PDA

View Full Version : [Fanafic hoàn tất] Truyền thuyết pha lê


akachan
10-05-2006, 02:03 PM
Chap 1
… Câu chuyện bắt đầu từ một truyền thuyết …
Ngày xửa ngày xưa, ở tận trên thiên đ́nh có 1 hôm trời đổ mưa to xuống trần gian. Mưa rả rích không ngừng. mưa cứ như là tiếng khóc, tiếng óan than của ai đó? Mưa cứ dầm dề, âm ỉ như vậy suốt 1 ngày dài, làm cho dưới trần gian không 1 tia nắng nào xuyên qua làn mưa mát lạnh nhưng rát buốt ấy được! Bé A Quy ngồi trong nhà, co ro trên chiếc giường ọp ẹp nh́n ra ngoài phố, hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, sao mưa ḥai không chịu dứt vậy mẹ?
Người mẹ lại gần cô con gái chỉ mới lên 6, giọng nhỏ nhẹ:
- Mưa chính là những giọt nước mắt của Chức Nữ đó con!
- Chức Nữ là ai hả mẹ?
- Chức Nữ là cô gái dệt vải trên thiên đ́nh, con gái của Ngọc Ḥang Thượng Đế đó con.
A Quy lại hỏi:
- Sao Chức Nữ lại khóc hả mẹ?
- V́ Chức nữ yêu Ngưu Lang, chàng trai chăn trâu ở trần gian. 2 người kết thành phu thê và Ngưu Lang được lên thiên đ́nh sống cùng Chức Nữ. Nhưng v́ nhớ quê nhà, Ngưu Lang đă lén xuống trần gian. Việc này bị phát hiện, Ngọc Ḥang tức giận nên bắt nhốt chàng trong 1 ṭa tháp. Chức Nữ thương nhớ phu quân không màng dệt vải nên cũng bị Ngọc Ḥang giam giữ. Mỗi năm 2 người chỉ được gặp nhau vào mồng 7 tháng 7 âm lịch. V́ vui mừng nên Chức Nữ đă khóc, và nứơc mắt của nàng hóa thành mưa, rơi xuống trần gian!
A Quy nhíu mày:
- Mẹ Jin ơi, mừng sao lại khóc hả mẹ?
Không cảm thấy phiền hà trước sự hỏi dồn của con, người mẹ nhẹ nhàng nói:
- Đó là chuyện của người lớn Kame à! Sau này lớn lên con sẽ hiểu.


Cùng lúc đó, ở thượng giới, Ngưu Lang Chức Nữ vui mừng trùng phùng trên cầu Ô Thứơc sau 365 ngày dài cách biệt. cách đó không xa có 1 ông lăi râu tóc bạc phơ và 1 cô thiếu nữ xinh đẹp đang đứng nh́n Ngưu Lang Chức Nữ. cô gái xinh đẹp tay cầm ô, nh́n vầng hào quang phát ra từ người Chức Nữ, miệng trầm trồ:
- Đẹp quá!
Ông lăo tóc bạc vuốt vuốt cḥm râu của ḿnh, cười bảo:
- Tsubasa, con cũng là tiên, chỉ cần con bỏ công sức tu luyện th́ trên người con cũng phát ra vầng hào quang ấy, sau này gặp trời mưa con không cần tới ô nữa.
Cô gái được gọi là Tsubasa nũng nịu:
- Ngày nào ngài cũng bắt con se duyên cho lứa đôi dưới trần gian, con làm ǵ c̣n thời gian mà tu luyện!
Rồi cô gái tinh ranh nháy mắt:
- Hay là ngài giao cho con ít việc 1 chút ha! Ha Nguyệt Lăo gia gia!
Nguyệt Lăo đáp:
- Đâu có được! con đang bị phạt mà!
Tsubasa phụng phịu:
- Nhưng con đă chịu phạt lâu lắm rồi! từ ngày Ngưu Lang pḥ mă và công chúa xa cách, con cũng đă theo Nguyệt Lăo se tơ đến hôm nay c̣n ǵ!
- Nhưng đó là lỗi của con! Con theo hầu công chúa, vậy mà công chúa tắc trách công việc, con không biết khuyên ngăn, c̣n trách ai nữa!
Tsubasa cố căi bướng:
- Chức Nữ là công chúa, sao lại nghe lời khuyên ngăn của 1 tiểu tiên chứ …
- Trời có luật của trời! con là tiên th́ con phải tuân theo.
Tsubasa có vẻ không phục, cô nói:
- Pḥ mă và công chúa vi phạm luật trời nên mỗi năm chỉ được gặp nhau có 1 lần. c̣n con chỉ phạm lỗi có tí xíu mà công sức tu luyện bao lâu nay cũng không c̣n …
Nguyệt Lăo cười khà khà:
- Con yên tâm! Sắp tới ở Trung thiên đ́nh chúng ta sẽ có 1 vị dũng sĩ diệt yêu ở Tây thiên đ́nh đến diện kiến Ngọc Ḥang. Ngọc Ḥang đă chuẩn bị 1 linh vật để trao tặng cho dũng sĩ …
Tsubasa nhíu mày:
- Vậy th́ liên quan ǵ đến con?
- Ta đă đề cử con canh giữ linh vật và trao cho dũng sĩ. Nếu con làm tốt, Ngọc Ḥang sẽ ân xá, con không cần theo học việc ta nữa!
Tsubasa mừng rỡ reo lên:
- Thật sao Nguyệt Lăo?
- Thần tiên không nói dối.
- Hay quá! Vậy con có thể theo Thái Thượng Lăo Quân học luyện đơn và tu luyện rồi!
- Giờ con đi theo ta, ta đưa con đến nơi cất giữ linh vật!
Nói rồi Nguyệt Lăo biến ra 1 cụm mấy nhỏ, lên mây bay đi. Tsubasa cũng nhún người bay theo! Nguyệt Lăo đưa Tsubasa đến chỗ quả cầu luân hồi. Đây là 1 quả cầu lớn được bao bọc bởi những tia sấm sét. Bên cạnh là bánh xe thời gian, chỉ cần điều khiển bánh xe này, ta có thể thấy được tất cả mọi việc từ quá khứ, hiện tại đến tương lai diễn ra trong quả cầu luân hồi.
Tsubasa ngạc nhiên hỏi:
- Nguyệt Lăo đưa con đến đây làm ǵ?
- Con đừng vội! hăy nh́n quả cầu nhỏ bên cạnh quả cầu luân hồi ḱa.
- Đó là ǵ vậy?
- Là quả cầu pha lê!
Nh́n ngắm quả cầu 1 hồi, Tsubasa lại hỏi:
- Sao trứơc đây con không thấy nó?
- Nó là linh vật hấp thụ sức mạnh của đất trời và quả cầu luân hồi mà thành! V́ vậy nó mang 1 sức mạnh rất ghê gớm. nó chỉ xuất hiện gần đây thôi!
Tsubasa háo hức hỏi:
- Ghê gớm như thế nào?
- Không ai biết cả! chỉ khi linh vật được giao cho đúng chủ th́ nó sẽ phát huy sức mạnh của ḿnh.
Tsubasa gật gù:
- và chủ nhân của nó chính là vị dũng sĩ kia?
- Đúng đấy!
- Chàng ta chỉ là 1 dũng sĩ diệt yêu thôi mà?
- Nhưng chàng ta mang 1 sứ mạng rất cao cả!
Tsubasa rất ngạc nhiên trứơc những lời của Nguyệt Lăo nên ra í hỏi. Nhưng Nguyệt Lăo lắc đầu:
- Thiên cơ bất khả lộ!
- Vậy tại sao con phải canh giữ quả cầu này?
- V́ nó là 1 linh vật đặc biệt, có thể thay đổi h́nh dáng bất cứ lúc nào. Khi đó nó sẽ không c̣n sức mạnh nữa. Nếu có sự thay đổi nào, con phải báo ngay!
Tsubasa nhăn nhó:
- Linh vậy ǵ mà phiền phức hơn là con người nữa!
- Nhưng con nhớ trong khi canh giữ qua cầu vẫn phải tiếp tục se duyên đó!
Tsubasa chu mỏ:
- con nhớ rồi >.<

(to be continued)

akachan
10-05-2006, 02:06 PM
Chap 2

Từ hôm đó, bữa nào Tsubasa cũng lau chùi quả cầu cẩn thận, và rất mong đến ngày được trả tự do. Nói là chịu h́nh phạt, nhưng theo Nguyệt Lăo, Tsubasa cũng học được rấr nhiều điều. tuy nhiên, Tsubasa rất muốn tu thành chính quả, không c̣n là 1 tiểu tiên b́nh thường nữa. và ngày Tsubasa chờ đợi cũng gần kề.

1 hôm, khi đang chăm sóc vường hoa, Tsubasa nghe có tiếng gọi:

- Tsubasa? Tsubasa? Con đâu rồi?

Tsubasa chạy lại phía tiếng gọi:

- Con ở đây là Nguyệt Lăo!

[Only Registered Users Can See Links]

Nguyệt Lăo cũng vừa đến, theo sau là 1 chàng trai tướng mạo phi màng, gương mặt sáng ngời, mặc áo giáp sắt. Nguyệt Lăo hỏi:

- Con có biết ai đây không?

Tsubasa nghiêng nghiêng đầu nói:

- Là dũng sĩ diệt yêu … nữ chứ ǵ?

Vị dũng sĩ đáp lời:

- Tôi là dũng sĩ diệt yêu! Yêu nam hay yêu nữ tôi cũng diệt!

Tsubasa bụp miệng cười:

- Sao huynh khờ vậy! tôi biết mà! Tôi chỉ đùa huynh thôi!

Vị dũng sĩ đỏ mặt không nói ǵ. Tsubasa hấp háy mắt:

- Huynh là dũng sĩ sao có vẻ hiền lành vậy? huynh tên ǵ?

- Tôi là Takki …

Tsubasa lẩm nhẩm:

- Takki … Tak chan …

Dũng sĩ nh́n xuống đất, không nói ǵ. Tsubasa lại cười, trong ḷng nghĩ: “Lúc diệt yêu chắc y oai lắm! nhưng sao trước mặt con gái lại có vẻ nhút nhát nhỉ?”. C̣n “đối phương” lúc đó cũng đang nghĩ thầm: “cô gái này thật kỳ lạ! sao cô ta lại chọc ghẹo ḿnh?”. Nguyệt Lăo cắt đứt ḍng suy nghĩ của 2 người:

- Tsubasa, con không được gọi dũng sĩ là Takki, như vậy rất vô lễ, con phải gọi là Tú Minh dũng sĩ!

Tsubasa chu mỏ:

- Con biết rồi … >.<

Nguyệt Lăo đi rồi, c̣n lại 2 người, Tsubasa đưa tay vuốt vuốt mái tóc. Tú Minh dũng sĩ lại nh́n Tsubasa, cười nhẹ. Tsubasa hơi khó chịu, nhưng không nói ra. Tsubasa nói:

- Tôi tên là Tiểu Dực, chữ Dực có nghĩa là đôi cánh. Nhưng Tú Minh dũng sĩ cứ gọi tôi là Tsubasa, kẻo Nguyệt Lăo lại nói tôi không biết phép tắc. từ hôm này, ta sẽ làm việc cùng nhau! Huynh vô thay y phục đi! ở đây không có yêu tinh đâu mà huynh mặc áo giáp!

Tú Minh găi găi đầu, đi theo Tsubasa. Sau khi thay y phục trắng, trông Tú Minh rất có cốt cách của 1 thần tiên. Tsubasa đằng hắn 1 tiếng để lấy lại … b́nh tĩnh rồi nói:

- Từ này đến ngày diện kiến Ngọc Hoàng c̣n đúng 1 tuần trăng. Trong thời gian này, huynh theo tôi xuống trần gian se duyên.

Tú Minh hào hứng:

- Vậy chúng ta đi!

Tsubasa lẳng lặng biến mất. nhưng khi xuất hiện ở trần gian, cô lại thấy Tú Minh chờ sẵn. Tsubasa ngạc nhiên tột độ:

- Sao huynh lại đến đây trước tôi?

- V́ phép thuật của tôi nhỉn hơn cô mà! – Tú Minh thật thà đáp.

Tsubasa có vẻ hơi quê, cô ngúng ngoẩy bỏ đi. Tú Minh chạy theo:

- Giờ ta phải làm ǵ?

- Theo trong sách nói th́ giờ ta sẽ se duyên cho Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài. Lát nữa họ sẽ gặp nhau tại đây.

- Tại sao ḿnh phải làm theo sách?

Tsubasa tỏ vẻ hiểu biết:

- Sách này là do Nguyệt Lăo viết. ta phải se duyên theo chỉ định, làm trái sẽ bị phạt đó!

- Nhưng tại sao Nguyệt Lăo lại cho 2 người ấy đến với nhau?

- Nguyệt Lăo nằm mộng và chỉ viết lại giấc mơ của ḿnh thôi! Thần tiên nằm mộng th́ không sai đâu!

Tú Minh thật thà nói:

- tôi cũng thường nằm mộng mà!

- Nhưng huynh đầu có nằm mơ thấy tất cả mọi việc trên đời! c̣n Nguyệt Lăo th́ có thể. Mà huynh thắc mắc nh́êu làm ǵ >.< họ tới rồ kia ḱa!

Đọan, Tsubasa dùng ngón tay trỏ khoanh 1 ṿng tṛn, lặp tức nó biến thành 1 sợi dây nhỏ. Tsubasa giải thích:

- Đây là dâu tơ hồng. bất cứ chàng trai, cô gái nào khi đă bị sự ràmg buộc của sợi chỉ rồi th́ dù xa cách đến mấy, có ghét bỏ bao nhiêu cũng không dứt ĺa ra được.

Rồi Tsubasa dùng tay điều khiển, dây tơ hồng bay về phía 4 vị thiếu niên đang vui vẻ cười nói, nối vào chân 2 bị công tử khôi ngô.

[Only Registered Users Can See Links]

Tú Minh hỏang hốt:

- 2 người đó là nam nhân mà!

- Chỉ 1 người thôi. Người kia là nữ cải nam trang đó!

Tú Minh lỏn lẻn:

- ừ há! Tôi nghe họ gọi nhau là Yamapi và Ryo, đúng là tên thân mật của Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài rồi … Vậy 2 người đó sẽ nên nghĩa phu thê à?

- Không đâu! 2 người ấy trải qua nhiều sóng gió cũng không đến được với nhau! Ryo bị ép gă cho Mokomichi, tức là Mă Văn Tài. Yamapi bệnh nặng thổ huyết mà chết. hôm kiệu hoa đi ngang qua mộ họ Lương, Ryo đă quỳ trước mộ người t́nh than khóc, chợt gió lớn nổi lên, mộ nứt làm đôi, ryo té xuống đó, ngôi mộ chợt dính liền lại. rồi bỗng đâu xuất hiện 2 con hồ điệp, đó là hóa thân của Lương Chúc, v́ đă có duyên tiền định, nên măi măi không thể chia ĺa.

Tú Minh mơ màng:

- Thật là 1 mối t́nh cảm động ḷng người.

- Tôi cảm thấy họ ngốc th́ có! T́nh yêu là cái ǵ mà phải chịu khổ v́ nó?

- Tôi lại rất khâm phục họ! họ đă dám vượt qua mọi rào cản để đến với nhau! … hỏi thế gian t́nh là vật ǵ?

Tsubasa nh́n Tú Minh bằng ánh mắt … kinh dị. bắt gặp cá nh́n của Tsubasa, Tú Minh găi găi đầu, lúng túng:

- Làm ǵ nh́n tôi dữ vậy?

- Huynh bị bệnh rồi! sao tự nhiên lại ngâm thơ? Họ có ǵ đáng phục đâu? Nêu th́ ai chả làm được!

Tú Minh không nh́n thẳng vào mắt Tsubasa, giọng xa xăm:

- Tôi sẽ không yêu ai đâu!

Tsubasa rất ngạc nhiên trứơc lời nói đó, nhưng rồi cô nói:

- mặc kệ huynh!

Từ hôm ấy, Tsubasa không thèm tṛ hcuyện với Tú Minh nữa. cô cảm thấy anh chàng này đầu óc có chút vấn đề. Đă vậy từ trứơc tới giờ, cô hay trêu ghẹo người khác, vậy mà bây giờ cô lại bị Tú Minh làm quê mấy lần. cô biết anh thật thà, nhưng cô vẫn giận. lại thấy anh được ḷng các tiên nữ khác, cô cảm thấy tưng tức. Mà tại sao cô cũng không bíêt. Nhưng cô không lo nghĩ nhiều v́ cô c̣n phải tu luyện. mỗi ngày cô đầu dành 1 canh giờ để luyện khí công. Cô ngồi trên 1 ḥn đá, tập trung tinh thần luyện tập. Tú Minh không dám làm phiền, anh chăm chỉ tưới hoa, nhưng thỉnh thỏang vẫn nh́n về phía Tsubasa. Anh thấy những bông hoa trong vườn đă đẹp, Tsubasa lại xinh đẹp bội phần.

(To be continued)

akachan
10-05-2006, 02:37 PM
Các bạn vừa theo dơi 2 phần của ff truyền thuyết pha lê. v́ đây là sáng tác đầu tay nên không tránh khỏi thiếu sót, hy vọng các bạn đóng góp và nhiệt t́nh ủng hộ.

Bạn có tin vào kiếp luân hồi không? người xưa thường bảo, tu trăm năm mới đi chung thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối. tôi không biết Tiểu Dực và Tú Minh có tu ngàn năm không, nhưng lần đầu tiên họ gặp nhau, thời gian chỉ diễn ra đúng 1 tuần trăng trên thiên đ́nh, nhưng đă để lại nỗi đau măi khôn nguôi trong ḷng họ. muốn biến diễn tiếng câu chuyện, mời các bạn theo dơi nhé.

[Only Registered Users Can See Links]

để giúp các bạn dễ theo dơi, ḿnh xin cung cấp cho các bạn 1 số thông tin sau:

Tên fanfic: Truyền thuyết pha lê
Thời gian sản xuất: năm 2006, được post lần đầu tiên tại [Only Registered Users Can See Links]
Tác giả: ka_chan (akachan)
Bối cảnh: câu chuyện diễn ra tại Thiên Giới, nơi chia ra làm 5 phần: Đông, Tây, Nam, Bắc, Trung. Mà Trung Thiên Đ́nh là trung tâm, nơi tượng trưng cho Châu Á ngày nay.
Nhân vật chính:
Tsubasa (Tiểu Dực)

[Only Registered Users Can See Links]

Sinh nhật: 17 tháng 10
Nơi sinh: Trung Thiên Đ́nh
Nhóm máu: A
Cao: 1m72 (quái, con gái mà cao gớm >.<)
Nặng: 54 kg
Số đo ba ṿng: bí mật, nhưng có thể bảo đảm là chuẩn ^^
Size quần áo: hỏi Chức Nữ, cô nương ư bít hết số đo của các thần tiên
Size giày: hỏi Chức Nữ đi, sao tui bít được ^^*
Cḥm sao: libra
Tuổi: con gà
Hiệu nước hoa: không sử dụng
Gia đ́nh: không biết
Sở thích: chơi xích đu, và lồng đèn
Tài năng: sử dụng kinh công thành thạo
Tính cách: nghiêm túc nhưng đôi lúc giống con nít, tinh nghịch nhưng rất ngây thơ, siêng năng trong công việc
Môn thể thao yêu thích: trên thiên đ́nh không có môn ń
Món ăn yêu thích: hồ lô ngào đường
Sợ: bị gián chức
Thích: mua quà cho người thân khi đi nghỉ mát
Về âm nhạc: Bá Nha - Tử Kỳ
Bạn bè nổi tiếng: Chức Nữ và Nguyệt Lăo có gọi là bạn bè không nhỉ ^^

(to be continued)

akachan
10-07-2006, 07:01 PM
profile của Tú Minh

[Only Registered Users Can See Links]

Tên cúng cơm: Lung Trạch Tú Minh
Tên thân mật: Takizawa Hideaki
Giới tính: Nam
Quốc tịch: Tây Tiên
Nơi ở: Tây Thiên Đ́nh, giai đọan trong truyện là tại Trung Thiên Đ́nh
Nơi sinh: Tây Thiên Đ́nh
Sinh nhật: 29 tháng 3
Cḥm sao: Aries
Cao: 1m82 ^^*
Nhóm máu: A
Gia đ́nh: không rơ
Tham gia vào tiên giới: hơn 1000 năm trước
Sở thích: đọc tiểu thuyết t́nh cảm
Món ăn yêu thích: sương vào buổi sớm mai
Vũ khí sở trường: cây kích
Màu yêu thích: trắng
Hoa yêu thích: hoa trồng ở Hoa Tiên Viên
Màu yêu thích: mùa thu
Môn học yêu thích: không thấy tài liệu ghi chép lại ‘_’
Món quà yêu thích: không có, v́ chưa được ai tặng cả
Band nhạc yêu thích: Bá Nha – Tử Kỳ (á, giống Tsubie ^0^)
Vật nuôi : 2 con ngựa tiên < Tú zo và Tú pita >
Trang sức yêu thích: áo giáp
Mẫu bạn gái: chưa nghĩ đến vấn đề này
Không thích: nhền nhện
Thói quen: găi đầu
Bạn tốt: 2 chú ngựa
First Love : … theo dơi truyện rồi sẽ rơ
Câu thích nói: Yêu là không bao giờ phải nói hối tiếc
------------------
Takizawa Hideaki gia nhập Tiên Giới trên 1000 năm (thời điểm trong truyện) và là tinh anh của Tây Thiên Đ́nh.

Được biết đến trong vai tṛ 1 dũng sĩ diệt yêu … đẹp trai.

Hiện đang sống ở Trung Thiên Đ́nh, chờ ngày được phong chức.

akachan
10-07-2006, 07:04 PM
chân dung của Nguyệt Lăo

[Only Registered Users Can See Links]

đây là bé Kame

[Only Registered Users Can See Links]

và mẹ Jin

[Only Registered Users Can See Links]

akachan
10-10-2006, 02:03 PM
Chap 3

Hôm nay, Tsubasa đến thăm Chức Nữ. Lúc cô đến, Chức Nữ đang ngồi dệt vải, chân bị xích vào khung cữi. Tsubasa đặt giỏ trái cây ở trước cửa rồi lặng lẽ ra về. cô không cười nói vui vẻ như mọi khi nữa. Tú Minh ngạc nhiên hỏi:

- Tsubasa tiên tử! Cô nương làm sao thế?

Tsubasa lắc đầu không nói ǵ. Cô ngồi xuống mơm đá quen thuộc, thở dài. Tú Minh ngồi thụp xuống, nh́n thẳng vào mắt Tsubasa ra ‎ hỏi. Trông anh lúc này không giống 1 dũng sĩ oai phong của lần đầu tiên gặp mặt nữa, nom anh cứ như 1 chú thỏ con. Bất giác tim Tsubasa đập lọan nhịp. Tsubasa trầm tư 1 chốc rồi hỏi:

- Huynh có biết tại sao tôi lại theo hầu Nguyệt Lăo không?

- V́ chuyện của Jun và Kimura.

[Only Registered Users Can See Links]


[Only Registered Users Can See Links]

Tsubasa thoáng ngạc nhiên khi nghe Tú Minh gọi công chúa là Jun, nhưng rồi chợt nhớ, vị trí của Tú Minh cũng ngang hàng thậm chí cao hơn so với Chức Nữ. Bất chợt cô cảm thấy khỏang cách của ḿnh và Tú Minh dường như dài vô tận. Giọng cô buồn buồn:

- Tại sao họ lại ra nông nổi này chứ?

- Tôi biết cô không được vui. Nhưng mọi chuyện đă xảy ra rồi. Không bao lâu nữa cô cũng sẽ được tự do mà!

Tsubasa ngước lên nh́n Tú Minh, mắt ngấn lệ:

- C̣n công chúa th́ sao?

- Tôi không biết!

Tú Minh lại găi găi đầu. Tsubasa quay mặt đi chỗ khác, tránh không cho Tú Minh thấy ḿnh khóc. Tú Minh càng bối rối hơn! Anh găi đầu liên tục. Tsubasa nói:

- Từ nhỏ tôi đă theo hầu công chúa. Công chúa rất ngoan, rất chăm chỉ nên Ngọc Ḥang và mọi người đều thương yêu. Công chúa rất lạc quan. Vậy mà giờ đây cô nương ấy phải ngồi dệt vải liên tục không ngừng nghỉ, chân th́ bị xích vào khung cữi không đi đâu được. Tôi không thấy công chúa cười nữa!

- Đừng buồn nữa! Mọi chuyện rồi sẽ ổn mà!

Tsubasa ngước mắt lên nh́n Tú Minh, chợt thấy trong ánh mắt chân thành ấy có ǵ … ngu ngu, nên bất giác ph́ cười. Tú Minh lại găi găi đầu:

- Cô nương cười ǵ vậy?

- Cười huynh đó! Bộ ng̣ai câu “Mọi chuyện rồi sẽ ổn” huynh không biết câu ǵ khác hả?

Tú Minh càng găi đầu nhiều hơn:

- Th́ … th́ … tôi thấy sao nói vậy!

Tsubasa ngúyt Tú Minh, đứng bật dậy:

- Huynh ở dơ nên cứ găy đầu ḥai! Tôi đi đây! Ở gần huynh mắc công bị lây chí!

Nói xong Tsubasa xoay 1 ṿng rồi biến mất. c̣n lại 1 ḿnh, Tú Minh lại … găi đầu:

- Tôi đâu có chí đâu! Tại thói quen mà!

Tsubasa đến 1 khu chợ vào buổi trưa nên tương đối vắng. Cô ngúc ngoắc bím tóc, nghĩ đến Tú Minh: “Huynh ấy cũng đáng yêu đấy chứ!” Rồi cô lắc đầu ngoằy ngoặy, vỗ vỗ đầu: “Không được nghĩ bậy! Ḿnh phải chuyên tâm tu luyện! Ḿnh mà có t́nh cảm với y th́ kết quả sẽ như công chúa và pḥ mă!” Vừa lúc đ1o, 1 bóng người bay vụt qua. Tsubasa ngửi thấy mùi yêu khí nên hét lớn:

- Yêu nữ! Đứng lại!

Con yêu tinh nghe tiếng kêu quay lại. Gương mặt ả khá sắc sảo. ả hỏi:

- Ngươi là ai?

- Tiểu Dực tiên tử! Đệ tử của Nguyệt Lăo gia gia!

Yêu nữ hừ mũi:

- Th́ ra chỉ là 1 con ranh nhăi nhép! Lăo Johnny già ấy ta c̣n không sợ th́ ngán chi ngươi? Khôn hồn th́ đứng cản trở ta! Ta tha cho!

Tsubasa tức giận:

- C̣n ngươi là ai mà ăn nói láo xược?

- Ngươi ngóay lỗ tai mà nghe cho rơ! Ta là Nhện Tinh Teppei ở Động Bàn Tơ!

[Only Registered Users Can See Links]

Nhện tinh nghe vậy rất tức giận liền tung chưởng tấn công Tsubasa. Tsubasa nhanh không kém cũng nhún người né tránh. 2 người dùng chưởng lực đánh nhau tới tấp, dân chúng thấy vậy hỏang sợ chạy dáo dác. Có 1 em nhỏ sợ quá vừa khóc vừa kêu:

- Mẹ Yutaka ơi! Cứu Sho!

[Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links]

Tsubasa nghe tiếng khóc quay lại, thừa dịp đó, Nhện Tinh dùng dâu nhện quấn vàp chân Tsubasa làm cô bật ngă. Liền sau đó, Nhện Tinh tung tiền 3 chưởng tấn công TSUBASA, phải khó khăn lắm Tsubasa mới tránh được. Nhện Tinh liền tung chưởng tấn công đứa bé đang khóc, Tsubasa liền nhào lại đỡ cho Sho, chịu 1 chưởng của Nhện Tinh. Chưởng lực quá mạnh làm Tsubasa bị thương nặng, ngă nhào xuống đất. Tsubasa cố gượng dậy nhưng không được. Nhân cơ hội đó, Nhện Tinh đánh tiếp 1 chưởng nữa. nhưng lần này đă có 1 cây kích phóng tới cản trở chưởng lực đó. Nhện Tinh và Tsubasa nh́n lại th́ thấy Tú Minh đứng đó từ lúc nào. Mặt anh nghiêm lại, trông rất lạnh lừng. Tsubasa mừng rỡ kêu lên:

_ Tú Minh!

Tú Minh quay lại, nói:

- Cô nương cứ ở yên đấy! Đứng nhúc nhích kẻo vết thương ra nhiều máu!

Nhện Tinh thấy Tú Minh oai phong rất thích. ả nói:

- Th́ ra chàng là Tú Minh dũng sĩ. Thiếp đă nghe danh từ lâu, nay mới có dịp diện kiến!

Tsubasa nghe vậy rất tức giận nhưng không thể làm ǵ được. Cô đành chờ xem phản ứng của Tú Minh như thế nào. Tú Minh chấp 2 tay trứơc ngược, nói:

- Đa tạ cô nương đă có lời khen ngợi! Thật ra tôi cũng không muốn đả thương cô nương …

Nhện Tinh nghe vậy cảm thấy rất vui, ả hướng mắt nh́n Tsubasa, có í chọc tức. C̣n Tsubasa nghe xong những lời ấy cảm thấy rất hụt hẫng. Tsubasa không c̣n để í Nhện Tinh đang chế giễu. Tú Minh tiếp lời:

- Nhưng cô nương đă làm đau Tsubasa, tội này không thể tha thứ được!

Tsubasa rất bất ngờ, liền đỏ mặt quay đi chỗ khác. C̣n Nhện Tinh nghe vậy rất tức giận:

- Vậy th́ 2 ngươi chết chung đi!

Vừa dứt lời, Nhện Tinh phóng to vào Tú Minh tới tấp. Tú Minh khéo léo tránh hết. Nhện Tinh càng điên tiết lên, dùng hết sức lực tấn công Tú Minh. Tú Minh trước sau không nói ǵ, chỉ tránh né. Sau hàng lọat tiếng hét “Chết đi” mà Tú Minh chưa … chết, Nhện Tinh ngừng tay, thở dốc. Tú Minh cũng đứng đấy, không nói ǵ. Mắt Nhện Tinh chợt sáng hoắc lên, nh́n thẳng về phía Tú Minh. Mắt Tú Minh v́ vậy cũng sáng lên, rồi Tú Minh từ từ tiến lại gần Nhện Tinh. Tsubasa hốt hỏang kêu lên:

- Tú Minh cẩn thận! Đừng nh́n vào mắt ả!

Tú Minh dường như không nghe thấy ǵ. Nhện Tinh cười ngạo nghễ. Chợt Tú Minh dừng lại. Nhện Tinh lộ vẻ ngạc nhiên. Tú Minh không nói không rằng, dùng phi tiêu phóng vào tim Nhện Tinh, ả ngả ngay xuống đất, hóa thành 1 con nhện đen gớm ghieếc. Tú Minh vội chạy lại đỡ Tsubasa, trông anh lại thân thện như mọi ngày.

- Cô nương không sao chứ?

- Không sao! Tôi chỉ bị thương nhẹ thôi.

Tuy nói không sao nhưng Tsubasa khẽ nhăn mặt. cô quay đi chỗ khác. Tú Minh ḍ hỏi:

- Cô nương giận tôi à?

Tsubasa quay lại hỏi:

- Sao huynh không giết ả ngay từ đầu!

- Tôi sợ cô nghĩ tôi tàn nhẫn!

- Sao tôi lại nghĩ vậy chứ?

- Khi gặp yêu tinh, tôi dường như biến thành con người khác, tôi sẽ không nương tay. Tôi sợ cô nương nghĩ tôi tàn nhẫn.

Tsubasa cười nhẹ:

- Huynh đừng nghĩ vậy. Đó là yêu tinh. Huynh làm vậy là đúng mà.

Nghe Tsubasa nói vậy Tú Minh liền cười ngay:

- Thật sao! Làm tôi cứ lo lắng!

- Hồi này ả thôi miên huynh, sao huynh không bị ǵ hết?

(to be continued)

Jay Kim
10-10-2006, 08:25 PM
T___T Nyaaaaaa đổi tên đi , huhu , đừng cho Teppei làm nhền nhện tinh , tội nghịp lắm , mặt Teppei ngây thơ trong sáng zậy không có hợp zới vai nhền nhện tinh đâu >,< Cho Koki làm ấy,trong My boss Koki đóng vai đàn em mafia hợp lắm , Koki làm NNT >,<

akachan
10-10-2006, 11:07 PM
lỡ ghi rùi, hi hi ^^
alek yên tâm, qua phần 2, teppei là nhân vật chính thứ 3 chỉ sau anh iu và tsuba

akachan
10-11-2006, 07:54 PM
Chap 4

Tú Minh có vẻ không muốn trả lời câu hỏi này. Anh nhăn nhăn trán:

- Tôi đă nói tôi không yêu ai mà. Không yêu ai th́ cũng sẽ không bị ai thôi miên hay mê hoặc.

Tsubasa có vẻ không thỏa măn câu trả lời của Tú Minh. Nhưng chợt Tsubasa cảm thấy hơi đau. Tú Minh vội đỡ Tsubasa dậy:

- Tôi đưa cô nương về thiên đ́nh trị thương.

- Thôi tôi không đi đâu …

- Sao vậy?

- Để các tiên nữ khác biết tôi bị yê tinh đả thương th́ quê lắm!

Tú Minh bật cười. trông lúc ấy Tú Minh thật đáng mến. Tsubasa cảm thấy tim ḿnh đập nhanh hơn b́nh thường. Tú Minh nghĩ ngợi 1 lát rồi đáp:

- Vậy chúng ta về Hoa Tiên Viên, tôi sẽ trị thương cho cô nương.

Tsubasa mỉm cười gật đầu.


Tsubasa cảm thấy trong người đă khỏe hơn rất nhiều. Cảnh vật ở Hoa Tiên Viên hôm nay rất đẹp, không khí lại trong lành. Tsubasa hít 1 hơi đầy ḷng ngực, dùng khinh công lộn mấy ṿng trong không trung rồi bám lấy những dây leo chuyền từ dây này sang dây khác. Vừa lúc đó có 1 ḥn đá nhỏ bay nhanh về phía Tsubasa, Tsubasa phản xạ nhanh chụp ngay lấy ḥn đá. Khi nh́ lại cô thấy Tú Minh đứng đấy tự lúc nào, tay đang cầm 1 chén thuốc. Tsubasa mỉm cười tiến lại gần Tú Minh:

- Huynh vừa ném đá phải không?

- Tôi chỉ muốn thử phản xạ của cô nương!

- Vậy huynh thấy thế nào?

- Cô nương tiến bộ nhanh lắm! Chẳng mấy chốc cô nương sẽ vượt xa các tiên nữ khác.

Tsubasa vuốt vuốt mái tóc:

- Tôi không chỉ muốn vượt xa các tiên nữ khác, tôi c̣n muốn giỏi hơn huynh.

Tú Minh rất bất ngờ. Anh dè dặt:

- Cô nương muốn hơn tôi ư?

- Đương nhiên! Tôi phải là người giỏi nhất.

Tú Minh có vẻ không vui. Nhưng anh đánh trống lảng:

- Cô nương uống thuốc đi!

Tsubasa khẽ nhăn mặt:

- Tôi không uống đâu! Đắng lắm!

- Thuốc đắng giă tật mà!

- Tôi đă khỏe rồi!

- 1 là cô nương uống hết thuốc, 2 là tôi đi nói cho mọi người biết chuyện cô bị thương!

Nói xong Tú Minh vội quay đi. Tsubasa hỏang hốt ngăn lại:

- Đừng mà! … Tôi uống …

Tú Minh quay lại, cừơi cười. Tsubasa phụng phịu, cô cầm chén thuốc, đắn đo. Tú Minh nói:

- Cô nương nh́n nè!

Vừa nói Tú Minh vừa biến ra 1 cây hồ lô ngào đường. Tsubasa gượng ngùng, cầm lấy cây hồ lô rồi uống 1 hơi hết chén thuốc. Xong cô ăn ngay cây hồ lô, vừa ăn vừa xúyt xoa:

- Thuốc đắng quá! Hồ lô ngọt quá!

Tú Minh cười vui v́ thấy sự vô tư của Tsubasa. Nhưng rồi Tú Minh lại nghĩ: “Giá như cô nương cứ vô tư thế này măi, đáng tiếc là tham vọng của cô nương lớn quá!”

Tsubasa không để ‎í đến nhưng diễn biến trong tâm trạng của Tú Minh, cô hỏi:

- Hôm nay huynh đi xe duyên có chuyện ǵ hay không?

- Tôi vừa se duyên cho công chúa Nhạc Xương và Từ Đức Ngôn.

- Có phải là nàng Fujiwara và chàng Kashiwabara v́ loạn lạc phải biệt ly, sau nhờ mảnh gương vỡ mà t́m gặp nhau?
Tú Minh gật đầu xác nhận:
- Cuối cùng th́ kết cuộc đại đoàn viên.

Nhưng Tsubasa th́ nghĩ khác:

- Đâu phải ai ai cũng được như vậy!

- Nhưng rất nhiều người đă kết nghĩa phu thê!

- Và rất nhiều người phải đau khổ đến chết.

Tú Minh trầm ngâm:

- Nhưng họ cam tâm t́nh nguyện!

- Như Khuất Nguyên và Thuyền Quyên ư?

- Đó là í trời!

Tsubasa tỏ vẻ bất b́nh:

- Giết người ḿnh yêu mà đổ lỗi cho trời!

- Ông ta chỉ vô t́nh thôi! Là có người bỏ độc vào rượu!

- Th́ cũng là ông ta hại nàng ấy. Thầy tṛ th́ cứ là thầy tṛ đi! Nếu họ không có ǵ th́ Hirie đă không tới thăm Hiroki và không chết.

[Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links]

Tú Minh suy nghĩ hồi lâu rồi nói:

- Vi Cố thời Đường thuê người giết cô bé mới lên 3 bán rau ở chợ, nhưng Yosuke may mắn thoát chết, trở thành con nuôi 1 viên quan trong triều, 17 tuổi lại thành vợ của họ Vi. Có phải Ikeuchi Hiroyuki nhờ hại Kubozuka Yosuke mà họ thành đôi không?

[Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links]

- Tô Đát Kỷ Noboru hại Trụ Vương Sorimachi mất nước và mất mạng, sao không thấy họ trong đời bên nhau.

[Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links]

- Bạch Xà Tetsuji Tamayama cũng là yêu tinh, nhưng nàng ấy đă kết duyên với người trần là Hứa Tiên Yamada Takayuki.

[Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links]

Tsubasa bất ngờ trước trí nhớ của Tú Minh. Bản thân cô theo Nguyệt Lăo se duyên bao lâu nay cũng chỉ thuộc được 1 nửa các thiên t́nh sử. Tsubasa không tin Tú Minh trong thời gian ngắn ngủi gần như đă nhớ hết các câu chuyện chấn động ḷng người. Cô cố căi bướng:

- Tây Thi cũng là thiếp của Ngô Phù Sai Abe Tsuyoshi, sao kết thúc lại không có hậu? Naohito Fujiki và Ngô Vương đều là người trần đó! Duyên số ư?

[Only Registered Users Can See Links]

[Only Registered Users Can See Links]

Tú Minh không hề nao núng:

- Cung Nữ Hàn Thị Ichihara Hayato đời đường trở thành vợ của Vu Hựu Hojo Takahiro, đó cũng là duyên số!

Tsubasa không biết phải nói ǵ nữa. cô đành im lặng dù c̣n rất hậm hực. Tú Minh hấp háy mắt:

- Tiểu cô nương nên chịu thua đi!

Tsubasa tức giận:

- Ai là tiểu cô nương chứ!

- Thôi tôi không không gây với cô nương nữa. tóm lại tôi cảm thấy t́nhyêu là 1 t́nh cảm thiêng liêng đáng được trân trọng. Tôi đi se suyên đây!

- Có 2 con trâu ở thôn Thủy Đầu cần huynh se duyên đó! >.<

Tú Minh chỉ c̣n biết lắc đầu …

(to be continued)

akachan
10-11-2006, 07:55 PM
h́nh của mă văn tài nè pà kon, mokomichi rất đẹp trai, thật ra cũng là 1 nhân vật đáng thương v́ anh iu chúc anh đài mà không được đáp lại, chiện mă văn tài xấu xa là dân gian bịa đặt thui

[Only Registered Users Can See Links]

c̣n đây là h́nh Ichihara Hayato, c̣n h́nh Hojo Takahiro, do nhân vật ń hùi đó không có chụp h́nh nên không t́m được ^^

[Only Registered Users Can See Links]

heidi
10-12-2006, 12:37 AM
Hahaha>< Đọc lại lần này mà zẫn hỏng thể hong cười,nh́n h́nh của mẹ Jin sao mà chịu hỏng nổi=>mĩ nhân ><
Giờ mới phát hiện Mă Văn tài là Mokomichi >"<,sao Ka nỡ để Moko chan làm tên kinh dị đó,Moko chan phong độ wa' chời....
H́nh anh tepp dễ thương wa' ,hong biết p2 nv của anh ấy như thế nào???
Nghe Ka nói P2 ,nv Tú Minh của Takki " rất đáng ghét"??? Why????
Tiểu tiên nữ Tsuba trong P1 đă nhí nhảnh hong chịu nổi g̣i,sang P2 c̣n dữ dội hơn nữa sao !!

akachan
10-12-2006, 01:32 PM
hei mún type th́ ok thui, nhưng làm sao mà đưa cho hei? amo cũng năn nỉ được type đó, chời ơi, mí người ń hâm mộ tui ghê ^^
Tú Minh của phần 2, không hẳn là đáng ghét, chỉ là v́ có quá nhiều chuệyn xảy ra, khiến anh phải thay đổi, và phần 2 là đầu thai, không phải là Tú Minh dũng sĩ, không c̣n là người hoàn hảo nữa

merin
03-10-2007, 02:26 PM
viết tiếp đi ... sao lâu quá vậy ...

akamepi_724
08-11-2007, 11:26 AM
nghe Ka tít lộ p2 mún đọc típ thế này, truyện hấp dẫn ghê, nv Tú Minh của Takki rất dễ thương cứ găi đầu hoài, c̣n Tsubasa th́ là 1 tiên nữ ǵ mà nhí nhảnh thế, c̣n h́nh mẹ Jin nữa đúng là mỹ nhân hơn cả tứ đại mỹ nhân của TQ lun

t1nhbu0n
08-24-2007, 03:53 AM
chuyện hay lém :), c̣n có h́nh nữa, rất là interesting :) thanks :)

f4_mylove_forever
10-18-2007, 05:12 PM
hix, chưa có tiếp sao bạn, viết tiếp đi, đang hay lém mè, h́nh mấy anh cũng đẹp trai nữa ^^

akachan
07-26-2008, 12:20 PM
Chap 5 sr bận rộn giờ mới viết típ, hy vọng nhận được sự ủng hộ ^^

Nhưng trước khi đi, anh quay lại, găi găi đầu, ngập ngừng:

- À phải, tết Trung thu này cô nương có rảnh không?

- Nếu rảnh th́ tôi và cô nương đi se duyên xong rồi tiện thể đi chơi nhé.

Tsubasa thẹn thùng:

- Huynh mời tôi hả?

Tú Minh gật đầu:

- Ừ.

Tsubasa mím môi:

- Chia tay phải không?

- Chia tay ǵ cờ?

Tsuba chùn giọng:

- Huynh sắp diện kiến Ngọc Hoàng. Sau đó huynh không c̣n ở đây nữa.

Tú Minh chợt nhớ ra điều đó. Cái điều mà anh không muốn nhất. Anh cười gượng:

- Ừ, chia tay!

- Vậy tôi sẽ đi với huynh.

- Vậy tôi đi đây!

Tsubasa cố nén không cho ḿnh rơi nước mắt:

- Tạm biệt!

- Tạm biệt!

Đoạn Tú Minh biến mất. c̣n lại một ḿnh, Tsubasa nh́n theo, cảm thấy buồn rười rượi.

*

Tết Trung thu đă đến. hôm nay trăng tṛn vằn vặc. Dưới trần gian, các đôi nam nữ hẹn nhau đi chới rất náo nhiệt. Tú Minh và Tsubasa không quen nhiệm vụ, âm thầm se duyên cho mọi người, thỉnh thoảng né tránh các em nhỏ đang nô đùa. Một lát sau, Tsubasa nói:

- Xong rồi, mừng quá!

- Cô nương ham chơi quá!

- Thôi đừng nói nhiều nưa, chúng ta đi xem câu đối đi!

Nói rồi Tsubasa kéo tay Tú Minh chạy đi. tú Minh chạy theo, nói:

- tôi không giỏi đối câu.

Tsubasa dừng lại, tiu nghỉu:

- Sao huynh không nói sớm!

Tú Minh cảm thấy ḿnh có lỗi:

- Cô nương thích đối câu à?

Tsubasa lắc đầu. Tú Minh ngạc nhiên:

- Vậy cô nương đến đó làm ǵ?

- Tôi muốn có lồng đèn.

Tú minh thở phào:

- Chi vậy thôi sao? Tôi có thể biến ra lồng đèn mà!

Tsubasa chu mỏ:

- Tôi cũng biết biến vậy, cần ǵ tới huynh!

Tú Minh lại găi đầu:

- Vậy cô nương muốn ǵ?

- Giải câu đôi lấy lồng đèn. Lồng đèn đó mới là thật. c̣n lồng đèn ḿnh biến ra chẳng qua chỉ là ảo giác. Sau một thời gian sẽ biến mất.

Vừa lúc đó có một đôi nam nữ đi ngang qua. Tsubasa và Tú Minh nghe chàng trai nói với cô gái:

- Ở phía trước có một quầy hàng thi giải câu đó. Ai đáp trúng sẽ được thưởng lồng đèn đó.

- Hay quá! Vậy ḿnh mau đến đó đi - Cô gái đáp lời.

Tú Minh mừng rỡ:

- Chúng ta tới đó đi!

Nói rồi Tú Minh nắm tay Tsubasa kéo đi. Tsubasa c̣n ngơ ngác chưa kịp phản ứng th́ thấy Tú Minh nắm tay ḿnh, cô định rút lại nhưng khi nh́n thấy gương mặt sáng ngời của Tú Minh, cô bất giác đỏ mặt.

Quầy hàng khá đông, treo khá nhiều lồng đèn. Tsubasa mê mẩn trầm trồ:

- Đẹp quá!

Tiêng chủ quày vang lên, mọi người lập tức im lặng lắng nghe:

- Các vị, tôi có một câu đó rất lư thú như sau: "Thằng gù ngủ bằng cách nào?"

Tsubasa mín môi suy nghĩ. Có một thanh niên lên tiếng:

- Lăo ta nằm nghiêng một bên?

Mọi người nh́n ông chủ ra ư hỏi. Nhưng ông ta lắc đầu. Lại một ư kiến khác:

- Lăo ngủ ngồi!

Lại một cái lắc đầu. Tsubasa chợt reo lên:

- Tôi biết rồi! Lăo nằm vơng!

Ông chủ mỉn cười. Mọi người cũng có vẻ đồng ư với câu trả lời. Tsubasa hồi hộp, ḷng tràn hy vọng. Nhưng ông chủ lắc đầu. Tsubasa lập tức buồn xo. Ông chủ nói:

- Nếu không ai giải được, tôi đành dọn hàng vậy!

Mọi người im lặng nh́n nhau. Không khi xôn xao tắt hẳn. Vẻ như tất cả đă chịu thua. Ông chủ vẫn cười, nụ cười ngạo nghễ. ông quét mắt khắp lượt. chợt ông dừng lại khi bắt gặp Tú Minh cũng đang cười. Ông vuốt cḥm râu:

- Chàng trai trẻ! Dường như cậu có câu trả lời?

Vẫn mỉm cười, Tú Minh đáp:

- Lăo ta nhắm mắt!

Mọi người cười ồ lên. Tsubasa nảy giờ quan sát Tú Minh, nghe đáp án, cô không tin Tú Minh đáp đúng. Cô nghĩ chắc Tú Minh chỉ đáp bừa. Không ngờ ông chủ gật đầu, ông nói:

- Cậu đáp đúng rồi!

Tiếng cười giễu im bặt. Mọi ánh mắt đổ ḍn về phía Tú Minh, vẻ như chưa phục. Ông chủ tiếp:

- Đây chỉ là một câu mẹo. Thằng gù muốn ngủ th́ nhắm mắt chứ làm ǵ nữa, Mọi người nói có đúng không?

Lúc này th́ mọi người vỡ lẽ. Tiếng vỗ tay vang lên. Tsubasa hồ hở:

- Sau huynh biết câu trả lời?

- Tôi chỉ đáp bừa.

Ông chủ cầm chiếc lồng đèn nhỏ đưa cho Tsubasa:

- Đây là phần thưởng của vị huynh đài ấy dành cho cô nương.

Tsubasa lắc đầu:

- Tôi không muốn lồng đèn này. tôi muốn cái đèn ở trên kia ḱa.

Ông chủ quay người lại nh́n theo hướng chỉ của Tsubasa, đáp:

- Câu đó này chỉ nhận được đèn lồng nhỏ. Muốn đèn lớn hơn phải giải đáp câu đố khác.

(c̣n tiếp)

akachan
08-06-2008, 10:29 PM
Chap 6

Tsubasa đành nhận chiếc đèn nhỏ. Tú Minh vọi nói:

- Vậy ông hăy đố tiếp đi.

Tsubasa nh́n Tú minh, thấy anh rất tự tin. Nhưng Tsubasa không tin lắm. Tú Minh đáp đúng câu vừa rồi chẳng qua là nhờ may mắn. Trong thâm tâm Tsubasa, dù Tú Minh rất dũng cảm, nhưng không phải người "đa mưu túc trí". Nhưng ông chủ không nghĩ vậy. Ông nói:

- Vậy tôi xin đố tiếp. Nhưng mỗ người chỉ được đáp một lần thôi đấy.

Rồi ông giơ ngón trỏ lên, hỏi:

- Đây là ǵ?

Mọi người dè dặt không vội trả lời, câu hỏi này có vẻ bí hiểm. Tsubsa lại nghĩ khác. Tú Minh đầu óc đơn giản, nên trong khi cô và mọi người nghĩ ngợi xa vời, anh lại có một đáp án cực kỳ đơn giản. Chính v́ vậy mà anh đáp đúng. Lầnnày chắc ông ta lại giở mởn cũ. Tsuba đáp ngay:

- Đó là ngón tay.

Cũng có người nghĩ vậy, nên có tiếng xầm x́:

- Tôi cũng nghĩ thế nhưng sợ sai nên không dám đáp.

"Lần này nhất định đúng" - Tsubasa nghĩ thầm. Nhưng ông chủ lại lắc đầu. Tsubasa lập tức thất vọng. Chợt cô nh́n Tú Minh ra ư hỏi. Cô cũng không hiểu v́ đâu mà ḿnh lại nghĩ Tú Minh có câu trả lời. Đúng như mong đợi, Tú Minh mỉm cười đáp:

- Đó là bầu trời.

Mọi người ngạc nhiên:

- Bầu trời?

- Sao lại là bầu trời?

Mọi người nh́n chủ quầy. Ông mỉm cười gật đầu rồi chỉ chỉ tya lên cao thêm chút. Lúc bấy giờ mọi người cũng hiểu ra. Đồng lọat họ vỗ tay thán phục Tú Minh. Và cả ở những câu hỏi tiếp sau đó, Tú Minh đều đáp đúng. Lần lượt từng đèn lồng được tháo xuống trao cho Tsubasa. Tsubasa vui mừng đón nhận từng chiếc một. Đến chiếc đèn cuối cùng - chiếc mà Tsubasa thích nhất, ông chủ nói:

- Chàng trai trẻ thông minh lắm. Nhưng tôi không tin cậu sẽ trả lời được câu đố này.

- Tôi xin nghe. - Tú Minh khiêm nhường đáp.

- Cậu có biết Bá Nha không?

- Ông ta nổi tiếng là người đàn hay.

- Tôi có một câu đó về Bá Nha dành cho cậu.

Tsubasa ghét vào tai Tú Minh:

- Ông chủ này không biết chúng ta là người se duyên, không ai trên đời mà ta không biết. tiểu sử của Bá Nha tôi thuộc nằm ḷng! Lần này chúng ta thắng chắc!

- Đừng vội mừng. Cứ chờ nghe câu đố đă!

Ông chủ không chần chừ lâu khi thấy ai nấy đều sốt ruột. Ông giơ ngón trỏ phải lên:

- Tài gảy đàn của Bá Nha thuộc vào hàng thượng thừa. Nhưng có một điều ít ai biết là khi đàn, ông không bao giờ sử dụng đến ngón tay này. Cậu có biết tại sao không?

Mọi người x́ xầm:

- Đúng là chưa nghe thấy bao giờ!

Thấy ai cũng lắc đầu ngao ngán, Tsubasa chột dạ:

- Tại sao tôi lại không biết điều này! Có khi nào lăo ta nhầm không?

Tú Minh lắc đầu:

- Ông ta không nhầm đâu.

Ông chủ mỉm cười đắc thắng:

- Thế nào chàng trai trẻ? Cho ta biết đáp án đi chứ.

Tú Minh trước sau vẫn để hai tay khoanh trước ngực, anh nói:

- Bá Nha không sử dụng ngón tay đó đơn giản v́ đó không phải là tay của Bá Nha. Đó ch1nh là tya của ông chủ quầy đây.

Ông chủ sửng người lại, c̣n mọi người th́ ngơ ngác. Tú Minh tiếp:

- Ông hăy lấy chiếc đèn lồng xuống đi.

Ông chủ cười lớn, với tay lấy chiếc đền lồng cho Tsubasa. Mọi người vỗ tya tán thưởng. Tsubasa đỏ cả mặt, cúi đầu không dám ngẩn lên. Một cảm giác lạ lẫm xâm chiếm trái tim cô. Nhưng cô chưa kịp nói hai tiếng "đa tạ" th́ Tú Minh đă nắm tay cô kéo đi. Tsbasa hỏi:

- Huynh dẫn tôi đi đâu vậy?

- Chúng ta đi thả đèn lồng. Ngoài sông hiện giờ chắc không ai qua lại.

- Phải ha! Trời cũng khuya lắm rồi.

Trong không gian yên tĩnh ấy, Tusbasa thả từng ngọn đèn lồng xuống nước. Tsubasa hỏi Tú Minh:

- Sao huynh lại đoán được những câu hỏi của lăo chủ quầy?

- Những câu hỏi ấy khá đơn giản. Tại mọi người phân tâm nên không trả lời được.

- ờ há! Vậy mà lúc đầu tôi cứ nghĩ huynh ăn gian, dùng phép thuật đề đoán được.

- Đâu cần thiết. chỉ cần tập trung tinh thần đừng suy nghĩ mông lung là được. - Tú minh nhún vai.

Tusbasa nhíu mày:

- Lạ thật! Thần tiên rất dễ giữ cho ḷng thanh thản không nghi ǵ, nhưng tập trung suy nghĩ ma 2không bị phân tâm th́ chỉ có ḿnh huynh thôi.

Tú Minh có vẻ buồn trước lời nói vô t́nh ấy. Anh cười gượng:

- Nhiều khi tôi mong ḿnh có tạp niệm trong ḷng mà không được!

(c̣n típ)

akachan
08-06-2008, 11:21 PM
Chap 7

Tsubasa tṛn xoe mắt ngạc nhiên trước câu nói của Tú minh. biết ḿnh vừa nói hớ, Tú Minh đánh trống lăng:

- Đừng nghĩ ngợi vu vơ nữa! Cô nương cầu nguyện đí!

Tsubasa chợt nhớ, cười nói:

- Huynh cũng cầu nguyện đi!

Nói rồi Tsubasa chấp tay ra phía trước, nhắm mắt cầu nguyện. Tú Minh mỉm cười nh́n Tsubasa rồi cũng cầu nguyện theo. Tsubasa cầu nguyện xong, quay sang mỉm cười với Tú minh:

- Tôi cầu xong rồi!

- Cô cầu ǵ vậy?

Tsubasa nháy mắt:

- Huynh đoán xem!

- Chắc là mong sớm thành tiên nữ chứ ǵ?

Tsubasa thất vọng:

- đúng là tôi có mong vậy. Nhưng vừa rồi tôi đâu có cầu nguyện điều đó!

- Bộ có điều quan trọng hơn nữa sao?

Tsubasa nuốt nước bọt, cố làm vẻ không có ǵ:

- Làm thần tiên là chuyện quan trọng nhất của tôi. Nhưng tôi thoe Nguyệt Lăo se suyên đà lập được nhiều công đức. Sau khi giao "Ḥn đá pha lê" cho huynh, tôi sẽ trở thành thần tiên thật sự rồi!

- Tôi biết rồi. Tsubasa mong muốn ḿnh có phép lực cao cường hơn tôi có đúng không?

Tsubasa tức giận đứng bật dậy:

- Không nói với huynh nữa! Th́ ra trong ḷng huynh, tôi xấu vậy sao?

Tú Minh vội vă phân bua:

- Không có! Chẳng qua là tôi nghĩ đó là tâm nguyện của Tsubasa!

- huynh là đồ ngốc!

Tú Minh găi găi đầu:

- Tusbasa đừng giận mà!

Tsubasa quay người lại, đôi mắt ngấn lệ:

- Uổng công tôi cầu cho huynh được ở lại Trung Thiên Đ́nh.

Tú Minh một thoát ngỡ ngàn, rồi anh cười:

- Cô cầu vậy thật sao?

Tsuabsa không trả lờ. Gương mặt xinh đẹp của Tsubasa lại ửng đỏ. Tú Minh nói:

- Đa tạ!

- Đa tạ ǵ cơ? Ai cần huynh đa tạ!

- Vậy tô phải làm ǵ?

Tsubasa cảm thấy nguôi ngoay nên hỏi chuyện Tú Minh:

- Khi năy huynh cầu ǵ vậy?

Tú Minh hít một hơi thật sâu:

- Tôi cầu cho điều ước của cô nương thành hiện thực...

Tsubasa một lần nữa im lặng, nhưng có lẽ v́ Tsubasa cảm thấy ngượng. Gương mặt đỏ hồng càng làm Tsubasa toát lên vẻ thánh thiện. Một ánh sáng nhạt xuất hiện bao quanh thân thể Tsubasa. Tsubasa nh́n lại đôi tay ḿnh, thấy nó dần dần sáng lên. Cô mừng rơ4 quay lại khoe với Tú Minh nhưng chợt im bặt. Tsubasa nghĩ thầm: "Sao lại có thể như thế được? Dù ḿnh đă ra sức tu luyện, nhưng không thể có kết quả nhanh như thế!" Tú Minh lúc này không để ư, anh mải dùng tay điều khiển những chiếc đền lồng không bị trôi theo ḍng nước. Tsubasa chợt nghĩ:"Hay là do lần trước ḿnh bị thương, Tú minh truyền nội công cho ḿnh nên pháp lực của ḿnh đă tăng lên đáng kể?" Tsubasa măi lo suy nghĩ nên không nghe tiếng Tú Minh gọi. Tú Minh phải gọi mấy lần Tsubasa mới để ư. Lúc này vầng hào quang cũng đă biến mất. Tú Minh hỏi:

- Cô nương đang suy nghĩ ǵ đó?

- Có nghĩ ǵ đâu! Chẳng qua là...

- Là sao?

- Tôi đang nghĩ sau khi huynh nhận được "Ḥn đá pha lê" huynh sẽ đi đâu.

Tú Minh nghĩ ngợi một chốc rồi đáp:

- Có lẽ tôi sẽ trở về Tây Thiên Đ́nh. Nhưng cũng có thể tôi sẽ tiếp tục tu luyện để đạt đến cảnh giới coa hơn.

- Vậy cũng hay.

Tú Minh im lặng không nói ǵ. C̣n Tsubasa sau câu nói dối ḷng, thầm nghĩ: "Ḿnh lầm rồi! Y không hề thích ḿnh. Trong ḷng y chỉ muốn đạt đến cảnh giới cao nhất mà thôi!"

(c̣n tiếp)

fuyu_no_hana
08-07-2008, 09:09 AM
Tsubie dễ thương >< Sao k gọi là Tsubie cho gần gũi thân thiện hơn hả ka :D A iu cũng tuyệt quá, có điều sao Jun và Kimura thành ra Ngưu Lang Chức Nữa vậy '___'

akachan
08-07-2008, 09:48 AM
hồi đó bít có bấy nhiu người, ko thể có nhân vật phong phú như bi giờ được
gọi là tsubasa đơn giản v́ hồi ấy chỉ bít thằng tsubasa, đâu bít thằng tsubie ~~

p/s: thx hana, cúi cùng cũng có người cm ><

fuyu_no_hana
08-07-2008, 11:39 AM
V́ sáng nay mới rảnh mà đọc ~~ fic hay mà, tsubie đáng iu :"> Đề nghị ka vít típ ủng hộ tinh thần box takky đi thi seishun, đề ṿng 2 quá khó T_T

akachan
08-10-2008, 02:47 PM
Chap 8

Trong lúc ấy, Tú Minh cũng thầm nghĩ: "Chẳng lẽ ta lại nói với cô nương ấy rằng ta chỉ muốn thời gian dừng lại, để có thể ở bên cạnh cô nương ấy măi sao?"... "Nhưng nàng một ḷng muốn tu luyện thành tiên, ta không thể v́ t́nh cảm riêng tư mà ảnh hưởng đến nàng!"

Cứ như vậy, hai người đi từ suy nghĩ này đến suy nghĩ khác:

- Hay y nghĩ ta chỉ thích làm thần tiên. Chàng ngốc thế! Ta và chàng đề là tiên gia th́ yêu nhau cũng có hề ǵ?

- Nàng đă từng nói căm ghét t́nh yêu cơ mà! Nàng sẽ không v́ yêu một ai đó mà đánh đổi tất cả...

- Sao ta lại có cái ư nghĩ điên rồ ấy? Ta lợi dụng y đấy ư? Ta có thật ḷng yêu y không? Than ôi... t́nh yêu là cái ǵ? Thật sự ta không biết ḿnh có yêu y không nữa? Hay ta bị tham vọng làm lu mờ trái tim?

- Ta thật ḷng yêu nàng ư? Sao lại có chuyện ấy được! Không! Ta không thể phạm bất cứ sai lầm ǵ!

- Sao chàng tim lặng măi thế? Hăy nói ǵ đi! Ta dù ǵ cũng mang phận nữ nhi, chả lẽ chàng bắt ta mở lời hay sao?

Tú Minh cất tiếng, phát ta bầu không khí nặng nề kia:

- Trời khuya lắm rồi! Ta về thôi!

Tsuabsa không ngờ Tú Minh muốn về, cô vùng vằng:

- Thần tiên đâu cần ngủ. Về sớm làm ǵ?

- Nếu để các tiên gia khác biết cô sẽ bị trêu đấy! Về thôi.

Nghĩ những lời Tú Minh nói cũng hợp lư, Tsubasa đồng ư:

- Vậy ta về.

Tú Minh dợm bước th́ nghe tiếng gọi từ phía sau:

- Tú Minh nè!

Anh quay đầu lại:

- Ǵ cơ?

Tsubasa ngập ngừng, chưa bao giờ cô bị đẩy vào t́nh huống thế này:

- Hôm nay... tôi... rất vui!

Tú Minh cười nhạt:

- Tôi cũng vậy.

***

Sau hôm Trung Thu ấy, Tsubasa treo lồng đèn Tú Minh tặng khắp vườn hoa. Rảnh rỗi cô lại chống cằm ngắm chúng rồi cười một ḿnh. Có điều dạo gần đây, cô ít gặp và nói chuyện với Tú Minh. Vừa nghĩ tới chuyện ấy th́ Tú Minh xuất hiện. Tsubasa ngạc nhiên:

- Không phải huynh đi may y phục mới sao?

- Tôi đo xong rồi! Chốc nữa Chức Nữ sẽ sai người mang qua đây!

- Huynh thật được Ngọc Hoàng trọng dụng. Người c̣n ra lệnh chính công chứa dệt áo cho huynh.

Tú Minh không nói ǵ. Tsubasa cũng không để ư vẻ khác lạ của Tú Minh, cô hỏi:

- Huynh thấy công chúa có đẹp không?

Tú Minh không hiểu sao Tsubasa lại đề cập đến vấn đề này, nhưng anh vẫn b́nh thản trả lời:

- Rất đẹp!

Tsubasa dĩ nhiên biết Tú Minh sẽ trả lời như vậy. Tất cả thần tiên đều công nhận điều đó. Thật ra, đă là thần tiên th́ ai cũng hồng hào, xinh đẹp. Cũng có những trường hợp ngoại lệ nhưng số ấy không nhiều. Và trong số các thần tiên xinh đẹp, Chức Nữ được xếp vào hàng "cực kỳ xinh đẹp". Nhưng Tsubasa không chỉ muốn hỏi như thế, cô muốn biết cả suy nghĩ của Tú Minh về ḿnh:

- C̣n... tôi?

Tú Minh trước sao vẫn giữ thái độ hờ hững, anh nh́n Tsubasa một chốc rồi đáp:

- Cũng đẹp!

- "Cũng" là sao?

- Là đẹp nhưng không bằng Chức Nữ - Tú Minh lạnh lùng đáp.

Tsuabsa bất ngờ trước dâu trả lời của Tú Minh. Tusabasa biết Tú Minh không phải là người thiếu ư nhị. Tú Minh không nói dối, nhưng cũng không bao giờ chê bai hay so sánh. Tsuabsa đâu biết rằng, Tú minh phải khó khăn lắm mới nói được những lời ấy. Tsabasa quay bước bỏ vào trong, để lại Tú Minh vẫn đứng thừ người ra, suy nghĩ việc ǵ đó. Một lát sao, cô trở lại, trên tay cầm theo "Ḥn đá pha lê":

- Mai huynh sẽ diện kiến Ngọc Hoàng. Nguyệt Lăo dặn tôi trao "ḥn đá pha lê" cho huynh trước để tập dợt bài biểu diễn cho ngày mai, tranh sơ suất xảy ra.

Nói rồi Tsuabsa dưa ḥn đá cho Tú Minh, tuyệt nhiên không nh́n Tú Minh một cái. Tú Minh miễn cưỡng đón lấy ḥn đá. Nhưng chưa kịp nhận lấy th́ ḥn đá rơi khỏi tay Tsubasa, rớt xuống đất. Tú Minh cố chụp lại nhưng không kịp, ḥn đá đă vỡ vụn ra thành những mảnh nhỏ li ti. Tsuabsa như choàng tỉnh, cô thét lên:

- Khônggggggggggggggggggg!!!!!!!!!!!!!!

(c̣n tiếp)

kuta-o
10-23-2009, 12:44 PM
trời ơi hấp dẫn quá, mong đợi, mong đợi.....:x

akachan
10-24-2009, 05:36 PM
Chap 9

Tú Minh đứng sững người, không biết làm ǵ hơn. Tsubasa rưng rưng nước mắt:

- Lần này chết tôi rồi!

Tú Minh đâm bối rối và lo lắng:

- Làm sao bây giờ?
- Làm sao tôi biết được! Tất cả là tại huynh!
- Tại tôi?
- Ai biểu huynh lạnh nhạt với tôi! Ai biểu huynh nói nặng nhẹ với tôi! Tôi ghét huynh lắm!
- Tôi… - Tú Minh không biết nói ǵ lúc này. Anh không ngờ thái độ của ḿnh lại làm tổn thương Tsubasa như vậy.
- Huynh đi đi! Tôi không muốn thấy mặt huynh nữa!
- Cô đừng lo lắng! Tôi sẽ ráp ḥn đá này lại như cũ.

Tsubasa ngừng khóc, nh́n Tú Minh nghi ngờ:

- Thật ư?

Tú Minh gật đầu. Tsubasa lấy vạt áo gạt nướcmắt. Tú Minh ngồi thụp xuống đất, nhặt các mảnh vỡ lại. Tsubasa thấy vậy cũng ngồi xuống giúp Tú Minh một tay. Không ngờ Tú Minh lạnh lùng nói:

- Cô đi chỗ khác đi! Đừng làm phiền tôi. Từ giờ đến sáng tôi không muốn gặp cô. Cô chỉ gây phiền phức cho người khác thôi!

Trái tim Tsubasa nhói đau khi nghe những lời nói đó. Cô đừng bật dậy, bỏ chạy. C̣n lại một ḿnh, Tú Minh cắm cúi nhặt mảnh vỡ: “Tsubasa, ta xin lỗi. Nếu cô nương ở đây, ta sẽ lại phân tâm. Mai ta sẽ trở về Tây Thiên Đ́nh. Nơi này, và cả cô nương nữa, đều không thuộc về ta…”

***

Sáng hôm sau, Tsubasa đến Hoa Tiên Viên nhưng không thấy Tú Minh đâu, chỉ thấy có một cái hộp nhỏ ở đó. Tsubasa lại gần th́ thấy trên hộp có một mảnh giấy. Tsubasa cầm lên đọc, là thư của Tú Minh: “Tsubasa! Xin lỡi v́ đă những ǵ đă xảy ra. Có lẽ thái độ của tôi làm cô nương hiểu lầm điều ǵ đó. Tôi chỉ mong suốt cuộc đời có thể tận trung với Ngọc Hoàng, chứ không mong chuyện yêu đương làm ảnh hưởng đến ḿnh. Cô hăy quên tôi đi!” Tsubasa ṿ nát mảnh giấy trên tay, nghiến chặt răng:

- Tú Minh! Tôi hận huynh!

***


Khi Tsubasa đến thần điện th́ các thần tiên đă tề tựu đông đủ. Tú Minh đứng giữa thần điện, đối diện với Ngọc Hoàng. Tsaubasa nh́n đi chỗ khác, thâấ Chức Nữ đứng cạnh Nguyệt Lăo. Tsubasa mừng rỡ chạy lại, nắm lấy hai tay Chức Nữ:

- Công chúa!

Chức Nữ vận chiếc áo màu hồng nhạt, dịu dàng cười với Tsubasa. Nguyệt Lăo đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng. Tsubasa bẽn lẽn rụt cổ. Chức Nữ ghé môi vào tai Tsubasa:

- Chốc nữa tỉ muội ta sẽ nói chuyện sau.
- Cũng được. Nhưng Tsubasa có một thắc mắc nhỏ, sao công chúa lại ở đây?
- Ta được lệnh ân xá, từ nay có thể đi lại tự do ở thiên đ́nh.
- Hay quá!
- Tất cả là nhờ Takki. Hôm nay là ngày vui nên rất nhiều thần tiên được đặc cách.

Tsubasa có vẻ không thích khi nghe nhắc đến Tú Minh. Cô liếc xéo Tú Minh một cái rồi bĩu môi:

- Ăn mặc ǵ trắng toát y như áo tang!
- Đừng có nói bậy! Takki nhờ tỉ dệt vải màu ấy, nó thể hiện sự điềm tĩnh và cốt cách thần tiên đấy!
- Chỉ ra vẻ!

Chức Nữ nh́n Tsubasa ngạc nhiên. Nhưng cô không nói ǵ. Tsubasa cũng nhận ra vẻ khó ưa vừa rồi của ḿnh, cô thầm nghĩ: “Công chua là người tế nhị nên không bắt bẻ ta. Ta cũng nên im lặng để giữ hoà khí!” Cùng lúc đó th́ Nguyệt Lăo cất tiếng:

- Tsubasa, con chuẩn bị “quả cầu pha lê” đi!

(c̣n tiếp)

fuyu_no_hana
10-24-2009, 11:49 PM
Bạn ka, cái màn "tôi ghét huynh" rồi "tôi hận huynh" sao giống kiếm hiệp sến quá chừng ><

akachan
10-24-2009, 11:54 PM
ko phải phim kiếm hiệp, là phim cổ trang :D

akachan
07-15-2010, 11:21 PM
Chap 10

Lời nhắc nhở của Nguyệt Lăo làm Tsubasa sực tỉnh. Cô lấy trong túi ra một chiếc khăn the, vung vẩy vài cái th́ chiếc khăn biến thành cái hộp nhỏ. Cô mở hộp lấy quả cầu pha lê ra. Quả cầu sáng lấp lành, đẹp hơn trước gấp bội lần. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía quả cầu. Ngọc Hoàng vuốt cḥm râu, gật đầu tỏ về hài ḷng. Tsubasa lén nh́n trộm Tú Minh một cái, thấy anh nh́n ḿnh, nhưng lại quay đi chỗ khác ngay. Tự dưng trong ḷng Tsubasa sôi sùng sục, cơn giận dữ đang ḱm nén muốn bùng lên. Tú Minh quỳ xuống đất để tiếp nhận quả cầu. Thấy vậy Tsubasa từ từ tiến về phía Tú Minh, tâm trạng ngổn ngang. Khi Tsubasa đứng trước mặt Tú Minh, anh ngẩng lên. Tsubasa đưa quả cầu cho Tú Minh, nh́n anh với anh mắt oán giận. Tú Minh dùng hai tay đỡ lấy quả cầu, vô t́nh chạm phải tay Tsubasa. Hai ánh mắt chạm nhau. Tim Tsubasa chợt bồn chồn, xao xuyến. Anh sáng từ quả cầu chợt loé lên làm mọi người chói mắt. Khi nh́n lại th́ đă thấy yên vị trên tay Tú Minh một quả cầu h́nht rái tim. Mọi người vô cùng ngạc nhiên, kể cả Tsubasa. Tú Minh bàng hoàng nh́n quả cầu trên tay ḿnh rồi nh́n về phía Tsubasa. Tsubasa mấp máy môi:

- Tại sao…

Vừa lúc đó tiếng Ngọc Hoàng cất lên:

- Takki to gan!

Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Tú Minh, rồi lại nh́n Ngọc Hoàng, thấy rơ sự giận dữ hiện trên nét mặt ngài. Tsubasa bồn chồn lo lắng, nh́n Ngọc Hoàng rồi lại nh́n Tú Minh, không hiểu chuyện ǵ xảy ra. Trái tim pha lê từ từ bay lên không turng, toả ánh sáng dịu dàng. Các thần tiên đều cảm thấy thứ ánh sáng ấy thật đẹp, nhưng không ai dám lên tiếng. Ngọc Hoàng hỏi:

- Takki! Ngươi có ǵ giải thích không?
- Thần không có ǵ giải thích!
- Ngươi biết tội ḿnh chưa?
- Thần biết! Cúi xin Ngọc Hoàng xử tội!
- Ngươi đă lập rất nhiều công lao hiễn hách cho thiên đ́nh. Nay ta cho ngươi một cơ hội. ngươi hăy giải thích đầu đuôi sự việc đi.
- Đa tạ Ngọc Hoàng lượng thứ, thần xét thấy tội lỗi của ḿnh muôn lần đáng chết, thần không có ǵ để nói.
- Ngươi thật to gan. Bản thân người là thần tiên, biết luật c̣n phạm luật. Ngươi có biết sẽ làm liên luỵ mọi người không?

Tsubasa ngạc nhiên không hiểu những lời của Ngọc hoàng, nhưng giữa thần điện cô không dám lên tiếng. Cô tự hỏi Tú Minh đă làm sai chuyện ǵ, tại sao quả cầu pha lê lại thay đổi h́nh dạng. Cô nhớ đến lời Nguyệt Lăo từng căng dặn, quả cầu có thể thay đổi h́nh dáng và mất đi uy lực. Tsubasa lo sợ cho Tú Minh, nhưng rồi cô lại htấy nổi giận, cô nhủ thầm: “Đáng đời ngươi lắm Tú Minh! Ông trời thật có mắt!”

Tú Minh đáp lời Ngọc Hoàng:

- Thần biết thần không như các vị tiên gia ở đây. Thần sinh ra đă mang một số phận đặc biệt.

(c̣n tiếp)

shu_ta
07-16-2010, 12:06 AM
Quả cầu trái tim~~~, thik cái ń xxx. Mà chap ń có tí teo, tới khúc gay cấn Ka lại cắt cái rụp, coi dễ...tăng xông :( Lúc đầu thấy cặp Takitsuba dễ thương, nhưng mà về sau bắt đầu thấy... ghét Tsuba rồi, dám lườm liếc a ~@@~
Đợi chap sau nữa :D

akachan
07-17-2010, 12:04 AM
Chap 11

- Ngươi cũng biết điều ấy à? Ngươi cũng biết ngươi chào đời đă là thần tiên sao?

Tú Minh cúi đầu không đáp. Ngay cả Ngọc Hoàng Koichi phải tu 1550 kiếp, mỗi kiếp dài 126 ngh́n năm, mới lên được ngôi vị Ngọc Hoàng. Tsubasa giờ mới biết Tú Minh thuộc ḍng dơi thần tiên chứ không phải do tu luyện. Cô nhủ thầm: “Tú Minh thật may mắn. Sinh ra đời đă là thần tiên. Y cũng chả có tài cán ǵ! Tất cả là do ưu ái của ông trời mà thôi.”

Ngọc Hoàng tiếp:

- Ngươi có biết ở đây không ai tài giỏi được như người không? Ngươi có số phận đặc biệt. Các tiên gia khác cần tu luyện hàng trăm đến hàng ngàn năm mới đắt đạo. C̣n ngươi tư chất thông minh, chỉ cần một thời gian ngắn. Và công đức ngươi lập được cũng đâu thua kém ǵ Dương Tiễn Makoto. Chẳng lẽ ngươi không biết nếu tiếp tục tu luyện, ngươi sẽ đạt đến cảnh giới cao nhất hay sao?

Tsubasa ngỡ ngăng không ngờ Tú Minh lợi hại như vậy. Thế mà trước nay Tú Minh không hề nói với Tsubasa. Cô ích kỷ nghĩ bụng: “Y xem thường ḿnh nên không nói cho ḿnh biết.” Tú Minh vẫn cúi đầu:

- Thần biết. Thần biết biết ḿnh được đặc ân của thiên đ́nh. Và biết ḿnh đă phạm phải sai lầm lớn.
- Ngươi được hưởng đặc ân th́ phải có trách nhiệm với thiên đ́nh. Chỉ một yêu cầu nhỏ người cũng không thực hiện được ư?
- Thần biết lỗi ḿnh!
- Nguyên nhân là do đâu?
- Thần không thể nói!
- Ngươi…

Ngọc Hoàng tức giận không nói được lời nào. Tsubasa không hiểu Tú minh phạm phải lỗi ǵ mà không chịu nói nguyên nhân. Vừa lúc đó th́ Nguyệt Lăo bước ra:

- Các vị tiên gia ở đây hẵng đă biết Takki được mọi ưu ái của đất trời. Và bất lâu nay y vẫn làm tṛn bổn phận của ḿnh. Nhưng y khác chúng ta. V́ cái ǵ cũng có cái giá của nó. Y không được phép yêu ai cả. Nếu y làm trái, quả cầu pha lê sẽ đổi thành h́nh trái tim.

Tsubasa đă hiểu ngọn ngành câu chuyện. Th́ ra những lời Tú Minh nói trước đây là thật. “Y không thể yêu. Vậy y đă yêu ai?”

Tú minh bộc bạch:

- Từ nhỏ, thần đă sống trong sự cô độc. Ngoài sư phụ, thần không hề giao tiếp với ai. Trước đây, thần cảm thấy điều ấy là rất bất công, nhưng trước khi về với Bồ Tát, sư phụ đă giải thích và khuyên nhủ thần. Thần đă hiểu và từ đó không suy nghĩ ǵ nữa, một ḷng diệt yêu pḥ trợ thiên đ́nh.

Nguyệt Lăo hỏi:

- Vậy sao ngươi lại yêu?
- V́ thần cũng chỉ là thần tiên. Người, yêu, vật, tiên đều biết yêu. Nguyệt Lăo gia gia ắt phải biết điều này.
- Ta dĩ nhiên là biết! Nhưng ta không se duyên cho ngươi. Và ngươi cũng không có trái tim như các tiên gia khác.

(c̣n tiếp)

luckydoll
07-17-2010, 12:17 AM
Người, yêu, vật, tiên đều biết yêu
Có cái j ko biết yêu ko?

shu_ta
07-17-2010, 12:41 AM
Luật j mà hà khắc dzậy, ác ghê, ko cho người ta yêu ai hết, vô lư hết sức >"< tội nghiệp a, bao nhiu năm sống thui thủi với ông sư phụ già, haizz, giờ mới bít có nh́u ưu ái quá đôi khi cũng chả hạnh phúc ǵ, thà cứ b́nh thường c̣n tốt hơn
Mà Ka thiên vị a ghê lun, một bước thành tiên. Tội nghiệp ông Ngọc Hoàng, tu chi cả trăm ngh́n kiếp, đọc cũng thấy ngán dùm ổng :D

akachan
07-17-2010, 11:10 PM
Chap 12

Tú Minh cảm khái:

- Nhưng đó vẫn là trái tim! Nguyệt Lăo không biết phải nói ǵ nữa.

Chợt Ngọc Hoàng lên tiếng: - Ngươi biện bạch như vậy là đủ rồi. Trời có luật của trời. Huống hồ người đă phạm sai lầm. Ngươi có biết khi quả cầu pha lê thay h́nh đổi dạng sẽ xảy ra những hậu quả khôn lường không? Liệu ngươi có gánh nổi trách nhiệm này không?

Tú Minh im lặng không đáp. Tsubasa ḷng hoang mang vô kể. “Th́ ra Tú Minh có số phận khắc nghiệt thế ư? Vậy mà cô lại ganh tị với anh. C̣n quả cầu ấy nữa, tại sao nó lại thay h́nh đổi dạng? V́ Tú Minh đă yêu ai ư? Người đó là ai? Sao y không nói ra? Y lo người ấy phải chịu tội chung ư? Người đó phải chăng là… ḿnh? Không! Không phải! Ḿnh vô can trong chuyện này mà!”

Vừa lúc đó, Tú minh ngẩng đầu lên:

- Ngọc Hoàng thượng đế! Thần biết lỗi của ḿnh. Những ǵ thần gây ra thần nhất định gánh chịu trách nhiệm!
- Gánh chịu trách nhiệm? Ngươi có biết ngay cả ta cũng không biết rồi chuyện ǵ xảy ra, người làm sao gánh chịu trách nhiệm đây?

Cả thần điện bỗng chốc xôn xao, mọi thần tiên bắt đầu lo lắng. Kể cả Tsubasa cũng đâm ra hoang mang. "Chuyện ǵ sẽ xảy ra? Có phải sắp có một trận chiến long trời lở đất như chuyện Tề Thiên Đại Thánh Shingo không? Tú Minh ơi là Tú Minh! Ngươi yêu chi vậy, để bây giờ mọi người phải đối diện với những tai hoạ bất ngờ ập xuống?"

Người Tú Minh chợt sáng lên, như trước đây khi anh đối đầu với Nhện tinh. Mọi người ngạc nhiên không biết Tú Minh sẽ làm ǵ? Tú Minh hướng mắt nh́n Ngọc Hoàng, nh́n khắp lượt thần điện, rồi ánh mắt chợt nh́n về phía Tsubasa, bắt gặp vẻ sợ hăi của cô, anh lập tức tránh ánh nh́n đó. Rồi anh dùng bàn tay phải đang phát một thứ ánh sáng huyễn hoặc, từ từ đưa lên rồi bất chợt vận hết sức lực xuyên qua ngực. Tsubasa thốt nhiên che miệng, nước mắt bất chợt rơi ra. Cả thần diện hết sức kinh ngạc, cả Ngọc Hoàng và Nguyệt Lăo muốn ngăn cản cũng không kịp. Tú Minh lấy từ lồng ngực một ḥn đá bằng pha lê, y như ḥn đá bị đổi dạng. Tú minh nói:

- Đây chính là trái tim của thần!

Thần điện bỗng chốc rơi vào im lặng. Mọi người không hiểu chuyện ǵ đang xảy ra. Chỉ trong một buổi sáng, họ từ vui mừng chuyển sang xôn xao, sợ hăi, kinh hoàng và giờ đây là một cảm giác vừa xót xa, vừa bi thương. Dẫu rằng họ không hiểu chuyện ǵ đang diễn ra, nhưng thứ ánh sáng diệu kỳ phát ra từ người Tú Minh, và trái tim anh thật sự có khả năng lay động ḷng người. - Trái tim của thần là h́nh cầu chứ không phải h́nh tim, nên không hề biết yêu thương. Nhưng sức mạnh t́nh yêu th́ không ai có thể cưỡng lại. Thần không tránh khỏi số mệnh của ḿnh. Lỗi tại thần lơ đễnh làm rơi quả cầu pha lê nên nó mới bị đổi dạng. Nay thần chỉ c̣n biết lấy trái tim của thần để chuộc lại lỗi lầm.

(c̣n tiếp)

shu_ta
07-17-2010, 11:59 PM
Đau....đau tim quá....sao a fai moi tim dzậy....TT mắc chi bảo vệ nhỏ Tsuba chứ, con nhỏ ń....ghét wa đi, chắc Ka quyết tâm biến Tsuba thành nhân vật phản diện hả??? Đọc kiểu nhỏ giọt này dễ điên ghê, chap sau phải lôi Tsuba ra bức tóc cho bơ ghét nha ka >"<

akachan
07-18-2010, 11:07 PM
Chap 13

Tsubasa hết sức bất ngờ trước lời nói của Tú Minh. Vừa biết thân phận thật sự của anh, vừa biết bí mật về trái tim của anh, giờ Tsubasa lại biết được t́nh cảm của anh dành cho ḿnh. Tú minh đă nhận lỗi thay ḿnh. V́ ḿnh mà anh ra nông nỗi này, thế mà Tsubasa c̣n trách oan anh. Dù đă cố ḱm nén nhưng những giọt nước mắt của Tsubasa cứ lăn dài trên má. Đột nhiên trái tim Tú Minh rơi khỏi tay anh, rơi xuống mặt đất. Nhưng không như quả cầu pha lê trước kia, chỉ vừa chạm đất là vỡ toang, trái tim của Tú Minh bât chợt sáng hơn nữa, và chính ánh sáng này đă bảo vệ nó nguyên vẹn. Tú minh ngă xuống. Không suy tính, cũng không kịp sợ hăi, Tsubasa chạy lại đỡ Tú Minh. Thật ra Tsubasa cũng không cần phải sợ. Thời gian qua Tú Minh sống ở Hoa Tiên Viên, được các tiểu tiên vô cùng quư mến, huống hồ anh ở trong t́nh cảnh này, bất kỳ ai cũng sẽ hành động như Tsubasa. Chỉ có điều những cảm xúc chan chứa trong ḷng cô, chỉ có một người nh́n ra. Đó chính là người cũng trải qua một cuộc t́nh ngăn cấm - Chức Nữ. Cả thần điện không ai thốt lên lời nào, chỉ có những cái lắc đầu thương cảm của các bậc tiên gia luống tuổi, sớm thấy qua những cảnh chia ĺa của thế gian, c̣n những vị tiên chức vị nhỏ hơn, công đức ít hơn, cũng sống hàng trăm năm trên thiên giới, nhưng trước sự trung can của Tú Minh, họ c̣n rơi nước mắt. Tsubasa xúc động không nói được lời nào, chỉ có hai hàng nước mắt rơi lă chă, thậm chí, cả kêu gào tên anh, Tsubasa cũng không thốt nên. Tú Minh nằm trên chân Tsubasa, nhẹ nhàng mỉm cười. Anh mấp máy đôi môi nhợt nhạt:

- Tsubasa tiên tử đừng khóc. Nàng khóc trông xấu lắm!

Tsubasa hiểu, đây chỉ là một lời động viên anh dành cho cô, cô lấy tay quẹt nước mắt, tuy nhiên nước mắt vẫn không thôi rơi. Cô thấy ḿnh sao vô dụng quá, trong lúc này đây, cô cần phải mạnh mẽ, vậy mà lại làm không được, vậy mà trước đây c̣n kiêu ngạo tuyên bố ḿnh sẽ sớm thành tiên. Tú Minh nh́n về phía Ngọc Hoàng và Nguyệt Lăo, chớp nhẹ đôi mắt với hàng mi dài. Nguyệt Lăo gật đầu, ra ư cho phép anh cứ tự nhiên trăn trối với Tsubasa - người bạn của anh ở Trung thiên đ́nh.

- Ta có một bí mật đă canh cánh trong ḷng bấu lâu nay. Ta đă thật sự yêu một người nhưng không thể làm ǵ cho người ấy. Ta là tiên gia, mà không thể yêu tiên gia. Ta không thể nói tên của người ấy, v́ ta không muốn thiên đ́nh xoá hết kư ức của người ấy về ta, và của ta về người ấy. Cả người ḿnh yêu thương cũng không nhớ ḿnh th́ sống trên cơi đời liệu có ư nghĩa ǵ? Cả t́nh yêu của ḿnh ta c̣n không bảo vệ được th́ làm ǵ có tư cách diệt yêu, bảo vệ thiên hạ này chứ? Ta muốn nàng giúp ta chuyện này. Một ngày nào đó nàng biết được người ta yêu là ai, hăy nói với người ấy rằng, ta không hề hối hận…

Đó là những lời sau cùng của Tú Minh, nói xong, anh trút hơi thở cuối. Một giọt nước mắt rơi ra, giọt nước mắt đầu tiên và duy nhất của chàng dũng sĩ diệt yêu. Tsubasa gọi măi tên Tú Minh nhưng anh không trả lời. Ánh sáng trên người anh cũng tắt hẳn.

(c̣n tiếp)

akachan
07-20-2010, 12:03 AM
Chap 14

Thi hài của Tú Minh được trân trọng đặt trong một cỗ quan tài trong suốt bằng pha lê. Hàng ngày có rất nhiều thần tiên đến, đặt những ṿng hoa quanh cỗ quan tài. Hôm nay đă là ngày thứ bảy, sang ngày mai, Tú Minh sẽ không c̣n ở Hoa Tiên Viên nữa. Thi hài của anh sẽ được đưa về Tây Thiên Đ́nh, quê hương của anh, cũng là nơi các tiên gia nghĩ rằng, người anh yêu thương đang ở đó. Chỉ có Tsubasa là hiểu sự thật không phải vậy. Nhưng Tsubasa vẫn không dám nói rơ sự t́nh với Ngọc Hoàng hay Nguyệt Lăo. Cô chỉ biết qú bên quan tài, khóc ṛng ră bảy ngày liền. Vừa may là Tsubasa được Nguyệt Lăo cử canh quan tài cho Tú Minh. Cả bảy ngày ấy, tuyết rơi dày đặc ở Hoa Tiên Viên. Chợt có tiếng bước chân nhẹ, Tsubasa quay đầu lại, thấy Chức Nữ trong chiếc áo khoác trắng, trên tay cũng có một chiếc tương tự. Chức Nữ lên tiếng trước:

- Ta đến để đưa cho Takki chiếc áo khoác này. Ta nghĩ ở Tây Thiên Đ́nh ắt hẳn là rất lạnh.

Tsubasa im lặng không nói ǵ. Chức Nữ tiếp:

- Nhưng có lẽ muội cần nó hơn. Đă bảy ngày muội không ăn uống ngủ nghỉ, cứ như vậy măi không phải cách đâu.

Tsubasa cười gượng, cô lấy tay quẹt nước mắt:

- Không sao đâu! muội là thần tiên. Muội chịu được mà!

Chức Nữ nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Tsubasa, khoác giúp cô chiếc áo. Tsubasa miễn cưỡng nhận:

- Đa tạ!

Chức Nữ không nói ǵ, và không biết phải làm ǵ. Chức Nữ nắn nắn những ngón tay. Tsubasa nh́n thấy, nói:

- Tay công chúa chai hết rồi.
- Ừ, ngày nào cũng ngồi dệt vải, tay chai rồi, mắt cũng mờ, lưng cũng c̣ng.
- Nhưng giờ th́ không phải chịu cực nữa. Ngọc Hoàng đă miễn tội cho công chúa rồi.
- Chẳng thà cứ như vậy th́ hay hơn!

Tsubasa ngước nh́n Chức Nữ, không hiểi tại sao công chúa lại nói những lời ấy. Chức Nữ nh́n về nơi xa xăm:

- Mỗi năm ta chỉ được gặp Kimura có một lần. 364 ngày c̣n lại, ta làm việc cực lực ḥng quên đi nỗi nhớ phu quân. Phụ vương miễn h́nh phạt cho ta, nhưng ta và chàng phải xa nhau th́ làm sao ta vui cho được.

Tsubasa nắm nhẹ lấy tay Chức Nữ an ủi:

- Muội hiểu. Nhưng sao công chúa không nghĩ lạc quan hơn? Ngưu Lang là người phàm nhưng nay đă trở thành bất tử. Vậy là mỗi năm công chúa đếu được gặp pḥ mă.

Chức Nữ mỉm cười. Nụ cười thật sự. Tsubasa thấy vậy nên hỏi:

- Công chúa không hối hận sao?
- Hối hận về điều ǵ?
- V́ đă yêu Ngưu Lang. Nếu không yêu pḥ mă, có thể công chúa sẽ có một cuộc sống b́nh yên, hạnh phúc.
- Chưa bao ta thấy hối hận. V́ ta đă yêu thật sự. Những ngày tháng bên cạnh Kimura dù ngắn ngủi những ta đă rất hạnh phúc. Nếu không có Kimura, cuộc đời ta ắt hẳn rất buồn tẻ.
- Nhưng Ngưu Lang không thật ḷng với công chúa. Pḥ mă thà về trần gian chứ không muốn ở lại đây!
- Không đâu Tsubasa! Chàng rất yêu ta. Chỉ là, hai người là hai thế giới khác nhau. Trần gian mới thật sự là quê hương của chàng. Chỉ có người có t́nh nghĩa khi sống trong đằm ấm vẫn nhớ về quê hương. Chàng rất đáng để ta yêu.

Chức Nữ tiếp:

- Chàng và ta thật sự đă không thấu đáo. Cứ ngỡ rằng t́nh yêu sẽ vượt qua tất cả. Nhưng tụi ta sai rồi. C̣n có nhiều điều có ư nghĩa hơn. Đó là t́nh người, t́nh quê, t́nh mẫu tử, phụ tử… V́ vậy tụi ta phải chịu trừng phạt. Ta không hề oán trách ai. Nhưng ta cũng không hề hối hận.

Tsubasa im lặng. Những ǵ Chức Nữ nói, trước đây Tsubasa không hề cảm nhận được. Tsubasa c̣n căi bướng với Tú Minh. Giờ hiểu ra th́ muộn màng rồi. Chức Nữ chợt lên tiếng:

- Ta phải đi đây. Muội ở lại một lát rồi cũng nên đi nghỉ đi!

Tsubasa gật đầu. C̣n lại một ḿnh, Tsubasa suy nghĩ về những ǵ Chức Nữ nói, và cả những kỷ niệm với Tú Minh. Chợt một ư nghĩ loé lên trong đầu Tsuasa, cô vụt chạy tới nơi cất giữ quả cầu luân hồi.

(c̣n tiếp)

akachan
07-21-2010, 12:31 AM
Chap 15

Tsubasa quỳ trước thần điện, khai nhận tất cả tội lỗi của ḿnh cũng như diễn biến toàn bộ câu chuyện và chấp nhận mọi h́nh phạt. Ngọc Hoàng phán:

- Ta khá khen cho ngươi đă có dũng khí nói lên sự thật. Mọi lời nói của ta giờ cũng là vô ích, v́ chư vị thần tiên đều có thể thấu t́nh đạt lư. Nhưng, trời có luật của trời, ngươi phạm lỗi th́ phải chịu phạt. Đây là lần đầu tiên có một sự việc như vầy xảy ra. Ta cũng không biết phải làm sao đây?

Nguyệt Lăo lên tiếng:

- Thần thiết nghĩ Tsubasa tiên tử trẻ người non dạ nên phạm phải sai lầm. Yêu không phải là một cái tội. Nhất là khi Tsubasa không biết thân phận thật sự của Takki. Lỗi của Tsubasa là làm vỡ quả cầu pha lê mà không dám nhận, lại c̣n đánh cắp nó và tự ư chuyển kiếp cho Takki. V́ con mà Takki phải chết oan uổng. Nay lại lưu lạc nơi dương thế. Con có biết nếu không có quả cầu thật sự th́ đến một ngày nào đó trái tim của Takki cũng tách khỏi quả cầu luân hồi?

Ngọc Hoàng nói:

- Được rồi! Ta biết ngươi chỉ muốn hồi sinh Takki. Nhưng ngươi đă không nghĩ tới hậu quả. Nay ta đày ngươi xuống trần gian, t́m lại Takki đưa về đây. Tới lúc ấy, ta tự có cách giải quyết.

Tsubasa dập đầu bái biệt mọi người, xuống trần gian t́m Tú minh. Cô đi hết đất liền, rồi ra biển, vượt sa mạc vẫn không t́m được Tú Minh. Thế gian rộng lớn, Tsubasa biết t́m Tú Minh ở đâu. Đă có lúc Tsubasa cảm thấy tuyệt vọng nhưng khi nh́n những cặp nam thanh nữ tú đi bên nhau, cô nhớ về quăng thời gian ở Hoa Tiên Viên, nhớ về đêm Trung Thu đó, một sức mạnh vô h́nh vực cô dậy. Cứ thế cô lại tiếp tục cất bước. Trên thế gian, không nơi nào là không có t́nh yêu, và không ai là không yêu. V́ cuộc sống b́nh yên của dương gian, và v́ Tú Minh, cô phải t́m cho được anh. Nhưng cả trăm năm trôi qua mà bóng dáng của Tú Minh vẫn biệt tăm. Trên thiên đ́nh, mọi người bắt đầu khẩn trương. Nguyệt Lăo tâu với Ngọc Hoàng:

- Thần nghĩ cứ đà này khó ḷng mà t́m thấy Takki. Hay ta cứ thuận theo tự nhiên, để Tsubasa đầu thai chuyển kiếp, đến một ngày nào đó may ra…
- Có lẽ phải thế thôi.

Ngọc Hoàng vừa dứt lời th́ Tsubasa cũng gục xuống sa mạc. Ngọc Hoàng phán, lời nói toả nắng bay về phía Tsubasa:

- Tsubasa! Nay ta ban cho ngươi một cuộc sống b́nh thường như bao con người khác. Ngươi cũng sẽ trải qua sinh – lăo - bệnh - tử như mọi người. Kiếp này qua kiếp khác, ngươi hăy nhớ nhiệm vụ của ḿnh là t́m Takki dưới nhân dáng một con người.

Tsubasa từ từ khép mắt lại, miệng vẫn gọi tên Tú minh. Nơi thiên đ́nh, Hoa Tiên Viên vẫn đẹp như ngày nào, dù nơi đó giờ đă trở nên vắng lặng. Quả cầu luân hồi vẫn tiếp tục xoay, mang theo mối hiểm hoạ của trái tim dũng sĩ.

(Hết phần 1)