =))

@ yuu: bợn cứ chờ đợi ;)) sau khi coi xong mọi bức xúc cứ liên hệ chạy việc wanh là đc =))=))

@ zing: ơ vụ nài mắc mớ ǵ tới chồng tớ thế? tớ ko hỉu ư bợn :">

Eri-chan
12-19-2009, 12:39 AM
SUGOIII~!!!! XDDD

Ái mộ ái mộ!!!!! XDD
Mềnh bít h ń khuya ̣y nhân chịu hem nổi phải lên hối!!! XD

Mí pạn hiền nhanh nhanh post típ nhá!!!
Trông mong cái movie ń lắm àh nha~!!! :))

*Cầu nguyện Noel đến nhanh hơn!!!*

wanh96
12-19-2009, 09:16 AM
@Yuuchi: Tôi biết chứ, tôi cũng tự nguyện vô mà=)) Cô không phải nhắc=))
@He: Hai hai, cái em cần là cái đó=)) Danh hiệu Dũng sĩ Bệnh=)) Chủ trương đấu tranh v́ sự an toàn của 3 mem khác trong NEWSs=))=))=)) Arigatou=)) Bạn Wanh sẽ hoàn thành tốt công việc=))=))
@Eri: Eri-chan bềnh tễnh=))

zingzing
12-19-2009, 11:05 AM
sau một hồi bệnh hoạn (nhờ các anh cả)
zin quyết định đi chữa bệnh
không ngờ đâu gặp đc shige(mi)-sensei

*anh độp quá XD*

v́ thế
cho nên là
bệnh hoạn hok hết
chỉ tổ bệnh thêm

ơn trời đều là nhờ chồng bạn he hết XD

PS: nói ra hok ai hiểu, hok hiểu ḿnh có nói tiếng việt hok nữa T_T

Yuuchi
12-24-2009, 06:59 PM
Ano........................................ What time is it??? Yeah! It's 7pm. Như đă thông báo, hôm nay Movie SP Chính thức ra mắt :khi06::khi06::khi06:

V́ youtube ko cho up wá 10 phút nên phai chia làm 2 part >"< Nếu bợn nào mún coi full lun th́ sẽ có MU down :">

Trước khi chíu phim, mềnh xin phát bỉu đôi lời, sau khi bộ phim đc post th́ cả ekíp NewSs sẽ tứ phía, mỗi ng 1 hướng, t́nh h́nh là mềnh sẽ sang Châu Âu học một khoá đạo diễn cao cấp, bạn he đi dự liên hoan phim quốc tế ở châu Á, c̣n bạn pri đi đâu ko bít =))=)) chỉ c̣n em wanh thôi, v́ thế có j cứ kím wanh, đừng kím mềnh :">:icon17:


Và cúi cùng.........

MERRY X'MAS!


Douzo!!!!!!!


[Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links]



:khi64::khi64:

hecate
12-24-2009, 07:00 PM
*lết lết đi vô*

Ano~ link down cho bợn nào muốn coi nguyên cục không chia part :"> Tại thằng youtube nó ko cho up video dài wá 10ph mà cái này tới 11ph lẻ 2s nên phải cắt part ra up =))=))

MU: [Only Registered Users Can See Links]
MF: [Only Registered Users Can See Links]

Nói lời cuối, ko ngờ công sức 2 tuần gói gọn lại c̣n có 11'2s =))=)) nhưng nó vẫn bệnh quá sức bệnh

*xong lẹp bẹp đi ra ko dám ngoảnh đầu lại*

Natsu
12-24-2009, 07:11 PM
to Yuuchi:Hay lắm,rất là nhắng nhít~~.Cám ơn em, giáng sinh của ss đă bớt bùn hơn nh́u.Keke, đêm kí này của em khoe tụi bạn thôi.

MasuSapu
12-24-2009, 08:31 PM
Cám ơn các bạn nhiều :") Thực sự là... ko c̣n ǵ để nói =)) Ngưỡng mộ các bạn =))

Btw, thích part 1 hơn :") Hay từ phần nội dung đến phần quảng cáo =))

Baka_Jin
12-24-2009, 08:38 PM
cái phim này thiệt là ...

các bạn thiệt là ...

baka ko c̣n biết dùng từ ǵ để diễn tả, chỉ biết dùng "..." thay cho cảm xúc hiện giờ

thế là noel năm nay của ḿnh sẽ rất ...

Yuuchi
12-24-2009, 08:42 PM
[bay về từ Châu Âu]

@Pu: em bít mà, ss ganh tỵ massu ko thắng bông tiền nên ko thix part 2, thix part 1 v́ massu làm hero phải ko =)))=))))) thừa nhận đi, em bít mà
@Baka: ư bợn là sao ;;) phim dở lắm ah >"<

[bay đi từ Châu Á]

Baka_Jin
12-24-2009, 08:44 PM
ai nói dở, tớ chỉ bảo nó rất "..." =))

Yuuchi
12-24-2009, 08:51 PM
@Baka: rất"......" là sao =))=))=)) có j bợn cứ nói, mềnh c̣n rút kinh nghiệm các chap kế

Baka_Jin
12-24-2009, 09:09 PM
đến tớ c̣n chả biết "..." là cái ǵ

cảm xúc lâng lâng khó tả =.=

MasuSapu
12-24-2009, 09:12 PM
Èo, khen mà c̣n bị nói đểu =))

Em Yuuchi cũng khai thật đi, có phải v́ em thiên vị Pi nên cho làm bông tiền ko :>

Yuuchi
12-24-2009, 09:18 PM
Em chả có thiên vị v́ pee vốn đă xứng đáng :th_em43: Cơ mà jải ấy cũng đâu có danh já j =))=))=))

pink_princess
12-24-2009, 09:37 PM
{chen vô nói ké}
(Bênh bạn Yuuchi) Đúng đúng Pee của 2 tụi em xứng đáng dù sao sau này cũng sáng lập ra lục đại mỹ nhưn mà (huưt sáo, không biết có thiên vị không chứ trong NewSs là đă có 2 người là fan Pee rùi, huưt sáo). Nhưng mà cuối cùng thím Kei cũng là người cuối cùng được cầm vương miện mà.
@Yuuchi: Đi lẹ lên, trễ máy bay bi giờ.

wanh96
12-25-2009, 06:17 PM
1. Cảm thấy tội lỗi khi không có mặt đúng lúc TT^TT
2. SP bệnh=))
3. @He: Không ghi công em cái này th́ cái TomaPee đi s T^T C̣n nh́u lần bệnh khác mà=))

Yuuchi
12-25-2009, 09:11 PM
Hum nay mềnh vô trưng cầu ư dân một chút :">

t́nh h́nh là sau một khoảng khắc điên loạn~~ mềnh quyết định bỏ khoá học ở châu Âu về mần SP movie tết ;__;

vậy cho mềnh hỏi, các bợn mún coi SP tết hay típ tục quay về câu chuyện romeopee vs julietoma?

Có j kiến j th́ cứ post nha :D Arigatou

MasuSapu
12-25-2009, 09:23 PM
Thấy cái Romeopi với Julietoma hơi bị lan man rồi X"D

Các bạn nghĩ ra được cái SP movie nào bệnh hơn cái Xmas th́ càng tốt =))

Đón chờ :">

Yuuchi
12-25-2009, 09:25 PM
@Pu: th́ mục đích chính của romeopee vsjulietoma là lan man. Cơ mà ending ḱa ;)) ko nói đc

yuu
12-25-2009, 10:48 PM
Thui đề nghị làm cái khác ;))

lục đại mĩ nhưn chạm trán lục đại thê tử chẳng hạn?

wanh96
12-26-2009, 09:59 AM
Thế th́ bạn Yuu chụp h́nh mỗi thê tử đê=)) Mà để chiều nay xem thế nào đă=))
@Yuuchi: Tiếp tục sp mới đê=))

zingzing
12-30-2009, 05:45 PM
*bon chen*
thi cử bấn loạn
bây h mới có thời gian coi
hok hiểu sao coi tới đoạn này lăn quay ra cười =))
[Only Registered Users Can See Links]
nhạc nền bệnh quá xá

mà h́nh như chỗ này sai chính tả
là sửa trâu có phải sữa thâu đâu '__'
[Only Registered Users Can See Links]

mà...

đại lục thê tử chắc là KAT-TUN ha :D

PS: thứ 2 đến hẹn lại lên, nhất định phải cho tụi bạn coi cái B's movie này mới dc
cho nên là cảm phiền mọi người up cái ń lên ytb để zin hâm down về
arigatou
đa tạ hok có hậu tạ

*phắn*

hecate
12-30-2009, 08:53 PM
À ko phải sai chính tả đâu =))=))

Sữa thâu = sữa thoai or sữa thui or sữa thôi đó =))=))

It's mean: Nhà em ko có nước chỉ có sữa thôi =))
Chứ nhà pee trại ḅ sữa lấy đâu ra sữa trâu =))=))



Mà có up youtube roài mà zing up giè nữa '___'

*coi lại page 4 đó bài yuuchi post youtube nằm ở cuối page nên chắc zing ko thấy hả?*

zingzing
12-31-2009, 11:28 AM
oài
dùng từ ngữ toàn dân đi
mà sữa trâu là sữa.......... đó :))

Yuuchi
01-03-2010, 09:24 AM
HIATUS

Ví lư do bất đồng ư kiến giữa ḿnh và he nên SP tết sẽ dừng lại vô thời hạn. Nó có thể chuyển thành SP tết năm sau, mong các bạn thông cảm!

hecate
02-09-2010, 12:00 AM
Konbanwa minna! NEWSs desuuuuuuuuu!

Rất vui được gặp lại mọi người vào những ngày cuối năm như vầy.

NEWSs đă trở lại!


Yeah! Tụi mềnh đă trở lại sau bao nhiu khó khăn, thíu thốn, gian khổ hoàn thành tác phẩm mới nhất này. Đoàn staff đă phải trèo núi, lội sông, ra hoang đảo, thậm chí đi làm osin cho "người ta" để quay được những thước phim chân thật nhất này =="


Trong thời gian hiatus, he và yuuchi do wá đau bùn và wởn nên ra tiệm thuê “Bỗng dưng muốn khóc” về coi. Và… Xẹt đùng! “bỗng dưng muốn làm” trỗi dậy, thế là proj lại đc típ tục =))=)) Lư do hiatus của NewSs là: do đoàn staff ko chịu nổi cái sự bệnh và nhục nên ko thể làm dc, nhưng sau khi đóng cửa luyện “nhục tâm” th́ bây h đoàn staff đă chai như đá :”>


Chắc hẳn minna đều biết rằng năm nay là một năm đặc biệt khi mùng 1 tết lại trùng ngay ngày 14/2. Chính v́ thế để tăng thêm không khí yêu thương ở box ta, tụi mềnh đă quyết định làm một bộ phim tài liệu chân thật về một t́nh yêu đẹp đáng ngưỡng mộ. :th_em10:


V́ vậy tác phẩm lần này sẽ là 150% sự thật, ko thêm ko bớt. Nhưng v́ lư do diễn viên đa phần là người nước ngoài nên chúng tớ sẽ lồng tiếng cho minna coi :”>


Đây đảm bảo là bộ phim tài liệu chân thật và sống động nhất từ trước đến nay. Nó sẽ cho minna thấy thế nào là một t́nh yêu phức tạp đến mức Cupid cũng phải rơi lệ. Đồng thời nó c̣n giúp minna hiểu rơ hơn thế nào là một người phụ nữ đảm đang, có thể giữ ǵn hạnh phúc gia đ́nh trong mọi nghịch cảnh. Ngoài ra, nó không chỉ tôn vinh t́nh yêu cao đẹp mà c̣n đề cao t́nh bè bạn, t́nh anh em, t́nh yêu mẹ cha, ḷng chung thủy...


Thôi ko nói dài ḍng nữa, sợ lộ cái j th́ mệt. Trong thời gian sớm nhất NEWSs sẽ cho ra mắt trailer, các bạn nhớ đón xem nhé :”> Arigatou!:th_em29:


[Only Registered Users Can See Links]

*post đúng h linh :">*

yuu
02-09-2010, 12:25 AM
ồi~ hồi hộp chờ đợi c̣n hơn chờ giao thừa =))=))=))=))

minna cố gắng nhé :">

zingzing
02-09-2010, 09:10 PM
ơh
thiếu mất chân chạy việc của bạn wanh =]]

hecate
02-09-2010, 10:39 PM
Thông báo:

Em wanh hiện giờ đă không c̣n là người của NEWSs nữa. Bây giờ em wanh thuộc một bộ phận khác, mang một vai tṛ khác. Mong các bạn đừng nhầm lẫn và xin hăy tiếp tục chờ đợi bộ phim của tụi mềnh. Cám ơn.

wanh96
02-10-2010, 06:58 PM
Bạn He, hỏi bạn nhiều lần mà bạn cứ nói chờ, mà ḿnh 30 Tết đâu ở đây=))=)) Ḿnh trong bộ phận nào vậy=))=))=))
@Zing: Cảm ơn bạn zing đă quan tâm đến ḿnh=))=))

"mong chờ" SP Tết đợt này của minna, chắc kỳ công lắm đây:">

Yuuchi
02-10-2010, 08:29 PM
Mém nữa wên :icon17:

Đây là trailer....rất ko là liên wan đến bộ phim tài liệu =))=))=)) Nhưng đừng v́ thế mà bỏ wa bộ phim nha các bạn >"< Tại v́ NewSs mún bảo mật bộ phim từ đầu tới cúi, mốt xem nó mới hấp dẫn :">

Nhưng trc khi coi trailer, NewSs mún đính chính một số chuyện: v́ lư do kĩ thuật, tiếng việt từ từ cùi dần nên dàn staff đă ghi nhầm 0:0h ngày mùng 1 thành 0:0h 30 tết =))=)) Rất chi là xin lỗi! Phim sẽ đc chíu vào 12h ĐÊM 30 tết tức 0:0h SÁNG ngày mùng 1 :">

[Only Registered Users Can See Links]

wanh96
02-10-2010, 08:48 PM
Ôi khổ thân tôi quá cô Yuuchi và cô He à=))=))=)) Cô bôi bác tôi quá thể=))=))=)) Giờ coi kỹ mới thấy, sao cô bưng câu ấy lên trailer=))=))=))

@Yuu: Em vẫn giữ nguyên lập trường vụ Anan=))=))=))=))

Yuuchi
02-10-2010, 09:00 PM
NewSs chỉ dựa trên sự thật 100% thôi, có cần cop đoạn chat ra ko =))=)) btw, cô xạo wá thể đáng =))=))

wanh96
02-10-2010, 09:08 PM
Cô copy ra tôi coi xem ==" Coi xem v́ lư ǵ mà tôi bị bôi bác thế này=))=))=))

btw tôi hoàn toàn trong sáng và không hề nói xạo tư ǵ:">

yuu
02-10-2010, 10:10 PM
ồi, minna đă vất vả rồi :"> mong chờ wá :">

@wanh: yuu cũng jữ vững lập trường của yuu~ anh có quyền lên, có quyền cởi nh KO ĐƯỢC có gái chụp chung~ HẾT!!!

MasuSapu
02-11-2010, 11:52 PM
Trailer xem ko đă à, chẳng bật mí được ǵ hết :") Ḿnh chờ bản full đó ;))

Yuuchi
02-12-2010, 10:19 AM
@pu: trailer chỉ nhằm mục đích quảng bá trả thù riêng thôi:th_43::th_43:

THÔNG BÁO

V́ SP lần này có một vài cảnh "nhạy cảm", rating 18+, và ko thể để lộ cho người ngoài xem nên NewSs quyết định chỉ post lên youtube part 1, là part trong sáng nhất:th_em39: Các bạn muốn xem full th́ vui ḷng down toàn bộ về xem, đảm bảo không làm các bạn thất vọng. Và NewSs cũng sẽ đặt pass cho link MF nên bạn nào muốn coi th́ PM "gửi mess" Yuuchi, he hoặc pink_princess, chúng mềnh sẽ gửi pass đến ngay cho các bạn kịp coi *nói chung là h cứ gửi đi, bít pass trc đến lúc post down lun :">* Thanks!

wanh96
02-12-2010, 02:03 PM
@Yuu: Em sẽ đến gặp anh trước=)) Mốt nhớ mua anan về nha ss=))=))
@Yuuchi: Vậy là sao hả=))=)) Tôi làm giề cô=))
@Pu: Em cũng mong chờ bản Full:"> Trailer coi hông đă >_<

yuu
02-12-2010, 03:04 PM
@wanh: em coi chừng đi du lịch xong ko toàn mạng trở về đó :-w

Yuuchi
02-14-2010, 12:00 AM
HAPPY NEW[S] YEAR MINNA~~~~~~~~~~

Đến hẹn lại lên, NewSs lại cho ra mắt 1 bộ SP khác ;)) cực ḱ hoành tráng :">

Do một số sơ suất up lên youtube ko có tiếng == nên ko thể cho minna xem onl đc, minna chịu khó down v́a coi nha :"D Pass th́ PM ḿnh, he hay pri để lấy nha *nếu sau 10' mà PM 1 người ko thấy th́ PM người khác nha =)) Mà chắc sáng mai mới gửi mess đc =)) gomen*

Part 1 ([Only Registered Users Can See Links]) - Part 2 ([Only Registered Users Can See Links]) - Part 3 ([Only Registered Users Can See Links])

sau khi down về các bạn join lại là coi đc ^^~ Enjoy!!

Đây là 1 số ảnh "nhá hàng" =))=))

[Only Registered Users Can See Links]

MasuSapu
02-14-2010, 03:23 AM
Phiền em Yuuchi PM pass qua Ho! cho Pu nha =(( Mạng lởm quá gửi mess YM chưa chắc đă nhận được ><

Btw, cám ơn quà Tết của các bạn :") Chúc cả nhà năm mới và Val vay vui vẻ hạnh phúc bên chồng =)

nhoc_ngoc
02-14-2010, 08:15 AM
Happy new[s] year!
Bạn cho ḿnh xin pass với nhé. Thanks

nhoc_ngoc
02-16-2010, 09:46 PM
Ḿnh mới xem cái SP của các bạn xong, đúng là hâm mộ các bạn thật.
1 tác phẩm quá ḱ công và quá hấp dẫn, ḿnh coi cười muốn bể bụng, nh́u lúc mún... té ghế nữa:th_43: nhưng vẫn chiến đấu đến cùng:smile18:..tim..:
Thật sự là các bạn làm rất hay, ḿnh rất mong chờ đám cưới của RyoPi ^^

PS: cái đoạn trên hoang đảo các bạn có thể cho ḿnh xin file đó được ko? Cái đó là CM hay ǵ thế sao ḿnh ko bít. Bạn nào có làm ơn cho xin nhé v́... Ryo-chan trong đó đẹp wa'. Thanks^^..tim..:

Một lần nữa cám ơn các bạn về Sp nhé ^^

Yuuchi
02-16-2010, 09:51 PM
@nhoc_ngoc: bợn add YM ḿnh đi, ḿnh sẽ đưa cho :) Nhưng đa số là trên youtube thôi ^^ Btw, phần trăm đám cưới ryopi là rất thấp =))

wanh96
02-18-2010, 06:22 PM
Hehe;));)) Công nhận là phim hay :x:x:x Em Wanh coi mà không biết nói ǵ, chỉ im lặng, lâu lâu cười chút thôi, v́ lư do nó bệnh đến không nói lên lời=))=))=))

@Yuuchi: Ước mơ Yuuchi đă kết thúc, kiếm đỏ mắt cũng chẳng thấy 2 tờ kia đâu, đặc biệt là tờ anan=))=)) Thế nên nợ sẽ trả sau nếu có cơ hội=))=))
btw, quăng tôi cái pass =="
@He: Bạn sẽ toại nguyện 50% ;));)) Cảm ơn bạn đă hợp tác=))=))

Yuuchi
07-14-2010, 11:46 PM
NewSs tadaima~~~~~~~~~~

Nhân dịp ngày Quư thíu gia và Đằng thíu gia lọt ḷng, NewSs đă gom góp t́n tiết kiệm, khăn gói lên đg wa Nhật phỏng vấn với NEWS :th_em10:

[Only Registered Users Can See Links]

NewSs đă phải trèo đèo lội suối, vượt muôn trùng gian khổ để way đc cái clip quư giá này :smile15: V́ các thíu gia dùng ngôn ngữ wá ư là "đặc biệt" nên team đă phải "sub" lại =)) V́ nội dung chứa đựng các bí mật to lớn và shocking, nên có pass, ai mún xem pm Yuu nha, nếu mún link MU th́ trong mess nhắn lun, v́ link MF mới có pass đc.

Hightlight:
Lượng ca và t́nh yêu thầm kín sẽ đi đến đâu?! Thủ thíu gia và chuyện xxxx!!!!!!!. B̉ vs DÊ?!.............. Và một tin đồn động trời!?????????

Staff:
Tổng biên tập: Yuuchi
Designer + nguồn cảm hứng: hecate
Cộng tác viên + tạp vụ + uploader : Yuu =))

*EDIT: ghi staff vậy thôi chứ yuu làm hết đó, ḿnh vs bạn he ko có làm ǵ hết *tung tăng*

[Only Registered Users Can See Links]

Enjoy~

SPECIAL INTERVIEW FOR SP TẾT


[Only Registered Users Can See Links]

Staff:
toàn bộ là Yuu mần =)) Có tư vấn góp ư của NewSs, v́ dù j cũng từ SP tết ra, ko thể để mất mặt đc =))))))

*Do Yuu nghèo nên way ko dc rơ như NewSs, dân t́nh ai tội nghiệp th́ dona cho NewSs để có những clip chất lượng hơn vầy =;

yuu
07-16-2010, 12:10 AM
*EDIT: ghi staff vậy thôi chứ yuu làm hết đó, ḿnh vs bạn he ko có làm ǵ hết *tung tăng*

ê~~~~~~~~~~ 2 con phu nhưn kia 0__________0"

nói chứ, phận tạp vụ như tỉ đây sao dám tranh công với 2 mụi mụi thân iu :"] tuy đúng là phần sub tỉ edit màu mè, ghép clip tỉ làm và upload cũng tỉ lun =)) nh mà ư tưởng và lời thoại trong sub là kiệt tác của Hạ mụi mà :"] mụi ko cần khiêm tốn đổ nhường hết cho tỉ đâu :"]

Yuuchi
07-16-2010, 10:23 AM
nh mà ư tưởng và lời thoại trong sub là kiệt tác của Hạ mụi mà :"] mụi ko cần khiêm tốn đổ nhường hết cho tỉ đâu :"]

Ớ '_____________________' bủi tối hôm ấy mụi và he chỉ có ôm gối ngồi coi tỉ nói mà :"> mụi đâu có nói j đâu

yuu
07-16-2010, 01:28 PM
Ớ '_____________________' bủi tối hôm ấy mụi và he chỉ có ôm gối ngồi coi tỉ nói mà :"> mụi đâu có nói j đâu

Ơ~ hum ấy chính mụi mới là ng niu ra ư tưởng và ư chính mà :"] tỉ chỉ cắt gọt lại cho câu nó ngắn gọn thui :"]

Yuuchi
07-16-2010, 02:11 PM
Thâu tỉ đừng trốn tránh trách nhiệm nữa =; Ai làm ng đó chịu chớ. Tỉ có bị thế nào th́ Thủ ja vẫn c̣n người trông nom mà. Đừng đẩy trách nhiệm cho mụi mụi này

hecate
07-16-2010, 08:45 PM
Mềnh có thể chứng minh là mềnh và yuuchi chỉ ôm gối ngồi nghe bạn yuu nói thôi ờ :">

yuu
07-16-2010, 11:36 PM
Tỉ có bị thế nào th́ Thủ ja vẫn c̣n người trông nom mà. Đừng đẩy trách nhiệm cho mụi mụi này

Th́ dù mụi có bị ǵ Hạ gia cũng c̣n người trông nom mà ;]]

Mềnh có thể chứng minh là mềnh và yuuchi chỉ ôm gối ngồi nghe bạn yuu nói thôi ờ :">

Đương nhin là mụi vs Hạ mụi mún trốn tránh trách nhịm chung nên mới đẩy wa cho tỉ. Hứ!

Yuuchi
07-16-2010, 11:45 PM
Th́ dù mụi có bị ǵ Hạ gia cũng c̣n người trông nom mà ;]]

Hạ ca 1 ng ko có đủ =)) huống chi Thủ gia 3-4 ng =))))))

Đương nhin là mụi vs Hạ mụi mún trốn tránh trách nhịm chung nên mới đẩy wa cho tỉ. Hứ!

tỉ ko đc nói xấu đàn em nhá =))))))

ĐĂ ADD THÊM CLIP MỚI

yuu
11-16-2010, 11:08 AM
Friday, 12 November 2010

*
NEWS no NEWS Vol xx

Hôm nay, vào khoảng 10:00 AM theo giờ Việt Nam, băng nhóm khủng bố có tên NEWS (hay c̣n gọi là Niu xừ) đă đưa ra tuyên bố về 1 vụ thảm sát hàng loạt vào ngày 22/12 sắp tới. Tuyên bố này đă gây ra t́nh trạng hoảng loạn tột độ với các nạn nhân, những người được coi là mục tiêu nhắm tới của băng nhóm khủng bố này. Đă có không ít người phải nhập viện v́ ngất xỉu, số c̣n lại th́ rơi vào t́nh trạng vô thức, hoặc có dấu hiệu của chứng rối loạn thần kinh...

Được biết trước đó, vào tháng 9 và tháng 11 vừa rồi, băng nhóm khủng bố này đă liên tiếp gây ra 2 vụ thảm sát hàng loạt với mức thương vong lên tới con số hàng trăm ngàn người. Sau 2 vụ thảm sát đó, những tưởng sự vụ đă tạm lắng, nào ngờ chỉ chưa đầy 1 tháng sau, những kẻ khát máu này đă lên kế hoạch về 1 cuộc tấn công khác. Liệu có phải, chúng quyết tâm giết sạch toàn bộ fangirl, những nạn nhân đáng thương, mà hầu hết chỉ là những cô gái trẻ tuổi đời chưa tới 30?

Theo nhiều nguồn điều tra, th́ băng nhóm này gồm có 6 tên: Y.Tomohisa, N.Ryo, M.Takahisa, T.Yuuya, K.Keiichiro, và K.Shigeaki. Cách thức tấn công của chúng rất đa dạng, nhưng chủ yếu tập trung vào các phương tiện truyền thông đại chúng như sách báo, truyền h́nh, radio... Hiện tại chưa t́m ra cách nào để vô hiệu hóa được đ̣n tấn công của chúng, trừ những người bị khuyết tật về thị giác và thính giác, hoặc những người có khả năng giả điếc, giả mù...

Ngoài hoạt động theo nhóm, 3 tên trong số đó là Y.Tomohisa, M.Takahisa và T.Yuuya c̣n có rất nhiều dấu hiệu đáng ngờ về việc chúng đang lên kế hoạch cho những cuộc tấn công cá nhân với quy mô nhỏ hơn. Hiện các cơ quan điều tra đang ráo riết theo dơi hoạt động của 3 tên này để sớm t́m ra âm mưu của chúng. Tuy nhiên, với diễn biến hoạt động khó lường trước này của quân khủng bố, cách tốt nhất để đối phó là hăy đề cao cảnh giác, tránh xa tất cả các thiết bị nghe nh́n trong phạm vi bán kính 10m. Và đặc biệt, tuyệt đối không được động tay vào tiền, nếu có thể hăy giao toàn bộ tiền bạc bạn có cho người có khả năng tin tưởng giữ hộ...

Trên đây là bản tin thông báo chính thức về vụ thảm sát hàng loạt của băng nhóm khủng bố NEWS (Niu xừ). Các thông tin mới nhất sẽ được cập nhật chi tiết trong các bản tin lần sau. Chúc quư vị sống sót an toàn và hẹn gặp lại.

-> From masusapu

Bạn pu nay đă chạy trốn để tránh sự truy sát của 6 tên khủng bố này
=)))))))))))))))))))))))))))))